Nhạc nềnCyberpunk_City

Gió Rít Ở Hang Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn địa chấn từ vụ nổ lò hơi của toa tàu dã chiến hất văng khối thép nặng hơn hai tấn của cựu binh Phan Nam xuống vực thẳm phế liệu. Tiếng kim loại va đập vào những dầm thép rỉ sét vang lên chát chúa, kéo dài như một bản giao hưởng tử thần của bãi rác đáy Tân Khánh. Khi Phan Nam mở thấu kính quang học mắt trái, một loạt dòng mã cảnh báo màu đỏ lòm chạy loạn xạ trên võng mạc lỗi. Nguồn năng lượng dự phòng: 0.8%. Khớp hông nứt vỡ nghiêm trọng.


Ông lết thân hình rách nát của mình qua đống đổ nát bốc khói nghi ngút. Mỗi lần dịch chuyển, khớp hông bị vỡ lại rít lên kèn kẹt, liên tục rò rỉ thứ dầu máy sinh học màu vàng nhạt phát quang. Dòng chất lỏng sinh học ấy nhỏ giọt dọc theo dốc rác, vẽ nên một vệt sáng mờ ảo nhưng chí mạng trong đêm tối. Sói Sắt vẫn đang lùng sục trên đỉnh dốc. Tiếng bước chân kim loại gõ nhịp cộc... cộc... cộc... của đôi chân phản lực bị lệch trục của gã sát thủ vọng lại từ phía sau, mỗi lúc một gần hơn. Phan Nam biết, nếu không tìm được nơi che giấu tiếng động cơ khí và vệt dầu rò rỉ này, bộ não sinh học của ông sẽ sớm bị bóc tách khỏi lớp vỏ thép.


Phía Tây bãi rác, khe nứt địa chất khổng lồ của Hang Gió Rít hiện ra giữa hai núi rác cao tầng như một cái miệng quái vật đen ngỏm. Sức gió bão thổi qua khe nứt hẹp tạo ra những tiếng rít cơ khí gầm rú liên tục, dữ dội va đập vào các vách đá rác thải kim loại. Đó là lá chắn âm thanh hoàn hảo nhất. Phan Nam nghiến chặt hàm răng thép, kích hoạt kỹ năng Bước chân giảm chấn thủy lực. Ông điều chỉnh lưu lượng dầu trong các pít-tông chân, cố gắng triệt tiêu tiếng va chạm của các khớp nối xích sắt. Cơn đau thần kinh giả lập từ sự Đào thải tủy cấp 1 chạy dọc sống lưng như những luồng điện nung đỏ, khiến lồng kính bảo hộ ngực của ông nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt. Dung dịch muối sinh lý nuôi não bên trong đã bị nhuộm đỏ bởi những vệt máu rò rỉ từ gáy, đang sủi bọt nhẹ dưới áp lực nhiệt lượng tăng cao. Ông phải lẩn vào hang, bằng mọi giá.


Sương mù axit dày đặc tràn ngập lối vào Hang Gió Rít, làm giảm năm mươi phần trăm tầm nhìn của thấu kính quang học. Phan Nam nháy mắt trái hai lần, chuyển thấu kính mắt trái sang chế độ quét nhiệt hồng ngoại. Thế giới rỉ sét biến thành một mảng màu xanh lam lạnh lẽo, nhưng sâu trong một khe nứt địa chất hẹp sát vách hang, một vệt nhiệt màu cam ấm áp đột ngột hiện lên. Đó là vệt nhiệt sinh học của con người.


Phan Nam lết thân hình khổng lồ áp sát vào vách đá rác. Dưới khe nứt hẹp, Vy Kính Cận đang run rẩy ôm chặt lấy Phan An. Cô bé mười sáu tuổi gầy gò nằm bất động, mái tóc cắt ngắn nham nhở dính đầy bụi than, chiếc áo khoác bảo hộ rộng thùng thình bám vệt dầu đen kịt. Phổi của Phan An đang bị suy kiệt nặng, lồng ngực phập phồng yếu ớt, hơi thở khò khè đầy độc tố hóa chất từ vụ nổ toa tàu hỏa di động hỏng. Cổ cô bé vẫn đeo sợi dây chuyền tủy sống làm bằng đốt xương gốm sinh học cũ của người vợ quá cố Mai, đốt xương gốm nhấp nháy ánh huỳnh quang xanh nhạt đồng bộ với nhịp tim yếu ớt của cô bé.


Nhìn thấy con gái nằm đó, bộ não sinh học của Phan Nam co thắt mạnh mẽ. Một cảm giác đau đớn, xót xa tột cùng bùng phát trong lòng người cha cơ khí. Ông muốn vươn cánh tay phải bọc thép cabin sứt sẹo của mình ra để ôm lấy con, muốn cất tiếng gọi tên con để đánh thức cô bé khỏi cơn mê sảng. Nhưng Phan Nam đã khựng lại. Bộ phát âm của ông đã bị rách màng lọc do vụ nổ, nếu ông lên tiếng, nó sẽ chỉ phát ra những tiếng rè rè cơ khí chói tai, phá vỡ sự im lặng và dẫn dụ sát thủ đến kết liễu cả ba người. Người cha bọc thép chỉ biết đứng lặng trong bóng tối, nín thở sinh học hoàn toàn để giảm thiểu vệt nhiệt hồng ngoại của chính mình, lặng lẽ bảo vệ con gái từ khoảng cách vài bước chân.


*Sột soạt...*


Tiếng móng vuốt kim loại cào vào đá sắt vang lên ngay phía ngoài cửa hang. Một con Chó Sắt—robot bốn chân bọc vỏ thép đen bóng của tuần tra biên cảnh—chầm chậm bước vào. Thấu kính cảm biến của nó nhấp nháy ánh sáng đỏ rực, quét liên tục dọc theo nền hầm bám đầy mạt sắt rỉ sét. Nó đang ngửi mùi dầu máy sinh học đặc trưng của dự án Xương Thép rò rỉ từ khớp hông của Phan Nam. Dù sức gió rống rít trong hang đang làm loãng mùi dầu, con robot vẫn đang thu hẹp khoảng cách hướng về phía khe nứt của Phan An.


Phan Nam tính toán chiến thuật trong chớp mắt. Ông định điều khiển drone trinh sát Bọ Sắt Số 1 bay đi để dẫn dụ con robot săn đuổi sang hướng khác. Nhưng ngay khi chiếc drone mini vừa cất cánh từ bả vai trái cụt của ông, sức gió giật dữ dội trong hang đã thổi bay nó, đập mạnh vào vách đá rác nát vụn thành những mảnh đồng nát vô dụng. Thất bại này khiến ông mất đi mắt thần cảnh giới duy nhất, và khớp hông lại rò rỉ thêm một lượng dầu thủy lực lớn.


Con Chó Sắt khựng lại, thấu kính cảm biến của nó bắt đầu chuyển sang chế độ quét hồng ngoại chủ động. Phan Nam nín thở sinh học hoàn toàn, hạ tần số hoạt động của bộ não xuống mức tối thiểu để triệt tiêu vệt nhiệt của lồng ngực bọc thép cabin. Nhưng vệt nhiệt từ chiếc giường sưởi dã chiến của Phan An vẫn đang phát xạ yếu ớt. Con Chó Sắt chầm chậm quay đầu về phía khe nứt địa chất.


Không thể chần chừ thêm. Phan Nam dùng bàn tay phải bọc thép, nhẹ nhàng nhặt một thanh sắt rỉ nặng nề dưới đất. Ông dùng lực pít-tông thủy lực của cánh tay phải, ném mạnh thanh sắt về phía ngõ cụt ở góc xa của hang.


*CHOANG!!!*


Tiếng kim loại va chạm cực lớn vang lên, tạo ra chấn động cơ học mạnh mẽ dội lại từ vách đá rác. Cảm biến âm thanh và độ rung của con Chó Sắt lập tức bị đánh lạc hướng. Nó quay ngoắt đầu lại, phóng cơ thể bọc thép lao thẳng về phía góc tối phát ra tiếng động, rời xa vị trí ẩn náu của Phan An.


Phan Nam khẽ thở phào sinh học, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khớp hông bị nứt vỡ của ông lại co thắt một nhịp dữ dội, một lượng dầu máy sinh học vàng nhạt phát quang lớn hơn tiếp tục rò rỉ ra ngoài, hòa vào luồng gió rít bão bùng đang thổi thốc vào lòng hang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!