Vết Cắn Của Sói Sắt
Tiếng gõ kim loại cộc... cộc... cộc... từ chiếc bộ đàm rỉ sét của Móng Vuốt rơi dưới đất vang lên mỗi lúc một gần. Âm thanh ấy không phải là tiếng bước chân bình thường. Đó là tiếng bước đi lệch trục của một cỗ máy sát thủ mang đôi chân phản lực bị méo mó, biến dạng sau một tai nạn kinh hoàng. Trong không gian lạnh buốt âm hai mươi độ C của Hầm trú ẩn Không Độ, tiếng cộc cộc ấy dội vào các vách tường đá đóng băng, tạo nên những tiếng vang rợn người, tựa như tiếng gõ cửa của tử thần.
Phan Nam quỳ gối bên cạnh xác Móng Vuốt đang bất tỉnh nhân sự, bả vai trái cụt của ông đã bị luồng khí nitơ lỏng từ hộp làm mát di động đóng băng đông cứng hoàn toàn. Lớp băng tuyết trắng xóa phủ dày từ bả vai trái chạy dọc xuống lồng ngực bọc thép cabin xe tải, làm kẹt cứng mọi bó cáp tủy sống sợi carbon dẫn truyền tín hiệu ở nửa thân trái. Cánh tay phải của ông, dù vừa tung ra cú đấm áp lực thủy lực năm tấn kết liễu bộ vuốt titan của đối thủ, giờ đây cũng đang rò rỉ những giọt dầu thủy lực màu vàng nhạt phát quang cuối cùng xuống nền hầm băng giá.
*Cảnh báo! Dung lượng pin lò phản ứng tủy sống dã chiến: Không phẩy tám phần trăm. Khớp hông liệt một trăm phần trăm. Khuyến nghị khách hàng SN-709 chuẩn bị tắt nguồn cưỡng bức trong vòng sáu mươi giây.*
Dòng chữ cảnh báo màu đỏ lòm nhấp nháy liên tục trên võng mạc thấu kính mắt trái CRT lỗi của Phan Nam. Cơn co thắt từ chứng Đào thải tủy cấp 1 chạy dọc sống lưng như hàng vạn mũi kim nung đỏ, liên tục làm chập mạch các đường dẫn truyền thần kinh. Trong lồng kính bảo hộ ngực, bộ não sinh học—phần da thịt con người duy nhất còn sót lại của người cựu binh Sư đoàn 5—đang co thắt dữ dội. Những vệt máu đỏ sẫm rò rỉ từ cổng cấy ghép sau gáy chầm chậm loang ra, sủi bọt nhẹ trong lớp dung dịch muối sinh lý nuôi não đã bắt đầu nguội lạnh.
Phan Nam không thể tắt nguồn. Phía sau ông, cách chưa đầy hai mét, Phan An đang nằm trên chiếc giường sưởi dã chiến dột nát. Phổi sinh học của cô bé đã ấm lại một phần nhờ lò sưởi dã chiến, nhưng nhịp thở vẫn khò khè, đứt quãng do độc tố hóa chất rò rỉ từ mặt nạ lọc khí bị rách.
*Ta phải đưa con bé thoát khỏi đây. Sói Sắt đã đến.*
Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí phát ra tiếng rít gió khàn đục. Ông dùng cánh tay phải bọc thép cabin xe tải duy nhất còn lại, ghì chặt xuống nền đất lạnh giá, cố gắng kéo lê thân hình khổng lồ nặng hai tấn hai đi về phía Phan An. Nhưng đôi chân xích sắt bị liệt hoàn toàn chỉ biết kéo lê sột soạt trên mặt đất bám đầy mạt sắt rỉ, tạo ra những vệt xước đen kịt.
*UỲNH!!!*
Cánh cửa bọc thép dày ba mươi milimet của Hầm trú ẩn Không Độ đột ngột rung chuyển dữ dội. Một vệt sáng màu đỏ cam rực rỡ, nóng bỏng xuất hiện ngay giữa tâm cửa, cắt ngọt lớp thép dày như cắt một miếng bơ. Tiếng rít xè xè của dòng plasma nhiệt độ cao vang lên chói tai, tỏa ra làn khói xám xịt mang mùi khét lẹt của sắt thép bị nung chảy.
Cánh cửa bọc thép bị chém đứt làm đôi, đổ sập xuống nền hầm phát ra tiếng rầm vang dội.
Bước qua làn khói xám và sương lạnh, Sói Sắt xuất hiện. Thân hình của gã sát thủ cyborg tinh nhuệ ngày nào giờ đây đã biến dạng đến mức gớm ghiếc. Lớp giáp hợp kim titan đen bóng rực rỡ trước kia giờ bám đầy những vết sẹo axit loang lổ, rỉ sét vàng sậm do vụ rơi cầu xuống hồ axit đáy ở cuối trận chiến trước. Đôi chân phản lực điện từ của gã bị lệch trục nặng nề, một bên chân bị nung chảy lộ ra những sợi cáp đồng chập điện liên tục phát ra những tia lửa màu xanh lam. Nhưng đáng sợ nhất là thanh Kiếm laser lỗi tần số trên tay phải của gã. Lưỡi kiếm plasma dài một mét nhấp nháy liên tục giữa sắc đỏ và cam, phát ra tiếng rít gió u u đầy đe dọa.
"Phan Nam..." Sói Sắt cất giọng nói giả lập phát ra từ bộ lọc âm thanh méo mó, rè rè đầy căm hận. "Ngươi nghĩ lớp vỏ thép rỉ sét này có thể trốn thoát khỏi ta sao? Ngươi đã khiến ta phải mang cơ thể tàn phế này. Hôm nay, ta sẽ bóc tách bộ não sinh học của ngươi ra, nghiền nát nó dưới gót chân phản lực của ta!"
Đôi mắt quét laser đỏ rực của Sói Sắt khóa chặt mục tiêu vào lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam. Gã chầm chậm tiến lại gần, tiếng bước chân gõ nhịp cộc... cộc... cộc... khô khốc dội vào lòng ngực Phan Nam.
Phan Nam biết mình không thể chiến đấu trực diện với Sói Sắt trong tình trạng này. Với một bả vai trái bị đóng băng đông cứng và đôi chân liệt hoàn toàn, ông chỉ là một tấm bia sống trước thanh kiếm laser có sức cắt cực hạn kia. Ông cố gắng kích hoạt súng hàn áp lực cao dã chiến gắn trên cổ tay phải để làm lá chắn phòng thủ.
*PHỤT... xẹt...*
Tia lửa hàn vừa phun ra khỏi đầu vòi phun lập tức bị ngọn lửa plasma đỏ cam của Kiếm laser lỗi tần số chém đứt đôi. Sói Sắt vung kiếm một đường chéo tàn nhẫn, lưỡi kiếm plasma dễ dàng cắt ngọt mỏ hàn và bình khí nén axetilen sau lưng Phan Nam.
*UỲNH!!!*
Một vụ nổ nhiệt lượng nhỏ bùng phát từ bình khí nén bị cắt đứt, hất văng Phan Nam lùi sâu vào góc hầm đông lạnh. Lớp giáp cabin xe tải bảo vệ vai phải của ông bị nung chảy mỏng đi năm milimet, rò rỉ dầu thủy lực đen kịt bốc khói nghi ngút. Phan Nam chỉ kịp dùng tay phải ôm chặt Phan An vào lòng, dùng tấm lưng bọc thép cabin xe tải chịu đựng toàn bộ lực va đập.
"Bố... Bố ơi..." Phan An khẽ rên rỉ trong cơn mê sảng, hai bàn tay gầy gò của cô bé vô thức bám chặt vào lớp vỏ thép lạnh ngắt của cha. Sợi dây chuyền tủy sống trên cổ cô bé đột ngột phát sáng huỳnh quang xanh lam nhạt rực rỡ, đồng bộ với nhịp tim đang đập dồn dập.
Ánh sáng huỳnh quang của sợi dây chuyền lập tức thu hút thấu kính ngắm của Sói Sắt.
"Mã gen tương thích sinh học hoàn hảo..." Sói Sắt rít lên điên cuồng. "Con bé này chính là vật chủ dự phòng mà Chủ tịch Trịnh Khải thèm khát! Ta sẽ mang cả bộ não của ngươi và con bé này về Tháp Mây để nhận phần thưởng bất tử!"
Sói Sắt kích hoạt đôi chân phản lực điện từ lệch trục. Luồng năng lượng màu xanh lam bùng phát dưới chân gã, đẩy thân hình bọc giáp titan lao vút về phía Phan Nam với tốc độ cực nhanh, thanh kiếm laser vung lên định chém thẳng vào lồng ngực bảo hộ.
Đúng lúc đó, một tiếng rè rè chói tai vang lên trong bộ nhận sóng ngắn của Phan Nam.
"Nam! Tôi đã bẻ khóa được hệ thống van xả khí thải của hầm đông! Nằm xuống ngay!" Giọng nói của Vy Vy vang lên dồn dập từ căn hầm kỹ thuật số tầng lửng.
*PHỤT... PHỤT... PHỤT...*
Hàng loạt van xả khí làm lạnh bằng amoniac và nitơ áp lực cao dọc theo trần hầm trú ẩn Không Độ đồng loạt mở ra hết cỡ. Những luồng khí trắng xóa, lạnh giá phun ra như những vòi rồng điên cuồng, lập tức bao phủ toàn bộ không gian hầm đông bằng một màn sương mù dày đặc, che mắt hoàn toàn hệ thống cảm biến quang học của Sói Sắt.
"Mẹ kiếp! Con chuột nhắt nào dám can thiệp?" Sói Sắt gầm lên. Hệ thống cảm biến mắt quét laser đỏ của gã bị màn sương amoniac làm nhiễu loạn liên tục, hiển thị toàn những vệt sọc ngang vô nghĩa.
Trong màn sương mù trắng xóa, Sói Sắt điên cuồng vung thanh kiếm laser chém mù quáng xung quanh. Những vệt sáng đỏ cam xé toạc màn sương, chém đứt các ống dẫn khí làm lạnh bằng đồng, tạo ra những tiếng xì xì rống rít kinh hoàng.
Phan Nam nằm rạp dưới sàn hầm, tay phải ôm chặt Phan An. Ông sử dụng thấu kính mắt trái quét nhiệt hồng ngoại đang chập chờn để định vị lối thoát hiểm ngầm mà Vy Vy vừa chỉ dẫn trên màn hình võng mạc.
*Cửa xả rác ngầm dẫn thẳng ra đầm lầy mạt sắt... Nó nằm ngay phía sau chiếc máy phát đá cũ.*
Nhưng để lết được hai mét đến cửa xả rác trong tình trạng chân liệt là một thử thách cực hạn. Phan Nam dùng tay phải cắm sâu vào nền bê tông nứt nẻ, dồn chút năng lượng lò phản ứng dưới một phần trăm để kéo lê thân hình khổng lồ cùng Phan An đi từng centimet.
*XẸT!!!*
Một đường kiếm laser mù quáng của Sói Sắt chém sạt qua đỉnh đầu Phan Nam, cắt ngọt một góc dầm thép phía trên làm đổ sụp hàng chục khối đá băng lớn xuống ngay sát bên cạnh. Lực chấn động làm lồng kính bảo hộ ngực của ông nứt thêm một vệt dài, máu sinh học từ gáy rò rỉ ra nhiều hơn, nhuộm đỏ dung dịch muối sinh lý.
Sói Sắt nghe thấy tiếng kim loại va chạm, gã xoay người gầm rú lao thẳng về phía Phan Nam. Thanh kiếm laser lỗi tần số vung lên một quỹ đạo tàn nhẫn chém dọc xuống lồng ngực bọc thép bảo vệ bộ não.
Phan Nam nhìn lưỡi kiếm plasma đỏ rực đang lao đến. Trong cự ly cực gần này, ông không thể né tránh. Nếu ông dùng tay phải đỡ đòn, cánh tay duy nhất còn hoạt động sẽ bị cắt đứt, và ông sẽ hoàn toàn mất khả năng bảo vệ Phan An.
*Ta phải dùng bả vai trái.*
Phan Nam đưa ra một quyết định tàn nhẫn, lạnh lùng tính toán chiến thuật cận chiến biệt kích cũ. Bả vai trái bị cụt của ông đang bị đóng băng đông cứng hoàn toàn do luồng khí nitơ lỏng tập trước. Lớp băng dày bao bọc quanh bả vai trái lúc này hoạt động như một tấm lá chắn chịu nhiệt tạm thời.
Ông vặn mạnh thân mình bọc thép cabin, chủ động đưa bả vai trái cụt bị đóng băng ra phía trước chặn đường kiếm laser.
*XOÀNG!!! KHÈ... KHÈ...*
Thanh kiếm laser lỗi tần số chém thẳng vào bả vai trái cụt bị đóng băng của Phan Nam. Nhiệt độ cực hạn của plasma nung nóng lớp băng âm một trăm độ C, tạo ra một vụ nổ hơi nước dữ dội làm rung chuyển cả hai. Lớp băng bị vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ dưới tác động của sốc nhiệt đột ngột.
Nhưng lưỡi kiếm laser lỗi tần số của Sói Sắt quá mạnh. Sau khi nung chảy lớp băng bảo vệ, dòng plasma đỏ cam tiếp tục cắt sâu vào khớp vai trái cụt, cắt đứt hoàn toàn bả vai trái cùng với cổng kết nối dữ liệu vai trái của Phan Nam.
*Cảnh báo! Cánh tay trái cơ khí cùng cổng kết nối dữ liệu vai trái bị chém đứt hoàn toàn. Mất ba mươi phần trăm băng thông thần kinh và khả năng bẻ khóa cơ học hệ thống.*
Phan Nam chịu đựng cơn đau thần kinh giả lập khủng khiếp chạy dọc tủy sống. Lồng ngực ông bốc khói trắng bạt ngàn từ vết chém rò rỉ dầu thủy lực. Nhưng sự hy sinh bả vai trái đã mua cho ông ba giây quý giá.
Bằng cánh tay phải bọc thép còn lại, Phan Nam dùng hết sức lực cuối cùng húc mạnh vào chốt gạt cơ học của cửa xả rác ngầm phía sau chiếc máy phát đá.
*CẠCH!!!*
Cánh cửa xả rác ngầm bọc thép rỉ sét mở toang. Phan Nam ôm chặt Phan An vào lòng ngực, dùng sức nặng hai tấn hai của thân mình đổ nhào qua cửa xả ngầm, rơi tự do xuống đường ống dẫn chất thải tối tăm dẫn thẳng ra Đầm lầy bùn sắt bên ngoài.
Phía sau ông, tiếng gầm rú điên cuồng của Sói Sắt vang dội khắp hầm đông lạnh Không Độ khi gã nhận ra con mồi đã trốn thoát qua đường ống thải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!