Nhạc nềnCyberpunk_City

Máu Cơ Khí Và Sắt Vụn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đếm ngược của AI Rỉ Sét lạnh lùng vang lên gõ nhịp tử thần trong lồng ngực bốc khói nghi ngút của Phan Nam.


"Ba... Hai... Một... Ngắt kết nối nguồn điện chính. Chuyển sang nguồn điện dự phòng lithium khẩn cấp. Trạng thái: Đồng bộ sóng não ba mươi phần trăm. Khớp hông và hệ thống chân: Liệt vận động hoàn toàn."


Bóng tối không ập đến, nhưng tầm nhìn của Phan Nam đột ngột co rút lại. Luồng ánh sáng đỏ từ lồng kính bảo hộ trước ngực dịu đi, chuyển thành một sắc cam nhợt nhạt, tù mù. Bộ não sinh học của ông lơ lửng trong dung dịch muối sinh lý tủy khẽ rùng mình, những cơn co thắt thần kinh giả lập dịu bớt nhờ dòng điện 24V ổn định từ viên pin của con Chó Sắt truyền vào. Nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Hệ thống chân xích trợ lực của ông hoàn toàn tắt lịm. Đôi chân nặng nề bọc thép phế liệu giờ đây chỉ còn là hai khối kim loại chết, kẹt cứng bởi mạt sắt rỉ và sương muối axit.


"Nam, cậu không thể nằm đây chờ chết," giọng nói trầm khàn của Trần Lực vang lên bên tai ông, kèm theo tiếng rít dài của điếu thuốc lá điện tử. Mùi dầu máy nồng nặc trộn lẫn mùi khói khét lẹt bao trùm căn hầm ngầm. "Sơn Sẹo đã cướp mất sợi dây chuyền tủy sống của Phan An. Thằng chó đó sẽ mang nó đến vựa của Lão Tam trong vòng vài giờ nữa. Nếu cậu muốn giật lại kỷ vật của vợ trước khi nó bị tẩu tán lên Tầng Lửng, cậu phải đứng dậy. Nhưng lồng ngực bọc thép của cậu đã nát bươm rồi, một phát đạn súng đinh nữa thôi sẽ nung chảy lồng não của cậu."


Phan Nam không trả lời. Ông dùng cánh tay phải bọc thép cabin xe tải chống xuống sàn hầm bê tông nứt nẻ. Tiếng kim loại nặng nề nghiến lên đá hộc vang lên khô khốc. Ông không thể đi, nhưng ông có thể bò. Ý chí của một cựu binh biệt kích Sư đoàn 5 không cho phép ông gục ngã khi con gái ông đang khóc nghẹn dưới gầm cầu Tân Khánh.


"Nghĩa địa Cyborg..." Phan Nam phát ra giọng nói rè rè, đứt quãng qua bộ phát âm rách màng lọc. "Phía Nam... có... hợp kim bọc giáp cabin... xe tải nặng... Tôi phải... gia cố lại... lồng ngực."


"Cậu điên rồi!" Trần Lực gầm lên, nhưng nhìn vào thấu kính mắt trái đang nhấp nháy đỏ rực của Phan Nam, ông già thở dài bất lực. "Nơi đó bám đầy sương mù phóng xạ rò rỉ. Cảm biến quang học của cậu sẽ bị nhiễu loạn hoàn toàn. Nhưng... cậu nói đúng. Lớp giáp cabin xe tải cũ ở đó là thứ duy nhất chống đỡ được đạn súng trường dã chiến lúc này."


Phan Nam không đợi Trần Lực đồng ý. Ông dùng bàn tay phải khổng lồ bấu chặt vào mép bậc thang sắt dẫn lên mặt đất, kéo lê thân hình nặng hai tấn của mình từng chút một. Đôi chân liệt kéo lê trên nền đất bám đầy bùn dầu, tạo thành một vệt rãnh sâu hoắm. Bé Bình vội vàng chạy theo, nhét vào khe hở sau lưng ông một bình khí nén axetilen nhỏ và chiếc súng hàn áp lực cao.


"Bác Nam... giữ lấy cái này. Cháu sẽ canh gác vòng ngoài," cậu nhóc mồ côi nói, mắt rơm rớm nước nhưng tay vẫn nắm chặt chiếc kìm cắt cáp bọc nhựa đỏ.


***


Cơn bão axit sunfuric ngoài trời vẫn trút xuống như trút nước. Những giọt mưa độc hại rơi xuống lớp giáp vai rỉ sét của Phan Nam, bốc khói xèo xèo và ăn mòn những mối hàn dã dã man. Phan Nam bò lết qua những lối đi ngập dầu đen của Vực Rác Đô Thị Tân Khánh, hướng về phía góc khuất hẻo lánh phía Nam.


Mỗi mét di chuyển là một cực hình. Mắt trái thấu kính quang học của ông bị rạn nứt mối hàn quang học từ trận bạo phát sóng não trước đó, khiến hình ảnh truyền về võng mạc bị chia cắt thành hàng vạn mảnh vỡ đỏ rực nhấp nháy liên tục. Static trắng xóa thỉnh thoảng quét qua như một cơn bão tuyết điện tử, che mờ hoàn toàn tầm nhìn. Ông phải dùng tay phải bám vào những dầm thép phế liệu nhô ra từ núi rác, đu người đi từng mét.


Cuối cùng, Nghĩa địa Cyborg hiện ra sau màn sương mù phóng xạ mờ ảo phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lục chết chóc.


Đây là nơi tận cùng của sự ruồng bỏ. Hàng vạn xác cyborg phế thải, những robot khai mỏ khổng lồ bị rã xác và những bộ khung xương rỉ sét xếp chồng lên nhau thành những ngọn đồi nhỏ. Mùi kim loại bị phân hủy bởi axit nồng nặc đến mức bộ lọc khí dã chiến của Phan Nam liên tục phát ra tiếng rít rè rè quá tải.


Phan Nam định vị được xác một chiếc xe tải hạng nặng của tập đoàn Vạn Niên bị bỏ hoang sát vách đá rác. Lớp cabin của nó làm bằng hợp kim bọc giáp cabin dày 20mm, màu vàng cam đã sứt sẹo nhưng cấu trúc vẫn cực kỳ kiên cố.


Ông lết đến sát cabin xe, tay phải nâng khẩu súng hàn áp lực cao lên. Ngọn lửa hồ quang màu xanh lam rực sáng, cắt vào lớp thép dày.


*XÈ... XÈ... XOÀNG...*


Những tia lửa bắn tung tóe dưới làn mưa axit. Nhiệt độ tỏa ra từ súng hàn nung nóng lớp giáp bả vai của Phan Nam, truyền nhiệt lượng thẳng vào lồng ngực.


"Cảnh báo: Nhiệt độ lồng não tăng lên ba mươi chín độ C. Khuyến nghị dừng thao tác hàn cắt." Giọng nói của Rỉ Sét vang lên cảnh báo.


"Câm miệng," Phan Nam nghiến răng cơ khí. Ông tiếp tục cắt. Từng tấm hợp kim cabin xe tải dày dặn rơi xuống đất. Ông nhặt chúng lên, dùng súng hàn áp lực để hàn trực tiếp lên ngực và bả vai trái bị cụt của mình, đắp chồng lên nhau để tạo thành một lớp Giáp Thép Công Nghiệp Gia Cố dày cộp. Trọng lượng cơ thể ông tăng thêm gần ba trăm ký, đè nặng lên hệ thống khớp hông rạn nứt, nhưng lồng kính bảo hộ bộ não sinh học giờ đây đã được che chở an toàn sau lớp thép cabin kiên cố.


*KENG... KENG... KENG...*


Một tiếng động lạ, đều đặn và nặng nề, đột ngột vang lên từ phía sau màn sương mù phóng xạ.


Phan Nam giật mình, lập tức tắt ngọn lửa súng hàn. Ông xoay nửa thân trên bọc thép dày về phía âm thanh. Thấu kính mắt trái bị rạn nứt cố gắng lấy nét, quét hồng ngoại tầm ngắn về phía đống đổ nát. Nhưng sương mù phóng xạ rò rỉ làm màn hình võng mạc bị nhiễu sọc trắng xóa, không thể định vị được mục tiêu.


"Ai đó?" Phan Nam phát ra giọng nói trầm khàn qua bộ phát âm rè rách.


Từ trong màn sương huỳnh quang xanh lục, một bóng người khổng lồ từ từ bước ra. Đó là một cyborg thế hệ đầu tiên, cao gần ba mét. Cơ thể lão là một khối thép rỉ sét xám xịt bám đầy rêu mốc và mạt sắt. Cánh tay trái của lão đã mất, thay bằng một sợi xích sắt lớn quấn quanh vai. Lão đi khập khiễng bằng chiếc chân sắt thô sơ làm từ ống phuộc xe máy, tay phải chống một chiếc gậy sắt lớn chạm khắc hình bánh răng cổ. Đốm sáng duy nhất trên gương mặt lão là một cảm biến quang học màu vàng mờ nhạt, nhấp nháy chậm rãi.


Lão Nhân Sắt Vụn.


Lão dừng lại cách Phan Nam năm mét, chiếc gậy sắt nện mạnh xuống đất phát ra tiếng *KENG* đanh thép.


"Một cựu binh Sư đoàn 5 mang bộ não sinh học trong khung thép rỉ sét," Lão Nhân Sắt Vụn cất giọng, âm thanh rè rè, trầm mặc chứa đựng sự khàn đục của một kẻ đã sống sót qua nửa thế kỷ tại bãi rác này. "Ngươi mang số định danh SN-709 trên sọ. Ngươi đến đây để nhặt sắt vụn gia cố cơ thể, hay đến để dâng bộ não đó cho lũ thợ săn tiền thưởng của Lâm?"


Phan Nam siết chặt bàn tay phải bọc thép, cơ thể nặng nề ở tư thế phòng thủ. "Tôi không muốn chiến đấu với ông. Tôi cần lớp giáp này để cứu con gái mình."


"Cứu con gái?" Lão Nhân Sắt Vụn cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng hai tấm tôn rỉ sét cọ xát vào nhau giữa bão lớn. "Một kẻ liệt chân, mắt mù một nửa, chỉ biết dựa vào những cảm biến điện tử quân sự lỗi thời mà đòi cứu người sao? Ngươi nhìn xem, sương mù phóng xạ ở đây đã làm mù thấu kính quét nhiệt của ngươi rồi. Nếu kẻ thù đến từ phía sau, ngươi sẽ làm gì? Quay đầu lại để quét hồng ngoại à?"


Lão Nhân bước tới một bước, chiếc gậy sắt chỉ thẳng vào lồng ngực bọc thép cabin của Phan Nam. "Lũ lính trẻ các ngươi quá phụ thuộc vào công nghệ của tập đoàn. Khi chúng tắt nguồn điện của ngươi, ngươi chỉ là một đống sắt vụn vô tri. Muốn sống sót ở đây, ngươi phải học cách lắng nghe phản hồi cơ học kim loại. Sắt thép không biết nói dối, và chúng luôn truyền đi sự thật."


Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí. "Tôi không có thời gian cho những bài học triết lý của ông."


"Vậy thì chứng minh đi," Lão Nhân Sắt Vụn đột ngột lùi lại vào màn sương mù phóng xạ. Bóng dáng khổng lồ của lão biến mất trong làn khói xanh lục chỉ trong một tích tắc. "Nhắm mắt sinh học của ngươi lại. Tắt hoàn toàn thấu kính mắt trái đi. Định vị ta bằng tai sắt của ngươi. Nếu ngươi làm được, ta sẽ cho ngươi lấy toàn bộ lớp giáp cabin này. Nếu không, bộ não của ngươi sẽ làm mồi cho đầm lầy mạt sắt."


"Rỉ Sét, tắt cảm biến quang học mắt trái," Phan Nam ra lệnh trong lòng.


"Khách hàng SN-709, hành động này sẽ đưa ông vào trạng thái mù hoàn toàn. Độ rủi ro: Chín mươi lăm phần trăm," Rỉ Sét cảnh báo.


"Tắt ngay!"


Bóng tối sập xuống hoàn toàn. Thấu kính mắt trái tắt lịm. Phan Nam quỳ một gối xuống nền đất bám đầy mạt sắt rỉ. Ông áp sát bàn tay phải bọc thép và phần tai kim loại bên hông sọ xuống mặt đất thép của nghĩa địa.


Ban đầu, chỉ có tiếng rít gào điên cuồng của gió bão axit thổi qua các khe nứt của núi rác. Tiếng gầm rú trầm đục, xa xăm từ các nhà máy lọc dầu ở phân khu 9 dội về làm nhiễu loạn nhận thức. Phan Nam cảm thấy một cơn nản lòng tột độ. Làm sao có thể nghe thấy bước chân của một kẻ di chuyển lặng lẽ giữa mê lộ sắt vụn này?


"Tập trung vào dòng chảy động năng," giọng nói của Lão Nhân Sắt Vụn vang lên từ một hướng vô định, dường như truyền qua chính những thanh sắt dưới đất. "Sắt thép là vật dẫn âm hoàn hảo. Mỗi chuyển động, mỗi nhịp piston, mỗi vết nứt của giáp vai... tất cả đều tạo ra sóng chấn động vật lý. Đừng dùng não để phân tích số liệu, hãy dùng linh hồn phế liệu của ngươi để cảm nhận nó."


Phan Nam hít một hơi sâu qua bộ lọc khí, cố gắng lọc bỏ mọi tiếng ồn từ môi trường. Ông tập trung toàn bộ băng thông thần kinh Titan-1 vào hệ thống cảm biến âm thanh dã chiến bên tai phải.


*Rầm... rầm...* - Tiếng búa máy tầm xa.

*Xè... xè...* - Tiếng axit ăn mòn vỏ tàu chiến cũ.


Và rồi, giữa những tạp âm hỗn loạn đó, Phan Nam bắt đầu cảm nhận được một tần số rung động cực kỳ nhỏ, đều đặn và khập khiễng.


*Cộc... cộc... cộc...*


Đó là tiếng bước chân khập khiễng của chiếc chân sắt làm từ ống phuộc xe máy. Sóng chấn động truyền qua nền đất bám mạt sắt, chạy dọc lên cánh tay phải bọc thép của Phan Nam, dội thẳng vào tủy sống sinh học. Tần số rung động rò rỉ từ động cơ diesel 12 xi-lanh rỉ sét của Lão Nhân Sắt Vụn hiện lên rõ ràng trong nhận thức của ông như một đồ thị hình sin rực sáng.


Lão Nhân đang di chuyển vòng ra phía sau lưng ông, cách mười hai mét, tốc độ di chuyển chậm nhưng cực kỳ vững chắc.


*Cộc... cộc...*


Phan Nam nín thở sinh học hoàn toàn. Ông dồn toàn bộ áp lực dầu thủy lực vào pít-tông cánh tay phải, khóa van xả áp. Chờ đợi.


Khi tần số rung động đạt đến cự ly ba mét ngay phía sau gáy, Phan Nam đột ngột xoay nửa thân trên bọc thép cabin dày, vung cánh tay phải khổng lồ ra phía sau. Cú đấm bộc phát sức mạnh thủy lực xé rách màn sương axit, dừng lại chuẩn xác chỉ cách cảm biến quang học màu vàng của Lão Nhân Sắt Vụn đúng hai centimet. Luồng gió mạnh từ cú đấm thổi bạt làn sương mù phóng xạ xung quanh.


Lão Nhân Sắt Vụn đứng im, cảm biến màu vàng của lão nhấp nháy liên tục đầy kinh ngạc. Lão nhìn cánh tay búa thủy lực của Phan Nam, rồi nhìn xuống bả vai trái bọc thép cabin xe tải đã được hàn gia cố chắc chắn.


Lão từ từ hạ chiếc gậy sắt xuống, một tiếng rít rè rè phát ra từ bộ loa cổ xưa biểu thị sự hài lòng.


"Ngươi học nhanh hơn ta nghĩ, cựu binh SN-709," Lão Nhân Sắt Vụn nói, giọng nói trầm mặc dịu đi đôi chút. "Ngươi đã nắm được quy tắc sinh tồn đầu tiên của bãi rác này. Cảm biến điện tử có thể bị đánh lừa bởi công nghệ ngụy trang, nhưng sóng chấn động vật lý cơ học truyền qua sắt thép thì không bao giờ biết nói dối. Hãy giữ vững kỹ năng này, nó sẽ cứu mạng bộ não sinh học của ngươi khi ngươi đối mặt với những sát thủ tinh nhuệ của tập đoàn."


Phan Nam thu hồi cánh tay phải, thấu kính mắt trái được kích hoạt trở lại, dù vết rạn nứt vẫn chia cắt tầm nhìn của ông thành những mảnh vỡ đỏ nhạt. "Cảm ơn ông. Tôi phải đi cứu con gái tôi."


"Đi đi," Lão Nhân Sắt Vụn quay lưng lại, bóng dáng khổng lồ của lão bắt đầu nhạt nhòa trong sương mù huỳnh quang. "Lớp hợp kim bọc giáp cabin đó giờ là của ngươi. Nó đã được nâng cấp lên Giáp Thép Công Nghiệp Gia Cố, đủ để bảo vệ lồng não của ngươi khỏi đạn súng trường thông thường. Nhưng hãy nhớ, cái giá của sức mạnh là trọng lượng. Cơ thể ngươi giờ nặng hơn, khớp hông sẽ chịu áp lực lớn hơn."


Phan Nam cố gắng xoay người để lết đi, nhưng đột ngột, Lão Nhân Sắt Vụn khựng lại.


Lão vung mạnh chiếc gậy sắt gõ mạnh xuống đất một tiếng *KENG* đanh thép, âm thanh chấn động lan tỏa dữ dội qua những tấm thép rỉ dưới chân hai người.


Lão Nhân xoay người lại, cảm biến màu vàng nhấp nháy điên cuồng, chỉ tay về phía sương mù axit đang cuồn cuộn chuyển động ở lối vào nghĩa địa:


"Bọn chó săn của Lâm đến rồi, dùng tai sắt của ngươi mà nghe đi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!