Bí Mật Trong Sợi Dây Chuyền
Tiếng quạt tản nhiệt từ những dàn máy tính cũ kỹ kêu vo ve liên hồi, cố gắng đẩy luồng không khí nồng nặc mùi dầu máy dã chiến và bụi đồng ra khỏi căn hầm kỹ thuật ngầm của Vy Vy. Dưới lòng đất của khu ổ chuột Gầm Cầu, bóng tối dường như đặc quánh hơn, chỉ bị xé rách bởi những luồng ánh sáng nhấp nháy màu cam và xanh lục phát ra từ các màn hình CRT lỗi. Bên ngoài, cơn bão axit đã dịu bớt, nhưng những tiếng sấm sét trầm đục vẫn thỉnh thoảng dội xuống qua các khe hở của trần bê tông nứt nẻ, mang theo tiếng rít rỉ sét lạnh lẽo của một đô thị Tân Khánh không bao giờ ngủ.
Phan An chầm chậm mở mắt. Cổ họng cô bé bỏng rát, lồng ngực co thắt đau đớn như thể có hàng vạn mảnh thủy tinh đang găm vào phế quản. Dư vị của luồng khói độc hóa chất từ vụ nổ tháp phát sóng cổ vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, đắng ngắt và tê dại. Cô bé cố gắng gượng dậy, nhưng một bàn tay nhỏ nhắn, thô ráp bám đầy vệt sơn hoa hướng dương đã nhẹ nhàng giữ vai cô lại.
"Đừng cử động mạnh, An. Phổi của em vừa được Chị Ba Thuốc Nam lọc sạch một nửa độc tố bằng nước thảo dược biến dị đấy. Nếu em ngồi dậy ngay bây giờ, các phế nang sẽ bị co thắt trở lại."
Vy Vy cất giọng nhỏ nhẹ, đôi mắt sáng lấp lánh sau chiếc kính bảo hộ chống tia laser. Cánh tay phải cơ khí sơn hình hoa hướng dương của cô khẽ chuyển động, phát ra tiếng rít thủy lực rất khẽ khi cô đặt một cốc nước ấm pha muối sinh lý vào tay Phan An. Ở góc hầm, Vy Kính Cận đang nằm gục trên chiếc bàn gỗ, ngủ thiếp đi vì kiệt sức sau ca chạy trốn bão tuyết và vụ nổ toa tàu hỏa.
Phan An đón lấy cốc nước, uống từng ngụm chầm chậm. Hơi ấm của dòng nước muối làm dịu đi cơn đau rát dọc cổ họng, nhưng tâm trí cô bé không hề nguôi ngoai. Cô cúi xuống nhìn bàn tay gầy gò của mình. Trong lòng bàn tay cô, sợi cáp đồng siêu dẫn tủy sống—thứ di vật cô nhặt được từ đống đổ nát dưới chân tháp phát sóng—vẫn còn giữ một hơi ấm sinh học ba mươi bảy độ C kỳ lạ. Vệt dầu máy sinh học màu vàng nhạt phát quang bám trên sợi cáp đã khô, nhưng mùi hương hóa học đặc trưng của quân đội vẫn phảng phất.
"Vy... cái người khổng lồ thép đó..." Phan An thều thào, giọng nói khàn đặc. "Ông ấy đã cứu chúng ta. Ông ấy xả thân làm bia đỡ đạn cho em... Ông ấy là ai?"
Vy Vy khựng lại, ngón tay cơ khí khẽ gõ lên bàn phím ảo. Cô quay mặt đi, tránh ánh mắt bướng bỉnh nhưng ngập tràn lo âu của Phan An. Vy Vy biết sự thật. Cô biết Bóng Ma Phế Thải mang số hiệu SN-709 chính là Phan Nam, cựu binh dũng cảm của Sư đoàn 5, người cha đang âm thầm dùng lớp vỏ thép nát bươm để che chở cho đứa con gái của mình. Nhưng lời hứa với Trần Lực và chính sự an toàn của Phan An buộc cô phải im lặng. Diện mạo quái vật rỉ sét và bộ não sinh học rò rỉ máu của Phan Nam lúc này chỉ mang lại sự kinh hoàng và nguy hiểm cho cô bé.
"Đó là một cựu binh biệt kích của Sư đoàn 5," Vy Vy nói dối, giọng cô chùng xuống. "Một người đồng đội cũ của bác sĩ Trần Lực. Ông ấy làm vậy vì lý tưởng phản chiến, và vì... ông ấy muốn bảo vệ những đứa trẻ của bãi rác này. Sơn cũng đã dùng cả thân xe container mười tấn để che chắn cho ông ấy rút lui. Hiện tại Sơn đã an toàn, đang được Mặt Trận Sắt Rỉ ngầm kéo về xưởng bảo trì. Em đừng lo."
Phan An im lặng. Cô bé không tin hoàn toàn vào lời giải thích của Vy Vy. Bản năng của một đứa trẻ mồ côi sinh tồn mười năm dọc các bãi rác bảo cô rằng có một sợi dây liên kết vô hình, một nhịp đập tủy sống kỳ lạ giữa cô và cỗ máy khổng lồ bọc giáp cabin xe tải màu vàng cam sứt sẹo kia. Cô bé thọc tay vào túi áo khoác rộng thùng thình, chạm vào mảnh thẻ bài quân sự SN-709 lạnh ngắt. Mỗi lần cô chạm vào nó, lồng ngực cô lại nhói lên một nhịp đồng điệu.
Quyết tâm tìm ra chân tướng, Phan An tháo sợi dây chuyền tủy sống đeo trên cổ ra. Đốt xương thép nhân tạo bằng gốm sinh học—kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Mai—phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lam nhạt yếu ớt khi tiếp xúc gần với hơi ấm từ bàn tay cô bé.
"Vy, giúp em bẻ khóa cái này," Phan An kiên định nhìn nữ kỹ sư. "Em đã cố dùng đầu đọc từ tính dã chiến của mình nhưng nó liên tục báo lỗi từ chối truy cập. Em biết mẹ em đã giấu một thứ gì đó bên trong đốt xương gốm này. Nó có liên quan đến cha em, đến lý do Sư đoàn 5 bị thanh trừng, và... cả lý do tập đoàn Vạn Niên ráo riết săn lùng em suốt những ngày qua."
Vy Vy nhìn sợi dây chuyền, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Cô nhận ra cấu trúc của đốt xương gốm sinh học này. Đó không phải là một thiết bị lưu trữ dữ liệu thông thường bằng từ tính, mà là một vi mạch lượng tử sinh học thế hệ đầu của dự án Xương Thép.
"Đưa nó cho chị," Vy Vy thở dài, nhận lấy sợi dây chuyền. "Thiết bị dã chiến của em không đọc được là phải. Con chip này hoạt động dựa trên cảm biến điện sinh vật. Nó đòi hỏi một điện tích sinh học tương thích với da thịt người mang huyết quản của người chế tạo, hoặc một môi trường mô phỏng da người hoàn hảo."
Vy Vy đặt sợi dây chuyền tủy sống vào đầu đọc laser lượng tử bọc vỏ titan của mình. Màn hình lập tức hiện lên dòng cảnh báo đỏ rực: *[CẢNH BÁO: THIẾU MÀNG LỌC SINH HỌC TƯƠNG THÍCH. TRUY CẬP BỊ KHÓA]*.
"Mẹ kiếp, đúng như chị dự đoán," Vy Vy chửi thề một tiếng nhỏ. "Nó đòi hỏi dòng điện sinh học của Mai, hoặc của người mang cùng mã gen di truyền với bà ấy. An, đưa tay em đây."
"Không được!" Vy Kính Cận đột ngột choàng tỉnh ở góc phòng, chiếc kính cận dày cộm gọng tròn suýt rơi khỏi mũi. Cậu hốt hoảng lao đến. "Chị Vy! Nếu chúng ta dùng dòng điện sinh học trực tiếp của Phan An để kích hoạt, hệ thống an ninh mạng của Vạn Niên sẽ phát hiện ra vệt giải mã lậu ngay lập tức! Tên sĩ quan kỹ thuật Nghĩa đang vận hành vệ tinh quét tủy sống tầm thấp, hắn sẽ định vị được địa chỉ IP ngầm của căn hầm này trong vòng ba phút!"
Bầu không khí trong căn hầm ngầm đột ngột trở nên ngột ngạt. Phan An siết chặt nắm tay, khóe môi rách nhẹ rướm máu vì căng thẳng. Cô bé biết Vy Kính Cận nói đúng. Tập đoàn Vạn Niên sở hữu những thuật toán quét mạng lượng tử tàn nhẫn nhất. Bất kỳ một vệt sáng bảo mật nào bùng phát dưới đáy bãi rác đều là mồi ngon cho bầy Chó Sắt.
Vy Vy im lặng suy tính. Đôi mắt cô quét qua đống phế liệu xung quanh, dừng lại ở chiếc bình thủy tinh chứa dung dịch muối sinh lý nuôi não dã chiến mà Trần Lực gửi lại trước khi di tản.
"Chúng ta sẽ bypass bằng chiến thuật nghi binh kỹ thuật số," Vy Vy quyết đoán nói. "Chị sẽ không dùng dòng điện trực tiếp của An. Vy, chuẩn bị cho chị một bộ chuyển đổi điện áp dã chiến. Chị sẽ dùng dung dịch muối sinh lý tủy của Trần Lực—thứ dung dịch có chứa màng lọc sinh học tương thích da người—để làm chất dẫn truyền điện cực. Đồng thời, chị sẽ tiêu hao mười phần trăm băng thông mạng ẩn danh của mình để thiết lập một tường lửa phân tán, ghi đè tọa độ giả lên sóng vệ tinh của Nghĩa. Chúng ta chỉ có đúng ba phút trước khi tường lửa bị bẻ gãy."
Vy Kính Cận nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa. Cậu nhanh chóng cắm cáp kết nối từ máy tính xách tay bọc vỏ sắt vào bộ chuyển đổi điện áp. Vy Vy dùng ngón tay cơ khí khéo léo đổ vài giọt dung dịch muối sinh lý lên bề mặt đốt xương gốm sinh học của sợi dây chuyền. Đầu đọc laser bọc vỏ titan bắt đầu phát ra những tia quét màu xanh lam rực rỡ, xuyên thấu qua lớp gốm sinh học.
*XÈ... XÈ... XÈ...*
Tiếng dòng điện chạy qua dung dịch muối sinh lý phát ra những tiếng sủi bọt nhỏ. Màn hình của Vy Vy bắt đầu hiển thị các dòng lệnh giải mã màu xanh lá cây chạy dọc với tốc độ chóng mặt.
"Tường lửa ẩn danh đã kích hoạt. Băng thông tiêu hao: Tám phần trăm... chín phần trăm..." Vy Kính Cận run rẩy báo cáo, ngón tay gõ liên tục trên bàn phím để duy trì kết nối bảo mật. "Tiến trình giải mã đạt bốn mươi phần trăm... sáu mươi phần trăm..."
Đột nhiên, từ bên trong đốt xương gốm sinh học, một luồng ánh sáng holographic màu xanh lam nhạt bùng phát. Luồng ánh sáng ấy tụ tụ lại giữa căn hầm ngầm, chao đảo và nhấp nháy liên tục do phân vùng nén bị hỏng nhẹ.
Một hình bóng phụ nữ dịu dàng hiện ra.
Phan An nín thở. Trái tim cô bé thắt chặt lại khi nhìn thấy gương mặt hiền hậu, nụ cười đượm buồn của mẹ Mai xuất hiện qua ảnh chiếu holo nhòe nhoẹt. Bà mặc chiếc áo dài trắng thời bình, đôi mắt hướng về phía trước như thể đang nhìn thẳng vào đứa con gái nhỏ của mình.
"An à... nếu con xem được dòng này, nghĩa là mẹ không còn ở bên con nữa..." Giọng nói của Mai phát ra từ bộ loa máy tính, rè rè và đứt quãng nhưng tràn đầy sự dịu dàng ấm áp. "Mẹ xin lỗi vì đã phải giấu con sợi dây chuyền này. Bên trong nó chứa đựng chân tướng tàn bạo nhất của tập đoàn Vạn Niên... và cả sự hy sinh của cha con, Phan Nam..."
Nước mắt Phan An rơi lã chã dọc theo gò má gầy gò bám đầy bụi than đen. Cô bé đưa tay ra, cố gắng chạm vào bóng hình holographic của mẹ, nhưng những ngón tay cô chỉ đi xuyên qua làn sương sáng màu xanh lam.
"Mẹ và cha con từng thuộc dự án nghiên cứu sinh học quân sự của Đặc khu Tháp Mây," giọng nói của Mai nghẹn ngào trong tệp âm thanh bị hỏng phân vùng nén. "Nhưng chúng ta đã phát hiện ra một bí mật khủng khiếp. Dự án Xương Thép thực chất không phải để chế tạo siêu chiến binh bảo vệ biên thùy như chúng tuyên truyền. Đó là một cuộc thí nghiệm tàn bạo nhằm tìm kiếm một vật chủ tương thích sinh học hoàn hảo để chuyển dịch và số hóa bộ não của Chủ tịch Trịnh Khải... kẻ đang thèm khát sự trường sinh vĩnh hằng bằng cách vắt kiệt linh hồn của người nghèo dưới đáy bãi rác..."
Vy Vy nín thở, đôi mắt mở to kinh hoàng nhìn vào dòng dữ liệu đang được giải mã song song trên màn hình. Một danh sách dài dằng dặc hiện lên. Hàng vạn cái tên của các cựu binh Sư đoàn 5, của những thợ rác nghèo khổ bị bắt cóc lậu dọc các phân khu. Bên cạnh mỗi cái tên là dòng chữ đỏ lạnh lùng: *[THẢI LOẠI - KHÔNG TƯƠNG THÍCH - THIÊU HỦY]*.
Và ở vị trí trung tâm của danh sách thử nghiệm, mã số **SN-709** hiện lên rực đỏ, kèm theo tên: **Phan Nam**. Trạng thái: *[TƯƠNG THÍCH 85% - CHUYỂN DỊCH THẤT BẠI - THẢI LOẠI CƯỠNG BỨC]*.
"Bố..." Phan An nấc nghẹn. Chân tướng về vụ mưu sát cha cô năm xưa đã được phơi bày. Cha cô bị biến thành vật thí nghiệm vì mang mã gen tương thích hiếm có, và khi ca phẫu thuật thất bại, họ đã ném ông vào lò thiêu phế liệu quân sự để bịt đầu mối.
Nhưng luồng ánh sáng holographic của Mai vẫn chưa dừng lại. Sơ đồ phân tích di truyền của Phan An đột ngột hiển thị trên màn hình, phát ra những tia sáng màu vàng cam đầy đe dọa. Dòng chữ kết luận của thuật toán Vạn Niên hiện rõ:
*[MẪU THỬ DỰ PHÒNG: PHAN AN - TỶ LỆ TƯƠNG THÍCH GEN THẦN KINH VỚI CHỦ TỊCH TRỊNH KHẢI: 99.8% - YÊU CẦU: THU HỒI TỐI MẬT KHẨN CẤP]*.
"Trời đất ơi..." Vy Vy run rẩy, cánh tay cơ khí hoa hướng dương của cô khẽ run lên bần bật làm rơi chiếc kìm cắt cáp xuống đất phát ra tiếng vang dội khô khốc. "Mã gen kháng độc hoàn hảo di truyền từ mẹ Mai... chính là lý do Trịnh Khải thèm khát bắt giữ em, An. Em không phải là một thợ rác vô danh. Em là vật chủ hoàn mỹ nhất, là chìa khóa để lão ta hoàn thiện dự án chuyển dịch ý thức vĩnh cửu trên trạm quỹ đạo!"
Phan An đứng sững sờ. Nỗi đau đớn và phẫn nộ tột cùng dâng lên trong huyết quản cô bé. Người mẹ hiền dịu đã mất, người cha dũng cảm bị tước đoạt da thịt, người chú Phan Quốc bị thủ tiêu tàn bạo vì lén gửi bản đồ ngầm cứu cha... Tất cả bi kịch của gia đình cô đều bắt nguồn từ lòng tham ích kỷ vô hạn của giới tinh hoa Tháp Mây.
Bóng hình holographic của Mai nhạt dần, giọng nói của bà rè rè rồi lịm hẳn: "Hãy chạy trốn, An... Đừng để chúng tìm thấy con... Cha con... ông ấy vẫn luôn bảo vệ con..."
Luồng ánh sáng tắt ngấm. Căn hầm ngầm rơi lại vào bóng tối tĩnh lặng, chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt vo ve đầy mệt mỏi. Phan An quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy sợi dây chuyền tủy sống rỉ sét.
Nhưng đúng lúc đó, một mảnh dữ liệu cuối cùng từ tệp tin giải mã của chú Phan Quốc tự động hiển thị trên võng mạc màn hình của Vy Vy. Đó là thông số kỹ thuật chi tiết của dự án Xương Thép phiên bản thử nghiệm dã chiến SN-709.
Vy Vy nhìn chằm chằm vào màn hình, hơi thở cô dồn dập. Cô đọc to những dòng thông số kỹ thuật bám đầy vết dầu máy:
*"Mẫu thử SN-709 bọc lớp giáp thép cabin dày 20mm, chiều cao 2m5. Hệ thống tủy tủy sống sinh học được nuôi dưỡng bằng dung dịch muối vô trùng bên trong lồng kính bảo hộ ngực. Vết khắc định danh quân sự 'SN-709' trên lồng não phát ra dải tần số sóng não đặc thù..."*
Phan An đột ngột ngẩng đầu lên. Đôi mắt to sáng quắc đầy bướng bỉnh của cô bé nhòa lệ, nhưng bên trong đồng tử đã nhen nhóm một ngọn lửa thức tỉnh kinh hoàng.
*Chiều cao hai mét rưỡi...*
*Lồng kính bảo hộ ngực phát sáng đỏ nhạt...*
*Vết sẹo định danh SN-709 khắc trên lồng não...*
*Vệt máu sinh học đỏ loang lổ sủi bọt...*
*Hơi ấm sinh học ba mươi bảy độ từ sợi cáp đồng siêu dẫn...*
Những mảnh ghép rời rạc suốt những ngày qua đột ngột va ráp vào nhau tạo thành một chân tướng chấn động tâm can.
Cỗ máy khổng lồ bọc thép cabin rỉ sét màu vàng cam sứt sẹo cứu cô khỏi lò thiêu bãi rác... người khổng lồ âm thầm đứng từ xa nhìn cô trong đêm mưa axit... người cha thép đã bứt đứt sợi cáp tủy sống của chính mình để truyền hơi ấm sinh học bảo vệ cô khỏi cái chết đông đặc...
"Bố..."
Tiếng gọi khàn đục thoát ra từ khóe môi rướm máu của Phan An, nghẹn ngào và đau đớn đến xé lòng. Cô bé ngã quỵ xuống bên chiếc giường sưởi dã chiến, áp sợi cáp đồng siêu dẫn ấm áp lên lồng ngực gầy gò của mình.
Bố cô vẫn còn sống. Ông không phải là một quái vật cơ khí vô tri của bãi rác. Ông chính là Phan Nam, người cha dũng cảm mang bộ não sinh học trong lớp vỏ thép rỉ sét, đang âm thầm dùng chút sự sống tàn tạ cuối cùng để bảo vệ cô khỏi sự truy sát của tập đoàn Vạn Niên.
"Bố ơi..." Phan An khóc nghẹn, tiếng khóc dội vào vách hầm ngầm lạnh lẽo. "Tại sao bố không nhận con? Tại sao bố phải giấu khuôn mặt rỉ sét đó trước mặt con... Bố có biết con đã tìm bố suốt mười năm qua không? Con không sợ lớp vỏ thép đó! Con chỉ cần bố thôi... Bố ơi!"
Vy Vy bước đến, ôm chặt lấy bờ vai gầy gò đang run lên bần bật của Phan An. Nước mắt nữ kỹ sư cũng rơi xuống, hòa lẫn vào những vết dầu máy đen trên bả vai cô bé. Cô hiểu nỗi đau đớn tột cùng của Phan Nam khi phải giấu đi diện mạo quái vật trước đứa con gái yêu thương nhất, và cô càng kính phục tình cha vĩnh cửu vượt qua ranh giới của da thịt sinh học.
"Chị Vy..." Phan An đột ngột ngừng khóc. Cô bé dùng tay quẹt ngang nước mắt, ánh mắt to sáng bướng bỉnh lộ rõ một sự kiên cường và quả cảm chưa từng có. Cô bé nhìn thẳng vào đống linh kiện phế thải, vào chiếc kìm cắt cáp và mỏ hàn nhiệt độ cao trên bàn làm việc của Vy Vy.
"Em không muốn làm một gánh nặng nữa," Phan An kiên định nói, giọng cô bé đanh lại đầy quyết tâm kháng chiến. "Mẹ đã hy sinh, chú Phan Quốc đã bị giết, và bố đang phải trả giá bằng từng giọt máu sinh học để bảo vệ em dưới lòng đất. Em sẽ không trốn chạy nữa. Em là một thợ rã máy bãi rác. Em có dòng máu cơ khí của cha. Em sẽ tự tay chế tạo bầy drone Bọ Sắt, em sẽ viết mã bẻ khóa, em sẽ là đôi mắt, là lá chắn, là vũ khí hỗ trợ bố chiến đấu lật đổ tập đoàn Vạn Niên!"
Vy Vy nhìn cô bé mười sáu tuổi gầy gò nhưng mang ý chí sắt đá của một cựu binh Sư đoàn 5, khẽ mỉm cười gật đầu: "Được lắm, An. Chị sẽ dạy em tất cả những thuật toán bẻ khóa của chị. Chúng ta sẽ cùng nhau sửa chữa cơ thể rỉ sét của bố em, đưa ông ấy lên tầng cao hơn để tìm chất ức chế tủy sống vĩnh viễn."
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Đột nhiên, tiếng còi báo động đỏ từ máy tính xách tay bọc vỏ sắt của Vy Kính Cận rú lên dồn dập, phá vỡ bầu không khí quyết tâm vừa nhen nhóm.
"Chị Vy! Tường lửa ẩn danh bị bẻ gãy rồi!" Vy Kính Cận hoảng loạn hét lên, đôi mắt sau tròng kính cận dày cộm mở to kinh hoàng. "Tên sĩ quan kỹ thuật Nghĩa đã phát hiện ra vệt giải mã lậu của sợi dây chuyền tủy sống! Hắn đang gửi tọa độ định vị định danh quân sự SN-709 về trực tiếp cho Giám đốc Khải tại Tháp Mây!"
Trên màn hình radar quét nhiệt tầm rộng, hàng chục chấm đỏ biểu thị lực lượng robot tuần tra và bầy Chó Sắt của tập đoàn Vạn Niên bắt đầu xuất hiện dọc theo các lối vào phân khu 1, khép chặt vòng vây tử thần hướng về phía căn hầm ngầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!