Nhạc nềnCyberpunk_City

Đòn Áp Sát Dưới Trần Băng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia điện màu xanh lam rít lên một tiếng xé tai, xé toạc màn sương lạnh âm hai mươi độ C của Hầm trú ẩn Không Độ. Trong cự ly chưa đầy năm mươi phân, bộ móng vuốt hợp kim titan của Móng Vuốt nhọn hoắt, rực sáng dòng điện áp mười nghìn vôn, đang lao thẳng vào lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam. Dưới lớp kính rạn nứt chằng chịt ấy, bộ não sinh học của cựu binh Phan Nam đang lơ lửng trong dung dịch muối sinh lý, nhấp nháy sắc đỏ cam nóng rực của sự bạo loạn thần kinh.


"Chết đi, thứ phế thải!" Móng Vuốt gầm lên qua bộ lọc âm thanh rè rè của chiếc mặt nạ da bám đầy dầu mỡ. Dù nửa thân dưới của gã đang bị sức nặng hai tấn hai của Phan Nam đè sập hoàn toàn xuống nền bê tông đóng tảng băng giá, cánh tay phải cơ khí của gã vẫn tự do, vung lên một quỹ đạo tàn nhẫn.


Phan Nam muốn né tránh, nhưng đôi chân xích sắt của ông đã hoàn toàn tê liệt. Cơn co thắt từ chứng Đào thải tủy cấp 1 chạy dọc sống lưng như hàng vạn mũi kim nung đỏ, liên tục làm chập mạch các bó cáp tủy sống sợi carbon dẫn truyền tín hiệu. Thêm vào đó, nhiệt độ âm hai mươi độ của nhà máy đá cũ bỏ hoang này đang bắt đầu gây ra Sự đóng băng dầu bôi trơn thủy lực. Chất lỏng thủy lực dã chiến trong các van điều áp của tay phải ông đang đông đặc lại, làm giảm năm mươi phần trăm tốc độ vận động. Cánh tay búa thủy lực khổng lồ của Phan Nam trở nên nặng nề, di chuyển chậm chạp như thể đang chống chọi lại một dòng bùn đặc.


Không thể lùi lại. Phía sau ông, cách chưa đầy hai mét, Phan An đang nằm trên chiếc giường sưởi dã chiến dột nát. Phổi sinh học của cô bé đang bị đông đặc, nhịp thở khò khè đứt quãng do Sự rách nát của mặt nạ lọc khí dã chiến khiến độc tố hóa chất rò rỉ tràn vào. Từng tiếng ho khan yếu ớt của con gái dội vào cảm biến âm thanh của Phan Nam, biến thành một luồng điện cuồng nộ chạy thẳng vào bộ não sinh học của người cha.


*Ta phải bảo vệ con bé. Bằng mọi giá.*


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Phan Nam không cố gắng rút tay phải về để đỡ đòn. Ông hiểu rõ với tốc độ thủy lực đang bị đông cứng, ông sẽ không kịp chặn bộ vuốt phóng điện kia. Người cựu binh biệt kích Sư đoàn 5 đưa ra một quyết định tàn nhẫn: ông vặn mạnh thân mình bọc thép, chủ động đưa phần Giáp ngực cabin xe tải dày hai mươi milimet ra phía trước để chịu trực diện cú đâm.


*XOÀNG!!! KHÈ... KHÈ...*


Bộ vuốt titan phóng điện cắm mạnh vào tấm thép cabin màu vàng cam sứt sẹo. Dòng điện mười nghìn vôn bùng phát dữ dội, tạo ra một quầng sáng xanh lam lóa mắt xua tan bóng tối của hầm đông. Những tia lửa điện bắn tung tóe, nung chảy lớp sơn rỉ sét bên ngoài giáp ngực và truyền một dòng điện áp cao chạy dọc khung xương của Phan Nam. Lồng kính bảo hộ ngực rung lên bần bật, vệt máu sinh học đỏ loang lổ trong dung dịch muối sủi bọt lên quỷ dị do nhiệt độ tăng vọt đột ngột. Chất độc ăn mòn màu xanh lục bảo tẩm trên đầu vuốt bắt đầu sủi bọt xèo xèo, ăn mòn lớp thép cabin chịu lực với tốc độ đáng sợ.


"Hahaha! Lớp giáp cabin xe tải rách nát này chịu được mấy giây trước chất ăn mòn của tao?" Móng Vuốt cười điên cuồng, gã dồn lực thủy lực của cánh tay phải, cố gắng ấn sâu bộ vuốt để xuyên thủng tấm thép, chạm đến lồng não của Phan Nam.


Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí phát ra tiếng rít gió khàn đục. Khớp vai phải của ông bốc khói vàng nhạt do dầu thủy lực rò rỉ bị nung nóng. Ông cố gắng kích hoạt súng hàn áp lực cao dã chiến gắn trên cổ tay phải để phản công, định dùng ngọn lửa hàn ba nghìn độ nung chảy bả vai của Móng Vuốt.


*PHỤT... xẹt...*


Tia lửa hàn vừa phun ra khỏi đầu vòi phun lập tức bị dập tắt hoàn toàn. Luồng khí lạnh âm độ trong hầm đông, kết hợp với hơi lạnh ngưng tụ xung quanh, đã trung hòa nhiệt lượng dã chiến ngay khi nó vừa tiếp xúc với không khí. Ngọn lửa plasma lụi tàn, chỉ để lại một luồng khí gas xám xịt vô hại sủi bọt trên bả vai đóng băng của Móng Vuốt.


"Ngu xuẩn! Trong cái hầm đông này, lửa của ngươi vô dụng!" Móng Vuốt chế nhạo, bộ vuốt của hắn đã lún sâu vào tấm giáp ngực thêm năm milimet, khói ăn mòn bốc lên nghi ngút ngay sát lồng kính bảo hộ.


*Cảnh báo! Lồng kính bảo hộ ngực quá nhiệt. Nhiệt độ dung dịch đạt ba mươi chín độ chín. Nguy cơ hoại tử tế bào thần kinh.*


Giọng nói rè rè chập mạch của AI Rỉ Sét vang lên trong phân vùng nhận thức phụ của Phan Nam, nhấp nháy dòng chữ đỏ cảnh báo tử thần.


Phan Nam nhìn chằm chằm vào bộ vuốt hợp kim titan của đối thủ qua thấu kính mắt trái quét nhiệt hồng ngoại đang chập chờn. Ông chợt nhận ra một điểm yếu chí mạng của titan: dù có độ bền cực cao, nhưng hợp kim titan lại cực kỳ nhạy cảm với sự thay đổi nhiệt độ đột ngột. Dưới cái lạnh âm hai mươi độ C của hầm đông, nếu bị làm lạnh cực nhanh xuống mức âm một trăm độ, cấu trúc mạng tinh thể của titan sẽ chuyển từ trạng thái dẻo sang trạng thái giòn cực hạn.


*Ta cần khí nitơ lỏng. Ngay lập tức.*


Phan Nam truyền dòng lệnh sóng não đến ổ nhớ phụ của Rỉ Sét: "Kích hoạt van xả khẩn cấp của Hộp làm mát nitơ lỏng di động!"


"Cảnh... báo... Rè... rè..." Rỉ Sét chập chập phát tín hiệu. "Xả nitơ lỏng khẩn cấp sẽ làm giòn các khớp nối kim loại của chính khách hàng SN-709. Nguy cơ đóng băng và liệt hoàn toàn bả vai trái cụt..."


"LÀM ĐI!" Phan Nam gầm lên trong nhận thức.


*CẠCH! KÍT... KÍT...*


Phía sau lưng Phan Nam, chiếc van nén của Hộp làm mát nitơ lỏng di động—thiết bị tháo từ kho lạnh nhà máy đá—đột ngột mở ra hết cỡ. Luồng khí nitơ lỏng ở nhiệt độ âm một trăm độ C phun ra như một vòi rồng trắng xóa từ các đường ống đồng chạy quanh lồng não, quét trực diện vào bả vai và bộ vuốt titan của Móng Vuốt.


*XOÀNG!!!*


Màn sương lạnh giá dày đặc bao phủ cả hai. Mặt đất đóng băng lập tức nứt nẻ dưới luồng nhiệt độ cực đoan. Móng Vuốt trợn tròn thấu kính mắt, tiếng cười của hắn nghẹn lại trong cổ họng. Gã thợ săn tiền thưởng kinh hoàng nhìn cánh tay phải bọc vuốt titan của mình bị bao phủ bởi một lớp băng dày màu trắng đục. Dòng điện mười nghìn vôn xè xè trên bộ vuốt đột ngột bị dập tắt hoàn toàn do hệ thống dẫn điện bị đóng băng chập mạch. Chất ăn mòn màu xanh lục bảo hóa đá, đông cứng thành những tinh thể vô hại.


Nhưng cái giá mà Phan Nam phải trả cũng cực kỳ khủng khiếp. Luồng nitơ lỏng cực lạnh tràn qua bả vai trái bị cụt của ông, đóng băng toàn bộ hệ thống cáp tủy sống sợi carbon dẫn truyền thần kinh ở phía bên trái. Tiếng kim loại co ngót do lạnh rít lên ken két dọc khung xương.


*Cảnh báo! Bả vai trái cụt bị đóng băng hoàn toàn. Tê liệt vận động mười phút do đông cứng dầu thủy lực.*


Phan Nam bỏ qua dòng cảnh báo. Nửa thân trái của ông đã mất hoàn toàn cảm giác, nhưng cánh tay phải bọc thép cabin vẫn còn hoạt động, dù dầu bôi trơn thủy lực bên trong đang đặc quánh lại như keo. Ông dồn toàn bộ nguồn năng lượng lò phản ứng tủy sống dã chiến còn lại—dưới một phần trăm—vào pít-tông cánh tay phải.


"Đến lúc kết thúc rồi," Phan Nam cất giọng rè rè khàn đục từ bộ phát âm rách màng lọc.


Ông khóa chặt van xả áp của cánh tay phải, kích hoạt pít-tông đẩy cực đại. Dòng dầu thủy lực đặc quánh bị ép qua các khe hở van điều áp dã chiến, tạo ra tiếng xè xè áp lực cực lớn vang dội khắp hầm đông. Khớp cùi chỏ bọc thép của ông phụt ra một luồng hơi nước trắng xóa do ma sát nhiệt cực đại.


Đấm áp lực thủy lực.


Cú đấm mang lực ép năm tấn của người cha cơ khí giáng thẳng vào bộ vuốt titan đang bị đóng băng đông cứng của Móng Vuốt.


*XOẢNG!!!*


Một tiếng động giòn tan, vang dội như tiếng thủy tinh vỡ vụn dưới búa tạ. Bộ móng vuốt hợp kim titan siêu cứng—vũ khí kiêu hãnh của gã thợ săn tiền thưởng khét tiếng—bị đập nát vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ, bắn tung tóe khắp nền hầm băng giá. Lực chấn động khủng khiếp từ cú đấm năm tấn tiếp tục truyền dọc cánh tay phải của Móng Vuốt, đập nát khớp khuỷu và bẻ gãy bả vai cơ khí của gã.


Móng Vuốt hét lên một tiếng thảm thiết qua bộ lọc âm thanh. Thân hình gã bị hất văng ra khỏi người Phan Nam, đập mạnh vào vách hầm đông lạnh đóng tảng băng, rồi gục xuống bất động. Đôi mắt quét laser đỏ rực của gã chớp nháy vài lần rồi tắt ngấm hoàn toàn, nửa thân thể cơ khí bị đóng băng trắng xóa.


Phan Nam quỵ xuống sàn hầm bê tông, cánh tay phải bọc thép cabin buông thõng, rò rỉ những giọt dầu thủy lực màu vàng nhạt phát quang cuối cùng xuống nền băng lạnh. Lò phản ứng tủy sống của ông phát ra tiếng vo ve yếu ớt rồi tắt lịm. Nguồn năng lượng rơi về mức báo động đỏ nguy kịch. Khớp hông và chân bị liệt hoàn toàn, bả vai trái cụt bị đóng băng đông cứng không còn chút cảm giác.


Nhưng ông vẫn cố gắng quay thấu kính mắt trái đang chập chập về phía giường sưởi của Phan An. Cô bé đã bớt đông đặc phổi nhờ lò sưởi dã chiến, nhịp thở khò khè đã giãn ra nhưng vẫn chìm sâu trong cơn mê sảng.


*An... Con an toàn rồi.*


Trong không gian im lặng chết chóc của hầm đông lạnh, chỉ còn tiếng tuyết axit rơi lộp bộp bên ngoài ống thông gió. Phan Nam định lết thân mình nặng nề lại gần con gái, thì đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên dưới sàn hầm.


*RÈ... RÈ...*


Chiếc thiết bị liên lạc cầm tay bọc vỏ titan của Móng Vuốt rơi trên vũng dầu máy rò rỉ đột ngột phát ra tiếng rè rè chói tai của sóng ngắn tầm xa. Phan Nam khựng lại, cảm biến âm thanh của ông căng lên hết cỡ.


Từ đầu dây bên kia, không có tiếng người nói, chỉ có một âm thanh kim loại gõ nhịp đều đặn, lạnh lùng xuyên qua màn sương lạnh:


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiếng bước chân kim loại bị lệch trục đặc trưng.


Sói Sắt.


Tên sát thủ biến dị của tập đoàn Vạn Niên đã vượt qua biên giới bãi rác, hướng thẳng về phía Hầm trú ẩn Không Độ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!