Đêm Săn Đuổi Của Chó Sắt
Trần Lực giật phăng tấm bạt rách che lò hơi, để lộ lối vào đường ống thoát nước ngầm tối tăm dẫn thẳng ra kênh đen.
Luồng gió rít mang theo mùi hôi thối của lưu huỳnh và dầu thải xộc thẳng vào khoang mũi sinh học ít ỏi còn sót lại của Phan Nam. Phía trên đầu họ, tiếng còi hú báo động đỏ của bầy Chó Sắt bắt đầu vang vọng dồn dập từ khắp các ngả đường biên cảnh, khép chặt vòng vây tử thần vào căn hầm ngầm. Những tia sáng đỏ quét từ đèn pha tuần tra quét qua các khe hở của mái tôn rỉ sét, để lại những vệt sáng đỏ như máu di chuyển liên tục trên những vách tường bê tông nứt nẻ.
"Đi mau, Nam!" Trần Lực gầm lên qua điếu thuốc lá điện tử đang rít đỏ lòe, khói thuốc xanh khét lẹt phả ra che khuất gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn của ông. "Đường ống 102 này dốc thẳng xuống Kênh nước thải đen. Cậu chỉ có thể bò bằng tay, hệ thống chân của cậu đã liệt hoàn toàn sau khi tôi ngắt cáp tủy sống khẩn cấp rồi!"
Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí, tiếng rít gió khô khốc dội lại trong hộp sọ bọc thép rỉ sét cao hai mét rưỡi. Thấu kính mắt trái vốn bị rạn nứt mối hàn quang học từ trận chiến trước đó nhấp nháy một màu đỏ lỗi chập chờn, chia cắt tầm nhìn của ông thành những mảng sáng tối nhạt nhòa. Cơn đau thần kinh giả lập từ sợi Cáp tủy sống sợi carbon mới cấy ghép được ba mươi lăm phần trăm đang co thắt dữ dội dọc sống lưng, nung nóng tế bào tủy sống sinh học như thể có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua.
"Bác sĩ... còn ông và bé Bình?" Giọng nói rè rè của Phan Nam phát ra từ bộ phát âm rách màng lọc, nặng nề và đứt quãng.
"Đừng lo cho lão già này!" Trần Lực thô bạo đẩy bé Bình vào một lối rẽ ngầm nhỏ hẹp khác bên cạnh lò hơi. "Tôi và thằng bé sẽ chạy theo đường cống phía Bắc để đánh lạc hướng máy quét hồng ngoại của tuần tra. Chúng nó nhắm vào tần số tủy sống SN-709 của cậu, chứ không rảnh tay bắt một lão già quân y hết thời. Đi mau!"
Bé Bình quay đầu lại, đôi mắt to sáng quắc sau chiếc kính bảo hộ vỡ một góc đầy lo lắng nhìn Phan Nam: "Bố Nam... chú phải sống sót đấy! Cháu đã giấu bình dầu máy sinh học còn lại trong bọc vải sau lưng chú rồi!"
Phan Nam không kịp trả lời. Tiếng móng vuốt kim loại cào sột soạt của bầy Chó Sắt đã vang lên sát sạt ngay trên đống lốp xe máy kéo ngụy trang phía trên đỉnh hầm. Trần Lực dùng hết sức lực của đôi ngón tay cơ khí vi phẫu đẩy mạnh thân hình nặng hai tấn hai bọc thép cabin xe tải của Phan Nam xuống đường ống tối đen, rồi lập tức sập cánh cửa sập bằng sắt dày lại, chặn đứng mọi luồng ánh sáng.
*ẦM!*
Phan Nam rơi tự do xuống đường ống dốc đứng, cơ thể khổng lồ va đập mạnh vào vách thép rỉ sét tạo ra những tiếng động cơ học vang dội. Khớp hông bị liệt hoàn toàn khiến hai chân bọc xích sắt của ông buông thõng, kéo lê vô lực trên nền kim loại ẩm ướt.
"Khách hàng SN-709, cảnh báo: Dung lượng pin khẩn cấp còn mười một phần trăm. Nhiệt độ lò phản ứng tủy sống tăng lên chín mươi lăm độ C do chấn động vật lý. Khuyến nghị giảm thiểu tối đa các hoạt động cơ khí không cần thiết."
Giọng nói giả lập rè rè của AI Rỉ Sét vang lên trong phân vùng nhận thức phụ trên bả vai trái của Phan Nam. Đốm sáng màu cam nhấp nháy liên tục, hiển thị các thông số năng lượng đang sụt giảm nghiêm trọng trên võng mạc mắt phải của ông.
"Im lặng, Rỉ Sét," Phan Nam thì thào qua bộ phát âm khóa âm lượng tối thiểu. "Kích hoạt Bước chân giảm chấn thủy lực."
Dù đôi chân bị liệt hoàn toàn, Phan Nam vẫn phải di chuyển. Ông nằm sấp, dùng cánh tay phải bọc thép cabin khổng lồ cắm chặt các ngón tay sắt vào các mối hàn rỉ sét của đường ống để kéo lê thân hình nặng nề của mình tiến về phía trước. Khớp vai trái bị kẹp móp nát do trận chiến với Hải liên tục rò rỉ những giọt dầu máy sinh học màu vàng nhạt phát quang xuống đường ống đen ngòm.
Để triệt tiêu tiếng va chạm kim loại khổng lồ từ bộ khung xương rỉ sét, hệ thống tự động kích hoạt Bộ giảm chấn thủy lực cũ - linh kiện nâng cấp mà Vy Vy đã chắp vá vào các khớp hông của ông từ trước. Bộ pít-tông giảm chấn cũ kỹ này liên tục co bóp, điều áp lưu lượng dầu thủy lực chạy quanh các khớp nối bị kẹt, triệt tiêu đến chín mươi phần trăm tiếng va chạm của xích sắt chân với vách ống. Phan Nam lướt đi trong bóng tối như một bóng ma cơ khí khổng lồ, lặng lẽ và chậm rãi, nương theo độ dốc của đường ống dẫn thẳng ra Kênh nước thải đen.
*Hú... Rè rè...*
Tiếng hú điện tử chói tai của bầy Chó Sắt đột ngột vang lên ngay phía sau lưng ông, chỉ cách một vách ngăn thép mỏng của đường ống dẫn khí. Đàn chó săn robot bốn chân bọc vỏ thép đen bóng của cai ngục Lâm đã tràn vào xưởng mổ ngầm của Trần Lực. Cảm biến mùi hương sinh học siêu nhạy của chúng đã đánh hơi được mùi dầu máy sinh học đặc trưng của dự án Xương Thép và vệt dịch tủy sinh lý rò rỉ từ gáy Phan Nam.
"Chúng nó đã ngửi thấy mùi dầu," Phan Nam nghiến răng. Cơn đau thần kinh giả lập từ các bó cáp tủy carbon chưa đồng bộ lại dội lên, khiến bộ não sinh học của ông co thắt dữ dội bên trong lồng kính bảo hộ ngực. "Nếu không cắt đuôi được mùi hương này, chúng sẽ đuổi kịp ta trước khi ta chạm tới cửa kênh."
"Khuyến nghị từ AI Rỉ Sét: Phát hiện một Giếng dầu đen cổ bỏ hoang nằm ở cuối nhánh ống kỹ thuật bên phải, kết nối trực tiếp với lòng Kênh nước thải đen. Độ sâu của giếng: Mười hai mét, chứa đầy dầu nhớt thải công nghiệp đặc quánh. Đây là môi trường cách nhiệt và hấp thụ sóng điện từ hoàn hảo nhất để lẩn trốn cảm biến quét nhiệt và mùi hương của bầy Chó Sắt."
Phan Nam nhìn bản đồ nhiệt 3D nhấp nháy màu xanh lam do Rỉ Sét dựng lên trên võng mạc. Đúng thế. Giếng dầu đen cổ là một miệng giếng khai thác cũ đã cạn kiệt từ thời thuộc địa, nay chỉ còn là nơi chứa chất thải hóa chất và dầu nhớt đặc quánh xả xuống từ các nhà máy tầng lửng công nghiệp. Đó là một cấm địa cực kỳ nguy hiểm, nhưng cũng là con đường ngầm duy nhất dẫn đến kho lưu trữ Sư đoàn 5 bỏ hoang mà không bị bẫy mìn từ trường của Lâm phát hiện.
"Nhưng dầu nhớt thải sẽ ăn mòn các lớp đệm cao su bảo vệ khớp nối của ta," Phan Nam suy tính, đôi mắt thấu kính quang học quét nhanh qua các thông số kỹ thuật. "Và nếu lồng kính bảo hộ ngực bị rò rỉ, bộ não sinh học của ta sẽ bị hoại tử ngay lập tức do nhiễm độc chì."
"Tỷ lệ sống sót nếu lặn ngầm trong dầu thải: Bốn mươi hai phần trăm. Tỷ lệ sống sót nếu bị bầy Chó Sắt bắt giữ: Không phần trăm," Rỉ Sét lạnh lùng đưa ra phân tích logic.
"Được, lặn xuống," Phan Nam quyết định.
Ông dùng tay phải đẩy mạnh một tấm lưới thép chắn rác đã mục nát ở ngã ba đường ống, lách thân hình đồ sộ của mình vào nhánh ống dẫn thẳng ra Giếng dầu đen cổ.
*Ầm... Ùm...*
Thân hình nặng hai tấn hai của Phan Nam trượt thẳng xuống miệng giếng cổ, chìm nghỉm vào lòng chất lỏng đặc quánh, lạnh lẽo và đen kịt.
Cảm giác ngột ngạt tột cùng ngay lập tức bao trùm lấy Phan Nam. Chất lỏng dầu nhớt thải công nghiệp đặc quánh như một bàn tay khổng lồ bằng bùn đen, ôm chặt lấy toàn bộ khung xương thép rỉ sét của ông, len lỏi vào từng khe hở của các pít-tông thủy lực. Mùi hóa chất ăn mòn cực mạnh, mùi dầu hỏa rỉ sét và axit bốc lên nồng nặc, bắt đầu tấn công các lớp đệm cao su bảo vệ khớp cổ tay và cổ chân của ông.
*Xèo... xèo...*
Tiếng hóa chất ăn mòn rít lên ghê rợn dọc theo các mối hàn chắp vá bằng thép cabin xe tải trên ngực Phan Nam. Thấu kính mắt trái vốn bị lỗi nhấp nháy đỏ của ông hoàn toàn bị che phủ bởi lớp dầu đen đặc quánh, làm mờ đi tám mươi phần trăm thị lực quét nhiệt hồng ngoại. Bóng tối tuyệt đối vây hãm lấy ông dưới đáy giếng sâu.
"Cảnh báo nguy kịch: Phát hiện hóa chất axit sunfuric nồng độ cao trong dầu thải đang ăn mòn lớp đệm cao su bảo vệ khớp cổ tay phải. Tốc độ ăn mòn: Không chấm một milimet mỗi phút. Khớp cổ tay phải sẽ bị giảm mười lăm phần trăm độ linh hoạt trong vòng mười phút nữa."
Phan Nam không quan tâm đến cánh tay phải. Ông run rẩy đưa bàn tay sắt bọc thép lên, sờ nhẹ vào lồng kính bảo hộ ngực - nơi bộ não sinh học duy nhất của ông đang lơ lửng trong dung dịch muối sinh lý tủy. Đốm sáng đỏ nhạt của lồng kính phát ra luồng ánh sáng yếu ớt xuyên qua lớp dầu đen kịt.
Nỗi lo sợ tột cùng dâng lên trong lòng người cha cựu binh. Thể xác con người của ông đã mất vĩnh viễn trong lò thiêu phế liệu, chỉ còn bộ não này là mỏ neo duy nhất giữ lại nhân tính của ông, giữ lại lời hứa làm cha để một ngày nào đó được ôm lấy Phan An. Nếu lớp kính cường lực này bị hóa chất ăn mòn rạn nứt, nếu chỉ một giọt dầu thải đen ngỏm kia lọt vào bên trong, tế bào não của ông sẽ bị hủy diệt hoàn toàn. Ông sẽ biến thành một đống sắt vụn vô tri vĩnh viễn.
"Rỉ Sét... tắt toàn bộ cảm biến quang học của mắt," Phan Nam ra lệnh, giọng nói rè rè của bộ phát âm bị dầu đặc bít chặt chỉ còn là những tiếng rung động cơ học cực nhỏ truyền qua khung xương. "Tắt hệ thống radar tầm ngắn. Chuyển sang chế độ giả lập sóng chết lâm sàng."
"Nếu kích hoạt giao thức giả lập sóng chết lâm sàng, tần số sóng não của khách hàng sẽ giảm xuống mức tối thiểu gần như bằng không trong vòng sáu mươi giây. Khách hàng sẽ rơi vào trạng thái mất nhận thức hoàn toàn. Nguy cơ không thể tự khởi động lại hệ thống: Ba mươi lăm phần trăm."
"Làm đi. Bầy Chó Sắt đang ở ngay trên đầu chúng ta."
*Cộc... cộc... cộc...*
Tiếng móng vuốt kim loại gõ nhịp dồn dập vang lên từ phía miệng giếng cổ phía trên. Sóng chấn động vật lý truyền qua thành giếng bê tông ẩm ướt chạy dọc vào tủy sống của Phan Nam.
Đàn Chó Sắt đã đến.
Mắt thấu kính quang học của Phan Nam tắt lịm hoàn toàn. Bóng tối nuốt chửng lấy nhận thức của ông. Hệ thống tuần hoàn năng lượng lò phản ứng tủy sống dã chiến giảm công suất xuống mức ngủ đông cực hạn, chỉ duy trì dòng điện áp cực thấp để nuôi dưỡng các tế bào não sinh học không bị đóng băng. Bức xạ điện từ và vệt nhiệt hồng ngoại phát ra từ cơ thể khổng lồ của ông hoàn toàn biến mất dưới đáy giếng dầu sâu thẳm, biến ông thành một khối sắt rỉ vô tri chìm sâu trong bùn đặc.
Trên miệng giếng cổ, ba con Chó Sắt bọc vỏ thép đen bóng đang điên cuồng cào bới đất đá bám đầy mạt sắt rỉ. Đầu của chúng trang bị các cảm biến mùi hương sinh học siêu nhạy phát ra ánh sáng đỏ nhấp nháy liên tục trong đêm tối của bão axit. Chúng mất dấu vệt dầu máy sinh học màu vàng phát quang ngay tại rìa miệng giếng.
Một con Chó Sắt to lớn nhất tiến sát mép giếng cổ bằng bê tông nứt nẻ. Nó cúi thấp chiếc đầu bọc thép đen bóng, thấu kính cảm biến hồng ngoại màu đỏ rực của nó quét liên tục xuống mặt nước dầu đen đặc quánh đang sủi bọt khí metan.
*Rè rè... rè rè...*
Con robot săn đuổi phát ra tiếng rít sóng ngắn chói tai, cố gắng dò tìm bất kỳ dao động sóng não hay vệt nhiệt nào phát ra từ dưới lòng giếng. Mặt nước dầu đen kịt phản chiếu ánh sáng đỏ nhấp nháy từ mắt cảm biến của nó, tạo nên một khung cảnh quỷ dị, lạnh lẽo dưới màn mưa axit trút xuống rầm rập.
Sâu dưới mặt nước dầu đen chỉ vẻn vẹn vài centimet, lồng kính bảo hộ ngực bọc bộ não sinh học của Phan Nam đang lơ lửng bất động. Lớp dầu đen đặc quánh bám chặt vào bề mặt kính cường lực, ngăn cách bộ não sinh học duy nhất khỏi thế giới tàn bạo phía trên.
Con Chó Sắt cào bới mạnh bả vai bằng móng vuốt manganese, làm rơi những mảnh xích sắt rỉ và đất đá ẩm ướt từ miệng giếng rớt xuống, chìm dần qua làn nước dầu đen và chạm khẽ vào lớp giáp cabin bọc ngực của Phan Nam.
*Cộc...*
Một tiếng động cơ học cực nhỏ truyền qua lớp chất lỏng đặc quánh. Con Chó Sắt khựng lại, cảm biến đỏ của nó khóa chặt mục tiêu quét liên tục xuống mặt nước dầu đen, ngay sát đầu lồng não của Phan Nam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!