Căn Hầm Dưới Đống Lốp Xe
Hàm răng cưa thép của con Chó Sắt há rộng, phát ra tiếng rít sóng ngắn chói tai chuẩn bị truyền tọa độ báo động đỏ về trung tâm. Luồng ánh sáng đỏ từ thấu kính cảm biến của nó quét qua những khe hở rách nát của tấm tôn cabin xe tải cũ, rọi thẳng vào lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam. Chỉ một giây nữa thôi, khi dải sóng ngắn kia chạm đến tần số của hệ thống an ninh Vạn Niên, cả khu vực này sẽ bị bao vây bởi hàng chục xe bọc thép tuần tra dưới sự chỉ huy của gã cai ngục Lâm tàn bạo.
Trong trạng thái nín thở sinh học cực hạn, bộ não của Phan Nam đang gào thét vì thiếu oxy. Các tế bào thần kinh vùng đệm liên tục gửi về những tín hiệu cảnh báo hoại tử màu đỏ chớp tắt trên võng mạc ảo. Pin hạt nhân dự phòng đã tụt xuống dưới mức tám phần trăm. Đôi chân bọc xích sắt trợ lực của ông hoàn toàn tê liệt, kẹt cứng trong lớp bùn dầu axit đặc quánh. Ông chỉ còn một tay phải bọc thép cabin màu vàng cam sứt sẹo.
Không thể chần chừ thêm một tích tắc nào.
Phan Nam kích hoạt dòng điện lệnh cuối cùng, dồn toàn bộ nguồn năng lượng ít ỏi còn lại vào pít-tông thủy lực của cánh tay phải. Ông không khởi động động cơ xích để tránh tiếng ồn, mà áp dụng kỹ năng cận chiến biệt kích dã chiến của Sư đoàn 5 cũ. Bằng một chuyển động nương theo lực đàn hồi của tấm tôn rỉ sét phía trên, Phan Nam bất ngờ vung cánh tay phải khổng lồ ra ngoài.
*BẰNG!*
Cánh tay thép thô ráp, bám đầy bụi dầu đen của ông lao đi như một mũi tên lò xo, chuẩn xác bóp chặt lấy cổ họng của con Chó Sắt ngay trước khi tiếng hú báo động kịp thoát ra khỏi bộ phát âm của nó. Tiếng kim loại nghiến vào nhau rít lên ghê rợn. Những ngón tay thép của Phan Nam cắm sâu vào lớp vỏ hợp kim mỏng của con robot, bóp nát hoàn toàn bộ vi xử lý sóng ngắn và dập tắt luồng ánh sáng đỏ chói mắt của thấu kính cảm biến.
Con Chó Sắt giãy giụa điên cuồng. Đôi chân sau bọc thép của nó cào mạnh vào tấm giáp ngực cabin xe tải của Phan Nam, tạo ra những vệt lửa điện màu xanh lục và những tiếng sột soạt chói tai. Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí, dùng sức nặng hai tấn của thân hình bọc thép đè nghiến con dã thú cơ khí xuống bùn lỏng. Ông xoay mạnh cổ tay phải, bẻ gãy hoàn toàn trục khớp cổ của con robot.
*RẮC... RẸT...*
Những tia lửa điện nhỏ bắn ra từ các sợi cáp đứt lìa, nhanh chóng bị nước mưa axit dập tắt. Con Chó Sắt đổ sập xuống, đốm sáng đỏ trên đầu tắt lịm, chỉ còn lại những tiếng xè xè nhỏ của dòng điện rò rỉ.
"Cảnh báo: Tiêu thụ năng lượng đột biến. Pin hạt nhân dự phòng còn bốn phần trăm," giọng nói rè rè của AI Rỉ Sét vang lên trong phân vùng nhận thức phụ của Phan Nam, đốm sáng màu cam trên vai trái nhấp nháy yếu ớt. "Khách hàng SN-709 vừa thực hiện một đòn cận chiến tiêu tốn sáu phần trăm pin. Nếu không tìm được nguồn sạc trong vòng mười lăm phút, tôi sẽ buộc phải kích hoạt giao thức ngủ đông vĩnh viễn cho bộ não sinh học của ông. Chúc khách hàng có một giấc ngủ ngon dưới đống sắt vụn."
Phan Nam thở dốc dã chiến qua bộ lọc khí rè rè. Ông không có thời gian để đôi co với AI lỗi. Ông dùng tay phải bóp nát bộ phát sóng định vị tầm ngắn của con Chó Sắt vừa tiêu diệt, rồi giật đứt sợi cáp tủy sống bằng sợi carbon của nó, nhét vào khoang ngực bọc thép để làm linh kiện dự phòng.
Ông phải bò đi. Từng mét một.
Nước mưa axit sunfuric tiếp tục xối xả trút xuống, ăn mòn lớp vỏ giáp thép rỉ sét ngoài vai trái của ông, tạo ra những làn khói xám xịt bốc lên khét lẹt. Những cơn đau nhức thần kinh giả lập dội ngược về bộ não sinh học ngày càng dữ dội do tủy sống bị đào thải cấp một. Mỗi lần ông dùng tay phải kéo lê thân hình hai tấn của mình trên mặt đất bám đầy mạt sắt rỉ, Phan Nam lại cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm thẳng vào gáy.
"Phan An... bố phải sống..."
Lời hứa làm cha và hình ảnh nụ cười dịu dàng của người vợ quá cố Mai là những mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho bộ não sinh học của ông không bị bóp nghẹt bởi bản năng tàn sát của hệ điều hành quân sự. Ông cố gắng duy trì ý thức, kéo lê thân hình rỉ sét sắp sập nguồn qua những núi phế liệu khổng lồ, hướng về phía khu vực phía Nam bãi rác.
Nơi đó, ẩn khuất dưới một núi lốp xe máy kéo rỉ sét bám đầy rêu mốc và bụi than đen kịt, là xưởng phế liệu ngầm của bác sĩ Trần Lực.
Khi Phan Nam bò đến được đống lốp xe khổng lồ, pin hạt nhân dự phòng của ông chỉ còn đúng hai phần trăm. Thấu kính mắt trái CRT đã hoàn toàn mất khả năng hiển thị màu sắc, chỉ còn lại những sọc ngang màu xám đen nhấp nháy liên tục. Ông dùng những ngón tay thép run rẩy cào nhẹ lớp bùn dầu bám trên một nắp cống ngầm bằng sắt dày ẩn dưới đống lốp xe.
Ông bắt đầu gõ.
*Cộc... cộc cộc... cộc...*
Đó là mật mã gõ nhịp cơ học thời chiến của Sư đoàn 5 cũ. Một hồi im lặng kéo dài trôi qua. Giữa tiếng mưa axit rơi rầm rập trên những mái tôn rách nát phía trên, Phan Nam tưởng như mình đã nghe thấy tiếng tủy sống sinh học đang phân rã dần do thiếu dung dịch nuôi não.
*KÍT... KÉT...*
Nắp cống ngầm đột ngột chuyển động, từ từ hé mở ra một khe hẹp. Một luồng ánh sáng vàng ấm áp, nồng nặc mùi dầu máy sinh học tinh khiết và mùi khói thuốc lá điện tử khét lẹt, thoát ra ngoài xuyên qua làn sương mù axit.
Một gương mặt khắc khổ, đầy nếp nhăn hiện ra sau khe nắp cống. Đó là Trần Lực. Ông già năm mươi tuổi gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ xơ xác, đang đeo một chiếc kính lúp chuyên dụng trên mắt phải và ngậm điếu thuốc lá điện tử rít rè rè. Khi nhìn thấy bộ khung xương thép rỉ sét khổng lồ cao hai mét rưỡi đang quỳ rạp dưới đất, và đặc biệt là vết khắc số định danh quân sự "SN-709" trên lồng não phát sáng đỏ nhạt, đôi mắt của Trần Lực đột ngột co rụt lại.
"Nam... Cậu... cậu thực sự còn sống?" Giọng nói của Trần Lực run rẩy, điếu thuốc lá điện tử suýt rơi khỏi môi.
"Lực... cứu..." Phan Nam chỉ kịp phát ra một tiếng rít rè rè từ bộ phát âm trước khi hệ thống năng lượng dự phòng hoàn toàn cạn kiệt. Lồng kính bảo hộ ngực tắt hoàn toàn ánh sáng, thân hình khổng lồ của ông đổ sụp xuống nắp cống ngầm, rơi vào trạng thái đồng bộ sóng não mười phần trăm - chế độ ngủ đông sinh học cực hạn.
"Bé Bình! Mau khởi động cẩu trục! Kéo cậu ấy vào nhanh!" Trần Lực gầm lên vào trong hầm ngầm, sự cộc cằn thường ngày biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự khẩn trương tột độ của một cựu bác sĩ quân y chiến trường.
Một tiếng xích sắt rít lên ken két vang lên từ sâu trong lòng đất. Chiếc cẩu trục phế liệu khổng lồ tại xưởng được hạ xuống, bám chặt vào các chốt móc trên vai bọc thép của Phan Nam, từ từ kéo thân hình nặng hai tấn của ông xuống dưới lòng đất, trước khi nắp cống ngầm đóng sập lại, bịt kín mọi vệt nhiệt hồng ngoại khỏi tầm quét của vệ tinh tập đoàn.
***
Bên trong xưởng phế liệu ngầm của Trần Lực, bầu không khí ngột ngạt và nóng bức. Nơi đây vốn là một hầm chứa bom hạt nhân cũ thời chiến, được cải tạo thành phòng khám cơ khí vi phẫu chợ đen. Khắp nơi bày biện những chiếc lốp xe máy kéo rỉ sét, những bảng mạch điện tử bám đầy bụi nhớt, và những bình dung dịch nuôi dưỡng tủy sống tự chế xếp chồng lên nhau dọc theo các bức tường bê tông ẩm ướt.
Phan Nam nằm bất động trên chiếc bàn mổ cơ khí vi phẫu bằng thép tấm dày. Lồng kính bảo hộ ngực của ông mờ đục, bộ não sinh học bên trong lơ lửng trong lớp dung dịch muối sinh lý tủy đang chuyển sang màu xám đục do nhiễm độc chì nghiêm trọng.
Trần Lực đứng bên cạnh bàn mổ, tay áo bảo hộ dính đầy dầu mỡ xắn cao lên tận khuỷu. Ông điều chỉnh chiếc kính lúp trên mắt phải, bật bộ dao mổ laser cầm tay cũ kỹ bám đầy vết xước chiến trường.
"Bé Bình! Chuẩn bị dung dịch muối sinh lý tủy tự chế và huyết thanh peptide thô!" Trần Lực ra lệnh, giọng nói trầm khàn vang lên giữa tiếng xả hơi nước phì phò từ lò hơi dã chiến góc xưởng. "Bộ não của cậu ấy đang bị hoại tử tế bào thần kinh do dịch tủy nhiễm độc chì rò rỉ từ các đầu nối cáp quang hở sau vai trái. Chúng ta chỉ có tối đa hai giờ trước khi bộ não sinh học này biến thành một khối thịt chết vô tri."
Cậu bé Bình mười hai tuổi, đeo chiếc kính bảo hộ ngoại cỡ bị vỡ một góc, nhanh nhẹn chạy đến bên máy lọc than hoạt tính tự chế. Cậu liên tục bơm dung dịch muối sinh lý tủy vô trùng vào một bình chứa thủy tinh, chuẩn bị nối với hệ thống tuần hoàn của Phan Nam.
"Cháu đã chuẩn bị xong dung dịch muối, thưa bác sĩ! Nhưng áp suất hơi nước của lò đốt đang tăng cao, than đá sắp cạn rồi!" Bé Bình lo lắng báo cáo, chỉ tay về phía chiếc lò hơi dã chiến đang rung lắc nhẹ.
"Kệ mẹ cái lò hơi! Tập trung vào đây!" Trần Lực chửi thề một tiếng cộc cằn, rồi cúi người xuống bả vai trái của Phan Nam.
Ca phẫu thuật lọc tủy sống thủ công khẩn cấp bắt đầu.
Trần Lực dùng dao mổ laser bóc tách từng lớp cáp đồng bị oxy hóa và các mối hàn rỉ sét bám quanh cổng cấy ghép sau gáy Phan Nam. Những tia laser màu đỏ nhạt quét qua lớp thép cabin xe tải màu vàng cam, tạo ra những làn khói xanh khét lẹt và những tiếng rít nhỏ *xè... xè...*.
Khi lớp giáp bảo vệ gáy được mở ra, Trần Lực không khỏi rùng mình. Dịch tủy sống sinh học của Phan Nam - thứ chất lỏng đáng lẽ phải trong suốt - giờ đây đã biến thành một màu xám đen đặc quánh do nhiễm độc chì từ các thanh nhiên liệu rò rỉ và mạt sắt rỉ bám dọc đường tủy carbon.
"Mẹ kiếp, dự án Xương Thép... Chúng nó đã biến một cựu binh dũng cảm thành cái thứ quái quỷ gì thế này?" Trần Lực lẩm bẩm, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy nhẹ khi nhìn thấy những sợi cáp tủy sống sợi carbon cắm trực tiếp vào tế bào thần kinh gốc của Phan Nam.
Trần Lực cắm một ống thông dịch bằng nhựa mềm vào cổng cấy ghép sau gáy, chuẩn bị hút bỏ dịch tủy độc hại. Ông cố gắng kết nối hệ thống lọc của phòng khám với tủy sống của Phan Nam.
Tuy nhiên, một tiếng *khục... khục...* khô khốc vang lên từ bộ lọc than hoạt tính.
"Bác sĩ! Bộ lọc bị nghẽn rồi! Mạt sắt rỉ từ cơ thể chú ấy bám dày đặc quá, màng lọc cũ không chịu nổi áp lực!" Bé Bình hét lên khi nhìn thấy dòng dịch tủy xám đen đứng khựng lại trong ống dẫn.
Trần Lực nghiến răng, điếu thuốc lá điện tử trên môi rít lên một làn khói khét lẹt. Bộ lọc than hoạt tính tự chế của ông đã quá cũ, không thể lọc được lớp dịch tủy đặc quánh mạt sắt này bằng phương pháp tự động. Nếu không hút sạch dịch tủy độc hại ngay lập tức, độc tố chì sẽ xâm nhập ngược lên lồng não, tiêu diệt hoàn toàn ý thức của Phan Nam.
"Không dùng máy lọc nữa! Chúng ta phải lọc thủ công!" Trần Lực quyết định đầy táo bạo và rủi ro. "Bé Bình! Cầm lấy bình dung dịch muối sinh lý tủy, bơm trực tiếp vào lồng kính bảo hộ ngực để duy trì độ pH ổn định cho bộ não. Ta sẽ dùng bơm áp lực cầm tay để hút dịch tủy nhiễm độc ra ngoài!"
"Nhưng bác sĩ... lọc thủ công không có màng bảo vệ, chỉ một sơ sẩy nhỏ dòng điện tủy sống dội ngược sẽ làm cháy toàn bộ tế bào thần kinh gốc của chú ấy!" Bé Bình lo ngại, đôi mắt sau chiếc kính bảo hộ vỡ tròn xoe.
"Ta bảo làm thì làm đi! Cậu ấy không còn thời gian nữa!"
Trần Lực cầm lấy chiếc bơm áp lực cầm tay bằng đồng thau cũ kỹ, cắm trực tiếp vào ống thông dịch sau gáy Phan Nam. Ông bắt đầu dùng sức kéo pít-tông thủy lực thủ công.
*HỰ... KHỰ...*
Dòng dịch tủy nhiễm độc chì màu xám đen bắt đầu rò rỉ ra ngoài qua ống thông, chảy vào một bình chứa thủy tinh. Mỗi lần Trần Lực kéo pít-tông, cơ thể khổng lồ của Phan Nam lại co giật nhẹ do các xung điện thần kinh bị kích thích trực tiếp.
Trong phân vùng nhận thức mờ mịt của trạng thái đồng bộ sóng não mười phần trăm, Phan Nam đang phải trải qua một cuộc chiến nội tâm khủng khiếp. Những mảnh ký ức tuổi thơ, hình ảnh ngày đầu tiên ông nhập ngũ vào Sư đoàn 5 dã chiến, mùi mưa rào trên bãi tập và gương mặt nghiêm nghị của Đại Tá Nghiêm đột ngột hiện lên rồi nhạt nhòa dần.
"Nam... Cậu phải giữ vững sóng não! Đừng để ý thức bị phân rã!" Giọng nói của Trần Lực vang lên chập chờn, rè rè như từ một khoảng không gian xa xôi truyền lại.
Một cơn co giật tủy sống dữ dội đột ngột bùng phát. Nhịp tim sinh học của bộ não Phan Nam tăng vọt lên mức trăm sáu mươi nhịp một phút. Dung dịch muối sinh lý bên trong lồng kính ngực sủi bọt khí liên tục, lồng kính bảo hộ ngực nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ đầy bạo loạn.
"Cảnh báo: Áp lực tủy sống vượt ngưỡng an toàn ba mươi phần trăm! Nguy cơ xuất huyết não bộ sinh học cực cao!" AI Rỉ Sét tự động khởi động lại một phân vùng phụ, phát cảnh báo chói tai trên màn hình điều khiển của Trần Lực.
"Bé Bình! Tiêm huyết thanh peptide thô vào gáy ngay lập tức!" Trần Lực hét lớn, hai tay ông gồng chặt để giữ cố định chiếc bơm áp lực cầm tay đang bị rung lắc dữ dội bởi lực giật cơ học từ cơ thể Phan Nam.
Bé Bình run rẩy cầm ống tiêm tự chế chứa đầy thứ dịch thể màu xanh lục nhạt chắt lọc từ rêu ống thải, cắm mạnh vào cổng cấy ghép sau gáy Phan Nam.
*PHỤT...*
Luồng huyết thanh peptide thô đậm đặc tràn vào hệ tuần hoàn tủy sống, lập tức kìm hãm hệ miễn dịch đang bạo loạn của bộ não sinh học. Nhịp tim sinh học của Phan Nam bắt đầu hạ nhiệt dần, ánh sáng đỏ trên lồng kính ngực chuyển sang màu đỏ nhạt ổn định hơn.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ đắt.
Trên màn hình võng mạc ảo của Phan Nam, một dòng lệnh hệ thống lạnh lùng hiển thị: "Cảnh báo: Tổn thương vật lý vùng đệm ký ức ngắn hạn. Năm phần trăm dữ liệu ký ức về ngày đầu nhập ngũ Sư đoàn 5 đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi phân vùng nhớ tủy sống."
Phan Nam cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo xuất hiện trong tâm trí. Ông cố gắng nhớ lại gương mặt của người chỉ huy cũ trong ngày đầu bước chân vào quân ngũ, nhưng tất cả chỉ còn lại một màn sương mù xám xịt, vô định. Nhân tính và ký ức của ông đang bị mài mòn dần sau mỗi lần thay thế linh kiện chắp vá dã chiến.
Trần Lực thở phào nhẹ nhõm, lau vệt mồ hôi muối bám trên trán bằng mu bàn tay dính đầy dầu máy đen. Ông nhìn vào lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam, nơi bộ não sinh học đang lơ lửng ổn định trong lớp dung dịch muối sinh lý tủy mới được thay thế sạch sẽ.
Trần Lực quyết định không đóng lớp vỏ giáp ngực cabin xe tải ngay lập tức, mà để lộ lồng kính bảo hộ ngực để theo dõi trực tiếp độ pH của dung dịch nuôi não, chấp nhận rủi ro nhiễm khuẩn bãi rác để đảm bảo tính mạng cho Phan Nam.
"Ca lọc tủy sống thủ công tạm thời hoàn thành," Trần Lực nói với giọng khàn đặc, ngậm lấy điếu thuốc lá điện tử rít một hơi dài để xoa dịu thần kinh đang căng thẳng. "Bộ não của cậu được cứu sống rồi, Nam ạ. Nhưng hệ thống pít-tông chân và hông của cậu vẫn bị liệt hoàn toàn do mạt sắt rỉ bám sâu vào khớp xích. Cậu chưa thể vận động bình thường được đâu."
Phan Nam từ từ mở thấu kính mắt trái CRT. Một luồng ánh sáng đỏ nhạt nhấp nháy hiện ra trên hốc mắt bị hỏng một nửa của ông. Ông nhìn Trần Lực, phát ra một tín hiệu âm thanh rè rè từ cổ họng cơ khí:
"Lực... Cảm ơn..."
"Đừng cảm ơn ta," Trần Lực cộc cằn ngắt lời, đôi mắt sau chiếc kính lúp đượm buồn. "Ta cứu cậu là để chuộc lại một phần lỗi lầm năm xưa. Nếu ngày đó ta không tham gia vào dự án nghiên cứu sinh học quân sự của Đặc khu Tháp Mây, cậu và những đồng đội Sư đoàn 5 đã không bị biến thành những quái vật thép rỉ sét thế này."
Chưa kịp để Phan Nam phản hồi, một tiếng *XÈ... XÈ...* chói tai đột ngột vang lên từ góc xưởng phế liệu ngầm.
Đèn cảnh báo áp suất hơi nước của chiếc lò hơi dã chiến - nguồn phát điện duy nhất cho toàn bộ xưởng mổ và hệ thống làm mát lồng não của Phan Nam - đột ngột tắt lịm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!