Lá Chắn Của Cựu Binh
Tiếng rít của dầm thép vặn xoắn vang lên chói tai giữa màn đêm giông bão. Cấu trúc Trạm phát sóng nhiễu cổ cao hơn một trăm mét, vốn đã rệu rã sau mười năm bám đầy bụi dầu và rỉ sét, giờ đây đổ sập hoàn toàn. Từng thanh giằng kim loại gãy đôi dưới sức nặng của gió bão axit và sức tàn phá của loạt đạn động năng từ tay súng bắn tỉa Mắt Diều Hâu.
Phan Nam rơi tự do. Thân hình khổng lồ nặng hai tấn hai của ông va đập chan chát vào các mảnh vỡ tháp thép đang rơi rụng rào rào. Khung xương trợ lực rỉ sét gầm rú lên những tiếng kêu kèn kẹt khô khốc khi ông cố gắng kích hoạt hệ thống pít-tông chân để giảm chấn.
*UỲNH!!!*
Cú tiếp đất cực mạnh xuống sườn dốc đá rác thải tạo ra một tiếng nổ chấn động. Cả một núi phế liệu kim loại lún sụt xuống dưới sức nặng khủng khiếp của người cựu binh. Khớp hông của Phan Nam—vốn đã bị tổn thương nghiêm trọng sau trận chiến tại toa tàu dã chiến—nay bị chấn động vật lý tàn phá hoàn toàn. Trục khuỷu cơ khí ở gối trái nứt vỡ, phun ra những dòng dầu thủy lực màu vàng nhạt phát quang, nhỏ ròng ròng xuống lớp bùn đất đen kịt, để lại một vệt sáng mờ ảo dẫn đường cho tử thần.
Trong lồng kính bảo hộ ngực, bộ não sinh học của Phan Nam co thắt dữ dội. Những vệt máu sinh học đỏ loang lổ rỉ ra từ các cổng cấy ghép sau gáy chầm chậm hòa vào làn dung dịch muối sinh lý vô trùng đang sủi bọt sôi sùng sục. Nhiệt độ hệ thống đã vượt ngưỡng chín mươi độ C. Cơn đau thần kinh giả lập từ sự nhiễm độc phóng xạ tủy sống cực đoan—di chứng nặng nề sau khi ông buộc phải trích xuất năng lượng trực tiếp từ thanh uranium rò rỉ để sạc khẩn cấp—chạy dọc sống lưng như một luồng điện cao áp nung đỏ, tàn phá các khớp nơ-ron thần kinh còn sót lại. Ý thức của ông chao đảo, mờ mịt. Hình ảnh Phan An gầy gò, nhợt nhạt đang ngất xỉu dưới đường ống kỹ thuật 102 chập chờn hiện ra rồi biến mất trong phân vùng ký ức bị lỗi.
"Cảnh... báo... Hệ... thống... vận... động... chân... tê... liệt... mười... phần... trăm... công... suất..." Giọng nói giả lập rè rè của AI Rỉ Sét vang lên đứt quãng trong phân vùng nhận thức phụ. Đốm sáng màu cam trên bả vai trái cụt ngủn của Phan Nam nhấp nháy vô vọng. "Khớp... hông... tổn... thương... cấu... trúc... nghiêm... trọng... Khuyến... nghị... khách... hàng... SN-709... tắt... nguồn... khẩn... cấp..."
"Im... đi..." Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí, phát ra tiếng rít gió khàn đục. Ông không thể tắt nguồn lúc này. Tiến trình phát sóng giả lập định vị SN-709 mới chỉ hoàn tất năm mươi phần trăm. Nếu ông lịm đi, vệ tinh quét tủy sống của tên sĩ quan kỹ thuật Nghĩa sẽ ngay lập tức phát hiện ra vệt sóng não thực sự của Phan An đang ẩn náu dưới gầm cầu.
Cách vị trí của Phan Nam hơn một cây số, trên đỉnh tháp rác cao tầng phía Tây, thợ săn bắn tỉa Mắt Diều Hâu đang chầm chậm xoay thấu kính ngắm bắn hồng ngoại tầm xa. Dù mắt phải của hắn đã bị xung điện từ sét đánh làm nổ chập điện bốc khói đen kịt, nhưng nửa gương mặt bọc thép của hắn vẫn toát lên một vẻ tàn nhẫn lạnh lùng. Hắn dùng cánh tay cơ khí giữ chặt báng súng trường bọc sợi carbon, điều chỉnh kính ngắm bằng mắt trái còn lại, ngắm thẳng vào lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam.
Chấm laser màu đỏ rực chầm chậm di chuyển xuyên qua làn sương mù axit, dừng lại ngay trên tâm lồng kính bảo hộ ngực của người cựu binh. Dưới thấu kính của Mắt Diều Hâu, vệt máu sinh học đỏ sẫm đang sủi bọt sùng sục bên trong lồng kính bảo hộ chính là bia đỡ đạn hoàn hảo nhất. Chỉ cần một phát đạn xuyên giáp tẩm hóa chất ăn mòn nữa, bộ não sinh học của dự án Xương Thép sẽ bị nung chảy hoàn toàn thành một vũng nước độc.
Phan Nam nằm bất động giữa đống sắt vụn, đôi chân xích sắt bị liệt hoàn toàn không thể nhúc nhích. Ông cố gắng vung cánh tay phải bọc thép cabin xe tải lên để che chắn trước ngực, nhưng khớp vai phải bị quá nhiệt cấp một đã kẹt cứng, phát ra tiếng rít xè xè của dòng dầu thủy lực bị đóng băng dưới nhiệt độ lạnh giá của cơn giông.
Tử thần đã cận kề. Phát bắn quyết định của Mắt Diều Hâu chỉ còn cách một cái bóp cò.
*UỲNH!!!*
Đột nhiên, một tiếng gầm rú kinh hoàng xé toạc màn đêm bão axit. Đó không phải là tiếng sấm sét, mà là tiếng gầm của động cơ diesel tăng áp mười hai xi-lanh tự chế.
Từ phía sau những rặng rác phế liệu khổng lồ, một bóng đen khổng lồ cao hơn ba mét lao vút ra với tốc độ điên cuồng. Đó là Sơn—cựu binh biệt kích của Sư đoàn 5 năm xưa, người đang mang lớp vỏ của một chiếc máy kéo container rỉ sét màu vàng cam sứt sẹo. Cánh tay phải cụt sát nách của ông được quấn chặt bằng những sợi xích sắt khổng lồ kéo lê trên mặt đất, tạo ra những tia lửa điện rực rỡ xé toạc bóng tối.
"Mắt Diều Hâu! Nhìn vào đây này thằng chó săn!"
Giọng nói trầm khàn của Sơn phát ra từ bộ loa công suất lớn bị rách màng lọc gầm lên như tiếng sấm dội. Sơn không hề giảm ga. Ông dồn toàn bộ nguồn nhiên liệu diesel sinh học vào buồng đốt, khiến ống xả phía sau lưng phụt ra những luồng khói đen kịt, đặc quánh. Chiếc máy kéo container khổng lồ nặng mười tấn của ông lao thẳng vào khoảng không gian giữa Phan Nam và đường ngắm của tay súng bắn tỉa.
*ĐOÀNG!!!*
Phát đạn xuyên giáp tẩm hóa chất ăn mòn của Mắt Diều Hâu xé gió lao đến, nhưng thay vì găm vào lồng ngực của Phan Nam, nó cắm thẳng vào thùng container rỗng phía sau lưng Sơn.
*XÈ XÈ XÈ...*
Hóa chất ăn mòn nồng độ cao trên đầu đạn lập tức bộc phát, nung chảy lớp vỏ thép mỏng của thùng container rỗng bốc khói xám xịt. Sơn nghiến răng cơ khí, tiếng xích sắt quấn quanh vai rít lên ken két. Ông đã chủ động tính toán chiến thuật này: sử dụng khoảng trống không khí bên trong thùng container rỗng làm lớp đệm giảm chấn khẩn cấp, tiêu hao toàn bộ động năng và hóa chất ăn mòn của đầu đạn trước khi nó có thể chạm vào hệ thống động cơ diesel và tủy sống sinh học của ông.
"Nam! Cắm cáp vào! Hoàn thành nốt tiến trình phát sóng đi!" Sơn gầm lên, giọng nói chập chập phát ra những tiếng rè rè chói tai.
Nhưng Mắt Diều Hâu là một sát thủ thiện chiến. Nhận ra phát đạn đầu tiên bị cản phá, hắn lập tức điều chỉnh kính ngắm, nã liên tiếp ba phát đạn xuyên giáp tẩm axit vào các dầm thép chịu lực của thùng container. Những tiếng nổ hóa học liên tiếp vang lên. Lớp vỏ thép của container bị ăn mòn rách nát loang lổ, để lộ ra những mảng khung xương xám xịt bên trong. Sức giật của loạt đạn bắn tỉa xung lực mạnh đẩy lùi thân hình mười tấn của Sơn lùi lại phía sau vài mét, bánh xích sắt cày sâu xuống nền đất rác thải.
Sơn vung sợi xích sắt khổng lồ quấn quanh vai phải, ném mạnh về phía bệ phóng dầm thép cố định dưới đất để neo giữ cơ thể. Ông khóa chặt các van thủy lực ở đôi chân máy kéo, biến bản thân thành một lá chắn thép khổng lồ, bất động và kiên cường chắn trước mặt Phan Nam.
"Lũ phản bội Sư đoàn 5... các người đều phải chết dưới hầm mộ rác này!" Mắt Diều Hâu lạnh lùng rít lên qua thiết bị liên lạc, tiếp tục nạp băng đạn ăn mòn mới.
Sơn cố gắng dùng cần cẩu thủy lực ở tay trái để gạt đổ tháp quan sát của Mắt Diều Hâu từ xa. Ông kích hoạt pít-tông áp lực cao, vung cánh tay cẩu nặng nề quét qua không trung hòng làm sụt lở núi rác nâng đỡ tháp bắn tỉa. Nhưng dầm thép chịu lực của tháp quá nặng, vượt quá giới hạn chịu tải dã chiến của cánh tay máy cũ kỹ.
*RẮC... XOẠT...*
Trục nâng thủy lực của cánh tay cẩu bị gãy đôi dưới áp lực mô-men xoắn quá tải. Dung dịch dầu thủy lực áp lực cao phun ra xối xả từ vết nứt gãy, phát ra tiếng rít gió xì xì chói tai. Cánh tay cẩu của Sơn rơi rụng xuống đất vô hại, kéo theo một tiếng nổ chập điện bốc khói nghi ngút ở khớp vai trái. Sơn chỉ còn lại một bả vai phải quấn xích sắt rách nát.
"Mẹ kiếp!" Sơn chửi thề một tiếng cộc cằn. Nhưng ông không lùi bước. Ông tăng ga động cơ diesel lên mức cực hạn. Tiếng gầm rú của động cơ mười hai xi-lanh tự chế rống lên kinh hoàng, rung chuyển cả một vùng đồi rác. Khói đen và lửa đỏ phụt ra từ ống xả, bao bọc lấy thân hình bọc thép rỉ sét của người cựu binh như một chiến thần đang rực cháy.
Phía sau lá chắn khổng lồ của Sơn, Phan Nam dùng cánh tay phải bọc thép cabin xe tải duy nhất còn linh hoạt, ghì chặt sợi cáp tủy sống sợi carbon đang rò rỉ dung dịch muối sinh lý vào cổng kết nối của bảng điều khiển tăng âm tháp phát sóng đã bị đổ sập.
"Tiến trình đồng bộ hóa: Bảy mươi phần trăm... Tám mươi lăm phần trăm..."
Màn hình HUD trên võng mạc thấu kính mắt trái của Phan Nam nhấp nháy liên tục những dòng cảnh báo đỏ rực. Dòng điện áp cao từ những tia sét đánh mạnh vào cột anten đổ sập vẫn đang truyền qua cơ thể ông, nung nóng bộ não sinh học lên tới mức cực hạn. Những sợi tơ máu đỏ sẫm trong lồng kính bảo hộ ngực đã nhuộm đỏ hoàn toàn lớp dung dịch muối vô trùng, che mờ cả vết sẹo định danh SN-709 khắc trên lồng não. Nhưng Phan Nam vẫn kiên trì giữ vững kết nối. Ý chí sinh tồn và lời hứa bảo vệ Phan An là nguồn năng lượng duy nhất giúp ông chống chọi lại sự hoại tử tế bào thần kinh cận kề.
*ĐOÀNG!!!*
Phát đạn thứ tư của Mắt Diều Hâu bắn trúng khoang chứa động cơ diesel của Sơn. Đầu đạn xuyên giáp tẩm axit nung chảy lớp vỏ chì bảo vệ, găm thẳng vào lốc máy. Tiếng nổ lớn vang lên, kéo theo những luồng khói đen kịt bốc lên nghi ngút từ khoang động cơ. Dầu máy đen đặc rò rỉ xối xả từ các vết nứt gãy, hòa lẫn vào dòng nước mưa axit vàng đục dưới chân Sơn.
"Đồng bộ hóa hoàn tất: Một trăm phần trăm! Đã phát phát sóng thành công tín hiệu giả lập định danh SN-709!" Giọng nói của AI Rỉ Sét đột ngột reo lên trong nhận thức phụ của Phan Nam.
Trên màn hình quét vệ tinh của tên sĩ quan kỹ thuật Nghĩa tại Tháp Mây, vệt sóng não đặc thù của dự án Xương Thép đột ngột bùng phát rực rỡ ở một phân khu bãi rác cách khu ổ chuột Gầm Cầu hơn mười cây số. Hệ thống định vị tự động của tập đoàn Vạn Niên lập tức bị đánh lừa hoàn toàn, chuyển hướng toàn bộ các toán tuần tra và bầy Chó Sắt sang khu vực mới, giải tỏa hoàn toàn áp lực truy quét cho Vy Kính Cận và Phan An dưới lòng đất.
Nhiệm vụ nghi binh sinh tử đã hoàn thành thành công.
Nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Động cơ diesel mười hai xi-lanh của Sơn đã bị tàn phá hoàn toàn, lửa cháy rực rỡ dọc theo các đường dẫn nhiên liệu rách nát. Thân hình khổng lồ mười tấn của người cựu binh run lên bần bật, hệ thống thủy lực chân bị rò rỉ áp lực làm ông quỳ sụp một gối xuống bùn đất bám đầy mạt sắt đầm lầy.
Phía Tây, Mắt Diều Hâu lạnh lùng nạp một băng đạn ăn mòn mới vào súng trường, thấu kính ngắm bắn hướng thẳng về phía lồng ngực bọc thép cabin đã bị ăn mòn rách nát của Sơn để kết liễu.
Sơn bị đạn ăn mòn xuyên thủng khoang động cơ diesel, khói đen bốc lên nghi ngút, ông dùng giọng loa rè rè gầm lên: 'Chạy đi Nam! Đưa con bé lên Tầng Lửng khẩn cấp!'
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!