Tiếng Gầm Của Thủy Lực
Bên trong căn hầm ngầm của xưởng phế liệu Trần Lực, bầu không khí đặc quánh mùi dầu máy khét, mùi ozone bị điện phân và mùi rỉ sét ẩm ướt của đống lốp xe máy kéo chất cao phía trên. Ánh sáng duy nhất phát ra từ chiếc đèn mổ dã chiến tự chế, rọi một luồng sáng vàng vọt, loang lổ xuống bàn mổ bằng thép tấm dày. Phan Nam đang nằm bất động, lồng ngực bọc Giáp Thép Công Nghiệp Gia Cố đã bị mở toang lớp vỏ ngoài, lộ ra lồng kính bảo hộ bọc quanh bộ não sinh học đang lơ lửng trong dung dịch muối sinh lý tủy. Đốm sáng đỏ nhạt của lồng kính nhấp nháy theo từng nhịp thở sinh học yếu ớt còn sót lại.
Bác sĩ Trần Lực đeo chiếc kính lúp chuyên dụng trên mắt phải, đôi ngón tay cơ khí vi phẫu của ông run nhẹ nhưng cực kỳ chính xác khi luồn từng sợi tơ của bó Cáp tủy sống sợi carbon vào các cổng cấy ghép thần kinh chạy dọc sống lưng Phan Nam. Mỗi lần một sợi cáp carbon chạm vào cổng tủy sống, cơ thể khổng lồ nặng hai tấn hai của Phan Nam lại khẽ co giật cơ học, phát ra tiếng rít kèn kẹt từ các khớp nối kim loại bị liệt.
"Ráng chịu đựng một chút, Nam," Trần Lực lầm bầm, điếu thuốc lá điện tử kẹp giữa hai môi rít lên một hơi rè rè, phả ra làn khói xanh khét lẹt. "Cáp tủy sống sợi carbon này được rã từ xác cựu binh Sư đoàn 5. Nó chịu được áp lực co bóp cơ học cực cao, nhưng tiến trình đồng bộ hóa thần kinh dã chiến này sẽ gây ra những cơn đau nhói tủy sống liên tục. Hệ thống của cậu chưa thích nghi được ngay đâu."
Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí, tiếng rít gió khô khốc dội lại trong hộp sọ bọc thép. Thấu kính mắt trái vốn bị rạn nứt mối hàn quang học nhấp nháy một màu đỏ mờ nhạt, chia cắt tầm nhìn của ông thành những mảng sáng tối chập chờn. Ông có thể cảm nhận được cơn đau thần kinh giả lập đang chạy dọc sống lưng như những luồng điện cao áp nung chảy tế bào tủy.
Bên cạnh bàn mổ, bé Bình đang cẩn thận dùng một chiếc phễu tôn để rót từng giọt Dầu máy sinh học tinh khiết từ bình thủy tinh vừa mua ở chợ đen vào các khớp gối trái đang bị kẹt cứng của Phan Nam. Dầu máy sinh học màu vàng nhạt phát quang chảy đến đâu, tiếng rít rỉ sét của các pít-tông thủy lực dịu đi đến đó. Nhưng đôi chân của ông vẫn bất động, hoàn toàn mất đi khả năng vận động tự chủ do tiến trình cấy ghép cáp tủy mới đạt ba mươi phần trăm.
"Khách hàng SN-709, cảnh báo: Tiến trình đồng bộ hóa tủy sống sợi carbon bị gián đoạn. Phát hiện dao động sóng âm tần số thấp truyền qua nền đất hầm ngầm. Khoảng cách: Ba mươi mét. Số lượng nguồn phát chấn động: Mười một." Giọng nói rè rè của AI Rỉ Sét đột ngột vang lên từ ổ nhớ phụ trên bả vai trái.
Phan Nam nhắm chặt mắt sinh học phải, nhường toàn bộ băng thông thần kinh cho hệ thống cảm biến âm thanh dã chiến bên tai phải. Ông áp sát phần tai kim loại bám đầy bụi dầu xuống cạnh bàn mổ bằng thép.
*Cộc... cộc... rầm...*
Sóng chấn động vật lý truyền qua nền bê tông ẩm ướt chạy dọc vào tủy sống của ông. Đó không phải là tiếng bước chân khập khiễng của thợ rác. Đó là tiếng xích sắt nặng nề, tiếng bước chân kim loại gõ nhịp dồn dập của những đôi bốt bọc thép tuần tra, và đặc biệt là tiếng rít áp lực thủy lực của một chiếc kìm công nghiệp cỡ lớn đang vận hành.
"Hải..." Phan Nam thì thào qua bộ phát âm rách màng lọc. "Đội trưởng Hải đang đến. Lão Tam đã bán đứng chúng ta."
Trần Lực khựng lại, đôi ngón tay cơ khí vi phẫu dừng ngay trên cổng tủy sống của Phan Nam. Gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn của ông già quân y biến sắc. "Mẹ kiếp! Tiến trình cấy ghép cáp tủy mới đạt ba mươi lăm phần trăm! Nếu ngắt kết nối khẩn cấp lúc này, tủy sống của cậu sẽ bị co thắt dữ dội, hệ thống chân sẽ bị liệt hoàn toàn vĩnh viễn!"
*RẦM!*
Một tiếng nổ lớn rung chuyển toàn bộ căn hầm ngầm. Trần bê tông phía trên rơi xuống từng mảng bụi xám xịt. Mạng lưới chuông gió dã chiến Dây Cáp bộc phát những tiếng leng keng hỗn loạn trước khi bị dập tắt hoàn toàn bởi tiếng búa máy nện thẳng vào cửa sắt khóa ngoài của xưởng mổ.
"Trần Lực! Mở cửa ra trước khi tao dùng kìm thủy lực bẻ gãy cổ gáy của lão già nhà ngươi!" Giọng nói thô lỗ, hống hách của Đội trưởng Hải vang dội qua khe cửa thép dày. "Lão Tam đã khai hết rồi. Bóng Ma Phế Thải SN-709 đang nằm trên bàn mổ của ngươi!"
Phan Nam không do dự. Ông dùng cánh tay phải bọc thép khổng lồ chộp lấy bả vai Trần Lực, đẩy mạnh ông già gầy gò ra phía sau chiếc lò hơi Phì Phò.
"Ngắt kết nối, bác sĩ," Phan Nam gầm lên, bộ phát âm rè rách phát ra âm lượng cực đại. "Bé Bình, trốn dưới gầm bể nước thải ngay!"
Trần Lực nghiến răng, dùng kìm cắt cáp giật phăng các đường ống dẫn dung dịch nuôi não dã chiến đang cắm vào gáy Phan Nam. Dòng dung dịch muối sinh lý tủy phun ra tung tóe, bốc khói xèo xèo dưới sàn hầm. Phan Nam gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng khi hệ thần kinh bị ngắt kết nối đột ngột. Cơn co giật Đào thải tủy cấp 1 bùng phát dữ dội, làm lồng kính bảo hộ ngực của ông nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ đầy bạo loạn.
*ẦM!*
Cánh cửa sắt dày của xưởng mổ bị bẻ gãy đôi bởi một lực ép khổng lồ. Chiếc kìm thủy lực công nghiệp cỡ lớn gỉ sét, bám đầy vết máu khô của Đội trưởng Hải thọc vào qua khe nứt, xé toạc tấm cửa thép như xé một tờ giấy rách.
Hải bước vào hầm ngầm. Gã đàn ông cao lớn gầy gò mặc bộ giáp tuần tra bọc thép màu xám của ban cai quản phân khu 1. Cánh tay trái của gã được thay thế hoàn toàn bằng chiếc kìm thủy lực khổng lồ bọc thép manganese chịu lực cực hạn, liên tục phát ra tiếng xè xè áp lực thủy lực 5000 PSI đầy đe dọa. Phía sau gã là mười tên lính tuần tra bọc thép trang bị súng trường xung lực.
"Tìm thấy ngươi rồi, đống sắt vụn hai tấn," Hải cười sằng sặc, thấu kính quang học trên mắt gã quét qua lồng ngực mở toang của Phan Nam. "Cai ngục Lâm sẽ trả cho tao một vạn chip tín dụng cho bộ não sinh học này."
Phan Nam nằm trên bàn mổ, đôi chân bọc xích sắt hoàn toàn liệt vận động do cáp tủy chưa đồng bộ. Ông không thể đứng dậy, nhưng ông vẫn còn cánh tay phải bọc thép cabin xe tải dã chiến. Ông bấu chặt bàn tay phải vào cạnh bàn mổ, dùng sức mạnh thủy lực của bắp tay kéo lê toàn bộ thân hình nặng nề của mình trượt xuống sàn hầm bê tông, chắn giữa Hải và Trần Lực.
"Bắn nát đôi chân của nó! Giữ lại lồng não!" Hải ra lệnh.
Loạt đạn súng trường xung lực đầu tiên nổ vang dội trong không gian hẹp của hầm ngầm. Những viên đạn xung lực xanh lam bắn liên tiếp vào tấm Giáp Thép Công Nghiệp Gia Cố trên ngực Phan Nam, phát ra những tiếng nổ bôm bốp ghê rợn, để lại những vết lõm sâu hoắm trên lớp thép cabin màu vàng cam.
Phan Nam kích hoạt giao thức "Hấp thụ động năng sạc pin". Mỗi cú va đập của đạn xung lực vào giáp ngực được hệ thống lò xo giảm chấn chuyển hóa thành những luồng điện sạc khẩn cấp. Màn hình võng mạc của ông hiển thị dòng chữ: "Dung lượng pin: Hai mươi mốt phần trăm... Hai mươi hai phần trăm..."
"Lũ chuột nhắt!" Phan Nam gầm lên.
Ông dùng cánh tay phải bấu chặt vào dầm thép của hệ thống cẩu trục Cánh Tay Khổng Lồ treo trên trần hầm, dùng lực kéo cực mạnh để nhấc bổng toàn bộ thân hình hai tấn lên cao, tránh né loạt đạn tiếp theo. Đôi chân liệt của ông buông thõng, xích sắt va vào nhau kêu ken két.
Phan Nam dồn toàn bộ áp lực dầu thủy lực vào pít-tông cánh tay phải, tung ra cú Đấm áp lực thủy lực trực diện từ trên cao xuống thẳng đầu Hải. Cánh tay phải khổng lồ phát ra tiếng xè xè áp lực cực lớn, một luồng hơi nước trắng xóa phụt ra từ khớp cùi chỏ xé rách không khí.
Hải là kẻ thực chiến dày dạn. Gã nhanh chóng kích hoạt khớp gối trợ lực điện từ, lùi nhanh một bước để né tránh cú đấm sấm sét của Phan Nam.
*OÀNH!*
Cú đấm nện thẳng xuống sàn bê tông hầm mổ, tạo ra một hố sâu hoắm rộng nửa mét, bụi đá bắn tung tóe làm mù mịt tầm nhìn. Trục khuỷu cổ tay phải của Phan Nam bị rạn nứt nhẹ do lực phản chấn cực lớn dội ngược lại.
Ngay trong khoảnh khắc Phan Nam bị lỡ đà, Hải vung chiếc kìm thủy lực khổng lồ từ phía dưới lên. Chiếc kìm bọc thép manganese há rộng hai gọng kìm sắt rỉ, kẹp chặt lấy bả vai trái bọc thép cabin của Phan Nam.
*KẸT... KẸT... KHÁC...*
Lực kẹp mười tấn của chiếc kìm thủy lực bắt đầu ép chặt, nghiến nát lớp thép cabin dày 20mm bọc quanh vai trái Phan Nam. Tiếng kim loại bị uốn cong, rạn nứt vang lên ghê rợn. Các đường ống dẫn dầu bôi trơn thủy lực chạy dọc từ vai xuống ngực Phan Nam bắt đầu rách nát, phun ra những tia dầu máy sinh học màu vàng nhạt phát quang tung tóe lên mặt Hải.
"Mày chết chắc rồi, Bóng Ma!" Hải nghiến răng, tay phải gã ghì chặt cần gạt áp lực thủy lực trên hông để tăng lực kẹp của kìm lên mức tối đa. Lồng ngực bọc thép của Phan Nam bắt đầu biến dạng, đe dọa ép vỡ lồng kính bảo hộ bộ não sinh học bên trong.
Cơn đau thần kinh tủy sống dội ngược lên não bộ Phan Nam làm thấu kính mắt trái bị rạn nứt của ông nhấp nháy đỏ liên tục, hiển thị cảnh báo nguy kịch: "Áp lực lồng ngực vượt quá giới hạn an toàn ba mươi phần trăm. Nguy cơ vỡ lồng kính bảo hộ lồng não trong vòng mười lăm giây."
Trong khoảnh khắc sinh tử, Phan Nam không cố gắng giật lùi để thoát khỏi gọng kìm. Ông biết sức kéo của mình không thể thắng được lực kẹp mười tấn của kìm thủy lực khi chân đang bị liệt. Ông quyết định mạo hiểm.
Ông chủ động kích hoạt kỹ năng "Hàn phóng điện bảo vệ". Dòng điện cao thế tích tụ từ lò phản ứng hạt nhân dã chiến chạy dọc từ vai phải sang bả vai trái đang bị kẹp chặt. Những tia điện màu xanh lục rực rỡ bùng phát, nhảy múa quanh thân hình khổng lồ của Phan Nam và truyền trực tiếp qua chiếc kìm thủy lực bọc thép manganese chạy thẳng vào cơ thể bán phần của Hải.
*XOẸT... XOẸT... XOẸT!*
Dòng điện cao thế dội ngược làm hệ thống điều khiển điện từ của Hải bị chập mạch liên tục. Cơ thể gã co giật dữ dội, mắt sinh học nhấp nháy liên thanh, lực kẹp của chiếc kìm thủy lực khẩn cấp giảm xuống ba mươi phần trăm. Hải thét lên đau đớn qua bộ phát âm cơ khí.
Nhưng mười tên lính tuần tra phía sau đã kịp định thần. Chúng vác súng trường xung lực tiến sát, chuẩn bị nã đạn trực diện vào lồng kính bảo hộ ngực đang bị hở của Phan Nam.
"Tránh xa bố tao ra!"
Một tiếng hét non nớt nhưng đầy quả cảm vang lên từ góc hầm. Bé Bình lao ra từ gầm bể nước thải, tay cầm một chai thủy tinh chứa đầy hỗn hợp xăng hóa học và mạt sắt rỉ - quả bom xăng tự chế dã chiến. Cậu nhóc mồi lửa bằng một tia lửa từ kìm cắt cáp rồi ném mạnh quả bom xăng vào thẳng mặt Hải.
*OÀNH!*
Quả bom xăng nổ tung ngay trước thấu kính cảm biến quang học của Hải. Ngọn lửa hóa học màu xanh lục bùng phát dữ dội, khói đen đặc quánh trộn lẫn mạt sắt rỉ bao phủ toàn bộ gương mặt và hệ thống cảm biến của gã phó cai ngục. Hải gầm lên điên cuồng, hoàn toàn bị mù lâm thời.
"Bình! Chạy đi!" Trần Lực hét lên, dùng khẩu súng lục ổ quay rỉ sét bắn liên tiếp ba phát đạn động năng nặng vào đầu toán lính tuần tra để nghi binh.
Cơ hội duy nhất đã đến.
Phan Nam dồn toàn bộ áp lực dầu thủy lực còn lại trong hệ tuần hoàn - bao gồm cả một lít dầu sinh học tinh khiết vừa được bé Bình rót vào khớp gối - dồn thẳng vào pít-tông của cánh tay phải bọc thép búa thủy lực.
Lồng kính bảo hộ ngực của ông phát sáng đỏ rực rỡ đầy uy lực. Ông khóa chặt van xả áp của cánh tay phải, nén áp lực dầu lên mức cực hạn mười hai nghìn PSI. Một tiếng rít gió xé tai vang lên từ các bó cáp tủy carbon đang hoạt động quá tải nhiệt.
"Chết đi!" Phan Nam gầm lên.
Ông vung cú đấm quyết định, nện thẳng vào trục xoay cốt lõi - điểm nối yếu nhất giữa cánh tay cơ khí và chiếc kìm thủy lực khổng lồ của Hải.
*RẮC... XOÀNG!*
Một tiếng nổ kim loại vang dội làm rung chuyển toàn bộ căn hầm ngầm. Trục xoay bằng thép manganese của chiếc kìm thủy lực bị đấm gãy đôi dưới lực ép năm tấn của cú đấm bộc phá. Chiếc kìm khổng lồ nặng hai trăm ký bị hất văng ra xa, đập sầm vào vách đá rác thải tạo ra một cơn mưa mạt sắt rỉ.
Hải bị hất văng lùi lại năm mét, đập mạnh lưng vào lò hơi Phì Phò. Cánh tay trái cơ khí của gã chỉ còn lại một khúc ống thủy lực đứt gãy, phun ra dòng dầu đen đặc quánh bốc khói nghi ngút. Gương mặt gã bám đầy vết bỏng xăng hóa học, thấu kính quang học bị vỡ nát rỉ ra những tia điện nhỏ.
Toán lính tuần tra hoảng sợ trước sức mạnh quái vật của Phan Nam, chúng vội vã che chắn cho Hải đang loạng choạng đứng dậy.
Hải ôm lấy cánh tay đứt gãy, đôi mắt sinh học bị mù một nửa nhìn Phan Nam với sự căm hận tột độ. Gã biết mình đã thất bại trong trận cận chiến cận vệ này. Nhưng gã không chịu thua dễ dàng.
Bằng cánh tay phải còn lại, Hải nhanh chóng thọc vào hông, rút ra khẩu súng bắn tín hiệu báo động đỏ. Gã chĩa thẳng súng lên lỗ thông gió trần hầm ngầm nối thẳng với bầu trời bãi rác và bóp cò.
*ĐOÀNG!*
Một viên đạn tín hiệu rực sáng màu đỏ máu vút qua lỗ thông gió, lao vút lên bầu trời đêm của Vực Rác Đô Thị Tân Khánh, nổ tung thành một vầng hào quang đỏ rực rỡ chiếu sáng toàn bộ phân khu 1.
"Mày... mày đã lộ vị trí rồi, Bóng Ma!" Hải ho sặc sụa ra dầu đen, giọng nói rè rè đầy tàn nhẫn. "Toàn bộ lực lượng tuần tra của cai ngục Lâm... và cả thợ săn tiền thưởng... đang tiến về đây!"
Hải loạng choạng rút chạy ra ngoài cửa hầm đổ nát dưới sự che chắn của toán lính tuần tra.
Phan Nam quỵ xuống sàn hầm bê tông, cánh tay phải bọc thép cabin rệu rã rò rỉ dầu máy sinh học màu vàng nhạt thành từng vũng lớn. Khớp hông của ông phát ra những tiếng rít rỉ sét khô khốc do áp lực quá tải nhiệt. Lồng kính bảo hộ ngực nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt, pin dự phòng sụt giảm xuống mức báo động mười hai phần trăm.
Trần Lực lao đến, nhặt chiếc kìm cắt cáp lên, gương mặt ông già quân y đầy vẻ lo âu tột độ khi nhìn vầng hào quang đỏ rực đang chiếu sáng bầu trời đêm qua lỗ thông gió.
"Xưởng mổ ngầm bị lộ hoàn toàn rồi, Nam," Trần Lực nói, giọng run rẩy. "Chúng ta phải di chuyển ngay lập tức trước khi Lâm dẫn toàn bộ xe bọc thép đến bao vây phân khu này."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!