Nhạc nềnCyberpunk_City

Tia Sét Đầu Nguồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ập xuống bên trong Toa tàu thí nghiệm di động hỏng ngay khi hộp phát sóng dã chiến bị đập nát dưới cú đấm của Phan Nam. Tiếng rít nghẹn ngào của kim loại biến dạng lịm dần, nhường chỗ cho một khoảng im lặng chết chóc. Chỉ còn tiếng khò khè yếu ớt từ lồng ngực gầy gò của Phan An đang nằm trên chiếc giường sưởi dã chiến cách đó hai mét, và tiếng vo ve trầm đục từ lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam.


Trong khoang ngực bọc thép cabin xe tải vàng cam sứt sẹo, bộ não sinh học của ông đang lơ lửng trong dung dịch muối sinh lý. Lớp rêu ống thải hóa chất bọc ngoài lồng kính đang bốc hơi nước trắng xóa để duy trì nhiệt độ ổn định ở mức ba mươi bảy độ C, nhưng bên trong, những vệt máu đỏ sẫm rỉ ra từ các cổng cấy ghép sau gáy đã bắt đầu loang ra, nhuộm đỏ dung dịch nuôi não thành một màn sương quỷ dị. Vết sẹo định danh quân sự "SN-709" khắc trên lồng não bọc thép nhấp nháy một sắc đỏ cam yếu ớt.


"Anh Nam... Bọn chúng đang đến... Tín hiệu định vị đầu tiên đã gửi đi rồi. Vệ tinh của Giám đốc Khải đã khóa chặt vùng này!" Vy Kính Cận run rẩy hét lên. Cậu thanh niên ôm khư khư chiếc máy tính xách tay bọc vỏ sắt cũ kỹ, đôi tròng kính cận dày cộm phản chiếu những dòng mã bẻ khóa màu xanh lá cây đang chạy loạn xạ. Cậu cố dọn dẹp đống cáp kết nối sinh học dã chiến, nhưng đôi tay gầy guộc cứ run bần bật.


Phan Nam không thể trả lời bằng giọng nói thông thường. Bộ phát âm rách màng lọc của ông chỉ phát ra những tiếng rè rè cơ khí đứt quãng. Khớp hông và đôi chân xích sắt của ông đã bị Sáu Mỏ Lết hàn chết bằng những sợi xích chịu lực khổng lồ từ tập trước, biến ông thành một bệ đỡ cố định, nặng nề và hoàn toàn bất động. Ông bị liệt một trăm phần trăm hệ vận động dưới, chỉ còn một cánh tay phải bọc thép cabin để chống đỡ thân hình hai tấn hai.


*Cộc... cộc... cộc...*


Từ phía bên ngoài vách thép của toa tàu hỏa bị lật nghiêng, một âm thanh gõ nhịp kim loại gớm ghiếc vang lên xuyên qua tiếng bão axit đang dịu dần. Đó là tiếng bước chân của Sói Sắt. Đôi chân phản lực điện từ của gã sát thủ tinh nhuệ đang gõ nhịp đều đặn trên nền đá bám đầy mạt sắt của đầm lầy.


"Cảnh báo! Phát hiện nguồn phát nhiệt hồng ngoại và tần số sóng điện từ Vạn Niên-09 đang áp sát trong phạm vi một trăm mét. Định dạng mục tiêu: Sói Sắt." Giọng nói giả lập chập mạch của AI Rỉ Sét vang lên rè rè trong phân vùng nhận thức phụ của Phan Nam.


"Anh Nam! Tôi phải làm gì đây? Tôi không thể để chúng bắt được Phan An!" Vy Kính Cận hoảng loạn, cậu cố gắng lôi chiếc giường sưởi của Phan An vào sâu trong góc tối của toa tàu hỏa đổ nát.


Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí phát ra tiếng rít khô khốc. Trong bản thiết kế sơ khai mà Vy Kính Cận vừa giải mã, ông đã biết dã tâm tàn bạo của Trịnh Khải. Lão ta muốn cướp lấy bộ não của ông, và kinh tởm hơn, Phan An chính là vật chủ dự phòng tương thích chín mươi chín phẩy tám phần trăm nhờ mã gen di truyền từ người vợ quá cố Mai. Sợi dây chuyền tủy sống trên cổ Phan An lúc này khẽ lóe lên một tia sáng huỳnh quang xanh lam nhạt, như một lời nhắc nhở về lời hứa quyết tử bảo vệ con của người cha.


*Ta phải đứng dậy. Ta không thể nằm đây làm một đống sắt vụn chờ chúng đến mổ lấy não.* Phan Nam tự nhủ. Ý chí của người cựu binh Sư đoàn 5 bùng cháy dữ dội.


Đột nhiên, tiếng động cơ hai thì gầm rú xé toạc màn đêm bên ngoài toa tàu. Tiếng xích sắt của xe cào cào phế liệu nghiến rầm rập trên dốc đá rác thải.


*UỲNH! UỲNH!*


Những tiếng nổ lớn vang lên ngay sát vách toa tàu, kèm theo luồng ánh sáng rực lửa màu cam cháy khét. Băng Quái Xế Đường Ống đã đến. Kiên Sét dẫn đầu nhóm thiếu niên cyborg, ném hàng loạt bom xăng hóa học tự chế xuống lối vào hầm ngầm, tạo thành một rào chắn lửa cháy hừng hực để ngăn chặn toán lính tuần tra Vạn Niên đang bủa vây.


"Nam! Trốn đi! Bọn tôi chỉ chặn được chúng năm phút thôi! Sói Sắt đang dùng kiếm laser cắt vách hầm rồi!" Tiếng Kiên Sét gầm lên qua loa công suất lớn rè rè ngoài cửa.


Nhưng Phan Nam làm sao trốn chạy khi đôi chân đã bị hàn xích sắt khóa chặt vĩnh viễn?


Ông nhìn chằm chằm vào chiếc máy phát điện hơi nước dã chiến áp lực cao của toa tàu hỏa—thiết bị sạc khẩn cấp đang xả hơi nước phì phò trắng xóa ở góc toa. Đó là nguồn điện áp cực cao duy nhất còn hoạt động. Trong đầu người cựu binh lập tức hình thành một kế hoạch điên cuồng dựa trên giao thức bypass Hấp thụ động năng sạc pin vừa được giải mã.


"Cận..." Phan Nam phát ra âm thanh rè rè, dùng ngón tay thép của bàn tay phải chỉ thẳng vào sợi cáp nguồn khổng lồ của máy phát điện hơi nước. "Nối... tủy sống... của ta... vào đó!"


Vy Kính Cận quay phắt lại, mặt cắt không còn một giọt máu: "Anh điên rồi sao Nam! Dòng điện xoay chiều áp lực cao từ máy phát hơi nước công nghiệp sẽ nướng chín bộ não sinh học của anh! Cáp tủy carbon của anh đang bị mạt sắt đầm lầy bám dày đặc, nếu nạp dòng điện cực đại này, nó sẽ gây đoản mạch và kích hoạt Đào thải tủy cấp 1 lập tức! Anh sẽ chết!"


"Làm... đi!" Phan Nam gầm lên qua bộ phát âm rách màng lọc, âm thanh dội vào vách thép vang dội như tiếng sấm sét. "Nếu... ta... không đứng dậy... Phan An... sẽ chết!"


Vy Kính Cận nhìn vào đôi mắt to sáng nhòa lệ của Phan An đang hôn mê, rồi nhìn vào thấu kính mắt trái nhấp nháy đỏ điên cuồng của Phan Nam. Cậu nghiến răng, giật phăng sợi cáp nguồn bọc giáp bảo vệ của máy phát điện hơi nước, lao đến phía sau gáy Phan Nam.


Cậu dùng chiếc kìm cắt cáp bóc tách lớp vỏ bọc bảo vệ, để lộ những sợi đồng siêu dẫn khổng lồ đang phát ra những tia điện nhỏ màu tím rực rỡ. Không một chút chần chừ, Vy Kính Cận cắm trực tiếp sợi cáp nguồn áp lực cao vào cổng cấy ghép tủy sống sau gáy Phan Nam, ngay sát vết sẹo định danh SN-709.


*XOÀNG!!!*


Một tiếng nổ điện từ kinh hoàng bùng phát bên trong toa tàu hỏa đổ nát. Dòng điện áp cao hàng vạn vôn từ máy phát hơi nước chạy thẳng vào hệ tuần hoàn tủy sống của Phan Nam.


Cơn co thắt từ sự Đào thải tủy cấp 1 lập tức bùng phát với một sức tàn phá khủng khiếp chưa từng có. Bộ não sinh học của Phan Nam co giật dữ dội bên trong lồng kính bảo hộ ngực. Dung dịch muối sinh lý sủi bọt sôi sùng sục, những vệt máu đỏ sẫm rỉ ra từ gáy chầm chậm nhuộm đỏ toàn bộ lồng kính thành một màu huyết dụ quỷ dị. Những cơn đau nhức thần kinh giả lập tàn khốc dội thẳng vào nhận thức của ông, như thể có hàng vạn luồng sét đang thiêu đốt từng tế bào não gốc.


"Cảnh báo! Phát hiện dòng điện áp cao vượt ngưỡng chịu tải năm trăm phần trăm! Đào thải tủy cấp 1 đạt mức cực hạn! Nhiệt độ dung dịch nuôi não: Bốn mươi mốt độ chín! Nguy cơ hoại tử tế bào thần kinh trong vòng mười lăm giây!" AI Rỉ Sét liên tục phát ra những âm thanh báo động đỏ chói tai trên màn hình võng mạc.


Phan Nam hét lên một tiếng gầm rú cơ khí khàn đục. Ông không tắt nguồn. Ông không được phép tắt nguồn. Bằng một nghị lực phi thường vượt qua ranh giới sinh học, ông kích hoạt giao thức bypass Hấp thụ động năng sạc pin.


Khung xương trợ lực rỉ sét của ông bắt đầu hấp thụ dòng điện áp cao điên cuồng kia, chuyển hóa nó thành năng lượng sạc trực tiếp cho lò phản ứng tủy sống dã chiến. Lồng ngực bọc thép cabin của ông phát ra một luồng hào quang đỏ rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ toa tàu đổ nát.


"Ta... phải... đứng... dậy!" Phan Nam gầm lên.


Ông khóa chặt van xả nhiệt của lò phản ứng, kích hoạt thủ công kỹ năng Quá tải nhiệt lò phản ứng cấp cực hạn. Nhiệt độ lò phản ứng tủy sống vọt lên hơn một trăm hai mươi độ C. Luồng nhiệt lượng khổng lồ bốc hơi nước trắng xóa từ các van xả sau lưng ông, chạy dọc xuống hai chân xích sắt đang bị khóa chặt.


Sức nóng khủng khiếp từ lò phản ứng quá tải bắt đầu nung nóng các mối hàn xích sắt dã chiến bên ngoài khớp hông. Những sợi xích sắt dày chịu lực bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực, giãn nở và mềm đi dưới nhiệt độ cực hạn. Các piston thủy lực bị kẹt cứng do mạt sắt đầm lầy bắt đầu sôi dầu, áp lực thủy lực tăng vọt lên mức năm nghìn PSI.


*RẮC... RẮC... KHÈ...*


Tiếng kim loại rạn nứt vang lên giòn giã.


Ngay bên ngoài vách thép, một luồng ánh sáng plasma đỏ cam chói mắt đột ngột cắt ngang vách toa tàu. Thanh kiếm laser lỗi tần số của Sói Sắt đang chém sạt qua bản lề cửa bọc thép dày của toa tàu hỏa. Tiếng rít gió xé tai của lưỡi kiếm plasma nung chảy thép tấm bốc khói khét lẹt.


"Phan Nam! Ngươi chỉ là một đống sắt vụn liệt chân! Giao bộ não sinh học của ngươi ra đây!" Tiếng cười lạnh lùng, vô cảm của Sói Sắt vang dội qua vách thép đang sụp đổ dần.


Vy Kính Cận ôm chặt lấy Phan An, co rúm người lại trong góc tối: "Anh Nam! Sói Sắt đã chém sập cửa rồi!"


Phan Nam không hề nhìn về phía cửa. Thấu kính mắt trái CRT lỗi của ông phát sáng đỏ rực rỡ đầy uy lực. Ông dồn toàn bộ nguồn năng lượng hạt nhân áp lực cao vừa tích lũy được từ máy phát điện hơi nước vào đôi chân xích sắt trợ lực.


*ẦM!!!*


Dòng điện bùng nổ. Lò phản ứng tủy sống phát hào quang đỏ rực rỡ xé toạc bóng tối.


Những sợi xích sắt dã chiến hàn chết khớp hông bị áp lực thủy lực cực đại bẻ gãy văng ra tung tóe, đập vào vách toa tàu chan chát. Đôi chân xích sắt trợ lực của Phan Nam đột ngột hoạt động trở lại, gầm rú dữ dội dưới nền thép của toa tàu hỏa, bắn ra hàng vạn tia lửa điện rực rỡ ngay khi Sói Sắt vung kiếm laser chém sập hoàn toàn cánh cửa bọc thép, mở ra cuộc phản công khốc liệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!