Nhạc nềnCyberpunk_City

Trạm Y Tế Di Động Tạm Thời

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bùn axit nóng bỏng tràn lên ngập sát lồng kính bảo hộ ngực, nung đỏ lớp giáp cabin xe tải, trong khi luồng quét bắn laser tiếp theo của Sói Sắt đang chém dọc mặt bùn tiến lại gần.


Phan Nam cảm nhận được dòng điện thế của bộ não sinh học đang dao động ở mức dưới không phẩy hai phần trăm. Từng đốm sáng màu xám tro trên võng mạc mắt trái CRT lỗi liên tục nhấp nháy, báo hiệu một cái chết lâm sàng cơ khí đang cận kề. Bùn axit đặc quánh cuộn chặt lấy đôi chân xích sắt liệt hoàn toàn của ông, mạt sắt sắc nhọn lọt sâu vào từng khe hở của pít-tông thủy lực, nghiền nát những gioăng cao su bảo vệ cuối cùng. Sát khí từ thanh kiếm laser của Sói Sắt rít lên trên đầu, nung chảy không khí thành một thứ mùi ozone khét lẹt.


*Ta không thể chết ở đây. Phan An... con ta vẫn đang ở trong tay ta.*


Cánh tay phải bọc thép cabin xe tải của Phan Nam siết chặt lấy thân hình gầy gò của con gái. Lồng ngực gầy yếu của cô bé mười sáu tuổi khẽ phập phồng, nhịp thở khò khè đầy độc tố hóa chất rít lên qua khe hở của chiếc mặt nạ lọc khí rách nát. Sợi dây chuyền tủy sống trên cổ Phan An vẫn nhấp nháy ánh sáng huỳnh quang xanh lam, như một đốm lửa mỏng manh cố chống chọi lại bóng đêm lạnh lẽo của đầm lầy.


Đột nhiên, từ phía trên triền dốc rác thải, tiếng động cơ hai thì của những chiếc xe cào cào phế liệu gầm rú xé toạc màn sương mù axit.


"Nam! Bám chắc lấy dầm thép!"


Giọng nói ngông cuồng của Kiên Sét vang lên qua loa phát thanh tự chế. Chiếc xe cào cào gắn động cơ phản lực mini của gã lao vút qua mép đầm lầy, bánh xe bọc xích sắt quay tít, trút xuống một cơn mưa mạt sắt và bùn đen. Ngay phía sau gã, Quốc Chớp Nhoáng—gã thiếu niên cyborg với đôi chân làm từ ống phuộc giảm xóc xe phân khối lớn—phóng mình lên cao hơn năm mét. Đôi chân lò xo của Quốc co gập lại rồi duỗi thẳng cực đại dưới áp lực thủy lực, tạo ra một lực đẩy khổng lồ giúp cậu nhóc lao thẳng xuống dầm thép gãy ngay sát cạnh Phan Nam.


*KENG!*


Quốc Chớp Nhoáng dùng tay cơ khí găm chặt một sợi cáp neo bọc sợi carbon vào bả vai phải bọc thép cabin của Phan Nam.


"Kiên! Kéo!!!" Quốc hét lên, đôi chân giảm xóc xe máy của cậu gồng lên chịu lực, các van thủy lực rên rỉ xè xè dưới sức nặng hai tấn hai của Phan Nam.


Kiên Sét rống ga. Chiếc cào cào phế liệu rú lên kinh hoàng, ống xả phụt ra những luồng khói đen đặc quánh. Sợi cáp thép căng ra như dây đàn. Lực kéo cực đại từ hai chiếc xe dã chiến kết hợp với cú bật nhảy chịu lực của Quốc Chớp Nhoáng đã nhấc bổng Phan Nam và Phan An ra khỏi lòng bùn axit đang sôi réo, ngay đúng tích tắc luồng quét laser đỏ rực của Sói Sắt chém đứt đôi thanh dầm thép cũ dưới chân họ.


*UỲNH! HƯU...*


Luồng plasma nóng bỏng hụt mục tiêu, nổ tung dưới lòng bùn lỏng, hất văng Sói Sắt sâu hơn vào vùng sụt lún. Tiếng gầm rú điên cuồng của gã sát thủ chìm dần sau bức tường sương mù phóng xạ màu tím nhạt khi chiếc xe của Kiên Sét kéo lê Phan Nam trên một tấm trượt bằng tôn cũ, lao nhanh vào hệ thống đường ống thải tối tăm dẫn về phía Tây bãi rác.


***


Nửa giờ sau, tiếng gầm rú của bão axit và tiếng sấm sét dã chiến dịu đi, nhường chỗ cho sự im lặng ẩm mốc bên trong Toa tàu thí nghiệm di động hỏng hẻo lánh.


Toa tàu hỏa bọc thép cũ kỹ này nằm nghiêng một góc ba mươi độ dưới chân một núi rác linh kiện điện tử khổng lồ, hoàn toàn bị che lấp bởi những bó cáp viễn thông rỉ sét treo lơ lửng. Đây từng là một phòng thí nghiệm dã chiến của dự án Xương Thép bị bỏ hoang sau vụ tai nạn lật tàu thời kỳ đầu. Không khí bên trong chật hẹp, nồng nặc mùi rỉ sét của vách thép, mùi axetilen khét lẹt từ mỏ hàn và mùi hăng hắc, ấm nồng của các loại thảo dược.


Phan Nam được đặt nằm trên một tấm thép dày ở góc toa tàu. Hệ thống năng lượng của ông đã hoàn toàn cạn kiệt, lồng kính bảo hộ ngực nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt, dung dịch muối sinh lý bên trong loang lổ những vệt máu đỏ sẫm rò rỉ từ cổng cấy ghép sau gáy. Chứng Đào thải tủy cấp 1 đang tàn phá hệ thần kinh của ông, tạo ra những cơn co giật cơ học liên tục dọc theo các đốt sống thép.


"Nhiệt độ lồng não: Bốn mươi mốt độ năm. Ngưỡng hoại tử tế bào thần kinh: Sắp chạm mức không thể đảo ngược." Giọng nói chập mạch rè rè của AI Rỉ Sét vang lên đứt quãng từ phân vùng nhớ phụ.


"Tránh ra để tôi!"


Chị Ba Thuốc Nam bước tới, gương mặt hiền hậu lộ rõ vẻ lo âu dưới ánh đèn pin dã chiến chập chờn. Chị đặt chiếc gùi chứa đầy các loại rêu ống thải hóa chất xuống đất, nhanh tay bốc một nắm rêu biến dị màu xám tro cho vào cối đá giã nhuyễn. Thứ rêu độc này sinh trưởng dọc theo các đường ống thải hóa chất của Tháp Mây, có khả năng hấp thụ nhiệt lượng và lọc độc tố chì cực mạnh.


*CỘP... CỘP...*


Chị Ba Thuốc Nam đắp trực tiếp lớp rêu giã nát, mát lạnh lên bề mặt lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam.


*XÈ... XÈ...*


Hơi nước nóng bỏng bốc lên nghi ngút từ lớp rêu, mang theo mùi hăng hắc đặc trưng. Ngay lập tức, dòng nhiệt độ sủi bọt bên trong lồng kính bắt đầu hạ xuống dần. Đốm sáng đỏ nhạt quanh bộ não sinh học của ông bớt nhấp nháy bạo loạn, nhịp tim ảo ổn định trở lại ở mức an toàn.


Ở phía bên kia toa tàu, Chị Ba Thuốc Nam tiếp tục đổ một bát nước chưng cất thảo dược màu nâu sẫm vào miệng Phan An. Cô bé mười sáu tuổi khẽ rùng mình, lồng ngực gầy gò co thắt mạnh.


*ỌC... KHỤ... KHỤ...*


Phan An ho khan dữ dội, nôn ra những vệt đờm đen kịt dính đầy muội than hóa chất. Nhờ thứ nước thảo dược lọc độc tố phổi của Chị Ba, nhịp thở khò khè của cô bé chầm chậm giãn ra, sắc mặt nhợt nhạt dần lấy lại chút huyết sắc hồng hào, dù cô bé vẫn chìm sâu vào cơn hôn mê sâu để phục hồi thể trạng.


"Con bé ổn rồi, độc tố ở phổi đã được trung hòa năm mươi phần trăm," Chị Ba Thuốc Nam thở phào, lau mồ hôi trên trán. "Nhưng người cha thép này của nó thì đang rã ra từng mảnh đấy."


Sáu Mỏ Lết bước đến bên cạnh Phan Nam, chiếc chân sắt tự chế làm từ ống phuộc xe máy gõ nhịp *cộc... cộc...* trên sàn thép của toa tàu. Trên vai ông lão cựu công nhân đóng tàu là chiếc bình khí axetilen nặng trịch, tay phải cầm khẩu súng hàn nhiệt độ cao tự chế.


"Bả vai trái bị chém cụt sát nách đang rò rỉ dầu thủy lực nghiêm trọng," Sáu Mỏ Lết trầm giọng, thấu kính bảo hộ trên trán gạt xuống. "Nếu không bịt kín vết rò rỉ này, áp lực dầu trong hệ tuần hoàn của tay phải cũng sẽ tụt sạch trong vòng hai giờ nữa."


Sáu Mỏ Lết kéo một tấm Hợp kim bọc giáp cabin xe tải cũ màu vàng cam sứt sẹo lại gần. Lão dùng mỏ hàn nhiệt độ cao cắt tấm thép cabin thành một miếng giáp nhỏ hình vòm bọc vừa vặn lấy vết cụt bả vai trái của Phan Nam.


*XÈ... XÈ... XOÀNG...*


Ngọn lửa hàn màu xanh lam rực rỡ bùng lên, chiếu sáng góc tối của toa tàu đổ nát. Sáu Mỏ Lết tỉ mỉ di chuyển mũi hàn, nung chảy hợp kim cabin xe tải bọc kín lấy phần cáp tủy và ống dẫn dầu bị đứt ở bả vai trái của Phan Nam. Mùi khét lẹt của sơn cháy và thép nóng chảy trộn lẫn với mùi rêu thảo dược tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng tột độ.


"Xong phần vai trái. Đã bịt kín đường rò rỉ dầu máy," Sáu Mỏ Lết tắt mỏ hàn, gạt kính bảo hộ lên. "Nhưng khớp hông của cậu bị rạn nứt cấu trúc hoàn toàn rồi. Để tôi thử dùng con chip này xem có kích hoạt lại được hệ thống chân không."


Sáu Mỏ Lết lôi từ trong túi đồ nghề ra một chip xử lý tủy sống Titan-1 cũ kỹ bám đầy bụi dầu. Lão cẩn thận luồn tay vào khoang kỹ thuật sau gáy Phan Nam, cắm con chip vào cổng kết nối tủy sống sợi carbon.


*XẸT!!!*


Ngay khi con chip vừa chạm vào cổng, một luồng tia lửa điện màu tím rực rỡ đột ngột phóng ra từ lò phản ứng hạt nhân dã chiến sau lưng Phan Nam. Dòng điện áp cao khổng lồ chạy ngược lên, khiến toàn thân Phan Nam co giật mạnh.


*BÙM!*


Con chip Titan-1 bị quá tải dòng điện, bốc khói đen khét lẹt và cháy rụi hoàn toàn trong tích tắc. Hệ thống chân xích sắt của Phan Nam vẫn nằm im lìm, không có một chút phản hồi vận động nào.


"Mẹ kiếp!" Sáu Mỏ Lết chửi thề một tiếng cộc cằn. "Dòng điện từ lò phản ứng của cậu quá mạnh, chip Titan-1 phế liệu này không chịu nổi dòng tải. Không có chip xử lý Titan-9 tương thích sinh học cao cấp, chúng ta tuyệt đối không thể sửa được đôi chân này."


Phan Nam khẽ cử động cổ, bộ phát âm rách màng lọc phát ra tiếng rè rè khàn đục:


"Vậy... bỏ chân đi. Ta cần chiến đấu... bảo vệ con bé."


Sáu Mỏ Lết im lặng nhìn Phan Nam, ánh mắt hiện lên sự kính trọng dành cho người cựu binh quả cảm. Lão gật đầu, vứt con chip cháy xuống đất.


"Được. Nếu không sửa được chân, ta sẽ biến thân dưới của cậu thành một bệ đỡ chịu lực vững chắc nhất."


Sáu Mỏ Lết nhặt những sợi xích sắt chịu lực lớn bọc quanh khớp hông rạn nứt của Phan Nam. Lão dùng súng hàn áp lực cao hàn chết các mắt xích vào khung xương đùi và bệ đỡ cabin xe tải của ông. Tiếng búa gõ chan chát vang lên trong toa tàu dã chiến. Sau hơn một giờ lao động nặng nhọc, đôi chân và khớp hông của Phan Nam đã bị khóa chặt hoàn toàn bằng xích sắt và hợp kim cabin nặng nề, biến nửa thân dưới của ông thành một bệ đỡ chịu lực khổng lồ nặng tới hai tấn hai, làm điểm tựa vững chắc cho cánh tay phải búa thủy lực chiến đấu.


Sáu Mỏ Lết lau mồ hôi, cầm đèn pin soi dọc theo sống lưng của Phan Nam để kiểm tra lại hệ dẫn truyền thần kinh. Nhưng ngay khi ánh đèn lướt qua phần dưới của sợi cáp tủy sống sợi carbon mới cấy ghép, gương mặt của lão thợ hàn đột ngột biến sắc, trở nên xám xịt.


Lão đưa ngón tay gầy guộc chạm vào các bó cáp quang dẫn truyền thần kinh chạy dọc sống lưng Phan Nam, nơi bám đầy một lớp bột màu xám đen đặc quánh.


"Nam... hỏng rồi," Giọng Sáu Mỏ Lết run lên dưới ánh đèn pin chập chờn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!