Nước Cờ Nghi Binh
Tiếng rống rít của gió độc lùa qua khe nứt Hang Gió Rít dường như đang cố nuốt chửng tiếng sột soạt gớm ghiếc của con Chó Sắt ngoài cửa hang.
Trong góc tối sâu thẳm của khe nứt địa chất, Phan Nam quỳ lết sát vách đá rác. Thân hình khổng lồ nặng hơn hai tấn của ông bất động như một khối sắt vụn vô tri. Thấu kính mắt trái CRT lỗi chập chờn liên tục, hắt ra những vệt sáng đỏ yếu ớt xuống nền đất bám đầy mạt sắt. Phía dưới lồng ngực bọc giáp cabin xe tải sứt sẹo, lồng kính bảo hộ ngực bị rạn nứt sâu đang rò rỉ từng giọt máu sinh học đỏ loang lổ vào dung dịch muối sinh lý nuôi não. Dung dịch sủi bọt nhẹ dưới áp lực nhiệt độ đang tăng dần do lò phản ứng tủy sống dã chiến bị quá nhiệt cấp một từ trận chiến trước. Khớp hông của ông tê liệt, từng giọt dầu thủy lực vàng nhạt phát quang rỉ ra từ vết nứt, nhỏ xuống kẽ đá rác nghe rào rào.
Ngay dưới chân ông, Phan An vẫn nằm ngất xỉu trong vòng tay gầy guộc của Vy Kính Cận. Cô bé mười sáu tuổi thở khò khè, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới chiếc áo khoác bảo hộ rộng thùng thình dính đầy vệt dầu máy đen kịt. Phổi của cô bé đang bị tàn phá nặng nề do hít phải luồng khói độc hóa chất từ vụ nổ toa tàu hỏa di động hỏng. Trên chiếc cổ gầy gò, sợi dây chuyền tủy sống làm bằng đốt xương gốm sinh học cũ của người vợ quá cố Mai vẫn nhấp nháy ánh sáng huỳnh quang xanh lam nhạt, đồng bộ một cách quỷ dị với nhịp tim đang lịm dần của cô bé.
*Bố... Bố ơi...*
Tiếng mê sảng nhỏ như tiếng muỗi kêu của Phan An dội vào cảm biến âm thanh rách màng lọc của Phan Nam, khiến bộ não sinh học của ông co thắt dữ dội dọc theo tủy sống. Cơn đau thần kinh giả lập bùng phát tàn khốc, nhưng ông không thể tiến lại gần, cũng không thể cất tiếng gọi con. Bộ phát âm rách màng lọc nếu kích hoạt lúc này sẽ chỉ tạo ra những tiếng rè rè cơ khí chói tai, dẫn dụ tử thần đến ngay lập tức.
*Rè... rè...*
Đột nhiên, chiếc máy tính xách tay bọc vỏ sắt cũ kỹ trong tay Vy Kính Cận khẽ rung lên. Một dải tần số sóng ngắn mã hóa dã chiến chèn vào luồng âm thanh rít gió của hang. Giọng nói của Vy Vy vang lên qua loa phát thanh nhỏ của thiết bị, chập chờn nhưng đầy hoảng loạn:
"Kính Cận! Nghe tôi nói không? Vệ tinh quét tủy sống tầm thấp của tên sĩ quan kỹ thuật Nghĩa đã khóa mục tiêu vào vùng Hang Gió Rít rồi! Hắn đang cho lọc dải tần số định danh SN-709 của anh Nam. Các người chỉ có tối đa ba mươi phút trước khi máy quét lượng tử của tập đoàn Vạn Niên lột trần vệt nhiệt hồng ngoại của hai cha con dưới lòng hang!"
Vy Kính Cận run rẩy, đôi tròng kính cận dày cộm phản chiếu những dòng mã quét nhiệt màu cam đang nhấp nháy điên cuồng trên màn hình. Cậu thanh niên mếu máo, thì thào sát micro:
"Chị Vy Vy... Khớp hông của anh Nam bị liệt hoàn toàn rồi! Chân xích sắt kẹt cứng do mạt sắt đầm lầy, pin khẩn cấp dưới một phần trăm! Phan An thì đang ngạt thở vì độc tố hóa chất... Chúng em không thể di chuyển được nữa! Con Chó Sắt tuần tra vẫn đang sục sạo ngay cửa hang!"
Đầu dây bên kia im lặng trong hai giây, chỉ có tiếng gõ bàn phím ảo với tốc độ chóng mặt của Vy Vy dội lại qua sóng ngắn. Cánh tay phải cơ khí sơn hình hoa hướng dương của cô chắc chắn đang hoạt động hết công suất để bẻ khóa các bức tường lửa của tập đoàn.
"Không còn đường lui đâu," giọng Vy Vy đanh lại. "Nếu chúng ta không làm lệch hướng máy quét của Nghĩa, cả ba người sẽ bị robot Tàn Bạo-01 nung chảy ngay trong hang. Tôi vừa quét được sơ đồ địa hình phân khu 1. Trên đỉnh núi rác cao nhất, ngay phía trên Hang Gió Rít, có một Trạm phát sóng nhiễu cổ thời chiến bị bỏ hoang. Cột ăng-ten của nó vẫn kết nối với bộ tăng âm công suất lớn dã chiến. Anh Nam... anh có nghe tôi nói không?"
Phan Nam khẽ nghiêng phần đầu bọc thép rỉ sét, một tiếng rít gió khàn đục thoát ra từ bộ phát âm chập mạch:
"Tôi... nghe..."
"Kế hoạch duy nhất lúc này là tạo ra một Nước Cờ Nghi Binh," Vy Vy giải thích nhanh. "Vy Kính Cận phải dùng Thiết bị giải mã Rỉ Sét—ổ cứng phụ gắn trên bả vai trái cụt của anh Nam—để giả lập một mã nguồn sóng não SN-709 giả. Sau đó, anh Nam phải leo lên Trạm phát sóng nhiễu cổ, cắm trực tiếp cáp tủy sống vào bộ tăng âm để phát tín hiệu giả lập này lên mạng lưới vệ tinh. Cường độ phát sóng cực đại từ cột ăng-ten cổ sẽ đánh lừa hoàn toàn bộ lọc của tên Nghĩa, khiến hắn tin rằng anh đang chạy trốn sang phân khu khác. Toàn bộ lực lượng tuần tra và bầy Chó Sắt sẽ bị hút về hướng đó. Vy Kính Cận sẽ có cơ hội đưa Phan An thoát ra ngoài bằng lối ống kỹ thuật 102."
Vy Kính Cận nghe xong thì mặt cắt không còn giọt máu. Cậu nhìn thân hình khổng lồ nát bươm, rỉ sét bốc khói nghi ngút của Phan Nam, rồi nhìn sang đỉnh tháp thép cổ kính mờ ảo giữa màn bão axit đang nhen nhóm bên ngoài cửa hang.
"Nhưng... nhưng bão sét axit đang tới! Trạm phát sóng cổ đó là một cột thu lôi khổng lồ! Anh Nam di chuyển với lượng pin dưới một phần trăm làm sao chịu nổi một cú sét đánh? Chưa kể khớp hông của anh ấy đã bị khóa chết vĩnh viễn bằng xích sắt!"
Phan Nam không trả lời câu hỏi của Vy Kính Cận. Ông chầm chậm quay thấu kính mắt trái CRT lỗi về phía Phan An. Gương mặt nhỏ nhắn gầy gò của con gái ông đang co rút lại vì đau đớn, nhịp thở khò khè yếu ớt dần. Ông biết, nếu ông ở lại đây, con gái ông sẽ chết. Sự sống sót của cô bé là mỏ neo duy nhất giữ lại một phần trăm nhân tính cuối cùng trong bộ não sinh học đang bị cơ khí hóa của ông. Ông đã mất đi thể xác con người, mất đi người vợ quá cố Mai, ông tuyệt đối không thể để mất đứa con gái này.
Một tiếng rít cơ khí trầm đục vang lên từ lồng ngực Phan Nam. Ông dùng cánh tay phải bọc thép cabin xe tải duy nhất còn lại, đẩy nhẹ Vy Kính Cận về phía Phan An.
"Bảo... vệ... con... bé..." Giọng nói rè rè của ông nặng nề, chứa đựng một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. "Làm... đi..."
Vy Kính Cận nuốt nước bọt, đôi tay run rẩy bò lại gần bả vai trái cụt bốc khói của Phan Nam. Cậu mở nắp bảo vệ của Thiết bị giải mã Rỉ Sét, cắm sợi cáp quang của máy tính vỏ sắt vào cổng kết nối phụ.
"Cảnh... báo... Rè... rè... Phát hiện... kết nối... ngoài... Phân vùng... bộ nhớ... chập... mạch..." Giọng nói của AI Rỉ Sét vang lên chập chờn, đứt quãng liên tục do hệ quả mất ba mươi phần trăm dữ liệu đệm từ sóng EMP của Lâm ở tập trước.
"Rỉ Sét, im lặng đi! Để tôi bypass giao thức!" Vy Kính Cận gõ bàn phím liên tục. Ngón tay cậu lướt nhanh trên các dòng mã nguồn quân sự cũ của Sư đoàn 5. Cậu đang cố gắng trích xuất dải tần số sóng não đặc thù SN-709 lưu trong ổ nhớ phụ, dịch chuyển nó sang một chương trình giả lập có khả năng tự nhân bản để đánh lừa bộ lọc vệ tinh của Nghĩa.
"Xong rồi!" Vy Kính Cận hét lên, mồ hôi hột hòa lẫn nước mưa axit chảy ròng ròng trên mặt. "Tôi đã nạp mã giả lập vào Thiết bị giải mã Rỉ Sét. Anh Nam, khi anh cắm cáp tủy sống vào bộ tăng âm của trạm cổ, thiết bị sẽ tự động phát sóng. Nhưng anh phải di chuyển ngay lập tức! Vệt quét hồng ngoại của vệ tinh đã chạm tới rìa ngoài của Hang Gió Rít rồi!"
Phan Nam gật đầu bọc thép. Ông dùng tay phải bám chặt vào vách đá rác nứt nẻ, dùng sức nâng thân hình hai tấn hai lên. Khớp hông bị hàn chết bằng xích sắt rít lên những tiếng ken két rợn người, mạt sắt đầm lầy cọ xát trong các ổ bi thủy lực tạo ra những tia lửa điện nhỏ màu tím. Đôi chân xích sắt của ông kéo lê nặng nề trên mặt đất bám đầy dầu đen, khập khiễng nhưng quyết liệt.
Ông lướt qua Phan An một lần cuối. Sợi dây chuyền tủy sống trên cổ cô bé vẫn nhấp nháy ánh sáng huỳnh quang xanh lam nhạt như một lời chào tạm biệt câm lặng. Phan Nam nghiến chặt răng thép, quay người lao thẳng ra ngoài cửa hang, đối mặt trực diện với màn đêm bão bùng.
*GẦM!!!*
Con Chó Sắt tuần tra đang ngửi mùi dầu máy ngoài cửa hang lập tức quay ngoắt thấu kính cảm biến đỏ rực về phía Phan Nam. Nhưng trước khi nó kịp phát ra tiếng hú báo động, bàn tay phải bọc thép cabin khổng lồ của Phan Nam đã lao đến như một chiếc kìm thủy lực dã chiến, bóp nghẹt lấy cổ họng thép của con robot, nhấc bổng thân hình năm trăm ký của nó lên và đập mạnh vào vách đá rác nát vụn.
Một tiếng nổ nhỏ chập điện vang lên, dập tắt luồng ánh sáng đỏ của con robot săn đuổi. Phan Nam không dừng lại một tích tắc nào. Ông kéo lê đôi chân xích sắt bị liệt khập khiễng, phóng sợi cáp neo đậu cơ học từ cổ tay trái cụt lên một dầm thép của núi rác cao tầng phía trên, dùng lực tời kéo thân hình nặng nề vút lên cao.
Bên ngoài hang, bão sét axit đã bắt đầu đổ ập xuống dữ dội. Những giọt mưa hóa chất rát bỏng rơi xuống lớp giáp cabin xe tải bọc quanh ngực Phan Nam, bốc lên những làn khói xám khét lẹt. Sấm sét rạch ngang bầu trời xám xịt của đô thị Tân Khánh, chiếu sáng trần thép khổng lồ của Tầng Lửng Công Nghiệp phía trên cao.
Phan Nam đơn độc leo lên đỉnh núi rác dột nát, hướng về phía cột ăng-ten thép cổ kính đang rống rít trong gió bão, chuẩn bị dấn thân vào nước cờ nghi binh sinh tử để dành lấy cơ hội sống sót cho đứa con gái đang mê sảng của mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!