Con Đường Bùn Sắt
Luồng bùn thải đặc quánh, hôi thối và lạnh buốt nuốt chửng lấy thân hình khổng lồ của Phan Nam ngay khi ông cùng con gái lao thẳng ra khỏi miệng ống xả thải của Hầm Không Độ.
Cú rơi tự do từ độ cao hơn mười mét xuống lòng Đầm lầy bùn sắt tạo ra một tiếng *UỲNH* nặng nề, dội ngược một lực chấn động khủng khiếp chạy dọc từ khung xương thép rỉ sét lên thẳng lồng kính bảo hộ ngực.
*Rắc!*
Một vết nứt mảnh như sợi tóc xuất hiện trên bề mặt kính cường lực bọc quanh bộ não sinh học của Phan Nam. Trong khoảnh khắc đó, dung dịch muối sinh lý nuôi não sủi bọt dữ dội. Những vệt máu đỏ sẫm rò rỉ từ cổng cấy ghép sau gáy ông—hậu quả của cơn co thắt Đào thải tủy cấp 1 tàn khốc—loang ra nhanh hơn, biến sắc dịch nuôi dưỡng thành một màu hồng nhạt quỷ dị.
"Cảnh báo! Áp suất thủy lực tay phải: Bốn mươi phần trăm. Hệ thống vận động chân: Liệt hoàn toàn. Dung lượng pin lò phản ứng tủy sống dã chiến: Không phẩy ba phần trăm. Khách hàng SN-709 đang tiến sát ngưỡng sập nguồn khẩn cấp trong vòng bốn mươi lăm giây."
Giọng nói rè rè, đứt quãng của AI Rỉ Sét vang lên trong phân vùng nhận thức phụ của Phan Nam. Đốm sáng màu cam trên vai trái—nay chỉ còn là một vết cụt sát nách rách nát bốc khói—nhấp nháy một cách vô vọng. Việc bả vai trái bị Sói Sắt chém đứt hoàn toàn ở tập trước không chỉ lấy đi cánh tay trái của ông, mà còn phá hủy cổng kết nối dữ liệu chính, làm suy giảm lập tức ba mươi phần trăm băng thông thần kinh. Giờ đây, mọi luồng dữ liệu điều khiển của Phan Nam đều phải dồn qua bả vai phải bọc thép cabin xe tải sứt sẹo.
Nhưng Phan Nam không thể ngất đi.
Bằng cánh tay phải duy nhất còn lại, ông ghì chặt Phan An vào sát lồng ngực mình. Cô bé mười sáu tuổi gầy gò vẫn hoàn toàn bất tỉnh nhân sự trong vòng tay thép của cha. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phan An nhợt nhạt, khóe môi rướm máu khô, và nhịp thở của cô bé khò khè, yếu ớt đến mức gần như vô vọng do độc tố hóa chất rò rỉ từ mặt nạ lọc khí bị rách đã đông đặc một phần phổi dưới cái lạnh âm hai mươi độ của hầm đông trước đó. Trên cổ cô bé, Sợi dây chuyền tủy sống làm bằng đốt xương gốm sinh học vẫn phát ra những luồng huỳnh quang xanh lam nhạt yếu ớt, nhấp nháy đồng bộ với nhịp tim mỏng manh của cô.
*Ta phải đưa con đi. Bằng mọi giá, ta phải giữ cho con sống.*
Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí phát ra tiếng rít gió khàn đục. Ông cúi đầu, dùng tấm lưng bọc thép cabin xe tải dày dặn che chắn hoàn toàn cho Phan An khỏi những giọt mưa axit đang bắt đầu rơi nặng hạt trở lại từ bầu trời xám xịt của Tầng Lửng.
Xung quanh họ, Đầm lầy bùn sắt hiện ra như một lòng chảo tử thần rộng hàng chục héc-ta. Đây là nơi xả thải của các máy nghiền phế liệu khổng lồ suốt nửa thế kỷ. Mặt đầm lầy là một hỗn hợp đặc quánh của bùn đen, dầu máy thải rò rỉ và hàng tỷ mạt sắt sắc nhọn lấp lánh dưới ánh sáng tím mờ của sương mù phóng xạ. Thứ bùn sắt lỏng này cực kỳ nặng nề và có tính axit cao, đang sủi bọt xèo xèo khi tiếp xúc với lớp vỏ thép rỉ sét ở chân của Phan Nam.
*Xèo... xèo...*
Âm thanh ăn mòn ghê rợn vang lên dưới chân ông. Mạt sắt sắc nhọn bắt đầu lọt vào các khe hở của khớp gối và động cơ xích chân đã bị liệt hoàn toàn. Nếu không di chuyển ngay, thứ bùn lỏng bám đầy mạt sắt này sẽ lọt sâu vào các pít-tông thủy lực, đông đặc lại và kẹt cứng vĩnh viễn khung xương SN-709 của ông xuống đáy đầm lầy.
*Ta không thể đi bằng chân. Ta phải lết.*
Phan Nam hạ thấp trọng tâm thân hình nặng hai tấn hai xuống bùn. Ông dùng năm ngón tay thép của bàn tay phải bọc thép cabin thọc sâu xuống lớp bùn lỏng, cố gắng bám vào bất kỳ thứ gì có độ cứng để kéo lê toàn bộ thân thể khổng lồ đi tới.
Nhưng bùn lỏng quá sâu. Sức nặng của khung xương trợ lực hạng nặng khiến ông chìm nghỉm dần. Mỗi lần ông dùng tay phải kéo, cả thân hình chỉ nhích lên được vài centimet trước khi bị lực hút đặc quánh của bùn sắt kéo ngược trở xuống. Dung lượng pin tụt xuống không phẩy hai phần trăm. Võng mạc mắt trái CRT lỗi của ông bắt đầu nhấp nháy những sọc ngang màu xám chết chóc.
*Không được gục ngã lúc này! Lão Nhân Sắt Vụn từng dạy ta điều gì?*
Một mảnh ký ức cũ kỹ hiện lên giữa những luồng dữ liệu chập chờn.
*"Kim loại không bao giờ im lặng, cựu binh ạ. Ngay cả khi bị chôn vùi dưới lòng đất hay đầm lầy, chúng vẫn rung động. Ngươi phải học cách lắng nghe phản hồi cơ học của chúng. Đó là con đường sống duy nhất của một cyborg phế thải."*
Phan Nam nhắm chặt mắt sinh học bên phải. Ông dồn toàn bộ mười phần trăm băng thông thần kinh còn lại vào thấu kính mắt trái quét nhiệt hồng ngoại đang chập chờn, đồng thời áp sát phần tai kim loại bám đầy bụi dầu bên phải xuống mặt bùn đặc quánh.
Kỹ thuật Lắng nghe phản hồi cơ học kim loại được kích hoạt.
Trong bóng tối nhận thức, tiếng gầm rú của gió bão axit và tiếng sủi bọt của bùn lỏng chầm chậm lùi xa. Thay vào đó, những làn sóng chấn động cơ học chạy dọc từ mặt bùn, truyền qua lớp thép rỉ của khung xương và dội thẳng vào tủy sống sinh học của Phan Nam.
Màn hình võng mạc của ông bắt đầu hiển thị những đường đồ thị hình sin nhấp nháy màu vàng nhạt.
*Rè... xè...*
Ở phía trước bên phải, cách ông khoảng ba mét, có một tần số rung động cực kỳ vững chãi, trầm đục và kéo dài. Đó không phải là bùn lỏng. Đó là một dầm thép chịu lực nguyên bản của một chiến hạm Sư đoàn 5 cũ bị chôn vùi dưới lòng đầm lầy. Thanh dầm thép này chạy dài như một chiếc xương sống khổng lồ ẩn dưới bùn, nối thẳng ra rìa đầm lầy.
*Tìm thấy rồi.*
Phan Nam siết chặt tay phải, dùng sức mạnh thủy lực còn lại găm những ngón tay thép rỉ vào đầu thanh dầm thép ẩn dưới bùn.
*KENG!*
Tiếng kim loại va chạm trầm đục vang lên dưới lòng bùn sâu. Dòng dầu bôi trơn thủy lực màu vàng nhạt phát quang rò rỉ từ khớp cổ tay phải của ông loang ra, hòa lẫn vào bùn axit. Nhưng ông đã có điểm tựa. Phan Nam vận hành pít-tông tay phải, kéo mạnh.
*RÍT... RÍT...*
Thân hình hai tấn hai của ông cùng với Phan An chầm chậm lướt đi trên sống lưng của thanh dầm thép ẩn, rẽ đôi làn bùn đen đặc quánh. Mỗi bước lết của ông là một lần hệ tủy sống sinh học bị co giật dữ dội do dòng điện áp cao rò rỉ từ pin hạt nhân dã chiến chạy dọc sống lưng. Máu đỏ trong lồng kính ngực sủi bọt nhiều hơn, dâng lên ngập sát lồng não.
*UỲNH!!!*
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau, ngay tại miệng ống xả thải của Hầm Không Độ.
Phan Nam giật mình xoay thấu kính mắt trái quét nhiệt nhìn lại. Qua màn sương mù phóng xạ màu tím nhạt, ông nhìn thấy một bóng đen khổng lồ lao ra khỏi ống thải, rơi thẳng xuống đầm lầy bùn sắt.
Sói Sắt.
Gã sát thủ cyborg tinh nhuệ của tập đoàn Vạn Niên đã đuổi tới. Lớp giáp hợp kim titan đen bóng của gã giờ đây loang lổ những vết cháy xém do vụ nổ lò hơi ở hầm đông. Đôi chân phản lực điện từ của gã bị lệch trục nặng nề, liên tục phát ra những tia lửa điện màu xanh lam chói mắt và tiếng rít u u chập mạch.
"Phan Nam!!!" Sói Sắt gầm lên qua bộ lọc âm thanh méo mó. "Ngươi không thoát được đâu!"
Gã sát thủ điên cuồng kích hoạt đôi chân phản lực, định phóng mình bay lên không trung để vồ lấy hai cha con.
*PHỤT... XÈ...*
Nhưng Sói Sắt đã phạm sai lầm. Trọng lượng cơ thể bọc thép titan nặng nề của gã cùng với lực đẩy cực đại của đôi chân phản lực bị hỏng lập tức tạo ra một lực phản hồi khủng khiếp dưới lòng bùn lỏng. Thứ bùn sắt đặc quánh, nặng nề bám chặt lấy các khớp hông của gã như một chiếc gông cùm khổng lồ.
*XẸT... XẸT...*
Dòng điện cao thế từ đôi chân phản lực bị lệch trục chập mạch trực tiếp vào bùn sắt lỏng dẫn điện, tạo ra một vụ nổ hồ quang màu xanh lam rực rỡ ngay dưới thân dưới của Sói Sắt.
"Aaa!!!" Sói Sắt thét lên đau đớn khi hệ thống điện của gã bị quá tải ngược.
Sức nặng và lực hút của đầm lầy bùn sắt lập tức phát huy tác dụng tàn tạ của nó. Không có xích bọc chân trợ lực bản rộng, đôi chân phản lực của Sói Sắt lún sâu xuống bùn đặc với tốc độ cực nhanh. Chỉ trong vòng vài giây, nửa thân dưới bọc thép titan của gã đã bị nuốt chửng hoàn toàn dưới làn bùn đen kịt. Gã điên cuồng vùng vẫy, nhưng càng giãy giụa, lực hút của đầm lầy càng kéo gã xuống sâu hơn. Mạt sắt sắc nhọn lọt vào các khe khớp hông của gã, phát ra những tiếng nghiến ken két ghê rợn khi gã cố cử động.
Phan Nam chứng kiến cảnh đó qua thấu kính mắt trái quét nhiệt. Ông nhận ra đây là cơ hội duy nhất để cắt đuôi kẻ thù.
*Ta phải giữ im lặng. Sói Sắt chỉ có thể định vị ta bằng âm thanh cơ khí hoặc vệt nhiệt.*
Phan Nam lập tức đưa ra quyết định chiến thuật lạnh lùng. Ông chủ động tắt hoàn toàn động cơ xích chân đang bị liệt—thứ động cơ vốn đang phát ra những tiếng vo ve chập mạch rất lớn dưới bùn. Ông chỉ duy trì áp lực thủy lực tối thiểu ở tay phải bọc thép cabin, chầm chậm, lặng lẽ kéo lê thân mình dọc theo thanh dầm thép ẩn dưới lòng đầm lầy.
Ông lướt đi như một bóng ma rỉ sét dưới lòng bùn đen, không để lại bất kỳ vệt nhiệt lớn nào trên màn hình radar.
Cùng lúc đó, cách Phan Nam khoảng mười mét, một thiết bị tự hành dã chiến bọc thép tròn dẹt—robot dò mìn Quét Đất của Vạn Niên—đột ngột từ trên bờ đầm lầy lao xuống bùn. Thiết bị này được lập trình để rải mìn từ trường phong tỏa lối thoát của Phan Nam.
*BỦM...*
Nhưng ngay khi vừa chạm vào mặt bùn sắt lỏng cực nặng, robot Quét Đất lập tức bị mất thăng bằng. Trọng lượng nặng nề của lớp vỏ bọc thép và hệ thống mìn từ trường khiến nó chìm nghỉm xuống bùn lỏng trong vòng chưa đầy ba giây. Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng bùn sâu khi mìn từ trường bị chập mạch do áp lực axit, phun lên một cột bùn đen cao hai mét rồi tắt ngấm hoàn toàn.
Thấy robot cứu viện bị nuốt chửng và con mồi đang dần biến mất khỏi tầm mắt trong màn sương mù phóng xạ, Sói Sắt hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn và lý trí của một sát thủ chuyên nghiệp. Gã nhận ra mình đang bị lún sâu đến tận ngực, bùn axit đang ăn mòn dần các đường cáp quang tủy sống lộ ra ở bả vai bị thương.
Sự điên cuồng và căm hận bùng phát tột cùng.
"Phan Nam! Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn dưới đó mãi sao? Ta sẽ chôn vùi cả hai cha con ngươi dưới lòng đầm lầy này!"
Sói Sắt gầm rú điên cuồng. Bất chấp việc hệ thống điện đang bị rò rỉ nghiêm trọng, gã dùng cánh tay phải bọc thép titan duy nhất còn lại nâng thanh Kiếm laser lỗi tần số lên cao.
*U... U... U...*
Lưỡi kiếm plasma dài một mét bùng phát một luồng ánh sáng đỏ cam rực rỡ, nóng bỏng đến mức làm nung chảy cả màn sương mù axit xung quanh. Sói Sắt không chém cận chiến nữa. Gã chuyển đổi năng lượng lưỡi kiếm sang chế độ phóng xung plasma tầm rộng.
*HƯU... HƯU... HƯU...*
Sói Sắt điên cuồng vung kiếm quét bắn liên tục xung quanh. Những luồng sóng laser nhiệt độ cao, nóng bỏng và tàn bạo phóng đi mù quáng xé toạc màn sương đêm.
*BẰNG! BẰNG! BẰNG!*
Những phát bắn laser trúng vào các cấu trúc dầm thép phế thải, các núi rác kim loại và những tấm thép dã chiến nhô lên khỏi mặt đầm lầy xung quanh Phan Nam. Nhiệt độ cực hạn của laser làm nung chảy sắt thép trong tích tắc, tạo ra những tiếng nổ nhiệt lượng khổng lồ.
Hàng chục tấn phế liệu kim loại nóng chảy đổ sập xuống mặt đầm lầy, tạo ra những làn sóng bùn axit rực cháy ánh sáng tím phóng xạ lan tỏa dữ dội.
Một luồng quét bắn laser sượt qua ngay phía trên đầu Phan Nam, cắt đứt đôi một thanh dầm thép dã chiến cách ông chưa đầy nửa mét. Sức nóng khủng khiếp của phát bắn nung đỏ lớp giáp cabin xe tải trên lưng ông, khiến nhiệt độ lồng kính bảo hộ ngực tăng vọt lên ngưỡng nguy hiểm.
*RẮC... RẮC...*
Thanh dầm thép quân sự Sư đoàn 5 mà Phan Nam đang bám vào để di chuyển bắt đầu rạn nứt cấu trúc dưới tác động của những vụ nổ laser liên tiếp xung quanh. Mặt đầm lầy bùn sắt lỏng bắt đầu sôi sùng sục, sụt lún dữ dội và kéo theo toàn bộ hệ thống nền móng dầm thép sụp đổ dần xuống hồ axit đáy bên dưới.
Phan Nam bị mất điểm tựa. Thân hình khổng lồ của ông cùng với Phan An bắt đầu chìm sâu xuống lòng bùn axit đang sôi réo, trong khi những luồng quét bắn laser điên cuồng của Sói Sắt vẫn tiếp tục dội xuống như mưa lửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!