Nhạc nềnCyberpunk_City

Tàn Tro Trên Cầu Gãy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ của hệ thống an ninh Tầng Lửng Công Nghiệp rít lên từng nhịp lạnh lùng, xé toạc màn sương axit xám xịt đang cuộn xoáy dữ dội.


Trên sàn thép ranh giới lạnh lẽo ở đầu cầu, cựu binh Phan Nam nằm bất động. Lớp vỏ thép bọc giáp cabin xe tải màu vàng cam rách nát trên ngực ông loang lổ những vệt sẹo xước sâu hoắm, bốc lên những luồng khói xám hăng hắc từ tàn dư của trận bão axit vừa quét qua. Phía sau lưng ông, chiếc Cầu treo đứt gãy nối liền với Vực Rác Đô Thị Tân Khánh đã sụp đổ hoàn toàn. Những dầm thép khổng lồ nặng hàng trăm tấn đã chìm sâu xuống Hồ Axit Sunfuric đáy, cắt đứt vĩnh viễn con đường rút lui duy nhất. Sói Sắt—gã sát thủ cyborg điên cuồng của tập đoàn Vạn Niên—đã bị kẹt lại phía dưới bãi rác hoang tàn cùng với đôi chân phản lực bị hư hại nặng nề. Nhưng cái giá mà Phan Nam phải trả cho cuộc vượt biên khẩn cấp này cũng thảm khốc không kém.


"Rè... rè... Cảnh báo... Nguồn năng lượng hệ thống... một phẩy tám phần trăm..." Giọng nói giả lập rè rè của AI Rỉ Sét vang lên trong phân vùng nhận thức phụ của Phan Nam, chập chờn và đứt quãng liên tục như tiếng một sợi dây cáp đồng bị kéo căng sắp đứt. "Khớp hông... tổn thương cấu trúc... một trăm phần trăm... Hệ thống vận động chân... tê liệt hoàn toàn... Khuyến nghị... khách hàng SN-709... tắt nguồn cưỡng bức..."


Phan Nam phớt lờ dòng cảnh báo màu đỏ đang nhấp nháy liên tục trên võng mạc thấu kính mắt trái CRT lỗi. Ông dùng cánh tay phải bọc thép khổng lồ—cánh tay duy nhất còn nguyên vẹn sau khi tay trái bị Sói Sắt chém đứt—siết chặt Phan An vào lồng ngực bọc thép của mình. Qua lớp kính cường lực bảo hộ của lồng kính bảo hộ ngực đã bị rạn nứt chằng chịt, bộ não sinh học của ông—phần da thịt con người duy nhất còn sót lại—đang co thắt dữ dội. Cơn co thắt từ sự Đào thải tủy cấp 1 chạy dọc sống lưng như một luồng điện cao áp nung nóng các đốt sống thép. Huyết thanh peptide thô dùng để ức chế hệ miễn dịch đã cạn kiệt hoàn toàn, khiến từng nơ-ron thần kinh của ông gào thét đau đớn.


Bên cạnh ông, Phan An vẫn nhắm nghiền mắt, gương mặt gầy gò nhợt nhạt dính đầy vết muội than đen kịt. Chiếc mặt nạ lọc khí dã chiến của cô bé bị rách một góc lớn trong vụ nổ tháp canh trước đó, khiến cô bé hít phải luồng khói độc hóa học đậm đặc từ các đường ống bị vỡ. Phổi sinh học của Phan An đang bị tổn thương nghiêm trọng, mỗi nhịp thở của cô bé đều phát ra tiếng khò khè yếu ớt, lồng ngực gầy nhom phập phồng trong tuyệt vọng. Sợi dây chuyền tủy sống làm bằng đốt xương gốm sinh học cũ của người vợ quá cố Mai đeo trên cổ cô bé vẫn phát ra những luồng ánh sáng huỳnh quang màu xanh lam nhạt yếu ớt, như một đốm lửa nhỏ sắp tắt giữa màn đêm độc.


*Ta không thể tắt nguồn ở đây. Nếu ta lịm đi, Phan An sẽ chết.* Ý thức của Phan Nam gầm lên trong câm lặng.


Ông cố gắng kích hoạt một giao thức khẩn cấp, dồn toàn bộ lượng điện năng ít ỏi còn sót lại vào bộ chuyển đổi tủy sống, cố gắng khởi động lại khớp hông bằng một cú kích nổ điện áp nhẹ.


*RẮC... XÈ XÈ!*


Một luồng điện tím nhạt bùng phát dọc theo các bó cáp tủy sống sợi carbon mới cấy ghép dở dang dọc sống lưng. Nhưng thay vì khởi động được hệ thống chân, dòng điện áp cao đột ngột dội ngược lại do các mối nối bị kẹt cứng bởi mạt sắt đầm lầy. Cú giật mạnh khiến tủy sống sinh học của Phan Nam co giật dữ dội, máu sinh học đỏ sẫm từ các cổng cấy ghép sau gáy phun ra, hòa lẫn vào dung dịch muối sinh lý nuôi não trong lồng ngực tạo thành những vệt đỏ loang lổ quỷ dị.


"Cảnh báo... Hao hụt... năm phần trăm... pin dự phòng... Tiến trình Đào thải tủy cấp 1... tăng nhanh mười lăm phần trăm..." Giọng Rỉ Sét yếu ớt báo cáo. Dung lượng pin khẩn cấp sụt xuống chỉ còn dưới một phần trăm.


Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí phát ra tiếng rít gió khàn đục khô khốc. Cú đột phá thất bại đã cướp đi chút năng lượng cuối cùng của ông, trong khi đôi chân xích sắt vẫn là đống sắt vụn vô tri nặng nề.


Tiếng còi báo động phía trên trần thép của Tầng Lửng ngày càng dồn dập. Phan Nam áp sát tai kim loại bám đầy bụi dầu xuống sàn thép lạnh lẽo. Kỹ năng Lắng nghe phản hồi cơ học kim loại của Lão Nhân Sắt Vụn truyền dạy lập tức phân tích những rung động truyền qua sàn. Tiếng bước chân bọc thép của các toán tuần tra và tiếng móng vuốt kim loại của chó robot đang gõ nhịp dồn dập cách vị trí của ông không đầy hai trăm mét. Sàn thép ẩm ướt axit làm tăng khả năng truyền âm của xích sắt; nếu ông cố gắng bò lết trực tiếp dưới mặt đất, tiếng cọ xát kim loại của thân hình hai tấn hai sẽ dẫn đường cho kẻ thù tìm đến trong vòng ba phút.


*Phải di chuyển lên cao. Sàn thép là cái bẫy âm thanh.* Phan Nam đưa ra quyết định chiến thuật cực đoan.


Ông chầm chậm ngửa đầu nhìn lên hệ thống đường ống kỹ thuật và các dầm thép chịu lực treo lơ lửng ngay phía trên đầu cầu. Những đường ống dẫn hóa chất rỉ sét bám đầy rêu mốc và bụi than công nghiệp chạy chằng chịt như một mạng lưới gân máu khổng lồ của Tầng Lửng.


Phan Nam tắt hoàn toàn bảy mươi phần trăm hệ thống không thiết yếu của cơ thể để dồn toàn bộ nguồn điện năng khẩn cấp còn lại cho cánh tay phải bọc thép cabin duy nhất. Thấu kính mắt trái CRT lỗi tắt lịm hoàn toàn, chỉ còn lại một dải quét nhiệt hồng ngoại độ phân giải cực thấp hiển thị trên võng mạc để định vị các dầm thép phía trên.


Bằng một động tác dứt khoát, Phan Nam vung cánh tay phải khổng lồ lên cao, những ngón tay sắt đã rách nát lớp đệm cao su bám chặt vào một thanh dầm thép chịu lực phi năm mươi treo lơ lửng. Ông dùng sức mạnh cơ bắp cơ khí của một tay, kéo lê toàn bộ thân hình nặng hai tấn hai cùng Phan An rời khỏi mặt đất, treo mình lơ lửng giữa khoảng không ẩm ướt sương axit.


*KENG... RÍT...*


Tiếng rít rỉ sét của khớp vai phải Phan Nam vang lên buốt óc khi phải chịu tải trọng cực hạn. Ông cắn chặt răng cơ khí, dùng tay phải chuyền từ dầm thép này sang thanh ống dẫn khác, lặng lẽ di chuyển dọc theo hệ thống đường ống kỹ thuật trên cao, giữ cho đôi chân liệt hoàn toàn không chạm xuống sàn thép để tránh phát ra tiếng động.


Từ trong khoang ngực bọc thép của ông, robot Chuột cơ khí Tí Teo chui ra. Con robot nhỏ bọc vỏ sắt mỏng, mắt phát ra tia hồng ngoại màu đỏ nhạt, nhanh nhẹn chạy dọc theo các đường ống thông gió nhỏ hẹp phía trên đầu Phan Nam. Tí Teo làm nhiệm vụ dò đường, liên tục truyền ngược bản đồ nhiệt của khu vực xung quanh về võng mạc thấu kính của ông.


Nhờ có Tí Teo, Phan Nam phát hiện ra một toán tuần tra gồm năm lính bọc thép mang súng trường xung lực và hai con chó robot chiến đấu đang quét đèn pha xenon công suất lớn ngay phía dưới dầm cầu gãy. Ánh sáng trắng xanh lạnh lùng của đèn pha cắt qua màn sương axit, rọi thẳng vào vệt dầu máy màu vàng nhạt phát quang mà khớp hông của Phan Nam vừa để lại trên sàn thép lúc nãy.


Một con chó robot đột ngột dừng lại, cảm biến mùi hương sinh học trên đầu nó nhấp nháy ánh sáng đỏ liên tục. Nó bắt đầu sủa rè rè điện tử, hướng mũi về phía vệt dầu rò rỉ dưới đất rồi chầm chậm ngước đầu nhìn lên hệ thống dầm thép phía trên.


Phan Nam khựng lại giữa hai thanh xà gồ rỉ sét. Ông vội vã kéo Phan An vào sâu trong một hốc rác công nghiệp treo lơ lửng—một chiếc thùng chứa phế liệu lọc dầu cũ bám đầy bụi than đen kịt. Ông phủ một tấm bạt rác rách nát bám đầy dầu mỡ lên người hai cha con, rồi kích hoạt giao thức "nín thở sinh học" hoàn toàn.


Lá phổi sinh học nhân tạo trong ngực Phan Nam ngừng chuyển động. Nhịp tim sinh học của bộ não giảm xuống mức tối thiểu, chỉ còn ba nhịp mỗi phút. Hệ thống sưởi ấm của lò phản ứng tủy sống dã chiến tắt ngấm, biến thân hình khổng lồ của ông thành một khối thép lạnh ngắt vô nhiệt, hoàn toàn đồng hóa với nhiệt độ đóng băng của đống phế liệu xung quanh để triệt tiêu vệt nhiệt hồng ngoại trước kính ngắm của đối thủ.


Con chó robot tuần tra chầm chậm bước đến ngay phía dưới thùng rác phế liệu. Ánh đèn pha xenon từ mũ giáp của lính tuần tra quét qua quét lại trên tấm bạt rác, chỉ cách lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam vài centimet. Mùi dầu máy sinh học tinh khiết rò rỉ từ bả vai trái cụt của ông đang loang ra trong không khí ẩm ướt, kích thích cảm biến của con chó robot khiến nó gầm gừ liên tục.


*Tí Teo, kích hoạt nhiễu sóng.* Phan Nam truyền lệnh bằng sóng não đặc thù qua cổng phát sóng vai trái.


Ở phía đối diện của hành lang kỹ thuật, con Chuột cơ khí Tí Teo đột ngột nhảy xuống từ đường ống dẫn khí. Nó kích hoạt cảm biến khoảng cách siêu âm cực nhạy, phát ra một dải sóng nhiễu điện từ tần số cao tầm ngắn hướng thẳng về phía một trạm biến áp dã chiến cũ cách đó năm mươi mét.


*XOẠNG... XÈ XÈ!*


Trạm biến áp bị nhiễu sóng đột ngột phát ra một loạt tia lửa điện màu xanh lục rực rỡ, kèm theo tiếng nổ nhỏ của tụ điện. Tiếng động cơ khí và vệt nhiệt hồng ngoại bất ngờ bùng phát ở phía xa lập tức thu hút sự chú ý của toán tuần tra.


"Phát hiện dao động năng lượng ở phân khu bảo trì phía Đông! Toàn đội chuyển hướng quét!" Tiếng gầm rú của đội trưởng tuần tra vang lên qua bộ đàm.


Con chó robot chiến đấu khựng lại, đôi mắt quét laser đỏ của nó quay ngoắt về phía trạm biến áp đang bốc khói, rồi nhanh nhẹn lao đi theo lệnh của lính tuần. Tiếng bước chân kim loại dồn dập lùi dần vào bóng tối của sương mù axit.


Phan Nam chầm chậm thở ra một luồng khí lạnh xám xịt từ bộ lọc khí rách màng lọc. Ông dùng tay phải bám vào dầm thép, kéo thân hình nặng nề trượt xuống khỏi thùng phế liệu. Dung dịch muối sinh lý nuôi não của ông đã tiêu hao thêm mười hai phần trăm do áp lực căng thẳng thần kinh tột độ, khiến bộ não sinh học bên trong lồng kính bảo hộ ngực co thắt liên hồi vì thiếu dưỡng chất.


*Ta phải tìm được nơi ẩn náu khẩn cấp trước khi nguồn điện hai phần trăm này cạn kiệt hoàn toàn.*


Tí Teo nhanh nhẹn chạy dẫn đường phía trước. Sau vài phút luồn lách qua các khe nứt rác thải công nghiệp bám đầy sương muối, con chuột cơ khí dừng lại trước một cánh cửa bọc thép dày bọc lớp cao su cách nhiệt đã bị mủn nát một nửa.


Trên tấm biển sắt rỉ sét treo nghiêng ngả phía trên cánh cửa, dòng chữ "Hầm trú ẩn Không Độ - Nhà máy đá Tân Khánh cũ" hiện ra mờ nhạt dưới ánh chớp.


Phan Nam dùng tay phải bọc thép bóp chặt tay nắm cửa bọc cao su, dùng hết sức mạnh áp lực thủy lực còn sót lại để vặn gãy chốt khóa cơ học đã rỉ sét lâu năm. Cánh cửa nặng nề chầm chậm mở ra, phả ra một luồng khí lạnh giá buốt xương và mùi amoniac nồng nặc từ hệ thống làm lạnh cũ bị bỏ hoang.


Ông kéo lê đôi chân xích sắt liệt hoàn toàn qua bậu cửa, đưa Phan An vào bên trong hầm đông lạnh tối tăm. Cánh cửa bọc thép bọc cao su khép chặt lại phía sau lưng họ, ngăn cách hoàn toàn với tiếng còi báo động đỏ đang rú lên điên cuồng bên ngoài.


Nhưng ngay khi bước vào bên trong, Phan Nam nhận ra một hiểm họa mới đang chờ đợi họ. Nhiệt độ bên trong Hầm trú ẩn Không Độ đang ở mức âm hai mươi độ C. Hệ thống sưởi ấm của lò phản ứng tủy sống dã chiến của Phan Nam đã hoàn toàn cạn kiệt năng lượng sau cuộc trốn chạy cực hạn, không thể tỏa nhiệt để sưởi ấm cho Phan An.


Nhiệt độ cơ thể của Phan An bắt đầu giảm sâu dưới tác động của cái lạnh thấu xương trong hầm đá. Phổi của cô bé, vốn đã bị tổn thương nặng nề do ngộ độc khói hóa chất, bắt đầu có dấu hiệu bị đông đặc lại. Tiếng khò khè yếu ớt từ lồng ngực gầy gò của con gái Phan Nam lịm dần, nhịp tim sinh học của cô bé chập chờn trên màn hình hiển thị của thấu kính mắt trái lỗi, báo hiệu ranh giới tử thần đang cận kề.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!