Nhạc nềnCyberpunk_City

Tia Sét Trên Đỉnh Tháp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão axit sunfuric rống rít điên cuồng trên đỉnh phân khu 1, trút xuống những dòng nước vàng đục xộc lên mùi lưu huỳnh nồng nặc. Từng vệt chớp xé rách bầu trời đêm xám xịt của đô thị Tân Khánh, rọi sáng thân hình khổng lồ nặng hơn hai tấn hai của cựu binh Phan Nam. Lúc này, toàn thân ông bao phủ bởi một luồng hào quang tím mờ ảo phát ra từ lò phản ứng tủy sống dã chiến đang quá nhiệt cấp một. Dòng năng lượng hạt nhân cực đoan trích xuất từ thanh nhiên liệu rò rỉ đang chảy cuồn cuộn trong các bó cáp tủy sống sợi carbon, nung nóng hệ tuần hoàn cơ khí lên tới hơn một trăm hai mươi độ C.


Trong lồng kính bảo hộ ngực, dung dịch muối sinh lý nuôi não đang sủi bọt sôi sùng sục. Những vệt máu sinh học đỏ loang lổ rỉ ra từ các cổng cấy ghép sau gáy chầm chậm hòa vào làn nước muối, tạo thành những sợi tơ đỏ quỷ dị nhấp nháy quanh bộ não sinh học đang co thắt dữ dội. Mỗi nhịp đập thần kinh dội lên như một luồng điện cao áp nung đỏ, tàn phá tế bào não sinh học của ông bằng những cơn đau Đào thải tủy cấp một tàn khốc. Ký ức về Phan An, về nụ cười của người vợ quá cố Mai đang chập chờn như ngọn nến trước gió bão.


"Tôi... phải... nhanh... lên..." Giọng nói rè rè phát ra từ bộ phát âm rách màng lọc của Phan Nam, khàn đục và đứt quãng.


Phan Nam ngửa cổ nhìn lên. Trước mắt ông, sừng sững giữa màn sương axit và những tia sét rạch trời, là Trạm phát sóng nhiễu cổ. Đó là một cấu trúc tháp thép rỉ sét thời chiến cao hơn một trăm mét, dựng đứng trên đỉnh núi rác cao nhất phân khu 1. Cột ăng-ten thu lôi khổng lồ trên đỉnh tháp đang không ngừng rít lên những tiếng rè rè chói tai khi hút lấy các dòng điện tích từ những đám mây giông áp lực cao phía trên.


Để đến được chân tháp, Phan Nam phải bò lết qua một sườn dốc trơn trượt bám đầy mạt sắt đầm lầy và bùn dầu đen đặc quánh. Đôi chân xích sắt trợ lực của ông vừa khôi phục một trăm phần trăm công suất hoạt động nhờ dòng điện áp cao hạt nhân, nhưng các mắt xích sắt liên tục bắn ra những tia lửa điện màu tím rực rỡ, phát ra tiếng gầm rú dữ dội xé toạc tiếng bão gầm. Khớp hông nứt vỡ liên tục rò rỉ dầu thủy lực vàng nhạt phát quang, nhỏ từng giọt xuống dốc rác, để lại một vệt sáng mờ ảo dẫn đường cho tử thần.


*Cộc... cộc... sột soạt...*


Từ phía sau lưng ông, sâu dưới lòng đất của Hang Gió Rít, tiếng sủa điện tử chói tai của bầy Chó Sắt tuần tra đang dồn dập vọng lại. Chúng đang đánh hơi theo vệt dầu máy sinh học rò rỉ để khép chặt vòng vây. Sát thủ Sói Sắt biến dị chắc chắn cũng đang bám sát gót. Phan Nam không còn đường lùi. Ông phải biến mình thành một mồi lửa khổng lồ để đánh lạc hướng toàn bộ mạng lưới quét vệ tinh của tên sĩ quan kỹ thuật Nghĩa, kéo dài thời gian cho Vy Kính Cận đưa Phan An thoát hiểm qua đường ống kỹ thuật 102.


"Cảnh... báo... Hệ... thống... quá... nhiệt... một... trăm... hai... mươi... ba... độ..." Giọng nói chập mạch của AI Rỉ Sét vang lên rè rè trong phân vùng nhận thức phụ của Phan Nam, đốm sáng màu cam trên bả vai trái cụt ngủn nhấp nháy vô vọng. "Khuyến... nghị... khách... hàng... SN-709... xả... nhiệt... khẩn... cấp..."


Phan Nam phớt lờ dòng cảnh báo. Ông áp sát chân tháp thép rỉ sét. Thấu kính mắt trái CRT lỗi nhấp nháy những sọc ngang màu đỏ, cố định mục tiêu vào cột ăng-ten cao ba mươi mét trên đỉnh tháp. Khớp hông trái bị kẹt cứng do mạt sắt đầm lầy bám chặt không thể giúp ông leo trèo bằng cách thông thường.


Phan Nam nâng cánh tay phải bọc thép cabin xe tải lên, khóa chặt mục tiêu.


*VÚT!*


Sợi cáp thép phi mười từ cổ tay trái phóng đi với tốc độ cực nhanh, xé toạc màn sương axit bằng một tiếng rít gió xé tai. Đầu móc neo bám chặt vào dầm thép chịu lực của cột ăng-ten trên cao, phát ra tiếng *KENG* vang dội. Phan Nam kích hoạt kỹ năng Phóng cáp neo đậu cơ học. Hệ thống tời kéo thủy lực dã chiến trong bả vai phải bùng phát mô-men xoắn cực đại, kéo thân hình khổng lồ nặng hai tấn hai của ông rời khỏi mặt đất, lao vút lên không trung.


*RẮC... RẮC...*


Sức nặng khủng khiếp của Phan Nam kết hợp với lực giật của tời kéo làm cấu trúc tháp thép rỉ sét rung chuyển dữ dội. Những tấm tôn rỉ và mạt sắt rơi rụng rào rào dưới sức gió bão giật mạnh. Đôi chân xích sắt của ông va đập chan chát vào các thanh giằng kim loại, phát ra những tiếng kêu ken két ghê rợn. Cơn đau thần kinh giả lập dội ngược từ sống lưng lên thẳng bộ não sinh học khi sợi cáp tủy carbon bị kéo căng cực hạn dưới áp lực động năng. Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí, dùng bàn tay phải bọc thép cabin bám chặt lấy sàn gỗ mục nát của tầng thượng tháp phát sóng.


Ông lết thân hình rách nát lên sàn tháp. Ngay trước mặt ông là bảng điều khiển dã chiến của bộ tăng âm công suất lớn thời chiến, bám đầy bụi than và rêu mốc ống thải.


Phan Nam không chần chừ. Ông dùng ngón tay cơ khí nung đỏ của tay phải bẻ gãy lớp vỏ bọc thép của bảng điều khiển, để lộ ra những sợi dây đồng siêu dẫn bám đầy muối rỉ. Ông kéo sợi cáp tủy sống sợi carbon từ sau gáy—bó cáp dẫn truyền thần kinh đang rò rỉ dung dịch muối sinh lý—và cắm trực tiếp vào cổng kết nối của bộ tăng âm.


*XOẠT!*


Một luồng xung điện từ trường cực mạnh chạy dọc từ bảng điều khiển xộc thẳng vào tủy sống của Phan Nam. Ý thức của ông chao đảo dữ dội. Màn hình võng mạc thấu kính mắt trái hiển thị dòng chữ kết nối:


"Phát hiện thiết bị tăng âm dã chiến Sư đoàn 5. Tiến trình đồng bộ hóa: Mười phần trăm... Ba mươi phần trăm..."


"Vy... Vy... kích... hoạt... đi..." Phan Nam gầm lên qua bộ phát âm rè rè, truyền tín hiệu sóng ngắn dã chiến về phía Vy Vy.


Từ căn hầm kỹ thuật số 09 cách đó hơn một cây số, Vy Vy lập tức gõ bàn phím với tốc độ chóng mặt, kích hoạt chương trình giả lập tín hiệu từ xa thông qua kết nối tủy sống của Phan Nam. Trên màn hình máy chủ của Vạn Niên tại Đặc khu Tháp Mây, dải tần số định danh quân sự đặc thù của Thẻ bài quân sự SN-709 đột ngột bùng phát rực rỡ ngay trên đỉnh Trạm phát sóng nhiễu cổ.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc tín hiệu giả lập vừa đạt bốn mươi phần trăm, một tiếng rít gió xé tai đột ngột xé toạc màn mưa axit.


*ĐOÀNG!!!*


Một phát đạn xuyên giáp tẩm hóa chất ăn mòn cực mạnh từ xa bắn trúng bả vai phải bọc thép cabin xe tải của Phan Nam. Lực động năng khủng khiếp hất văng thân hình khổng lồ của ông lệch sang một bên, suýt chút nữa làm đứt sợi cáp tủy sống đang cắm chặt vào bảng điều khiển.


*XÈ XÈ XÈ...*


Chất hóa học ăn mòn nồng độ cao trên đầu đạn bốc khói xám xịt nghi ngút, ăn mòn lớp giáp cabin xe tải dày hai mươi milimet với tốc độ tàn khốc hai milimet mỗi giây. Cơn đau thần kinh giả lập từ vết ăn mòn chạy dọc sống lưng, nung nóng lồng kính bảo hộ ngực của ông lên mức quá nhiệt nghiêm trọng. Dung dịch muối sinh lý nuôi não bắt đầu sủi bọt đỏ sùng sục.


Phan Nam dùng thấu kính mắt trái CRT lỗi quét nhanh xuyên qua màn sương bão axit để định vị nguồn phát bắn. Cách vị trí của ông hơn một cây số, trên đỉnh một tháp rác cao tầng phía Tây, một bóng đen gầy nhom đang ẩn nấp dưới chiếc áo choàng ngụy trang màu rác thải. Thấu kính mắt phải của hắn lồi ra ngoài nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ.


Mắt Diều Hâu.


Sát thủ bắn lén dưới trướng Lâm vẫn còn sống sót. Hắn đang sử dụng khẩu súng trường bắn tỉa xung lực tầm xa bọc sợi carbon, khóa chặt mục tiêu vào lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam để kết liễu bộ não sinh học nhằm thu hồi theo lệnh của tập đoàn.


*ĐOÀNG!!!*


Phát đạn thứ hai lao đến. Phan Nam không thể né tránh khi đang bị khóa chặt bởi sợi cáp tủy sống nối vào bảng điều khiển. Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, ông vung cánh tay phải bọc thép cabin xe tải lên chắn trước lồng ngực, đồng thời kích hoạt kỹ năng Hàn phóng điện bảo vệ.


Dòng điện cao thế phóng ra từ súng hàn cổ tay phải chạy quanh các tấm giáp cabin, tạo thành một lưới điện từ bảo vệ tầm cực ngắn rực sáng màu xanh lục xung quanh thân hình ông.


*BÙNG!!!*


Phát đạn xuyên giáp tẩm hóa chất va chạm vào lưới điện từ, bị lực từ trường bẻ cong hướng đi, sượt qua hông Phan Nam và găm thẳng vào dầm thép chịu lực phía sau tháp canh, phát ra tiếng nổ hóa học ăn mòn xèo xèo.


"Cảnh... báo... Duy... trì... lưới... điện... bảo... vệ... tiêu... tốn... mười... lăm... phần... trăm... năng... lượng... lò... phản... ứng..." Giọng nói của Rỉ Sét rè rè vang lên chập mạch.


Phan Nam biết mình không thể duy trì lưới điện bảo vệ quá lâu khi pin lò phản ứng đang bị quá nhiệt nghiêm trọng. Ông cố gắng phóng cáp neo đậu cơ học về phía tháp quan sát của Mắt Diều Hâu hòng kéo đổ vị trí bắn của hắn. Nhưng sức gió bão axit quá mạnh kết hợp với khoảng cách hơn một cây số làm sợi cáp thép bị gió thổi bạt đi, rơi vô hại xuống sườn núi rác.


Mắt Diều Hâu lạnh lùng nhận ra lưới điện bảo vệ của Phan Nam có giới hạn chịu lực. Hắn chầm chậm xoay núm điều chỉnh trên khẩu súng trường, chuyển sang sử dụng đạn động năng nặng đặc chủng—thứ đạn không bị ảnh hưởng bởi trường điện từ tầm ngắn—nhắm thẳng vào hệ thống dầm thép chịu lực ở chân Trạm phát sóng nhiễu cổ.


*ĐOÀNG!!!*


Phát đạn động năng nặng bắn trúng dầm thép chân tháp phía dưới sàn gỗ. Tiếng kim loại gãy đôi vang lên khô khốc xé tai. Cấu trúc tháp thép rỉ sét rung chuyển dữ dội, bắt đầu nghiêng dần sang một bên dưới sức gió bão giật mạnh.


"Vy... Vy... tiến... trình... đạt... bao... nhiêu... rồi?" Phan Nam gầm lên qua loa phát thanh rè rè.


"Bố Nam! Mới đạt năm mươi phần trăm! Vệ tinh của Nghĩa đang bắt đầu lọc tín hiệu nhiễu! Chú phải giữ vững kết nối thêm hai phút nữa!" Giọng Vy Vy vang lên đầy hoảng loạn qua sóng radio ngắn dã chiến.


Phan Nam ngửa mặt lên nhìn bầu trời giông bão. Từng tia sét khổng lồ đang không ngừng đánh mạnh vào cột ăng-ten thu lôi ngay phía trên đầu ông, truyền những dòng điện hàng triệu vôn chạy qua khung xương thép bọc chì của người cựu binh. Dòng điện áp khổng lồ từ thiên nhiên chạy dọc sống lưng, nung nóng tủy sống sợi carbon của ông lên mức cực hạn, nhưng đồng thời cũng tiếp thêm nguồn năng lượng sạc khẩn cấp cho lò phản ứng.


Ông đưa ra một quyết định điên cuồng. Thay vì phòng thủ, ông sẽ dùng chính dòng điện sét đánh này để tạo ra một xung điện từ cực mạnh truyền ngược theo đường ngắm laser của Mắt Diều Hâu.


Phan Nam dùng tay phải bọc thép cabin nắm chặt lấy cột ăng-ten đang rực sáng tia sét. Dòng điện triệu vôn truyền thẳng qua cơ thể ông, chạy dọc vào bảng điều khiển tăng âm thời chiến.


*UỲNH!!!*


Một luồng sóng xung điện từ khổng lồ bùng phát từ cột ăng-ten, phát tán dải tần số SN-709 giả lập vượt qua bộ lọc vệ tinh của Nghĩa, đồng thời phóng một luồng điện áp cao chạy ngược theo đường ngắm laser bắn thẳng về phía tháp quan sát của Mắt Diều Hâu.


Từ xa, thấu kính ngắm bắn hồng ngoại của Mắt Diều Hâu đột ngột bị luồng xung điện từ cực mạnh làm nổ chập điện, phát ra tiếng nổ nhỏ xèo xèo. Sát thủ bắn lén thét lên một tiếng đau đớn, ôm lấy hốc mắt phải đang bốc khói đen kịt, khẩu súng trường bắn tỉa rơi khỏi tay.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc chiến thắng tạm thời ấy, phát đạn động năng nặng cuối cùng của Mắt Diều Hâu trước đó đã kịp hoàn tất tiến trình tàn phá cấu trúc chân tháp.


*RẮC... RẮC... UỲNH!!!*


Phát đạn xuyên giáp tẩm hóa chất ăn mòn bắn trúng dầm thép chân tháp chính diện. Chất hóa học ăn mòn bốc khói xèo xèo, nung chảy hoàn toàn dầm thép chịu lực cuối cùng của chân tháp phát sóng. Cấu trúc tháp thép rỉ sét cao một trăm mét bắt đầu nghiêng ngả dữ dội giữa trời giông sét, đổ sụp về phía thung lũng chết bên dưới.


Phan Nam, với sợi cáp tủy sống vẫn đang bị khóa chặt vào bảng điều khiển tăng âm trên đỉnh tháp, bắt đầu rơi tự do cùng với cấu trúc tháp đang đổ sập xuống màn sương axit cuồng nộ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!