Nhạc nềnCyberpunk_City

Bản Thiết Kế Sơ Khai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên trong Toa tàu thí nghiệm di động hỏng, không gian ngột ngạt bao phủ bởi một thứ ánh sáng vàng vọt, chập chờn phát ra từ những dải đèn neon dã chiến sắp cạn năng lượng. Toa tàu bọc thép nằm nghiêng một góc ba mươi độ dưới chân núi rác linh kiện điện tử, hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài. Mùi khét lẹt của dòng điện chập cháy từ tập trước vẫn chưa tan hết, trộn lẫn với mùi rêu ống thải hóa chất hăng hắc mà Chị Ba Thuốc Nam đã đắp lên lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam để hạ nhiệt khẩn cấp.


Phan Nam nằm bất động trên tấm thép lớn bọc đệm cao su rách nát. Thân hình khổng lồ nặng hai tấn hai của ông hoàn toàn bị khóa chặt. Khớp hông và đôi chân xích sắt đã bị Sáu Mỏ Lết hàn chết bằng những sợi xích chịu lực dã chiến, biến nửa thân dưới của ông thành một bệ đỡ cố định, lạnh ngắt và vô tri. Bả vai trái bị Sói Sắt chém cụt sát nách giờ đây được vá kín bằng một tấm hợp kim cabin xe tải màu vàng cam sứt sẹo, ngăn không cho dòng dầu thủy lực sinh học rò rỉ ra ngoài.


Trong lồng kính bảo hộ ngực, bộ não sinh học của Phan Nam—phần thịt da con người duy nhất còn sót lại—đang lơ lửng trong dung dịch muối sinh lý. Những vệt máu đỏ sẫm rỉ ra từ các cổng cấy ghép sau gáy chầm chậm loang ra, tạo thành những sợi tơ quỷ dị nhấp nháy đỏ nhạt dưới nhịp đập yếu ớt của lò phản ứng tủy sống dã chiến. Chứng Đào thải tủy cấp 1 liên tục phóng ra những luồng điện áp thấp dọc sống lưng, tạo ra những cơn đau nhức thần kinh giả lập tàn khốc, nhưng ông không hề rên rỉ. Ông không muốn làm kinh động đến Phan An.


Phan An đang nằm trên chiếc giường sưởi dã chiến cách đó chưa đầy hai mét. Gương mặt gầy gò của cô bé mười sáu tuổi đã bớt nhợt nhạt nhờ nước thảo dược lọc độc tố phổi của Chị Ba Thuốc Nam, nhưng cô bé vẫn chìm sâu vào cơn hôn mê sâu để phục hồi thể trạng. Sợi dây chuyền tủy sống làm bằng đốt xương gốm sinh học đeo trên cổ cô bé thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng huỳnh quang xanh lam nhạt, đồng bộ một cách kỳ lạ với nhịp đập đỏ mờ từ lồng ngực của Phan Nam.


"Anh... Anh Nam... Tôi chuẩn bị kết nối đây. Anh chắc chắn hệ thống tủy sống của anh chịu nổi chứ?"


Giọng nói run rẩy, nhỏ nhẹ của Vy Kính Cận vang lên từ góc điều khiển của toa tàu. Cậu thanh niên hai mươi hai tuổi, trợ lý của Vy Vy, có dáng người ốm yếu và đeo chiếc kính cận dày cộm gọng tròn bám đầy bụi giấy. Cậu mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình dính những vệt dầu máy đen, đôi tay gầy guộc đang ôm khư khư chiếc máy tính xách tay bọc vỏ sắt cũ kỹ nhưng có cấu hình cực mạnh—bảo vật dã chiến giúp cậu bẻ khóa dữ liệu mạng lượng tử.


"Cứ... làm đi," Phan Nam phát ra giọng nói rè rè khàn đục từ bộ phát âm rách màng lọc. "Ta cần... biết... những gì... nằm trong... ổ cứng đó."


Vy Kính Cận nuốt nước bọt, đẩy gọng kính cận lên sát sống mũi. Cậu cẩn thận đặt chiếc máy tính lên mặt bàn sắt gỉ sét của toa tàu, nối một sợi cáp quang bọc giáp bảo vệ từ máy tính vào ổ cứng máy chủ dã chiến cũ kỹ của toa tàu—thiết bị lưu trữ rỉ sét chứa các tài liệu sơ khai của dự án Xương Thép mười năm trước.


"Ổ cứng này bị khóa bởi một giao thức bảo mật sinh học quân sự cấp cao của tập đoàn Vạn Niên," Vy Kính Cận vừa gõ bàn phím ảo với tốc độ chóng mặt vừa giải thích, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán cậu. "Nó đòi hỏi một dòng điện sinh học có dải tần số tương thích hoàn hảo với hệ thần kinh của dự án Xương Thép để kích hoạt đầu đọc từ tính. Nếu dùng nguồn điện thông thường, hệ thống tự hủy dã chiến sẽ kích hoạt và xóa sạch toàn bộ dữ liệu trong vòng ba mươi giây."


"Dùng... tủy sống của ta," Phan Nam trầm giọng ra lệnh.


Vy Kính Cận run rẩy cầm đầu cáp kết nối sinh học, bước đến sau gáy Phan Nam. Cậu nhìn vào vết sẹo khắc số định danh quân sự "SN-709" nổi bật trên lồng não bọc thép, nơi các sợi cáp quang tủy sống sợi carbon đang nhấp nháy ánh sáng xanh nhạt. Cậu cắm trực tiếp đầu cáp quang sinh học vào cổng cấy ghép sau gáy của Phan Nam.


*XẸT!!!*


Một luồng điện áp cao đột ngột phóng ra, chạy dọc theo các đốt sống thép của Phan Nam. Cơn đau thần kinh giả lập bùng phát tàn khốc, khiến bộ não sinh học của ông co thắt mạnh. Dung dịch muối sinh lý loang máu đỏ trong lồng kính bảo hộ ngực bắt đầu sủi bọt nhẹ do nhiệt độ lò phản ứng tăng vọt. Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí phát ra tiếng rít gió khô khốc, ông chủ động vận hành phương pháp Đồng hóa phế liệu bằng máu cơ khí.


Dòng dầu máy sinh học mang điện tích màu vàng nhạt phát quang từ bả vai phải của ông bắt đầu truyền qua sợi cáp, chạy thẳng vào bảng mạch điều khiển của máy chủ dã chiến toa tàu. Các đèn tín hiệu rỉ sét trên thùng máy chủ cũ kỹ đột ngột sáng rực lên một màu xanh lục bảo quỷ dị.


"Kết nối thành công!" Vy Kính Cận hét lên khe khẽ, mắt dán chặt vào màn hình máy tính. "Dòng tủy sống của anh đang duy trì đầu đọc! Nhưng... mẹ kiếp! Hệ thống bảo mật dã chiến vừa phát hiện xâm nhập trái phép! Nó đang kích hoạt tường lửa 'Vạn Niên-Alpha'! Tiến trình tự hủy dữ liệu đã bắt đầu đếm ngược! Hai mươi chín... hai mươi tám..."


"Bẻ... khóa... nhanh lên!" Phan Nam gầm lên qua bộ lọc âm thanh rè rè.


"Tôi đang viết mã bẻ khóa phân tán! Nhưng tường lửa này quá mạnh, nó liên tục thay đổi thuật toán mã hóa!" Vy Kính Cận luống cuống, mồ hôi chảy ròng ròng làm mờ tịt hai tròng kính cận. Ngón tay cậu gõ phím nhanh đến mức tạo ra những tiếng lách cách liên tục như tiếng súng máy. "Mười chín... mười tám... Không kịp mất! Nó đang ghi đè dữ liệu rác để xóa sạch phân vùng hệ thống!"


Trong phân vùng nhận thức phụ của Phan Nam, AI Rỉ Sét đột ngột phát ra tiếng rè rè chập mạch do mất ba mươi phần trăm bộ nhớ đệm từ sóng EMP trước đó: "Cảnh... báo... Tốc... độ... truyền... dữ... liệu... bị... nghẽn... Mạt... sắt... đầm... lầy... bám... cáp... tủy... đang... gây... đoản... mạch..."


Phan Nam lập tức đưa ra quyết định chiến thuật cực đoan. Ông dồn toàn bộ nguồn năng lượng lò phản ứng tủy sống dã chiến còn lại vào bả vai phải, kích hoạt dòng điện áp cao chạy qua hệ dẫn truyền thần kinh để ép dòng dữ liệu vượt qua sự tắc nghẽn của mạt sắt.


*XÈ... XÈ...*


Những tia lửa điện màu tím rực rỡ bùng lên sau gáy Phan Nam, nung nóng các bó cáp tủy sống sợi carbon. Cơn đau co giật của chứng Đào thải tủy cấp 1 dâng lên cực hạn, nhưng dòng băng thông tủy sống đột ngột tăng vọt, truyền thẳng vào máy tính của Vy Kính Cận một lượng dữ liệu khổng lồ.


"Tôi thấy khe hở thuật toán rồi!" Vy Kính Cận reo lên tuyệt vọng, cậu gõ một dòng lệnh bẻ khóa phân tán tối hậu và nhấn Enter.


*BÍP! BÍP! BÍP!*


Tiến trình tự hủy dừng lại ở giây thứ ba. Trên màn hình máy tính bọc vỏ sắt, hàng vạn dòng mã màu xanh lá cây nhấp nháy liên tục, chầm chậm dịch ngược dòng dữ liệu mật của dự án Xương Thép mười năm trước.


Vy Kính Cận dán mắt vào màn hình, gương mặt cậu chầm chậm biến sắc, từ lo âu chuyển sang bàng hoàng, rồi cuối cùng là một sự kinh hoàng tột độ. Cậu run rẩy chỉ tay vào những bản vẽ cấu trúc sinh học - cơ khí hiện lên trên màn hình:


"Anh Nam... Đây... đây không phải là bản thiết kế chế tạo siêu chiến binh... Bản chất thực sự của dự án Xương Thép... thực chất là một cuộc thử nghiệm tàn bạo nhằm tìm kiếm một cơ thể cyborg tương thích sinh học hoàn hảo nhất... để chứa đựng bộ não của Chủ tịch Trịnh Khải!"


Phan Nam bàng hoàng. Bộ não sinh học của ông co thắt mạnh mẽ trong lồng kính bảo hộ ngực.


"Trịnh... Khải?" giọng nói rè rè của ông run lên vì phẫn nộ.


"Đúng vậy," Vy Kính Cận lắp bắp, giọng run bần bật. "Trịnh Khải đã bảy mươi tuổi, cơ thể sinh học của lão đang bị hoại tử tế bào gốc. Lão đã ra lệnh cho Giám đốc Khải thực hiện các ca phẫu thuật cưỡng bức lên các cựu binh Sư đoàn 5 để thử nghiệm mức độ thích nghi của bộ não người trong khung xương thép. Anh... anh chỉ là một mẫu thử nghiệm dã chiến được chọn vì mang mã gen tương thích sinh học hiếm có. Và... mẹ kiếp... xem cái này đi..."


Vy Kính Cận cuộn màn hình xuống dưới, hiển thị một danh sách các vật chủ dự phòng cấp độ tối mật. Ngay dưới dòng chữ ghi mã định danh "SN-709 Phan Nam" là một dòng chữ đỏ nhấp nháy:


"Mẫu dự phòng tương thích 99.8%: Phan An (Con gái SN-709). Lý do: Mang mã gen kháng độc hoàn hảo di truyền từ mẹ Mai."


*UỲNH!!!*


Một luồng điện cuồng nộ bộc phát từ lồng ngực Phan Nam, làm nứt vỡ thêm một vệt nhỏ trên lồng kính bảo hộ. Sự căm hận tột cùng nung nóng bộ não sinh học của ông. Tập đoàn Vạn Niên không chỉ tước đoạt da thịt của ông, biến ông thành một quái vật rỉ sét, mà chúng còn đang rình mò, chực chờ cướp đi đứa con gái bé bỏng của ông để làm vật hiến tế cho sự trường sinh tàn bạo của Trịnh Khải.


"Chúng... dám..." Phan Nam gầm lên, tiếng loa phát thanh rách màng lọc dội vào vách toa tàu bọc thép rầm rầm.


"Anh Nam, bình tĩnh! Nhìn vào sơ đồ kỹ thuật khung xương của anh này!" Vy Kính Cận vội vã hét lên để trấn an ông, ngón tay gầy guộc chỉ vào một phân vùng bị ẩn sâu dưới dầm ngực của bản vẽ SN-709. "Trong hệ thống lò xo giảm chấn của khung xương trợ lực rỉ sét của anh có tích hợp một giao thức ẩn bypass có tên là Hấp thụ động năng sạc pin. Giao thức này cho phép anh hấp thụ toàn bộ xung lực điện và lực va đập vật lý cực mạnh vào giáp ngực để chuyển hóa thành năng lượng sạc khẩn cấp cho lò phản ứng tủy sống. Nếu chúng ta kích hoạt được nó, anh có thể dùng dòng điện cao thế để nung nóng, bẻ khóa hoàn toàn các van thủy lực và xích sắt đang khóa chết đôi chân của anh!"


Phan Nam khựng lại. Thấu kính mắt trái CRT lỗi nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ. Giao thức ẩn này chính là chìa khóa bảo mệnh tối hậu giúp ông khôi phục lại hệ vận động chân xích sắt để bảo vệ con gái.


Nhưng ngay khi Vy Kính Cận vừa tải xong những dòng dữ liệu cuối cùng của bản thiết kế sơ khai vào ổ cứng máy tính, một tiếng còi báo động chói tai đột ngột rú lên từ hệ thống máy chủ dã chiến của toa tàu.


*REO... REO... REO...*


Trên màn hình máy tính, một dòng chữ đỏ rực cảnh báo nguy hiểm xuất hiện đè lên toàn bộ dữ liệu:


"CẢNH BÁO: Giao thức bảo mật 'Genesis' bị bẻ khóa hoàn toàn. Tín hiệu định vị khẩn cấp định danh quân sự SN-709 đã được tự động kích hoạt và phát sóng trực tiếp lên hệ thống vệ tinh quỹ đạo."


Vy Kính Cận mặt cắt không còn một giọt máu, cậu hoảng loạn hét lên:


"Không xong rồi! Hệ thống máy chủ tự động gửi tọa độ định vị của anh về thẳng máy chủ trung tâm của Giám đốc Khải tại Đặc khu Tháp Mây! Vị trí của toa tàu này đã bị lộ hoàn toàn trên radar của tập đoàn!"


Phan Nam lập tức vận hành Sóng quét nhiễu điện từ chủ động từ bả vai phải để dập tắt tín hiệu phát đi. Nhưng ăng-ten phát sóng dã chiến gắn trên nóc toa tàu bọc thép được thiết kế bằng cáp đồng siêu dẫn thời chiến quá mạnh, luồng sóng nhiễu của ông bị dòng phát sóng cực mạnh của anten xuyên qua hoàn toàn, dòng dữ liệu định vị SN-709 vẫn điên cuồng lao vút lên bầu trời bão axit, hướng thẳng về phía Tháp Mây vô trùng.


Thời gian chỉ còn tính bằng giây. Phan Nam biết lực lượng phản ứng nhanh của Vạn Niên và sát thủ Sói Sắt sẽ hạ cánh xuống đây trong vòng vài phút nữa.


Ông nghiến răng cơ khí, dồn toàn bộ áp lực thủy lực còn lại vào cánh tay phải bọc thép cabin xe tải khổng lồ của mình. Với sức nặng hai tấn hai được cố định vững chắc nhờ bệ đỡ xích sắt hông, Phan Nam vung cánh tay phải tung một cú đấm búa thủy lực cực mạnh, đập thẳng vào hộp phát sóng cơ học và bảng điều khiển trung tâm của máy chủ dã chiến toa tàu.


*RẦM!!! KHÈ... XÈ...*


Hộp phát sóng bọc thép dày bị đấm móp nát hoàn toàn, các linh kiện silicon và cuộn cảm đồng vỡ vụn dưới sức nặng thủy lực khổng lồ, dập tắt vĩnh viễn dòng dữ liệu phát đi. Nhưng vệt định vị đầu tiên đã gửi thành công về Tháp Mây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!