Tiếng Gọi Bên Kia Sương Mù
Bóng tối bên trong Hầm trú ẩn Không Độ đặc quánh như dầu máy thải, chỉ bị chia cắt bởi những luồng sáng xanh lục mờ nhạt hắt ra từ các khối băng hóa chất rò rỉ dọc theo các đường ống bay hơi của nhà máy đá cũ bỏ hoang. Nhiệt độ âm hai mươi độ C đang chầm chậm đóng băng mọi thứ. Trên chiếc giường sưởi dã chiến dột nát, Phan An đang nằm co quắp. Gương mặt gầy gò của cô bé mười sáu tuổi nhợt nhạt dưới ánh sáng vàng cam yếu ớt từ chiếc lò sưởi dã chiến cũ kỹ. Độc tố hóa chất từ vụ nổ cầu treo ở biên cảnh vẫn đang tàn phá tàn khốc hệ thống túi phổi sinh học của cô bé, khiến mỗi nhịp thở rít lên khò khè, đứt quãng như một sợi cáp đồng bị kéo căng sắp đứt.
Phan Nam quỳ lết trong góc khuất tối tăm nhất của căn hầm, ẩn mình sau chiếc máy nén khí khổng lồ rỉ sét. Thân hình bọc thép nặng hơn hai tấn của ông bất động như một khối phế liệu công nghiệp bỏ hoang. Lớp giáp cabin xe tải màu vàng cam bọc quanh ngực ông bám đầy những mảng rêu khô cách nhiệt màu xám tro—thứ rêu độc mà ông đã cào từ vách hầm để đắp lên lồng kính bảo hộ ngực theo lời khuyên trong ký ức của Chị Ba Thuốc Nam. Lớp kén cách nhiệt tự chế thô sơ ấy đang là ranh giới duy nhất giữ cho dung dịch muối sinh lý nuôi não không bị đông cứng dưới cái lạnh tàn khốc.
Nhưng lúc này, bộ não sinh học của Phan Nam—phần da thịt con người duy nhất còn sót lại bên trong lồng ngực bọc thép—đang phải chịu đựng những cơn co thắt tàn khốc của chứng Đào thải tủy cấp 1. Do thiếu hụt huyết thanh peptide ức chế hệ miễn dịch, các khớp thần kinh sinh học kết nối với cáp tủy sống sợi carbon đang liên tục chập mạch. Những vệt máu đỏ sẫm rò rỉ từ cổng cấy ghép sau gáy ông chầm chậm loang ra, sủi bọt sôi sùng sục trong lớp dung dịch nuôi não ấm áp, tạo thành một màn sương đỏ quỷ dị dưới lớp kính cường lực.
*Bố... Bố ơi... Đừng bỏ con...*
Tiếng thì thầm mê sảng của Phan An đột ngột vang lên, xé rách khoảng không im lặng buốt giá. Cô bé khẽ co giật, đôi bàn tay gầy guộc bám đầy vệt than đen cào cấu vô vọng vào không khí. Chiếc mặt nạ lọc khí dã chiến rách nát bên cạnh cô bé không còn đủ sức lọc đi luồng khí lạnh căm căm của hầm đông. Đầu cô bé ngoẹo sang một bên, sợi dây chuyền tủy sống đeo trên cổ—kỷ vật làm từ đốt xương gốm sinh học cũ của người vợ quá cố Mai—khẽ rung động, phát ra luồng ánh sáng huỳnh quang màu xanh lam nhạt yếu ớt.
Nhìn con gái đang cận kề cái chết, Phan Nam đau đớn đến mức lồng ngực bọc thép của ông run lên bần bật. Ông muốn lao đến, muốn dùng cánh tay phải bọc thép khổng lồ để ôm lấy tấm thân gầy gò của con. Nhưng ông không thể. Khớp hông và đôi chân xích sắt của ông đã liệt vận động hoàn toàn sau cú tiếp đất tàn khốc từ cầu treo đổ sập. Quan trọng hơn, ông không dám.
Ông cúi đầu nhìn xuống thân hình quái vật của mình. Một bộ khung xương trợ lực rỉ sét cao hai mét rưỡi bám đầy bụi dầu đen, bả vai trái cụt ngủn đang rò rỉ những vệt dầu máy sinh học màu vàng nhạt phát quang, mắt trái thấu kính quang học CRT lỗi nhấp nháy đỏ chập chọc, và trước ngực là một lồng kính chứa bộ não người lơ lửng trong dịch muối loang lổ máu đỏ sẫm. Nếu Phan An tỉnh lại vào lúc này và nhìn thấy sinh vật cơ khí gớm ghiếc này đang áp sát mình, cô bé sẽ kinh hoàng đến mức nào? Nỗi đau đớn khi phải giấu đi diện mạo quái vật trước mặt đứa con gái đang ngày đêm tìm kiếm mình còn tàn khốc hơn cả những cơn đau thần kinh giả lập đang cắn xé tủy sống ông.
*Phải giữ cho con bé tỉnh táo. Phổi của nó đang bị đông đặc.* Phan Nam thầm nghĩ, ý thức của ông chao đảo dưới áp lực của cơn đau tủy.
Ông dùng ngón tay thép của bàn tay phải, gõ nhẹ lên cổng kết nối dữ liệu dã chiến bên bả vai trái cụt. Dòng điện lệnh yếu ớt truyền qua hệ tuần hoàn cáp quang, kích hoạt một chương trình cổ xưa được lưu trữ sâu trong ổ nhớ phụ tủy sống.
"Kích hoạt... Linh hồn ảo Mai..." Giọng nói rè rè của ông phát ra từ bộ phát âm rách màng lọc, nhỏ đến mức bị tiếng gió rít ngoài khe cửa hầm nuốt chửng.
*RÈ... RÈ...*
Một luồng ánh sáng xanh lam nhạt, chập chờn và không ổn định đột ngột phóng ra từ bộ chiếu hologram dã dã chiến trên vai Phan Nam. Luồng sáng quét qua khoảng không phía trên giường sưởi của Phan An, chầm chậm ngưng tụ lại thành một bóng mờ ảo. Đó là Mai. Người vợ quá cố của ông xuất hiện dưới dạng một chương trình AI mô phỏng lỗi, hình ảnh bị nhiễu sọc ngang liên tục nhưng gương mặt vẫn giữ vẹn nguyên nét dịu dàng, ôn hòa của mười năm trước.
"An à... Con gái của mẹ..." Giọng nói của Linh hồn ảo Mai vang lên. Đó là một giọng nói giả lập rè rè, mang theo tiếng rít nhẹ của tần số sóng ngắn bị lỗi nén, nhưng chứa đựng một sự ấm áp kỳ lạ dội vào không gian lạnh giá của hầm đông. "Mẹ đây... Con ngoan, đừng sợ... Hãy hít thở đều... Bố đang ở rất gần con... Bố chưa bao giờ bỏ rơi con..."
Tiếng gọi ảo ảnh ấy chạm vào tiềm thức đang chìm sâu của Phan An. Khóe mắt cô bé rỉ ra một giọt nước mắt lạnh buốt, nhịp thở khò khè dường như dịu đi một chút khi nghe thấy giọng nói của người mẹ quá cố. Nhưng luồng khí độc hóa học tích tụ trong phổi vẫn đang đông cứng dần cơ thể cô bé. Nhịp tim sinh học hiển thị trên màn hình võng mạc của Phan Nam bắt đầu tụt dốc dưới mức an toàn.
*Chưa đủ. Con bé sắp lịm đi vĩnh viễn.*
Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí phát ra tiếng rít kèn kẹt khô khốc. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, ông quyết định kích hoạt phân vùng dữ liệu có độ ưu tiên cao nhất trong bộ nhớ đệm hệ thống: "Tiếng khóc Phan An".
Đó là đoạn âm thanh ngắn ngủi chỉ dài đúng ba giây, ghi lại tiếng khóc của Phan An lúc ba tuổi khi cô bé bị lạc trong khu ổ chuột bãi rác năm xưa. Mỗi lần Phan Nam đối mặt với nguy hiểm cận kề cái chết thời chiến trận, đoạn âm thanh này luôn tự động kích hoạt để giữ cho ý thức của ông không bị sập nguồn.
*Oa... oa... Bố ơi... Bố ở đâu...*
Tiếng khóc trẻ thơ trong trẻo, ngây thơ nhưng đầy sợ hãi đột ngột vang lên từ bộ loa rè rách màng lọc của Phan Nam, dội vào những bức vách đá bám đầy băng giá của Hầm trú ẩn Không Độ. Âm thanh ấy như một dòng điện cực mạnh chạy thẳng vào hệ thần kinh đang tê liệt của Phan An.
Cô bé rùng mình một cái thật mạnh. Đôi mắt to sáng quắc bướng bỉnh chầm chậm mở ra giữa cơn mê sảng. Sợi dây chuyền tủy sống trên cổ cô bé bùng lên luồng ánh sáng huỳnh quang xanh lam rực rỡ, đồng bộ hoàn toàn với tiếng khóc phát ra từ bóng tối.
"Bố... Bố ơi..." Phan An thều thào, đôi môi mỏng run rẩy. Cô bé nhìn thấy bóng mờ xanh lam của Linh hồn ảo Mai đang đứng bên cạnh mình, và tiếng khóc của chính mình lúc nhỏ đang vang vọng quanh căn hầm. Cô bé cố gắng chống tay ngồi dậy, đôi mắt mờ đục nhìn quanh bóng tối để tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh. "Bố... có phải bố đó không? Bố ở đâu..."
Phan Nam thu mình sâu hơn vào sau chiếc máy nén khí khổng lồ. Ông dùng cánh tay phải bóp chặt lấy bộ phát âm nơi cổ họng để dập tắt hoàn toàn tiếng khóc của con gái vừa phát ra. Ông không thể để cô bé nhìn thấy bộ dạng này. Nước mắt sinh học từ bộ não của ông rò rỉ ra, hòa lẫn vào dung dịch muối sủi bọt đỏ sẫm bên trong lồng kính bảo hộ ngực. Ông chỉ biết đứng đó, chịu đựng sự im lặng tàn nhẫn của sắt thép.
Nhưng trò chơi trốn tìm đau đớn ấy lập tức bị xé toạc bởi một hiểm họa tàn khốc hơn.
*KÍT... KÍT... SỘT SOẠT...*
Trên màn hình võng mạc của thấu kính mắt trái CRT lỗi, dải quét nhiệt hồng ngoại đột ngột nhấp nháy những vệt đỏ cảnh báo dồn dập. Thấu kính mắt trái quét nhiệt phát hiện một vệt nhiệt màu đỏ cam rực rỡ, mang theo điện áp cực cao, đang di chuyển với tốc độ ổn định ngay phía bên ngoài cánh cửa sắt bọc cao su dày của hầm đông lạnh.
*Móng Vuốt.*
Gã thợ săn tiền thưởng khét tiếng bãi rác đã tìm đến đây. Hắn đã bám theo vệt nhiệt hồng ngoại rò rỉ từ chiếc lò sưởi dã chiến quá tải điện áp của nhà máy đá cũ.
*XÈ XÈ... XOẠNG...*
Tiếng kim loại cào xé ghê rợn vang lên từ cánh cửa hầm bảo vệ. Bộ móng vuốt hợp kim titan tẩm hóa chất ăn mòn cực mạnh của Móng Vuốt đang cào rách lớp cao su cách nhiệt dày của cánh cửa bọc thép. Những tia lửa điện màu xanh lam rực rỡ bắn tung tóe xuyên qua những khe nứt vừa bị xé rách, tỏa ra mùi khét lẹt của cao su cháy và ozone bị điện phân.
"Cảnh báo! Phát hiện dòng điện từ bộ vuốt đối thủ đạt mức nguy hiểm: Mười nghìn vôn. Khuyến nghị khách hàng SN-709: Tránh né tiếp xúc trực tiếp." Giọng nói chập mạch rè rè của AI Rỉ Sét đột ngột khởi động lại trong phân vùng nhận thức phụ của Phan Nam.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Phan Nam biết mình không thể chiến đấu trực diện dưới đất. Đôi chân xích sắt của ông đã liệt hoàn toàn, ông chỉ là một mục tiêu cố định nặng nề trên sàn hầm. Nếu Móng Vuốt bước vào và nhìn thấy ông, trận chiến cận chiến sẽ nổ ra ngay sát giường sưởi của Phan An, và luồng điện cao áp từ bộ vuốt titan của hắn sẽ thiêu rụi con gái ông trước khi ông kịp trở tay.
*Phải phục kích từ trên cao.* Ý nghĩ chiến thuật biệt kích Sư đoàn 5 cũ lập tức chiếm lĩnh bộ não của Phan Nam.
Ông dùng cánh tay phải bọc thép cabin xe tải khổng lồ, bám chặt vào một sợi cáp thép phi mười treo lơ lửng từ dầm trần của nhà máy đá cũ. Sợi cáp này vốn là một phần của hệ thống tời nâng đá công nghiệp thời xưa.
*XÈ RÈ...*
Bằng sức mạnh thủy lực cực đại của cánh tay phải duy nhất còn lại, Phan Nam gồng mình kéo lê thân hình khổng lồ nặng hai tấn hai lên khỏi mặt đất. Khớp hông liệt của ông kéo lê đôi chân xích sắt rỉ sét phát ra những tiếng va chạm kim loại nhỏ. Để triệt tiêu tiếng động, ông quấn chặt sợi xích sắt quanh hông, cố định thân dưới vào dầm thép trần hầm bám đầy băng giá.
Ông treo mình lơ lửng trên dầm thép cao năm mét, ẩn mình hoàn toàn trong bóng tối sâu thẳm của trần hầm bám đầy sương lạnh. Từ góc nhìn này, thấu kính mắt trái quét nhiệt của ông có thể bao quát toàn bộ lối vào.
*XOẠNG!!!*
Cánh cửa bọc thép dày của Hầm trú ẩn Không Độ bị xé rách hoàn toàn bởi một cú quật tàn khốc của bộ vuốt titan. Móng cửa sập xuống, để lộ bóng dáng của một gã đàn ông trung niên mặc áo choàng rách rưới bám đầy bụi rác bước vào. Tay phải của hắn—bộ móng vuốt hợp kim titan sắc nhọn—đang phát ra những tiếng xè xè điện áp cao và những tia điện xanh lam nhảy múa liên tục.
Móng Vuốt bước đi chậm rãi trên nền hầm bám đầy băng giá. Bước chân của hắn không phát ra tiếng động nhờ đôi chân cơ khí chuyên dụng của thợ săn. Hắn nâng bộ móng vuốt lên ngang ngực, thấu kính cảm biến sinh học trên mắt hắn quét liên tục dọc sàn hầm để tìm kiếm vệt nhiệt của "Bóng Ma Phế Thải".
"Cảnh báo! Thiết bị quét nhiệt của đối thủ đang hoạt động ở chế độ quét đa điểm tầm gần. Thời gian trước khi bị phát hiện: Mười hai giây." AI Rỉ Sét cảnh báo trên võng mạc Phan Nam.
Móng Vuốt đang tiến sát đến vị trí ngay phía dưới chỗ Phan Nam đang treo mình. Chỉ cần hắn ngẩng đầu lên, hoặc cảm biến của hắn quét ngược lên trần hầm, lớp giáp cabin màu vàng cam khổng lồ của Phan Nam sẽ bị lộ diện.
Phan Nam đưa ra một quyết định chiến thuật cực đoan. Ông kích hoạt van xả khẩn cấp của Hộp làm mát nitơ lỏng di động sau lưng.
*PHÙ...*
Một luồng Khí nitơ lỏng làm mát âm một trăm chín mươi sáu độ C chầm chậm phun ra từ các ống dẫn đồng chạy quanh lồng não, bao phủ hoàn toàn lớp giáp cabin xe tải và khung xương thép rỉ sét của ông. Luồng khí siêu lạnh lập tức đóng băng mọi vệt nhiệt tỏa ra từ lò phản ứng tủy sống dã chiến, biến toàn bộ thân hình khổng lồ của Phan Nam thành một khối băng vô nhiệt hoàn hảo, đồng nhất với những dầm thép đóng băng của trần hầm.
Cơn đau lạnh giá tột cùng nung nấu tế bào não sinh học của ông khi nhiệt độ dung dịch nuôi não tụt giảm đột ngột, nhưng ông nghiến chặt răng chịu đựng. Bộ ổn định sóng não Titan-1 của ông bị nhiễu điện áp cao từ cửa hầm vừa bị phá, khiến băng thông truyền dẫn thần kinh của ông sụt giảm thêm năm phần trăm.
Móng Vuốt dừng bước ngay phía dưới chỗ Phan Nam treo mình. Hắn quét thấu kính ngắm bắn hồng ngoại qua lại trên sàn hầm trống rỗng, lầm bầm chửi thề một tiếng cộc cằn qua bộ lọc âm thanh rách màng:
"Mẹ kiếp... Vệt nhiệt đỏ rực vừa nãy biến đâu mất rồi? Chỉ có một đống sắt vụn đông cứng trên trần."
Hắn chần chừ, chầm chậm xoay người hướng bộ móng vuốt titan về phía chiếc giường sưởi dã chiến dột nát nằm ở góc hầm.
Ở đó, Phan An đang nằm run rẩy. Hơi sưởi ấm áp từ chiếc lò sưởi dã chiến quá tải đang tỏa ra một vệt nhiệt màu đỏ cam rực rỡ trên cảm biến của thợ săn.
Đột nhiên, lồng ngực gầy gò của Phan An co thắt mạnh. Độc tố hóa chất trong phổi khiến cô bé không thể nhịn thở được nữa. Cô bé bắt đầu thở dốc, từng hơi thở khò khè dồn dập vang lên, tỏa ra những luồng khí ấm áp rực sáng trên dải quét nhiệt của Móng Vuốt.
Móng Vuốt khựng lại. Thấu kính mắt của hắn nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ khi phát hiện ra vệt nhiệt sinh học tương thích cao 99.8% của dự án Xương Thép từ sợi dây chuyền trên cổ cô bé. Hắn chầm chậm bước về phía Phan An, bộ vuốt titan xè xè dòng điện mười nghìn vôn nâng lên, sẵn sàng cắm thẳng vào lồng ngực cô bé để bóc tách di vật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!