Tiếng Khóc Qua Khe Tấm Tôn
Hơi nước trắng xóa từ lò hơi dã chiến Phì Phò ngừng phun, kéo theo một tiếng rít dài rồi tắt lịm. Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn hầm ngầm dưới đống lốp xe máy kéo. Trong bóng tối lờ mờ, đốm sáng màu cam trên bả vai trái của Phan Nam nhấp nháy điên cuồng, rọi lên gương mặt đầy nếp nhăn bám bụi than của bác sĩ Trần Lực và đôi mắt hoảng hốt của bé Bình.
"Cảnh báo: Hệ thống làm mát lồng não sinh học đã mất nguồn điện cấp. Nhiệt độ dung dịch nuôi não bắt đầu tăng. Hiện tại: 38.5 độ C. Ngưỡng hoại tử tế bào thần kinh: 42 độ C. Thời gian dự kiến trước khi bộ não bị luộc chín: Bốn phút ba mươi giây."
Giọng nói giả lập của AI Rỉ Sét vang lên trong hộp sọ của Phan Nam, không còn chút châm biếm thường ngày mà dồn dập, lạnh lùng như một bản án tử hình đếm ngược. Phan Nam nằm trên bàn mổ bằng thép tấm, lồng ngực bọc thép đang mở toang, để lộ lồng kính bảo hộ chứa bộ não sinh học đang lơ lửng trong dung dịch muối sinh lý tủy. Đốm sáng đỏ nhạt bên trong lồng kính bắt đầu chuyển sang sắc cam nóng rực.
"Mẹ kiếp! Hết than đá đúng lúc này sao?" Trần Lực chửi thề một tiếng cộc cằn. Ông ném phăng chiếc kính lúp chuyên dụng xuống bàn, lao về phía lò hơi Phì Phò. Ông dùng tay trần mở cửa lò, hơi nóng phả ra khô khốc, bên trong chỉ còn lại tro tàn xám xịt. "Bé Bình! Thùng than dự phòng dưới gầm giường đâu?"
"Hết sạch rồi bác sĩ ơi! Hôm qua bão axit lớn quá, nước tràn vào hầm làm ướt toàn bộ số than đá còn lại, cháu chưa kịp phơi khô!" Bé Bình mếu máo, đôi bàn tay đen nhẻm run rẩy lục lọi trong đống phế liệu.
Nhiệt độ dung dịch nuôi não: 39.2 độ C.
Phan Nam cảm thấy một cơn đau bỏng rát bắt đầu lan tỏa từ đỉnh đầu xuống dọc tủy sống. Đó không phải là nỗi đau vật lý thông thường, mà là các khớp thần kinh sinh học đang bị nung nóng, kích hoạt hàng vạn tín hiệu đau đớn giả lập dội ngược về vỏ não. Ông muốn cử động cánh tay phải bọc thép cabin để tự ngồi dậy, nhưng hệ thống thủy lực chân bị liệt hoàn toàn và nguồn điện cạn kiệt khiến cơ thể nặng hai tấn của ông nặng nề như một khối đá rỉ sét.
Trong bóng tối của nhận thức đang mờ dần, Phan Nam chợt nhận ra một khoảng trống lạnh lẽo trong trí nhớ của mình. Ông cố gắng nhớ lại ngày đầu tiên mình bước chân vào doanh trại Sư đoàn 5 dã chiến, nhớ lại gương mặt của người chỉ huy cũ dưới ánh nắng vùng biên thùy. Nhưng tất cả những gì ông nhận được chỉ là một khoảng không xám xịt, vô định. Mảnh ký ức ấy đã vĩnh viễn bị xóa sổ trong ca lọc tủy sống thủ công vừa rồi. Sự mất mát dữ liệu ấy khiến ông đau đớn hơn cả nhiệt độ đang tăng cao trong lồng não.
"Lực..." Phan Nam phát ra một tiếng rít rè rè từ bộ phát âm rách màng lọc nơi cổ họng. "Dùng... viên pin... của con Chó Sắt..."
Trần Lực khựng lại một giây, rồi lập tức hiểu ra. Ông lao về phía góc phòng mổ, nơi xác con Chó Sắt mà Phan Nam tiêu diệt ở tập trước đang nằm chỏng chơ. Với kinh nghiệm của một cựu bác sĩ quân y, Trần Lực dùng chiếc kìm cộng lực bẻ gãy lớp vỏ hợp kim mỏng bên hông con robot, giật phăng viên pin lithium năng lượng cao bọc trong lớp vỏ chống nước bám đầy bùn dầu.
"Bé Bình! Cầm lấy bộ chuyển đổi điện áp tự chế! Nối trực tiếp viên pin này vào máy bơm tuần hoàn của lồng kính! Nhanh!"
Bé Bình nhào tới, chụp lấy viên pin từ tay Trần Lực. Ngón tay nhỏ nhắn của cậu nhóc khéo léo tuốt sợi dây đồng siêu dẫn từ cuộn cảm cũ, nối hai đầu cực của viên pin vào cổng sạc khẩn cấp trên bả vai trái của Phan Nam.
*XÈ... XÈ... RẸT!*
Một luồng tia lửa điện màu xanh lam bùng lên, chiếu sáng rực rỡ căn hầm tối tăm. Khung xương thép SN-709 của Phan Nam co giật mạnh dưới tác động của dòng điện áp cao đột ngột.
"Kết nối nguồn điện khẩn cấp thành công. Khởi động lại hệ thống làm mát lồng não sinh học. Nhiệt độ dung dịch: 40.1 độ C... 39.5 độ C... 37.2 độ C. Đã đưa về mức an toàn." Giọng nói của Rỉ Sét dịu xuống. "Dung lượng pin khẩn cấp: Ba mươi phần trăm. Trạng thái hoạt động: Đồng bộ sóng não mười phần trăm."
Cơn đau bỏng rát dịu đi, nhường chỗ cho dòng dung dịch muối sinh lý mát lạnh chảy quanh bộ não sinh học. Phan Nam thở dốc qua bộ lọc khí rè rè, lồng kính bảo hộ ngực của ông phát ra ánh sáng đỏ nhạt ổn định.
"Cậu vừa thoát chết trong gang tấc đấy, Nam," Trần Lực ngồi bệt xuống chiếc ghế sắt rỉ sét, rít một hơi thuốc lá điện tử thật sâu để ổn định lại nhịp tim. "Viên pin của con Chó Sắt chỉ duy trì được hệ thống làm mát và các chức năng cơ bản trong vòng mười hai giờ. Nếu không tìm được nguồn năng lượng sạc dồi dào hơn, cậu sẽ không bao giờ đứng dậy được chứ đừng nói là đi tìm con gái."
Phan An. Cái tên ấy như một luồng điện cực mạnh kích hoạt toàn bộ các khớp thần kinh của Phan Nam. Sóng não của ông đột ngột bùng phát bạo lực, vượt qua ngưỡng ngủ đông sinh học.
"Rỉ Sét..." Phan Nam phát ra giọng nói trầm khàn từ bộ loa rè. "Kích hoạt... Bọ Sắt Số 1."
"Khách hàng SN-709, tôi phải cảnh báo ông," Rỉ Sét nhấp nháy đốm sáng cam trên vai. "Kích hoạt drone trinh sát sẽ đẩy trạng thái đồng bộ sóng não lên ba mươi phần trăm. Việc này tiêu tốn năm phần trăm năng lượng mỗi giờ và dải tần số sóng não đặc thù của ông sẽ rò rỉ ra ngoài bãi rác, biến ông thành ngọn hải đăng thu hút lũ thợ săn tiền thưởng của cai ngục Lâm."
"Kích... hoạt... ngay..." Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí, tạo ra tiếng rít kim loại ken két chói tai. Không có gì trên đời này, kể cả cái chết cận kề hay lũ thợ săn tàn bạo, có thể ngăn cản ông nhìn thấy con gái mình.
"Đã rõ. Kích hoạt drone trinh sát Bọ Sắt Số 1. Trạng thái đồng bộ sóng não ba mươi phần trăm."
Từ một khay chứa nhỏ bọc chì phía sau bả vai trái của Phan Nam, một vật thể nhỏ bằng bàn tay từ từ bò ra. Đó là Bọ Sắt Số 1 - chiếc drone mini do chính tay ông lắp ráp từ bảng mạch điện thoại cũ và vỏ lon bia sơn đen. Đôi cánh làm bằng sợi carbon thô sơ của nó bắt đầu vỗ nhanh, phát ra tiếng vo ve nhỏ như một con ong nghệ. Con bọ sắt bay lơ lửng trước mặt Phan Nam, thấu kính camera rách của nó nhấp nháy một đốm sáng xanh lục nhạt.
Phan Nam nhắm mắt sinh học lại. Ngay lập tức, thấu kính mắt trái CRT của ông nhận được tín hiệu hình ảnh truyền về từ con bọ sắt. Khung cảnh xưởng mổ ngầm hiện lên dưới tông màu xanh lam nhạt của chế độ quét đêm hồng ngoại.
"Bé Bình... mở nắp cống," Phan Nam ra lệnh.
Bé Bình nhìn Trần Lực, nhận được cái gật đầu cam chịu của ông già, cậu nhóc liền leo lên thang sắt, dùng hết sức đẩy nhẹ nắp cống ngầm ẩn dưới đống lốp xe máy kéo. Một khe hở nhỏ hé mở, để lộ bầu trời đêm xám xịt của Vực Rác Đô Thị Tân Khánh.
Bọ Sắt Số 1 lách qua khe hở, lao vút vào đêm tối.
***
Qua góc nhìn của con bọ sắt, Phan Nam như một lần nữa được trải nghiệm thế giới bên ngoài, dù chỉ dưới dạng những luồng dữ liệu số hóa nhòe nhoẹt và nhiễu sọc ngang liên tục do ảnh hưởng của bão axit.
Cơn bão axit sunfuric từ tầng lửng công nghiệp vẫn đang trút xuống Vực Rác, tạo ra những màn sương mù xám xịt, khét lẹt mùi hóa chất. Những giọt mưa độc hại rơi xuống những núi phế liệu khổng lồ cao hàng trăm mét, ăn mòn lớp sắt thép rỉ sét, tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn và những dòng bong bóng khí sủi bọt dọc theo các lối đi ngập dầu đen.
Bọ Sắt Số 1 khéo léo luồn lách qua những khe nứt của núi rác, bay lướt qua những hầm chứa phóng xạ rò rỉ phát ra ánh sáng tím mờ ảo, hướng thẳng về phía Khu ổ chuột Gầm Cầu - nơi cư trú tạm bợ của những thợ rác nghèo khổ và những cyborg phế thải bị gạt ra ngoài lề xã hội.
Sau mười phút bay xuyên sương mù axit, khu ổ chuột hiện ra trước ống kính camera của drone. Đó là một mê lộ khổng lồ của những lán trại tạm bợ dựng bằng các tấm tôn cũ, thùng container rỉ sét xếp chồng lên nhau dưới gầm cây cầu bê tông dột nát nối liền bãi rác với tầng lửng công nghiệp. Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn dầu máy sinh học tự chế phát ra sắc vàng cam hiu hắt, xuyên qua làn khói xả xám xịt từ các nhà máy phía trên.
Phan Nam điều khiển Bọ Sắt Số 1 bay thấp xuống, men theo con kênh nước thải đen ngỏm bốc mùi hóa chất nồng nặc. Ông biết rõ vị trí căn nhà trọ của bà Tư Béo - nơi con gái ông, Phan An, đang phải sống ký sinh đổi lại sức lao động rã máy rác.
Con bọ sắt tiếp cận một căn lán nhỏ dựng bằng những tấm tôn rách nát bám đầy vết dầu máy đen, nằm sát mép kênh đen. Qua khe hở mỏng giữa hai tấm tôn dột nát của mái nhà, luồng ánh sáng vàng ấm áp từ một ngọn đèn dầu tự chế hắt ra ngoài.
Phan Nam điều khiển drone bám chặt vào một thanh xà gồ rỉ sét, hướng thấu kính camera xuống phía dưới.
Tim sinh học của ông như thắt lại.
Phan An đang ở đó.
Cô bé mười sáu tuổi gầy gò, dáng người nhỏ nhom dưới chiếc áo khoác bảo hộ rộng thùng thình dính đầy vệt dầu máy đen kịt. Mái tóc ngắn nham nhở do tự cắt bằng kéo rỉ bám đầy bụi than. Cô bé đang ngồi trên một chiếc lốp xe hỏng, đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết sẹo xước do kim loại cào cấu, đang dùng một chiếc kìm cộng lực thô sơ để rã một bảng mạch điện tử cũ từ hộp đen chiến hạm.
Trên chiếc cổ gầy nhom của Phan An, sợi dây chuyền tủy sống làm bằng các mắt xích thép titan siêu nhỏ đang phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh nhạt dịu mát. Đốt xương nhân tạo bằng gốm sinh học ở giữa sợi dây chuyền - kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Mai - khẽ đung đưa theo từng nhịp cúi người của cô bé.
"An... con gái của bố..." Phan Nam thì thầm trong lòng đất, giọng loa rè rè phát ra một tiếng rên rỉ cơ khí đau đớn.
Ông nhìn thấy trên bàn gỗ của cô bé có cuốn sổ tay nhỏ bìa da rách nát bám đầy vết vân tay đen. Đó là cuốn nhật ký rách ghi lại hành trình tìm cha của Phan An dọc theo các bãi phế thải quân sự. Cô bé vừa nhặt một mảnh chip đồng quân sự vừa lẩm nhẩm điều gì đó, mắt to sáng quắc đầy bướng bỉnh nhưng đượm buồn.
Nỗi đau đớn bất lực của một người cha mang thân xác quái vật cơ khí dội thẳng vào bộ não sinh học của Phan Nam. Ông đang ở rất gần con, chỉ cách vài trăm mét đường chim bay. Nhưng ông không thể bước ra ngoài ánh sáng, không thể dùng cánh tay thép rỉ sét khổng lồ cao hai mét rưỡi bám đầy dầu đen kia để ôm lấy đứa con gái bé bỏng của mình. Diện mạo quái vật thép rỉ sét và giọng nói rè rè gớm ghiếc của ông sẽ chỉ khiến cô bé khiếp sợ.
Đột ngột, thấu kính camera của Bọ Sắt Số 1 rung lắc dữ dội bởi một tiếng rầm lớn.
Cánh cửa tôn rách nát của căn lán bị một cú đá mạnh bạo hất văng ra ngoài, đập sầm vào vách container bên cạnh.
Ba bóng đen to lớn bước vào, mang theo mùi rượu cồn công nghiệp rẻ tiền và mùi dầu nhớt thải khét lẹt. Kẻ đi đầu là một gã cyborg bán phần trung niên với vết sẹo dài chạy dọc từ trán xuống má trái bọc thép rỉ sét. Đó là Sơn Sẹo - kẻ cầm đầu băng nhóm thợ rác bất hợp pháp chuyên cướp bóc linh kiện của những người yếu thế tại phân khu phía Bắc.
"Con ranh con! Tiền phế tuần này của mày đâu?" Sơn Sẹo gầm lên, giọng nói rè rè phát ra từ bộ loa rẻ tiền gắn trên cổ họng bọc thép của hắn. Hắn vung vẩy con dao găm rỉ sét tự mài từ mảnh tôn cũ, gõ nhịp *cộc... cộc...* vào cạnh bàn gỗ của Phan An.
Phan An giật mình lùi lại phía sau, đôi bàn tay gầy gò nắm chặt chiếc kìm cắt cáp thô sơ làm vũ khí tự vệ. Ánh mắt cô bé toát lên vẻ bướng bỉnh, kiên cường không chịu khuất phục.
"Cháu đã nộp đủ ba mảnh chip đồng cho bà Tư Béo rồi! Sơn Sẹo, đây là địa bàn của bà Tư, chú không có quyền thu tiền ở đây!" Phan An hét lên, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên quyết.
"Bà Tư Béo?" Sơn Sẹo cười khẩy, tiếng cười rè rè chói tai như tiếng xích sắt kéo lê trên sàn xi măng. Hai gã đàn em cyborg bọc thép vai phía sau cũng cười hùa theo. "Mụ già mập mạp đó hôm nay bận trốn lính tuần tra của cai ngục Lâm rồi, không rảnh để bảo vệ mày đâu. Hôm nay, mày không nộp ra năm mảnh chip đồng quân sự, tao sẽ rã xác toàn bộ đống phế liệu mày vừa nhặt được!"
Sơn Sẹo bước tới một bước, dùng cánh tay cơ khí thô ráp gạt phăng toàn bộ số linh kiện điện tử và hộp đen chiến hạm trên bàn của Phan An xuống đất. Những bảng mạch vỡ tan, mạt đồng siêu dẫn văng tung tóe trên nền đất bám đầy bùn dầu.
"Không được đụng vào đồ của tôi!"
Phan An hét lên đau đớn. Cô bé không màng đến nguy hiểm, lao tới dùng chiếc kìm cắt cáp thô sơ đâm mạnh vào khớp cổ tay cơ khí của Sơn Sẹo.
*KENG...*
Chiếc kìm thô sơ chỉ tạo ra một vệt xước nhỏ trên lớp thép rỉ sét của gã cyborg. Sơn Sẹo không hề hấn gì, nhưng hành động phản kháng của cô bé đã chọc giận gã dã thú.
"Con chó con này! Mày dám chống lại tao?"
Sơn Sẹo vung cánh tay cơ khí to lớn, giáng một cú tát trời giáng vào mặt Phan An.
*BỐP!*
Sức mạnh cơ khí dù chỉ là ba mươi phần trăm của gã cyborg cũng đủ để hất văng thân hình gầy gò của Phan An ra xa. Cô bé ngã nhào vào góc tường tôn dính đầy bùn dầu đen kịt. Khóe môi cô bé rách ra, máu sinh học đỏ tươi rỉ ra, nổi bật trên gương mặt lấm lem nhọ than. Chiếc kìm cắt cáp rơi khỏi tay, vang lên một tiếng *xoảng* lạnh lẽo.
Qua thấu kính camera của Bọ Sắt Số 1, Phan Nam chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó.
Một luồng xung điện thần kinh khổng lồ, mang theo sự giận dữ tột độ và thù hận dồn nén suốt bao năm qua, bùng nổ trực tiếp trong bộ não sinh học của ông. Sóng não của Phan Nam vượt qua mọi giới hạn kiểm soát, tăng vọt lên mức năm mươi phần trăm - trạng thái bạo loạn cơ khí.
"Cảnh báo! Cảnh báo bạo phát sóng não! Áp suất tủy sống tăng vọt năm mươi phần trăm! Lò phản ứng hạt nhân dự phòng đang quá nhiệt cấp một nghiêm trọng! Nhiệt độ lồng não: 41.2 độ C! Nguy cơ hoại tử tế bào thần kinh gốc trong vòng sáu mươi giây! Khuyến nghị khách hàng SN-709 lập tức ngắt kết nối drone!" AI Rỉ Sét gào thét liên tục trong phân vùng nhận thức phụ.
Nhưng Phan Nam đã hoàn toàn phớt lờ những cảnh báo của AI.
Trong căn hầm ngầm tối tăm, lồng kính bảo hộ ngực bọc thép của ông đột ngột phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ đầy bạo loạn, chiếu sáng toàn bộ những bức tường bê tông ẩm ướt. Những đường ống dẫn nhiệt quanh gáy ông bốc hơi nước trắng xóa rè rè. Đôi mắt trái thấu kính quang học CRT nhấp nháy ánh đỏ điên cuồng.
Tay phải bọc thép cabin của Phan Nam, vốn đang cầm một chiếc tuốc-nơ-vít bằng thép manganese siêu cứng để Trần Lực sửa chữa, đột ngột siết chặt lại.
*RẮC... RẮC... CRẮC...*
Chiếc tuốc-nơ-vít thép dày bản bị lực ép thủy lực khổng lồ từ những ngón tay thép của Phan Nam bóp nát vụn, biến thành những mảnh vụn kim loại và mạt sắt rơi lả tả xuống sàn hầm ngầm. Tiếng kim loại gãy nát vang lên ghê rợn giữa sự im lặng chết chóc của phòng mổ.
Trần Lực và bé Bình đứng sững sờ, kinh hoàng nhìn thân hình khổng lồ hai mét rưỡi của Phan Nam đang rung chuyển dữ dội trên bàn mổ, lồng ngực bốc khói nghi ngút.
"Nam! Ngắt kết nối drone ngay! Cậu sẽ tự giết chết bộ não của mình đấy!" Trần Lực hét lên, lao tới định giật phăng sợi dây sạc khẩn cấp trên vai Phan Nam.
Nhưng Phan Nam không nghe thấy gì nữa. Ý thức của ông hoàn toàn đồng bộ với con Bọ Sắt Số 1 đang treo mình trên mái tôn rách.
Trong căn lán nhỏ, Sơn Sẹo bước tới chỗ Phan An đang nằm gục dưới đất. Ánh mắt gã dã thú đột ngột bị thu hút bởi sợi dây chuyền tủy sống trên cổ cô bé. Đốt xương gốm sinh học phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh nhạt rực rỡ dưới ánh đèn dầu dường như đang tự động phát sóng nhận diện tầm gần khi tiếp xúc với máu tươi từ khóe môi cô bé rơi xuống.
"Ồ... Cái gì thế này?" Đôi mắt sinh học cấy ghép của Sơn Sẹo co rút lại, phân tích giá trị của món đồ. "Gốm sinh học quân sự cấp cao... Sợi dây chuyền này chứa chip nhớ tương thích sinh học của dự án Xương Thép! Con ranh con, mày lấy món đồ đắt tiền này ở đâu ra?"
"Không được chạm vào! Đó là của mẹ tôi!" Phan An gầm lên, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để giữ chặt lấy sợi dây chuyền trên cổ.
Sơn Sẹo không thèm để ý đến lời nói của cô bé. Gã đưa bàn tay cơ khí thô ráp bám đầy vết rỉ sét ra, giật mạnh sợi dây chuyền khỏi cổ Phan An.
*XOẠCH... RẮC...*
Sợi dây chuyền tủy sống bị giật đứt lìa, để lại một vết xước dài rướm máu trên chiếc cổ gầy gò của Phan An. Cô bé khóc thét lên đau đớn, cố gắng nhào tới để giật lại kỷ vật của mẹ nhưng bị một gã đàn em của Sơn Sẹo dùng chân bọc thép đạp mạnh vào vai, đè nghiến xuống nền đất bám đầy bùn dầu.
"Thả tôi ra! Đồ khốn kiếp! Trả lại dây chuyền cho tôi!" Tiếng khóc xé lòng của Phan An vang vọng qua khe tấm tôn dột nát, bay vút vào màn đêm mưa axit lạnh lẽo của Vực Rác.
Sơn Sẹo cầm sợi dây chuyền gốm sinh học đưa lên trước mắt, đốm sáng đỏ trên thấu kính của gã nhấp nháy đầy tham lam. "Món đồ này... ít nhất cũng đổi được năm mươi bình dầu máy sinh học tinh khiết hoặc một liều huyết thanh peptide cao cấp của đại lý thu mua Lão Tam. Mày giữ nó cũng chỉ làm mồi cho lũ thợ săn tiền thưởng thôi, con ranh ạ."
Phan Nam chứng kiến tất cả. Tiếng khóc của con gái dội vào bộ não sinh học của ông như những nhát búa tạ nện liên tiếp vào các khớp thần kinh.
Sự giận dữ cơ khí bùng phát đến mức cực hạn.
Lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ đầy bạo loạn, soi rõ vết sẹo định danh quân sự "SN-709" đang nhấp nháy phát sáng đồng bộ trên lồng não. Dòng tủy sống sinh học bên trong lồng kính bắt đầu sôi sục, các bọt khí bốc lên cuồn cuộn.
"Cảnh báo: Lò phản ứng tủy sống quá nhiệt cấp một cực hạn! Hệ thống tự động kích hoạt giao thức ngắt nguồn khẩn cấp trong vòng mười giây để bảo vệ bộ não khỏi bị luộc chín! Mười... chín... tám..." Giọng nói của Rỉ Sét vang lên dồn dập, tuyệt vọng.
Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí, dùng tay phải bóp nát chiếc tuốc-nơ-vít thứ hai trên bàn mổ thành đống sắt vụn. Trong bóng tối của hầm ngầm, ông gầm lên một tiếng gầm rú cơ khí kinh hoàng qua bộ phát âm rách màng lọc, âm thanh dội vào vách đá vang dội như tiếng sấm sét đầu nguồn:
"SƠN... SẸO... TAO... SẼ... NGHIỀN... NÁT... MÀY!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!