Giao Dịch Đỏ Ở Chợ Đen
Tiếng móng vuốt kim loại cào sột soạt và tiếng sủa rè rè điện tử của bầy Chó Sắt bắt đầu vang vọng xuyên qua màn sương mù phóng xạ rò rỉ.
Phan Nam nằm ép mình dưới gầm một chiếc cabin xe tải hạng nặng đã rỉ sét, lớp Giáp Thép Công Nghiệp Gia Cố màu vàng cam mới hàn trước ngực tì chặt xuống nền đất đá hộc. Trọng lượng cơ thể lúc này đã tăng lên gần hai tấn hai, đè nặng lên khớp hông và đầu gối trái đang bị liệt hoàn toàn. Từng luồng mưa axit sunfuric lọt qua kẽ hở của đống phế liệu, rơi vào vết nứt rò rỉ dầu máy sinh học khớp gối trái của ông, tạo ra những tiếng xèo xèo buốt nhói. Dung dịch dầu máy màu vàng nhạt phát quang rò rỉ từ khớp gối trái chảy thành một vệt mỏng, loang ra mặt nước axit đen ngỏm dưới đất.
"Khách hàng SN-709, cảnh báo: Vệt rò rỉ sinh học có chứa mã gen tủy sống đang phát tán. Xác suất bầy Chó Sắt phát hiện vệt hương: Tám mươi bảy phần trăm. Khuyến nghị: Di chuyển lập tức."
Giọng nói của AI Rỉ Sét rè rè vang lên trong phân vùng nhận thức phụ của Phan Nam. Đốm sáng màu cam trên bả vai trái của ông nhấp nháy liên tục, cố gắng lọc bỏ những tia nhiễu từ sương mù phóng xạ xung quanh.
"Không thể di chuyển bằng chân," Phan Nam nghiến chặt răng cơ khí, tiếng rít kèn kẹt khô khốc dội lại trong hộp sọ bọc thép. "Khớp gối đã kẹt cứng. Phải dùng tai sắt để nghe."
Ông nhắm chặt mắt sinh học. Thấu kính mắt trái vốn bị rạn nứt mối hàn quang học từ trận bạo phát trước đó tạm thời tắt lịm, nhường toàn bộ băng thông thần kinh Titan-1 cho hệ thống cảm biến âm thanh dã chiến bên tai phải. Phan Nam áp sát phần tai kim loại bám đầy bụi dầu xuống dầm thép chịu lực của chiếc cabin xe tải đang ẩn nấp.
*Cộc... cộc... sột soạt...*
Sóng chấn động vật lý cơ học truyền qua sắt thép chạy dọc vào tủy sống của ông. Đó là tiếng móng vuốt bằng hợp kim manganese của ba con Chó Sắt đang sục sạo cách ông mười lăm mét về phía Đông Bắc. Tiếng xích chân khập khiễng của Lão Nhân Sắt Vụn cũng vang lên từ một hướng khác, lão đang cố tình kéo lê chiếc gậy sắt rỉ để tạo ra chấn động cơ học giả lập, dẫn dụ đàn chó săn đi lệch hướng.
"Chạy hướng Tây," một tần số sóng ngắn cực nhỏ từ Lão Nhân truyền đến qua lớp mạt sắt dưới đất. "Có đường ống dẫn dầu thải cũ dẫn thẳng ra Chợ Đen Sắt Rỉ. Lũ chó săn không thể ngửi thấy mùi của ngươi dưới đó."
Phan Nam không chần chừ. Ông dùng cánh tay phải bọc thép khổng lồ bấu chặt vào dầm thép phía trước, dùng sức mạnh thủy lực của bắp tay kéo lê toàn bộ thân hình nặng nề của mình bò lết vào miệng đường ống kỹ thuật tối tăm dốc xuống dưới. Đôi chân liệt kéo lê trên nền đất tạo thành một vệt rãnh sâu hoắm, bám đầy bùn dầu đen kịt. Phía sau ông, tiếng sủa rè rè của bầy Chó Sắt xa dần khi chúng bị tiếng gậy sắt của Lão Nhân Sắt Vụn thu hút sang phân khu phía Bắc.
***
Cơn bão axit sunfuric ngoài trời vẫn trút xuống như trút nước khi Phan Nam bò ra khỏi đầu ra của đường ống kỹ thuật ngầm.
Trước mắt ông, Chợ Đen Sắt Rỉ hiện ra như một vết thương mưng mủ khổng lồ nằm sâu giữa các khe nứt của những núi rác thải kim loại cao hàng trăm mét. Đây là thế giới ngầm hoạt động vào ban đêm, nơi làn sương mù hóa chất xám xịt từ tầng lửng công nghiệp tràn xuống, trộn lẫn với ánh đèn neon màu hồng và xanh lam nhấp nháy loang lổ trên những mái tôn rách nát. Mùi dầu máy cháy khét, mùi ozone bị điện phân từ các trạm sạc lậu và mùi ẩm mốc của rác thải sinh học tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh.
Phan Nam lôi từ trong khoang cabin xe tải cũ một tấm bạt che cabin rách nát, bám đầy mỡ bò đen kịt để choàng lên toàn thân, che giấu đi lớp Giáp Thép Công Nghiệp Gia Cố màu vàng cam và bả vai trái bị cụt tơi tả. Ông dùng tay phải bám vào các đường ống dẫn khí nóng chạy dọc vách núi rác để kéo lê thân hình khập khiễng, giả vờ làm một gã thợ rác cyborg phế thải bị biến dạng nặng nề.
"Pin khẩn cấp: Hai mươi mốt phần trăm. Tốc độ tiêu hao tăng hai phần trăm mỗi mười phút do hệ thống sưởi ấm lồng não hoạt động quá tải trong bão lạnh." AI Rỉ Sét thông báo.
"Phải tìm Chị Hồng," Phan Nam thì thào qua bộ phát âm rè rách. "Khớp hông cần Dầu máy sinh học tinh khiết để bôi trơn dã chiến. Nếu không, khớp xích chân sẽ vỡ nát trước khi tôi tìm thấy Sơn Sẹo."
Ông lết qua những lối đi chật hẹp, trơn trượt bùn dầu của chợ đen. Xung quanh ông, hàng trăm cyborg phế thải rách rưới đang ngồi co rúm bên những đống lửa đốt bằng lốp xe máy kéo. Những thấu kính quang học đủ màu sắc nhấp nháy trong bóng tối, nhìn ông với ánh mắt nghi kỵ nhưng đầy thờ ơ. Ở thế giới này, kẻ tàn tật và rỉ sét là chuyện bình thường như hơi thở.
Cuối cùng, Phan Nam dừng lại trước một lán trại bọc lưới thép gai kiên cố nằm sâu trong một khe nứt núi rác phía Tây chợ đen. Trên tấm biển tôn rách treo trước cửa, dòng chữ "Đại lý dầu máy Hồng Dầu" được sơn bằng sơn phản quang màu đỏ rực như máu.
Bên trong lán trại, Chị Hồng Dầu Máy đang ngồi trên một chiếc thùng phi chứa dầu thủy lực. Người phụ nữ ba mươi lăm tuổi này có dáng người bốc lửa dưới bộ đồ bảo hộ bằng da bó sát bám đầy vết dầu mỡ. Đôi môi đỏ mọng của chị nổi bật giữa gương mặt sạm bụi than, hông dắt khẩu súng bắn đinh rỉ sét nhưng nạp đầy đinh thép manganese. Chị đang dùng một ngón tay có cấy ghép cổng dữ liệu ở cổ tay để gõ nhịp liên tục lên mặt thùng phi, phát ra những tiếng *cộc... cộc...* đều đặn.
Phan Nam kéo lê thân hình nặng nề bước qua cửa lưới thép, tiếng sắt thép rỉ sét cọ xát dưới chân phát ra âm thanh nặng nề làm Chị Hồng ngước mắt lên.
"Một gã cyborg hạng nặng rã xác," Chị Hồng nhướng mày, ánh mắt sắc sảo quét nhanh từ bả vai cụt bọc bạt rách xuống đến đôi chân liệt bọc xích sắt của Phan Nam. Chị dừng lại ba giây ở lồng ngực bọc giáp cabin xe tải của ông, nơi đốm sáng đỏ nhạt của lồng kính bảo hộ đang nhấp nháy yếu ớt dưới lớp bạt. "Trông ngươi giống như vừa bò ra từ lò thiêu phế liệu của Lâm. Muốn mua gì? Ở đây không bán chịu cho những đống sắt sắp rã."
Phan Nam không nói gì. Ông dùng bàn tay phải bọc thép khổng lồ thọc vào bên trong lớp bạt choàng, lôi ra ba tấm vi mạch đồng siêu dẫn và hai cuộn cảm từ trường nguyên bản của Sư đoàn 5 mà ông đã rã được từ nghĩa địa cyborg. Ông đặt mạnh chúng xuống chiếc bàn sắt rỉ trước mặt Chị Hồng. Tiếng kim loại nặng nề va chạm làm chiếc bàn rung lên bần bật.
"Linh kiện quân sự dã chiến," Phan Nam phát ra giọng nói trầm khàn, rè rè rách màng lọc. "Hàng nguyên bản Sư đoàn 5. Không chứa tạp chất axit."
Đôi mắt Chị Hồng sáng lên trong một tích tắc. Chị vươn cánh tay da bám dầu nhớt, nhặt một tấm vi mạch đồng lên, cắm cổng dữ liệu ở cổ tay trực tiếp vào cổng USB trên tấm mạch để kiểm tra.
"Đồng nát điện tử siêu dẫn chất lượng cao," Chị Hồng lẩm bẩm, nụ cười sắc sảo hiện lên trên môi. "Mạch dẫn còn nguyên vẹn, chưa bị xung điện EMP phá hủy. Ngươi lấy thứ này ở đâu ra? Lũ thợ rác ở phân khu 1 không có gan chạm vào xác chiến hạm Sư đoàn 5."
"Nguồn gốc không quan trọng," Phan Nam trả lời, thấu kính mắt trái bị rạn nứt nhấp nháy đỏ liên tục để lấy nét gương mặt chị. "Tôi cần hai bình Dầu máy sinh học tinh khiết. Loại bôi trơn cao cấp không chứa axit. Và... một liều thuốc giảm đau tủy sống thô sơ."
Chị Hồng khẽ cười, đặt tấm vi mạch xuống bàn. "Hai bình dầu máy tinh khiết? Ngươi biết giá của thứ đó ở Chợ Đen Sắt Rỉ lúc này là bao nhiêu không? Năm trăm mảnh chip đồng quân sự một lít. Đống đồng nát này của ngươi chỉ đáng giá một bình rưỡi thôi."
"Tôi có thể bẻ khóa thêm cổng dữ liệu cho chị," Phan Nam nói, bả vai trái khẽ động đậy. "Rỉ Sét, chuẩn bị giao thức."
"Khách hàng SN-709, hệ thống định vị vệ tinh tầm thấp của tập đoàn Vạn Niên đang quét qua phân khu chợ đen. Nếu kích hoạt giao thức bẻ khóa định vị, vệt sóng não đặc thù của ông sẽ bị lộ trong vòng năm phút," Rỉ Sét cảnh báo trong đầu ông.
"Kích hoạt ẩn danh. Ghi đè liên tục," Phan Nam ra lệnh.
Trong nhận thức của ông, một bảng mã dòng lệnh màu xanh lá cây bắt đầu chạy liên tục trên góc trái màn hình võng mạc. AI Rỉ Sét bắt đầu phát ra các dải sóng ngắn để bẻ khóa giao thức định vị Vạn Niên, giả lập tín hiệu định danh của ông thành một robot quét rác công cộng đã bị thiêu hủy, tạo ra một lớp bảo vệ vô hình che mắt hệ thống vệ tinh quét sóng tủy sống phía trên bầu trời.
Chị Hồng nhìn bảng dòng lệnh phản chiếu trong mắt trái bị rạn nứt của Phan Nam, nụ cười trên môi chị càng sâu hơn. "Ngươi có một trợ lý AI khá tốt đấy, đống sắt rỉ. Được rồi, ta thích giao dịch với những kẻ có kỹ năng. Hai bình dầu máy sinh học tinh khiết, đổi lấy đống linh kiện này và việc ngươi bẻ khóa cho ta ba ổ cứng bảo mật của Vạn Niên mà ta vừa gom được từ tầng lửng."
Chị Hồng quay người lại, vươn tay lấy hai bình thủy tinh chứa dung dịch dầu máy màu vàng nhạt tinh khiết từ trên kệ thép bọc lưới sắt.
Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, lưng còng gập từ ngoài cửa bước vào lán trại. Đó là Lão Tam Cân Điện Tử. Ông lão gầy gò bám đầy bụi dầu, đôi mắt hí sau chiếc kính cận dày cộm nhấp nháy ánh nhìn xảo quyệt. Tay lão luôn cầm chiếc cân điện tử cầm tay cũ kỹ, các phím bấm bám đầy mỡ bò đen kịt.
Lão Tam lảng vảng xung quanh chiếc bàn sắt, giả vờ đặt chiếc cân điện tử xuống để kiểm tra chất lượng của những tấm vi mạch đồng mà Phan Nam mang đến.
"Ồ, Chị Hồng lại có khách sộp sao?" Lão Tam cất giọng khàn đặc, giả vờ ho húng hắng để che giấu ánh mắt đang lén lút quét qua lớp bạt choàng rách rưới của Phan Nam. "Đống linh kiện này... trông quen mắt thế nhỉ? Giống hàng rã từ phân khu phía Nam lắm."
Phan Nam khẽ rùng mình. Dưới lớp bạt choàng, khớp gối trái bị liệt của ông lại rò rỉ thêm một giọt dầu máy sinh học màu vàng nhạt, rơi xuống nền đất bám đầy mạt sắt rỉ ngay dưới chân chiếc bàn sắt.
Lão Tam liếc nhìn giọt dầu phát quang dưới đất. Ánh mắt lão co rút lại sau lớp kính cận dày. Lão biết rất rõ mùi hương và màu sắc đặc trưng của dầu máy sinh học dùng cho dự án Xương Thép - thứ mà cai ngục Lâm đang treo thưởng hàng vạn chip tín dụng để tìm kiếm.
Lão Tam lén lút đặt chiếc cân điện tử cầm tay xuống gầm bàn sắt, ngón tay lão nhấn nhanh vào một nút phụ màu đỏ giấu dưới đáy thân cân. Chiếc cân điện tử này thực chất không chỉ dùng để định lượng, mà có gắn thiết bị ghi âm lén và một cảm biến quét sóng tủy sống tầm ngắn do Huy Điện Tử chế tạo riêng cho lão.
*TÍT... TÍT...*
Một âm thanh điện tử cực nhỏ, gần như vô thanh đối với tai người thường, vang lên từ dưới gầm bàn.
Nhưng đối với Phan Nam, người đang sử dụng kỹ năng Lắng nghe phản hồi cơ học kim loại, tiếng tít tít đó dội thẳng vào tủy sống của ông như một tiếng sấm sét.
"Cảnh báo! Phát hiện sóng quét tủy sống tầm ngắn đang cố gắng đồng bộ tần số. Nguồn phát: Thiết bị dưới gầm bàn sắt. Tiến trình quét: Mười phần trăm... Hai mươi phần trăm..." Rỉ Sét gầm rú trong phân vùng nhận thức phụ.
Phan Nam cảm thấy bộ não sinh học của mình bắt đầu bỏng rát. Vết khắc số định danh quân sự SN-709 trên lồng não của ông phát ra tần số sóng đặc thù, đang bị thiết bị của Lão Tam kéo dải tần số về mức khóa mục tiêu.
"Khách hàng SN-709! Nếu tiến trình quét đạt một trăm phần trăm, tần số sóng não đặc thù của ông sẽ bị gửi thẳng về xe bọc thép tuần tra của Đội trưởng Huy trong vòng ba giây!" Rỉ Sét hét lên.
Phan Nam giấu bàn tay phải khổng lồ dưới lớp bạt, ngón tay bọc thép cabin bắt đầu tích tụ áp lực dầu thủy lực. Ông nhận ra Lão Tam đang cố tình kéo dài thời gian, giả vờ cầm tấm vi mạch đồng lên ngắm nghía để máy quét hoàn thành tiến trình định vị.
"Chị Hồng," Phan Nam phát ra giọng nói trầm khàn, rè rè đầy đe dọa. "Giao dịch xong chưa? Tôi không có thời gian."
Chị Hồng nhìn thấy vẻ căng thẳng trong mắt trái nhấp nháy đỏ của Phan Nam, chị nhanh chóng đặt hai bình dầu máy sinh học tinh khiết xuống bàn, giật lấy đống linh kiện đồng quân sự. "Xong rồi. Cầm lấy và xéo đi trước khi lính tuần tra của Lâm ngửi thấy mùi của ngươi."
Phan Nam vươn tay phải bọc thép, chộp lấy hai bình dầu máy sinh học tinh khiết giấu vào trong lớp bạt choàng. Ông không đôi co với Lão Tam, lập tức xoay nửa thân trên bọc thép dày, dùng tay phải bám vào cột lưới thép cửa lán, kéo lê thân hình nặng nề lết nhanh ra ngoài màn sương mù axit của chợ đen.
Phía sau ông, Lão Tam Cân Điện Tử lén lút nhặt chiếc cân điện tử dưới gầm bàn lên.
Màn hình LCD nhỏ của chiếc cân nhấp nháy một dòng ký tự màu đỏ rực:
*PHÁT HIỆN TẦN SỐ SÓNG NÃO SN-709 - ĐỘ TRÙNG KHỚP: 52% - ĐANG KHÓA TỌA ĐỘ PHÂN KHU 1 CHỢ ĐEN.*
Gương mặt nhăn nheo của Lão Tam hiện lên một nụ cười tàn nhẫn và tham lam. Lão nhanh chóng thọc tay vào túi áo khoác bẩn thỉu, lôi ra thiết bị liên lạc cầm tay để chuẩn bị gửi dữ liệu sóng não ghi âm được cho Đội trưởng Hải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!