Cạm Bẫy Của Gã Môi Giới
Bóng tối dưới đáy Giếng dầu đen cổ đặc quánh như một lớp nhựa đường lạnh lẽo, bọc chặt lấy thân hình nặng hai tấn hai của Phan Nam. Phía trên miệng giếng, tiếng sủa rè rè điện tử và tiếng móng sắt cào bới của đàn Chó Sắt lạt dần rồi tắt hẳn. Tiếng mưa axit sunfuric vẫn gầm rú bên ngoài, trút xuống những núi phế liệu Tân Khánh những luồng âm thanh lộp bộp, rát buốt.
Phan Nam chầm chậm mở mắt. Hệ thống quang học ở hốc mắt trái bị rạn nứt mối hàn từ trận chiến trước, chỉ phát ra những vệt sáng đỏ nhấp nháy đầy lỗi nhịp. Cảm biến năng lượng hiển thị con số mười một phần trăm màu đỏ lòm trên võng mạc.
"Khách hàng SN-709, cảnh báo: Trạng thái giả lập sóng chết lâm sàng đã kết thúc. Hệ thống vận động chân bị liệt hoàn toàn. Khớp hông kẹt cứng do mạt sắt rỉ bám dày đặc. Khuyến nghị sạc khẩn cấp."
Giọng nói rè rè của AI Rỉ Sét vang lên từ phân vùng bộ nhớ đệm trên vai trái. Phan Nam không trả lời. Cơn đau thần kinh giả lập từ sợi cáp tủy sống sợi carbon mới cấy ghép dở dang dọc sống lưng đang co thắt dữ dội, nung nóng tế bào tủy sống sinh học của ông như thể có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua. Sự đào thải tủy cấp một đang diễn ra với tốc độ tàn khốc do thiếu hụt huyết thanh peptide ức chế hệ miễn dịch. Bộ não sinh học lơ lửng trong lồng kính bảo hộ ngực của ông đang nóng dần lên. Nhiệt độ hệ thống chạm ngưỡng ba mươi chín độ tám.
Ông phải đứng dậy. Phan An đang ở đâu đó ngoài kia, giữa khu ổ chuột Gầm Cầu rách nát, cô bé vẫn ôm chiếc thẻ bài quân sự cũ kỹ của ông mà khóc. Người cha cơ khí không được phép nằm chết dí dưới đáy giếng dầu bẩn thỉu này.
Phan Nam dùng cánh tay phải bọc thép cabin khổng lồ, thọc sâu những ngón tay sắt đã bị hóa chất ăn mòn rách nát lớp đệm cao su vào vách giếng bê tông mục nát. Ông dùng lực kéo lê thân hình khổng lồ lên khỏi mặt dầu đen kịt. Tiếng kim loại rít lên kèn kẹt khô khốc dội lại trong không gian hẹp.
Khi nửa thân trên đã ngoi lên miệng giếng cổ, Phan Nam run rẩy đưa bàn tay phải ra sau lưng, lục lọi trong bọc vải rách bám đầy bụi than. Bình dầu máy sinh học tinh khiết mà bé Bình đã lén nhét vào trước khi rút chạy vẫn còn nguyên vẹn. Đó là thứ dầu bôi trơn cao cấp rã từ xác chiến hạm Sư đoàn 5 cũ, không hề chứa tạp chất axit.
Phan Nam dùng những ngón tay cơ khí thô ráp mở nắp bình, chầm chậm đổ dòng chất lỏng màu vàng nhạt tinh khiết vào các khớp hông và khe pít-tông thủy lực ở khớp gối trái.
*Xè xè... cọc cạch...*
Dòng dầu sinh học loang nhanh, hòa tan lớp mạt sắt rỉ đang kẹt cứng trong các bánh răng. Bộ giảm chấn thủy lực cũ bắt đầu co bóp, điều áp lưu lượng dầu chạy quanh các khớp nối. Phan Nam truyền dòng điện lệnh xuống hai chân. Bộ xích sắt trợ lực dưới chân ông khẽ rung lên, phát ra tiếng gầm rú nhỏ của động cơ chổi than, rồi chầm chậm chuyển động. Ông có thể đứng dậy, dù bước đi vẫn khập khiễng và phát ra những tiếng kêu lách cách cơ học nặng nề.
"Pin khẩn cấp: Mười phần trăm. Tốc độ đào thải tủy sống: Tăng mười lăm phần trăm mỗi giờ. Nếu không có chất ức chế sinh học trong vòng bốn mươi phút, bộ não sinh học sẽ bắt đầu xuất huyết và hoại tử tế bào thần kinh vĩnh viễn."
Phan Nam kéo chiếc áo choàng bạt rách phủ kín lồng kính bảo hộ ngực đang phát sáng đỏ nhạt, bước đi loạng choạng xuyên qua màn sương mù axit khét lẹt của Chợ Đen Sắt Rỉ.
Chợ Đen Sắt Rỉ nằm khuất giữa những khe nứt khổng lồ của hai núi rác thải kim loại cao hàng trăm mét phía Bắc bãi phế thải. Nơi đây họp ngầm vào ban đêm, ngập tràn những ánh đèn neon vàng cam nhấp nháy lỗi nhịp và mùi dầu bôi trơn lậu nồng nặc. Những cyborg phế thải rách nát, những kẻ mưu sinh bằng nghề rã xác máy bám đầy bụi than đứng co cụm quanh các lán trại bằng tôn cũ, trao đổi những mảnh chip đồng và những liều thuốc giảm đau thô sơ.
Phan Nam đi qua những ánh mắt nghi kỵ đầy cảnh giác. Khung xương rỉ sét cao hai mét rưỡi bọc thép cabin xe tải của ông trông quá nổi bật và đáng sợ. Nhưng ông không quan tâm. Ông cần tìm Bảy Búa.
Bảy Búa là gã môi giới lừa lọc khét tiếng ở phân khu 1 này. Hắn là kẻ duy nhất hứa hẹn có thể cung cấp một liều huyết thanh peptide thô tinh khiết được đánh cắp từ buồng mổ vô trùng của tập đoàn Vạn Niên.
Phan Nam dừng lại trước một căn lán dựng bằng ba tấm container rỉ sét xếp chồng lên nhau ở góc khuất phía Tây chợ đen. Một gã đàn ông gầy gò, mặc chiếc áo khoác da bẩn thỉu bám đầy dầu mỡ, hông dắt chiếc búa tạ nhỏ đang ngồi trên chiếc ghế sắt gãy một chân. Đó chính là Bảy Búa.
"Mày đến trễ, SN-709," Bảy Búa ngước đôi mắt hí xảo quyệt nhìn Phan Nam, miệng nở một nụ cười để lộ hàm răng sứt mẻ bám đầy muội than. "Tao tưởng mày đã bị đàn Chó Sắt của Lâm nhai nát lồng não dưới kênh đen rồi chứ."
" Peptide đâu?" Giọng nói của Phan Nam phát ra từ bộ phát âm rách màng lọc, trầm khàn, rè rè và đầy áp lực kim loại.
Bảy Búa chầm chậm đứng dậy, phủi bụi trên áo. Hắn thọc tay vào túi áo khoác, lôi ra một chiếc hộp kim loại nhỏ bọc trong lớp băng keo đen chống nước. Qua khe hở của chiếc hộp, Phan Nam có thể ngửi thấy mùi hóa chất đặc trưng của dược phẩm công nghệ cao.
"Tao phải mất ba mươi mảnh chip đồng quân sự để hối lộ cho lính tuần biên cảnh mới tuồn được thứ này ra ngoài," Bảy Búa liếm môi, đôi mắt hí dán chặt vào chiếc bọc vải sau lưng Phan Nam. "Tiền của tao đâu?"
Phan Nam đưa bàn tay phải bọc thép ra. Trên lòng bàn tay sắt rỉ sét là một nắm mảnh chip đồng quân sự siêu dẫn nguyên chất, lấp lánh ánh kim đỏ dưới ánh đèn neon vàng vọt của lán trại. Đây là số chip đồng mà ông đã dùng tay không rã từ bảng mạch điều khiển của xác chiến hạm Sư đoàn 5 cũ dưới lòng đất.
Bảy Búa sáng mắt lên. Hắn nhanh như cắt giật lấy nắm chip đồng, đút tọt vào túi áo rồi ném chiếc hộp kim loại về phía Phan Nam.
"Giao dịch sòng phẳng. Biến mau đi trước khi lính tuần của Lâm quét vệt nhiệt qua đây," Bảy Búa nói nhanh, ánh mắt khẽ liếc về phía góc tối sau lán trại.
Phan Nam đón lấy chiếc hộp kim loại. Nhưng ngay khi những ngón tay sắt chạm vào bề mặt hộp, thấu kính mắt trái quét nhiệt của ông đột ngột nhấp nháy cảnh báo.
"Cảnh báo: Phát hiện bất thường cấu trúc vật liệu. Hộp kim loại không chứa dung dịch peptide vô trùng. Phát hiện hóa chất axit sunfuric nồng độ cao bên trong lõi hộp. Nguy cơ ăn mòn cực mạnh nếu mở hộp khẩn cấp."
Cùng lúc đó, AI Rỉ Sét hét lên trong phân vùng nhận thức phụ: "Phan Nam! Phát hiện dòng điện cao áp đang tích tụ đột ngột dưới nền đất! Đây là bẫy từ trường!"
Phan Nam bóp nát chiếc hộp kim loại. Một luồng axit sunfuric màu xanh lục bảo bắn tung tóe ra ngoài, ăn mòn rít lên ghê rợn trên những ngón tay thép của ông. Ông ngước mắt lên, nhưng Bảy Búa đã nhanh chân nhảy tọt vào một đường ống thoát rác ngầm phía sau lán trại, biến mất vào bóng tối.
*ZÁP!!!*
Một tiếng nổ điện từ kinh hoàng vang lên. Từ bốn góc lán trại, bốn cột điện cực bằng đồng thau giấu dưới đống phế liệu đột ngột nhô lên, phóng ra những luồng tia chớp màu xanh lam khổng lồ đan chéo vào nhau. Một hệ thống lưới điện từ cao áp mười nghìn vôn (10000V) giăng sẵn xung quanh lập tức khép kín, khóa chặt Phan Nam vào tâm điểm.
"Khách hàng SN-709, cảnh báo nguy kịch! Cơ thể bị quá tải dòng điện mười nghìn vôn. Hệ thống vận động thủy lực bị tê liệt tạm thời. Trục khuỷu cổ tay phải bị chập mạch điện từ. Dung lượng pin sụt giảm nghiêm trọng xuống còn sáu phần trăm!"
Phan Nam gầm lên một tiếng gầm rú cơ khí đau đớn qua bộ phát âm rè rè. Dòng điện cao thế chạy dọc từ khung xương trợ lực rỉ sét, đánh thẳng vào hệ tuần hoàn tủy sống sợi carbon mới cấy ghép. Cơn đau thần kinh giả lập bùng phát dữ dội gấp mười lần, khiến bộ não sinh học của ông co giật liên tục trong lồng kính bảo hộ ngực. Các pít-tông thủy lực ở chân và tay ông kẹt cứng hoàn toàn, phát ra những tiếng rít điện áp cao xèo xèo. Khói trắng bốc lên nghi ngút từ bả vai trái bị cụt.
*Cộc... cộc... cộc...*
Từ bóng tối của làn sương mù axit ngoài hẻm, tiếng bước chân kim loại gõ nhịp lệch trục quen thuộc vang lên chậm rãi, tàn nhẫn.
Một gã đàn ông bước ra từ bóng đêm. Hắn mặc chiếc áo choàng rách rưới bám đầy bụi rác, đầu đội chiếc mũ sờn rách che nửa khuôn mặt đầy sẹo bỏng. Nhưng thứ đáng sợ nhất là cánh tay phải của hắn—được thay thế hoàn toàn bằng một bộ móng vuốt khổng lồ bằng hợp kim titan bọc sợi carbon, phát ra những tia điện màu xanh lục rực rỡ và nhỏ giọt hóa chất ăn mòn màu xanh lục bốc khói nghi ngút.
Thợ săn tiền thưởng khét tiếng bãi rác: Móng Vuốt.
"Mày dai sức thật đấy, SN-709," Móng Vuốt dừng lại ngoài rìa lưới điện cao áp, thấu kính quét sinh học trên mắt phải của hắn nhấp nháy liên tục khi khóa chặt vào vết sẹo định danh quân sự SN-709 khắc trên lồng não của Phan Nam. "Tao đã bám theo tần số tủy sống của mày từ khi thằng Hải bắn pháo hiệu đỏ ở xưởng mổ ngầm. Cai ngục Lâm trả giá rất cao cho bộ não sinh học tương thích của mày. Nhưng tao thì muốn nhiều hơn thế. Tập đoàn Vạn Niên sẽ cho tao một thẻ năng lượng vô trùng cấp cao nếu tao mang cái đầu của mày về Tháp Mây."
Phan Nam quỳ gối dưới đất, hai tay chống đỡ thân hình khổng lồ đang co giật dữ dội dưới dòng điện mười nghìn vôn. Lồng kính bảo hộ ngực của ông nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ đầy bạo loạn, dung dịch muối sinh lý bên trong bắt đầu nổi bọt khí do nhiệt độ lồng não tăng vọt lên bốn mươi mốt độ.
"Rỉ Sét..." Phan Nam thì thào trong nhận thức, giọng nói yếu ớt vô cùng. "Kích hoạt... Hàn phóng điện bảo vệ..."
"Cảnh báo: Tiêu tốn mười phần trăm năng lượng pin lò phản ứng cho mỗi mười giây duy trì. Dung lượng pin hiện tại không đủ để duy trì quá mười lăm giây!"
"Kích hoạt khẩn cấp!"
Từ cổ tay phải bọc thép của Phan Nam, khẩu súng hàn áp lực cao đột ngột phóng ra một dòng điện cao thế ngược chiều cực mạnh. Các tia điện màu xanh lục rực rỡ nhảy múa quanh thân hình khổng lồ của ông, tạo thành một lưới điện từ bảo vệ tầm cực ngắn bọc ngoài lớp giáp cabin xe tải.
Dòng điện mười nghìn vôn từ lưới bẫy chạm vào lưới điện bảo vệ của Phan Nam, bị đẩy lệch hướng và trung hòa một phần, giải phóng áp lực tê liệt lên các pít-tông thủy lực chân của ông.
Nhìn thấy Phan Nam bắt đầu chuyển động, đôi mắt của Móng Vuốt co rụt lại đầy sát khí.
"Chống cự vô ích thôi, đồ phế thải!"
Móng Vuốt gầm lên, phóng chân phản lực lao thẳng qua lưới điện. Bộ móng vuốt titan tẩm hóa chất ăn mòn cực mạnh của hắn vung lên, xé rách màn sương axit, tạo thành năm đường sáng màu xanh lục rực rỡ chém thẳng vào bả vai phải bọc thép cabin của Phan Nam.
*XOẠC!!!*
Tiếng kim loại bị xé rách vang lên chói tai. Lớp thép cabin dày hai mươi milimet trên vai phải của Phan Nam bị bộ vuốt titan cắt ngọt như cắt một miếng đậu hũ. Hóa chất ăn mòn tẩm trên móng vuốt bốc khói xèo xèo, ăn mòn sâu vào các đường ống dẫn dầu thủy lực tay phải, khiến dầu máy đen kịt phun ra loang lổ.
Phan Nam nghiến răng chịu đựng nỗi đau đớn thần kinh giả lập dội ngược về não bộ. Ông dùng tay phải bọc thép cabin, dồn toàn bộ áp lực dầu thủy lực còn lại tung cú đấm trực diện vào ngực Móng Vuốt.
*BÙM!*
Nhưng dòng điện cao thế từ bẫy lưới điện trước đó đã làm chập mạch cuộn cảm biến áp lực của cánh tay phải. Cú đấm chỉ đạt vỏn vẹn hai mươi phần trăm công suất lực, bị lớp giáp bọc sợi carbon trên ngực Móng Vuốt hấp thụ hoàn toàn. Móng Vuốt chỉ khẽ lùi lại một bước, rồi lập tức xoay người, vung bộ vuốt titan quét ngang.
*XOẠC!!!*
Bộ vuốt titan cào rách lớp giáp cabin bọc ngực của Phan Nam, để lại năm vết xước sâu hoắm, cháy sém và bốc khói axit nghi ngút. Lớp thép cabin bị mài mỏng đi một nửa, để lộ ra lớp lồng kính bảo hộ bộ não sinh học đang phát sáng đỏ rực rỡ ngay phía dưới.
"Bộ não sinh học hoàn hảo thật," Móng Vuốt liếm môi đầy thèm khát, thấu kính quét của hắn khóa chặt vào lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam. "Nó sẽ thuộc về tao!"
Hắn vung bộ vuốt titan lên, chuẩn bị cắm thẳng vào lồng kính bảo hộ để móc bộ não của Phan Nam ra ngoài.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Phan Nam nhìn thấy Móng Vuốt hoàn toàn dựa vào hệ thống định vị radar tích hợp trên bộ vuốt để khóa mục tiêu tần số tủy sống SN-709 của mình.
"Rỉ Sét... phóng drone Bọ Sắt Số 3..." Phan Nam ra lệnh trong đầu.
"Cảnh báo: Drone Bọ Sắt Số 3 là thiết bị gây nhiễu điện từ tự sát duy nhất còn lại. Nếu kích hoạt tự sát tầm gần, sóng xung kích điện từ sẽ làm sập nguồn hệ thống của chính khách hàng!"
"Phóng ngay!"
Từ bả vai trái bọc thép bị cụt của Phan Nam, một chiếc kén nhỏ bọc thép đột ngột mở ra. Drone Bọ Sắt Số 3—thiết bị mini hình dạng giống con bướm đêm với đôi cánh bọc sợi đồng mỏng—phóng vút ra ngoài, bay lượn không tiếng động xuyên qua màn sương axit và lao thẳng vào thấu kính ngắm bắn hồng ngoại trên mặt của Móng Vuốt.
"Cái gì thế này?" Móng Vuốt giật mình, vung tay định gạt con bọ sắt ra.
*BÙM!!!*
Drone Bọ Sắt Số 3 tự nổ tung ngay sát mặt Móng Vuốt. Cuộn dây cảm ứng lớn bên trong thân nó giải phóng một luồng xung điện từ (EMP) cực mạnh tầm gần. Luồng sóng nhiễu điện từ tần số cao bùng phát, làm mù hoàn toàn hệ thống cảm biến quang học và chập mạch hệ thống định vị radar trên bộ vuốt titan của Móng Vuốt.
"Á!!! Mắt tao!!!" Móng Vuốt thét lên đau đớn, lùi lại loạng choạng khi thấu kính quét trên mắt hắn bị cháy chập, bắn ra những tia lửa điện nhỏ.
Luồng xung điện từ từ vụ nổ tự sát của Bọ Sắt Số 3 cũng dội ngược lại Phan Nam. Màn hình võng mạc của ông bị nhiễu sọc ngang liên tục, dung lượng pin khẩn cấp tụt xuống mức báo động đỏ: Bốn phần trăm. Hệ thống vận động chân xích sắt bắt đầu kêu lên những tiếng rè rè lịm dần.
Phan Nam biết ông chỉ có duy nhất một cơ hội này.
Ông dùng tay phải bọc thép bám chặt vào dầm thép của lán trại để giữ thăng bằng. Đồng thời, ông kích hoạt van xả khẩn cấp của Hộp làm mát nitơ lỏng di động gắn sau lưng.
*XÈÈÈ!!!*
Một luồng khí nitơ hóa lỏng lạnh giá âm một trăm độ C phun ra từ các van sau lưng Phan Nam, tạo thành một màn sương lạnh giá trắng xóa bao trùm lấy Móng Vuốt đang bị mù tạm thời. Khí nitơ lỏng tiếp xúc trực tiếp với bả vai và bộ móng vuốt hợp kim titan của thợ săn tiền thưởng, đóng băng chúng ngay lập tức dưới lớp tuyết trắng xóa.
Sự giảm nhiệt độ đột ngột làm co ngót nhiệt cực mạnh, khiến cấu trúc hợp kim titan siêu cứng của bộ vuốt trở nên giòn tan như thủy tinh.
Phan Nam dồn chút áp lực dầu thủy lực cuối cùng của tay phải, tung cú đấm áp lực thủy lực trực diện vào bả vai đóng băng của Móng Vuốt.
*RẮC!!!*
Tiếng kim loại giòn tan vỡ vụn vang lên khô khốc. Bộ móng vuốt titan khổng lồ của Móng Vuốt bị đập vỡ thành hàng trăm mảnh vụn kim loại sắc nhọn dưới sức nặng của cú đấm thủy lực. Móng Vuốt thét lên một tiếng thảm thiết, bị lực đấm hất văng ra xa, đập mạnh thân hình vào núi rác phế liệu phía sau và nằm bất động dưới làn sương axit.
Phan Nam cũng quỵ xuống, cánh tay phải bọc thép cabin run rẩy không còn chút lực lực nào. Lưới điện cao áp xung quanh chập chờn vài tia lửa rồi tắt lịm hoàn toàn do bảng điều khiển trung tâm bị vụ nổ EMP của Bọ Sắt Số 3 làm cháy chập.
Ông đã tạm thời đẩy lui được Móng Vuốt và trừng phạt được gã môi giới Bảy Búa, nhưng cái giá phải trả là quá đắt.
"Khách hàng SN-709, cảnh báo nguy kịch: Dung lượng pin còn hai phần trăm. Phát hiện hiện tượng xuất huyết nhẹ bên trong tế bào não sinh học do tác động của dòng điện cao áp mười nghìn vôn làm chập mạch ổn định sóng não Titan-1. Thời gian sống sót sinh học dự kiến: Mười lăm phút."
Trong lồng kính bảo hộ ngực bám đầy vệt dầu đen và vết xước axit sâu hoắm, những giọt máu sinh học màu đỏ sẫm bắt đầu rò rỉ từ các cổng cấy ghép sau gáy Phan Nam, hòa lẫn vào dung dịch muối sinh lý vô trùng, tạo thành những vệt đỏ loang lổ quỷ dị quanh bộ não đang nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!