Nhạc nềnCyberpunk_City

Đêm Lạnh Không Độ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nhịp thở khò khè của Phan An lịm dần trong bầu không khí lạnh buốt của hầm đá, bắt buộc Phan Nam phải tìm cách trích xuất năng lượng sưởi ấm khẩn cấp.


Cánh cửa bọc thép dày của Hầm trú ẩn Không Độ khép chặt, nuốt chửng những tiếng còi hú báo động đỏ của tuần tra biên cảnh ngoài kia, nhưng lại ném hai cha con vào một vực thẳm câm lặng và buốt giá khác. Nhiệt độ bên trong nhà máy đá cũ bỏ hoang đã tụt xuống âm hai mươi độ C. Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy không gian, chỉ có ánh sáng từ những khối băng hóa chất rò rỉ phát ra thứ sắc xanh lục mờ ảo, quỷ dị.


Phan Nam quỳ lết sát bậu cửa sắt. Khớp hông và đôi chân xích sắt của ông đã liệt vận động hoàn toàn sau cú tiếp đất tàn khốc từ cầu treo đổ sập. Mỗi lần ông cố gắng truyền dòng điện lệnh xuống thân dưới, hệ thống chỉ phản hồi bằng những tiếng rít rỉ sét khô khốc và dòng cảnh báo màu đỏ chói nhấp nháy trên võng mạc thấu kính mắt trái CRT lỗi: "Khớp hông tổn thương cấu trúc một trăm phần trăm. Pin khẩn cấp dưới một phần trăm. Khuyến nghị tắt nguồn cưỡng bức."


"Tắt nguồn... Rè... rè... Khách hàng SN-709... tắt..." Giọng nói chập mạch của AI Rỉ Sét rè rè phát ra từ ổ nhớ phụ bên vai trái cụt, rồi lịm hẳn.


Phan Nam không thể tắt nguồn. Nếu ông ngủ đông lúc này, Phan An sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.


Ông dùng cánh tay phải bọc thép cabin xe tải duy nhất còn lại, ôm chặt lấy Phan An vào lòng. Gương mặt con gái ông nhợt nhạt đến đáng sợ, đôi môi mỏng dính đầy vết muội than đã chuyển sang sắc tím tái. Chiếc mặt nạ lọc khí dã chiến bị rách một góc lớn đang liên tục rò rỉ khí lạnh vào phổi sinh học của cô bé. Mỗi hơi thở của Phan An khò khè, đứt quãng, như sợi chỉ mỏng manh sắp đứt giữa bão tuyết. Cái lạnh âm hai mươi độ đang đông đặc dần những túi phổi bị nhiễm độc khói hóa chất của cô bé. Cơ thể Phan An run lên từng đợt bần bật, rồi lịm dần, lạnh ngắt như một khối sắt vụn.


Phan Nam cảm nhận được hơi ấm sinh học cuối cùng của con gái đang trôi tuột qua lớp giáp thép rỉ sét của mình. Sự bất lực tột cùng nhen nhóm thành ngọn lửa giận dữ trong bộ não sinh học của ông. Dưới lớp kính cường lực bảo hộ của lồng kính bảo hộ ngực đã nứt nẻ chằng chit, bộ não sinh học—phần da thịt con người duy nhất còn sót lại—đang co thắt dữ dội. Những vệt máu đỏ sẫm rò rỉ từ cổng cấy ghép sau gáy bắt đầu sủi bọt, hòa lẫn vào dung dịch muối sinh lý nuôi não tạo thành một màn sương đỏ quỷ dị.


Một lớp sương băng mỏng bắt đầu bám lên bề mặt lồng kính bảo hộ ngực, từ từ làm mờ đi bộ não sinh học đang phát sáng đỏ nhạt bên trong. Cái lạnh đang tấn công vào thành lũy cuối cùng của nhân tính ông.


*Không được đầu hàng. Ta là cha của nó.* Ý thức Phan Nam gầm lên trong câm lặng.


Trong lúc ý thức chao đảo, một mảnh ký ức cũ đột ngột hiện lên trong phân vùng nhớ tủy sống của Phan Nam. Đó là giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp của Chị Ba Thuốc Nam tại khu ổ chuột gầm cầu bãi rác năm nào: "Bố Nam à, rêu ống thải hóa chất dã dạn ở bãi rác này tuy độc, nhưng nếu phơi khô, nó có khả năng giữ nhiệt cực tốt. Khi nào hệ thống sưởi của lớp vỏ thép bị hỏng dưới đêm đông, hãy bóc lớp rêu khô bám trên vách hầm mà đắp lên lồng não. Nó sẽ giữ cho bộ não của chú không bị đông cứng trước khi tìm được nguồn sạc."


Lời khuyên của người thầy thuốc nghèo như một tia chớp xé toạc bóng tối tuyệt vọng. Phan Nam dùng tay phải bám chặt vào dầm thép treo trên đầu, kéo lê thân hình khổng lồ nặng hai tấn hai bò lết trên nền hầm bám đầy băng giá. Tiếng xích sắt rỉ sét kéo lê sột soạt, nặng nề dội vào vách đá âm u.


Ông lết đến góc hầm, nơi những đường ống bay hơi của nhà máy đá cũ bám đầy những mảng rêu biến dị màu xám tro khô khốc. Dùng những ngón tay cơ khí thô ráp đã mất hết lớp đệm cao su, Phan Nam cẩn thận cào từng mảng rêu khô bám chặt trên vách đá lạnh buốt. Ông áp những mảng rêu khô ấy lên xung quanh các vết nứt nẻ của lồng kính bảo hộ ngực, tạo thành một lớp kén cách nhiệt tự chế thô sơ bọc quanh bộ não sinh học của mình.


Lớp rêu khô lập tức phát huy tác dụng, ngăn chặn luồng khí âm hai mươi độ tiếp xúc trực tiếp với lồng kính. Nhiệt độ dung dịch nuôi não đang tụt nhanh lập tức chững lại ở mức ba mươi lăm độ C, tạm thời giữ cho các nơ-ron thần kinh của ông không bị đông cứng. Nhưng đây chỉ là giải pháp tình thế. Phan An cần hơi ấm thực sự để làm giãn nở các túi phổi đang bị đông đặc.


Phan Nam nhìn quanh hầm đông lạnh. Thấu kính mắt trái CRT lỗi nhấp nháy dải quét nhiệt hồng ngoại độ phân giải cực thấp, định vị được một chiếc lò sưởi dã chiến cũ kỹ bằng đồng thau bám đầy bụi băng nằm góc hầm. Chiếc lò sưởi dã chiến này đã mất nguồn điện từ lâu.


Ông thọc tay vào bọc vải rách nát sau lưng, lôi ra nguồn năng lượng cuối cùng mà mình có: một Pin hạt nhân rỉ sét nhặt được từ robot khai mỏ bỏ hoang. Lõi năng lượng hạt nhân cũ kỹ này không có vỏ bọc chì bảo vệ, liên tục rò rỉ một lượng nhỏ bức xạ gamma phát ra ánh sáng tím mờ ảo, chết chóc.


*Trích xuất năng lượng từ pin rò rỉ.* Quy trình kỹ thuật dã chiến cực kỳ nguy hiểm mà Trần Lực từng dạy hiện lên trên võng mạc của ông.


Phan Nam dùng tay phải kéo chiếc lò sưởi dã chiến lại gần. Ông lột bỏ lớp vỏ bảo vệ của bộ chuyển đổi điện áp tự chế bằng dây đồng siêu dẫn quấn quanh cổ tay.


Trong đầu ông thoáng qua ý nghĩ: *Dùng súng hàn áp lực cao dã chiến trên cổ tay phải để tự sưởi ấm khớp gối.* Nhưng hệ điều hành lập tức tính toán ra rủi ro: Ngọn lửa hàn nhiệt độ ba nghìn độ C quá mạnh và tập trung. Trong không gian âm hai mươi độ, sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột sẽ làm giòn và nứt vỡ cấu trúc hợp kim của chân xích, đồng thời ngọn lửa có thể thiêu rụi hoàn toàn lớp đệm cao su bảo vệ các bó cáp tủy sống sợi carbon mới cấy ghép dở dang dọc sống lưng. Đó là một thử nghiệm tự sát.


Ông buộc phải dùng dòng điện cảm ứng từ pin rò rỉ để làm ấm gián tiếp.


Phan Nam dùng ngón tay thép cắm trực tiếp sợi dây đồng siêu dẫn từ bộ chuyển đổi vào cực dương của Pin hạt nhân rỉ sét.


*XÈ XÈ... ĐOÀN...*


Những tia lửa điện màu tím rực rỡ đột ngột bùng phát, nhảy múa điên cuồng quanh bộ chuyển đổi điện áp tự chế. Dòng điện áp cao không ổn định rò rỉ từ lõi uranium nghèo lập tức tràn vào hệ tuần hoàn tủy sống của Phan Nam trước khi truyền sang chiếc lò sưởi dã chiến.


Dòng điện hạt nhân rò rỉ như một bầy kiến lửa mang điện tích chạy dọc sống lưng Phan Nam, nung nóng các bó cáp tủy sống sợi carbon. Cơn co giật từ sự Đào thải tủy cấp 1 bùng phát dữ dội. Toàn thân Phan Nam giật mạnh liên tục trên nền đất đá. Bộ ổn định sóng não Titan-1 gắn quanh hộp sọ sinh học rít lên những tiếng o o chói tai, cố gắng lọc bỏ những tia nhiễu điện từ cực mạnh đang tấn công trực tiếp vào các khớp thần kinh sinh học.


Nhiệt độ lò phản ứng tủy sống dã chiến tăng vọt lên chín mươi độ C, rồi một trăm độ C, chạm ngưỡng quá nhiệt cấp 1 nguy hiểm. Bộ não sinh học bên trong lồng kính bắt đầu co thắt dữ dội dưới áp lực nhiệt lượng tỏa ra từ dòng điện rò rỉ.


*Xả khí nitơ đóng băng khẩn cấp!* Phan Nam truyền lệnh bằng sóng não.


AI Rỉ Sét vừa khôi phục được một phần phân vùng nhớ lập tức mở van xả khẩn cấp của Hộp làm mát nitơ lỏng di động sau lưng ông.


*PHÙ... PHÙ...*


Một luồng Khí nitơ lỏng làm mát âm một trăm chín mươi sáu độ C phun ra từ các van sau lưng, tạo thành một màn sương lạnh giá trắng xóa bao phủ lấy bả vai trái cụt và lồng ngực bọc thép của Phan Nam. Luồng khí siêu lạnh lập tức trung hòa nhiệt lượng tỏa ra từ dòng điện rò rỉ của pin hạt nhân, ép nhiệt độ lò phản ứng tủy sống lùi về mức an toàn ba mươi bảy độ C chỉ trong vòng năm giây.


Sự kết hợp quỷ dị giữa cái lạnh thấu xương của hầm đông, luồng khí nitơ siêu lạnh và dòng điện hạt nhân nóng bỏng đã tạo ra một trạng thái cân bằng lực nhiệt độc đáo. Cái lạnh tàn khốc của môi trường làm đóng băng dầu bôi tủy chân của Phan Nam, nhưng lại chính là lá chắn tự nhiên ngăn chặn bộ não sinh học của ông khỏi bị quá nhiệt và luộc chín bởi dòng điện rò rỉ.


Nhờ dòng điện hạt nhân được trung hòa, chiếc lò sưởi dã chiến cũ kỹ bằng đồng thau đột ngột rùng mình. Cánh quạt gỉ sét bên trong bắt đầu quay cọc cạch, phát ra những âm thanh cơ học nặng nề.


Một luồng khí ấm áp, mang theo ánh sáng vàng cam dịu nhẹ chầm chậm thổi ra từ họng lò sưởi dã chiến, xua tan màn sương băng lạnh giá xung quanh hai cha con.


Phan Nam dùng cánh tay phải bọc thép ôm sát Phan An vào họng lò sưởi. Luồng khí ấm áp sưởi ấm lồng ngực gầy gò của cô bé, làm tan đi lớp sương băng đang bám trên hàng mi và khóe môi tím tái. Nhịp thở khò khè của Phan An chầm chậm giãn ra, tiếng phổi co thắt nhỏ dần. Hơi ấm sinh học ba mươi bảy độ của cô bé bắt đầu khôi phục, nhịp tim hiển thị trên thấu kính mắt trái của Phan Nam dần ổn định trở lại.


Cánh tay phải bọc thép của Phan Nam, nhờ dòng nhiệt lượng ấm áp từ lò sưởi làm tan đi lớp dầu bôi trơn bị đông đặc, đã khôi phục được hai mươi phần trăm độ linh hoạt. Ông có thể cử động nhẹ nhàng các ngón tay thép để vuốt đi những vệt muội than đen kịt trên má con gái. Nhưng đôi chân xích sắt của ông vẫn hoàn toàn liệt vận động, đóng băng cứng ngắc dưới nền đất lạnh giá.


*Ít nhất... con cũng sống.* Phan Nam tự nhủ, một cảm giác thanh thản hiếm hoi len lỏi vào ý thức tột cùng đau đớn của ông.


Nhưng sự yên bình ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt.


Dòng điện rò rỉ không ổn định từ Pin hạt nhân rỉ sét đột ngột tăng vọt, vượt qua bộ biến áp tự chế của Phan Nam và truyền trực tiếp vào mạch điều khiển cổ xưa của chiếc lò sưởi nhà máy đá.


*XOẠNG... XÈ XÈ!*


Một loạt tia lửa điện màu tím rực rỡ bùng lên từ bảng điện của lò sưởi dã chiến, nung nóng cuộn dây đồng siêu dẫn bên trong. Sự cố đoản mạch đột ngột kích hoạt hệ thống rơ-le bảo vệ của Hầm trú ẩn Không Độ—vốn đã bị rỉ sét và chập mạch suốt hàng chục năm.


*REEEEE... REEEEE...*


Tiếng còi báo động nhiệt tầm ngắn của hầm đông lạnh đột ngột rú lên chói tai, âm thanh cơ học rống rít dội vào vách đá vang dội. Trên trần hầm, những bóng đèn cảnh báo màu đỏ xoay tròn điên cuồng, phát ra những luồng ánh sáng đỏ chói mắt.


Cùng lúc đó, một vệt nhiệt hồng ngoại khổng lồ từ chiếc lò sưởi dã chiến đang quá tải điện áp bùng phát, xuyên qua hệ thống ống thông gió rách nát của nhà máy đá cũ, phóng thẳng ra ngoài bầu trời đêm đầy tuyết axit của Tầng Lửng.


Trên võng mạc thấu kính mắt trái CRT lỗi của Phan Nam, dòng cảnh báo màu đỏ chói nhấp nháy dồn dập:


"Cảnh báo! Rò rỉ vệt nhiệt hồng ngoại tầm rộng ra môi trường ngoài. Tọa độ định vị sinh trắc học đã bị lộ."


Cách đó không xa, ngoài màn tuyết axit lạnh lẽo của Tầng Lửng, thấu kính ngắm bắn hồng ngoại tầm xa của thợ săn tiền thưởng Móng Vuốt đang chầm chậm xoay hướng, khóa chặt mục tiêu vào vệt nhiệt đỏ rực vừa bùng phát từ ống thông gió của nhà máy đá cũ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!