Bóng Đen Từ Tầng Lửng
Mưa axit rầm rập trút xuống Vực Rác Đô Thị Tân Khánh, gầm rú như một bầy dã thú bị giam cầm dưới đáy vực sâu. Từng giọt hóa chất đậm đặc rơi xuống lớp vỏ giáp thép cabin xe tải của Phan Nam, rít lên những tiếng xèo xèo buốt óc, tỏa ra làn khói xám xịt nồng nặc mùi lưu huỳnh. Thân hình khổng lồ cao hai mét rưỡi của ông khập khiễng bước đi giữa những núi phế liệu rỉ sét đổ nát. Khớp hông cơ khí chỉ hoạt động ở mức năm mươi phần trăm công suất sau trận chiến sinh tử với Cai ngục Lâm, khiến mỗi nhịp bước của chân xích sắt đều phát ra tiếng nghiến kim loại khô khốc, nặng nề kéo lê một vệt bùn đen loang lổ dầu máy.
Trong vòng tay phải bọc thép cabin sứt sẹo của Phan Nam, Phan An nằm im lìm. Cô bé mười sáu tuổi gầy gò, gương mặt xám ngoét dính đầy muội than bẩn thỉu, hơi thở thều thào đứt quãng qua chiếc mặt nạ lọc khí dã chiến đã bị rách một góc. Vụ nổ lò hơi áp lực cao tại Trạm gác số 4 cùng luồng khói độc hóa học đậm đặc tràn ra từ các đường ống bị vỡ đã khiến phổi sinh học của cô bé bị tổn thương nghiêm trọng. Đầu cô bé ngoẹo sang một bên, sợi dây chuyền tủy sống làm bằng đốt xương gốm sinh học cũ của người vợ quá cố Mai đeo trên cổ vẫn phát ra những luồng ánh sáng huỳnh quang màu xanh lam nhạt yếu ớt, như một đốm lửa nhỏ sắp tắt giữa màn mưa độc.
"Cảnh... báo... Rè... rè... Phân vùng... bộ... nhớ... đệm... trống... ba mươi... phần... trăm... dữ... liệu... bị... xóa..." Giọng nói giả lập rè rè của AI Rỉ Sét vang lên trong phân vùng nhận thức phụ của Phan Nam, chập chờn và đứt quãng liên tục. Đốm sáng màu cam trên bả vai trái của ông nhấp nháy vô hồn như một bóng đèn sắp cháy do ảnh hưởng từ luồng sóng EMP tàn phá của Lâm trước đó. "Nhiệt... độ... hệ... thống... chín mươi... sáu... độ... Dung... dịch... nuôi... não... rò... rỉ... bốn mươi... mốt... phần... trăm... Khuyến... nghị... khách... hàng... SN-709... dừng... vận... động..."
Phan Nam phớt lờ những dòng cảnh báo màu đỏ đang nhấp nháy liên tục trên võng mạc thấu kính mắt trái CRT lỗi. Ông siết chặt cánh tay phải, ôm sát Phan An vào lồng ngực bọc thép của mình. Qua lớp kính cường lực bảo hộ đã bị rạn nứt chằng chịt loang lổ vệt máu sinh học đỏ sẫm đang sủi bọt, bộ não sinh học của ông—phần da thịt con người duy nhất còn sót lại—đang co thắt dữ dội. Cơn co thắt từ sự Đào thải tủy cấp 1 chạy dọc sống lưng như một luồng điện cao áp nung nóng các đốt sống thép. Huyết thanh peptide thô dùng để ức chế hệ miễn dịch đã cạn kiệt hoàn toàn sau ca đào thoát khẩn cấp. Từng nơ-ron thần kinh của ông đang gào thét đòi hỏi chất ức chế sinh học cao cấp hơn, nếu không, chỉ trong vòng vài giờ nữa, bộ não này sẽ bị hoại tử vĩnh viễn vùi lấp dưới đống sắt vụn.
*Ta phải đưa con bé lên Tầng Lửng Công Nghiệp. Trần Lực đã nói chỉ có huyết thanh tái tạo gen gốc ở Đặc khu vô trùng mới cứu được phổi của Phan An và tủy sống của ta. Ta không thể dừng lại.* Ý thức của Phan Nam gầm lên trong câm lặng, đè bẹp những tín hiệu đau đớn giả lập đang dội về từ các bó cáp tủy carbon.
Trước mắt ông, chiếc Cầu treo đứt gãy hiện ra giữa màn sương mù axit dày đặc. Đó là một cấu trúc thép khổng lồ từ thời thuộc địa, nối liền đáy bãi rác với khu vực nhà máy tự động hóa của Tầng Lửng Công Nghiệp treo lơ lửng phía trên. Chiếc cầu đã bị đánh sập một nửa trong cuộc chiến tranh thanh trừng Sư đoàn 5 năm xưa, phần dầm thép còn lại treo lơ lửng, đung đưa dữ dội trước những luồng gió rít mang theo mạt sắt sắc nhọn. Bên dưới chiếc cầu gãy, sâu thẳm hàng trăm mét, là Hồ Axit Sunfuric đáy màu xanh lục bảo bốc khói độc cuồn cuộn—thứ chất thải hóa học ăn mòn mọi hợp kim thông thường chỉ trong vài phút.
*Cộc... cộc... cộc...*
Một tiếng động kim loại gõ nhịp gớm ghiếc đột ngột vang lên từ phía sau dầm thép chân cầu, xuyên qua tiếng mưa axit rầm rập. Tiếng gõ nhịp đều đặn, lạnh lùng, mang theo tần số rung động điện từ cực cao chạy dọc theo mặt đất truyền thẳng vào hệ thống cảm biến địa chấn dã chiến bên tai phải của Phan Nam.
Phan Nam khựng bước chân xích sắt. Ông chầm chậm xoay thân hình khổng lồ nặng hai tấn hai lại.
Từ trong màn sương mù axit xám xịt, một bóng đen thon gọn chầm chậm bước ra. Toàn thân hắn được bọc trong lớp giáp hợp kim titan đen bóng rực rỡ dưới ánh chớp, hoàn toàn không bị ăn mòn bởi những giọt mưa axit sunfuric đậm đặc. Đôi chân của hắn là các khớp phản lực điện từ phát ra tiếng gõ nhịp "cộc... cộc..." đặc trưng do bị lệch trục nhẹ sau vụ va chạm dã chiến trước đó. Trên tay phải của hắn, một thanh kiếm laser lỗi tần số đang phát ra những tia plasma màu đỏ cam nhấp nháy liên tục, rít lên những tiếng xè xè chói tai nung nóng bầu không khí ẩm ướt xung quanh.
Sói Sắt.
Sát thủ cyborg tinh nhuệ của tập đoàn quân sự Vạn Niên đã tìm đến theo vệt sóng ngắn định danh SN-709 rò rỉ từ thiết bị liên lạc của Lâm. Đôi mắt quét laser màu đỏ rực của hắn khóa chặt vào lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam, nơi bộ não sinh học đang phát sáng đỏ nhạt nhòa giữa dung dịch muối sinh lý loang lổ máu.
"Mẫu thử nghiệm SN-709," Sói Sắt cất giọng lạnh lùng, âm thanh phát ra qua bộ lọc âm thanh kim loại vô cảm nhưng đầy sự khinh bỉ. "Một bộ khung thép rỉ sét rách nát kết hợp với một bộ não sinh học đang phân rã. Ngươi đã giết chết cai ngục Lâm, giải phóng lũ thợ rác bẩn thỉu, nhưng hành trình đào tẩu của ngươi kết thúc ở đây rồi. Giám đốc Khải muốn thu hồi bộ não của ngươi để hoàn thiện dự án Xương Thép. Hãy tự tháo dỡ lồng ngực, hoặc để ta dùng thanh kiếm này bóc tách nó ra."
Phan Nam không trả lời. Ông chầm chậm lùi lại một bước, chân xích sắt khập khiễng nghiến lên dầm thép cầu treo phát ra tiếng rít chói tai. Cánh tay phải bọc thép cabin của ông ôm chặt Phan An vào góc khuất sau bả vai trái cụt bốc khói nhẹ để che chắn tầm quét của kiếm laser.
*Rè... rè... Cảnh... báo... Đối... thủ... có... tốc... độ... di... chuyển... vượt... trội... chín mươi... lăm... phần... trăm... Khuyến... nghị... không... đối... đầu... trực... diện...* Giọng nói của Rỉ Sét chập chờn cảnh báo.
Sói Sắt không đợi câu trả lời. Khớp chân phản lực điện từ của hắn đột ngột rống rít dữ dội, phun ra hai luồng lửa xanh lam cực mạnh. Thân hình hắn lao vút về phía trước như một tia chớp đen, thanh kiếm laser vạch ra một đường cầu vồng lửa màu đỏ cam rực rỡ, nhắm thẳng vào bả vai phải của Phan Nam mà chém tới.
Phan Nam phản xạ theo bản năng biệt kích của Sư đoàn 5 cũ. Ông không thể né tránh do khớp hông bị liệt năm mươi phần trăm công suất. Bằng một động tác dứt khoát, ông vung cổ tay phải, kích hoạt súng hàn áp lực cao dã chiến. Một luồng tia lửa hàn nhiệt độ ba nghìn độ C phụt ra từ họng phun, cố gắng tạo ra một rào chắn lửa chặn đứng đường lao của sát thủ.
*PHÙ... XÈ XÈ!!!*
Nhưng luồng gió bão axit dữ dội quét qua cầu gãy đã thổi bạt ngọn lửa hàn dã chiến sang một bên. Tia lửa nhiệt độ cao chỉ kịp liếm nhẹ vào lớp giáp titan bọc ngoài bả vai của Sói Sắt, tạo ra vài tia lửa điện vô hại trước khi tắt lịm dưới màn mưa hóa chất đậm đặc. Lớp giáp titan của sát thủ không hề để lại một vết xước.
*XOẠNG!!!*
Thanh kiếm laser lỗi tần số của Sói Sắt chém thẳng vào tấm giáp vai cabin xe tải bọc trên tay phải của Phan Nam. Sức nóng khủng khiếp của dòng plasma nung chảy tấm thép chịu lực dày hai mươi milimet trong vòng một tích tắc, cắt đứt một đường ống dẫn dầu thủy lực dã chiến. Dầu thủy lực đen đặc phun ra xối xả, bốc cháy ngùn ngụt dưới lưỡi kiếm laser.
Phan Nam rên lên một tiếng gầm rú cơ khí khàn đục qua bộ phát âm rách màng lọc. Lực chém cực đại từ chân phản lực của Sói Sắt hất văng thân hình hai tấn hai của ông lùi lại phía sau vài mét, bánh xích chân trượt dài trên dầm thép rỉ sét mấp mé rìa cầu treo đứt gãy. Bên dưới chân ông, dòng nước xanh lục bảo của Hồ Axit Sunfuric đáy đang cuộn sóng khói độc rít gầm như muốn nuốt chửng lấy kẻ sẩy chân.
Sói Sắt hạ cánh xuống dầm thép cầu treo cách Phan Nam năm mét, bước chân gõ nhịp "cộc... cộc..." lạnh lùng dọc theo bản thép dốc đứng. Hắn chầm chậm vung thanh kiếm laser dính dầu máy đang cháy, gương mặt bọc thép titan phản chiếu ánh lửa cam quỷ dị.
"Chỉ có thế thôi sao, cựu binh biệt kích?" Sói Sắt khinh bỉ. "Bộ khung xương rác rưởi của ngươi không chịu nổi ba nhát chém nữa đâu."
Phan Nam liếc nhìn Phan An đang nằm ngất xỉu trong lòng mình. Vệt máu đỏ loang lổ trong lồng kính bảo hộ ngực của ông đang sủi bọt nhanh hơn do nhiệt độ dung dịch nuôi não tiếp tục tăng cao dưới áp lực căng thẳng thần kinh. Cơn co thắt tủy sống Đào thải tủy cấp 1 giật thắt mạnh, khiến tay phải bọc thép của ông run rẩy chập chờn, áp lực dầu thủy lực giảm sụp xuống mức báo động.
*Nếu ta tiếp tục chiến đấu cận chiến tại đây, ta sẽ chết, và Phan An cũng sẽ bị bắt. Ta không thể thắng hắn bằng vũ lực trong tình trạng kiệt quệ này. Phải dùng địa hình cầu gãy.*
Một suy luận chiến thuật dã chiến lóe lên trong bộ não sinh học của Phan Nam. Ông quan sát cấu trúc cầu treo đứt gãy. Chiếc cầu được giữ thăng bằng nhờ bốn sợi cáp treo bằng thép chịu lực phi năm mươi đã rỉ sét nặng chạy dọc từ tháp treo tầng lửng xuống dầm cầu bãi rác. Nếu các sợi cáp này bị đứt, toàn bộ phần dầm cầu treo phía bãi rác sẽ sụp đổ hoàn toàn xuống hồ axit bên dưới.
Sói Sắt đang đứng ngay giữa dầm cầu treo dốc đứng, tự tin vào đôi chân phản lực và thanh kiếm laser của mình.
Sói Sắt lại phóng chân phản lực, thanh kiếm laser vung lên thực hiện nhát chém quyết định nhắm thẳng vào lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam.
Phan Nam không lùi lại. Ông chủ động dùng sức nặng hai tấn hai của mình đổ ập về phía trước, nhưng không phải để tấn công Sói Sắt, mà là để gá đỡ cú chém. Ông vung bả vai trái cụt bọc thép cabin dày chịu đựng nhát chém của kiếm laser, chấp nhận để dòng plasma nung chảy nốt phần thép bảo vệ vai trái, tạo ra một tiếng nổ nhiệt lượng cực lớn.
*UỲNH!!!*
Sức va đập mạnh mẽ hất văng Sói Sắt lệch hướng sang bên phải. Ngay trong khoảnh khắc đối thủ bị mất thăng bằng do phản lực từ cú chém, Phan Nam dùng cánh tay phải bọc thép cabin còn lại, kích hoạt súng hàn áp lực cao dã chiến, bắn một phát lửa nhiệt độ cực đại trực diện vào sợi cáp treo giữ cầu bên trái của Sói Sắt.
Đồng thời, AI Rỉ Sét chập mạch cũng tự động bộc phát dòng điện từ Bộ ổn định sóng não Titan-1 truyền thẳng vào hệ thống tời kéo neo đậu của Phan Nam.
*XOẠNG!!!*
Sợi cáp treo rỉ sét chịu tải trọng cực lớn của cầu bị ngọn lửa hàn và sức nặng của hai cỗ máy nung cắt đứt lìa, phát ra tiếng nổ giòn tan như tiếng sấm sét. Sợi cáp thép phi năm mươi quất mạnh vào không trung, kéo theo sự sụp đổ dây chuyền của dầm cầu treo rỉ sét.
Toàn bộ nửa dầm cầu phía bãi rác bắt đầu nghiêng ngả dữ dội, dầm thép rỉ sét rạn nứt nứt nẻ sụt lở dữ dội dọc theo các mối nối dã chiến. Những tấm container bọc thép làm mặt cầu đổ ụp xuống Hồ Axit Sunfuric đáy bên dưới, tạo ra những tiếng xèo xèo ăn mòn khủng khiếp và những làn khói độc màu lục bảo bốc cao nghi ngút.
Sói Sắt biến sắc. Khớp chân phản lực điện từ của hắn gầm rú điên cuồng hòng giúp hắn bay vọt lên cao thoát khỏi dầm cầu đang sụt lở, nhưng sức nặng của lớp giáp titan bọc ngoài và dầm thép sụp đổ kéo theo đã hút chặt hắn xuống đầm lầy sắt vụn đang rơi tự do.
*RẦM!!!*
Một dầm thép khổng lồ đổ ụp xuống, đập trúng chân phản lực điện từ của Sói Sắt, kéo theo một phần chân phản lực của hắn rơi thẳng xuống dòng nước axit sủi bọt bên dưới.
"Thằng chó phế thải!" Sói Sắt gầm lên giận dữ, thanh kiếm laser quét loạn xạ trong không trung nhưng không thể bám vào đâu giữa khoảng không sụt lở.
Ngay trong khoảnh khắc dầm cầu treo sụp đổ hoàn toàn dưới chân mình, Phan Nam dùng tay phải ôm chặt Phan An, dồn toàn bộ nguồn năng lượng hạt nhân mười phần trăm còn lại vào pít-tông thủy lực cánh tay phải, kích hoạt thiết bị Phóng cáp neo đậu cơ học.
*VÚT... XOẠNG!!!*
Sợi cáp thép phi mười bắn ra từ cổ tay phải của Phan Nam, lao vút qua khoảng không sương mù axit dày đặc, cắm chặt những ngón vuốt neo bằng thép manganese siêu cứng vào dầm thép chịu lực kiên cố của phía đầu cầu Tầng Lửng Công Nghiệp bên kia biên giới.
Phan Nam dùng lực tời kéo khổng lồ của tay phải, kéo cả thân hình hai tấn hai và Phan An bay vút qua khoảng không nứt nẻ đang sụp đổ, nhảy qua ranh giới biên cảnh bãi rác ngay trước khi dầm cầu treo đổ ụp hoàn toàn xuống hồ axit.
*UỲNH!!!*
Thân hình khổng lồ của Phan Nam tiếp đất cực mạnh xuống sàn thép lạnh lẽo của Tầng Lửng Công Nghiệp. Cú va đập vật lý cực lớn dưới tải trọng hai tấn hai khiến toàn bộ hệ thống lò xo giảm chấn dã chiến dọc khung sườn bị ép chặt phát ra tiếng rạn nứt giòn tan.
*RẮC... RẮC... RẮC...*
Khớp hông cơ khí và các pít-tông thủy lực ở hai chân của Phan Nam bị rạn nứt cấu trúc hoàn toàn dưới áp lực va đập cực hạn. Hệ thống chân xích sắt gầm rú lên một tiếng chói tai rồi hoàn toàn tắt lịm, rò rỉ những dòng dầu thủy lực đen kịt loang lổ trên sàn thép vô trùng. Hệ thống vận động chân của ông bị tê liệt hoàn toàn vĩnh viễn dã chiến.
Phía sau lưng ông, chiếc Cầu treo đứt gãy đã đổ sập hoàn toàn xuống Hồ Axit Sunfuric đáy, cắt đứt vĩnh viễn con đường quay trở lại Vực Rác Đô Thị Tân Khánh. Màn sương mù axit và khói độc màu lục bảo bốc lên che khuất hoàn toàn đống đổ nát bên dưới, để lại một khoảng không im lặng chết chóc.
Phan Nam nằm bất động trên sàn thép gỉ sét của Tầng Lửng Công Nghiệp, một tay vẫn ôm chặt Phan An vào lòng. Lồng kính bảo hộ ngực của ông nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ rồi lịm dần xuống mức báo động đỏ hai phần trăm pin khẩn cấp. Bộ não sinh học bên trong co thắt mạnh mẽ do cạn kiệt huyết thanh peptide thô, từng cơn co giật tủy sống Đào thải tủy cấp 1 tàn phá ý thức của ông.
Bên cạnh ông, Phan An khẽ động đậy, lồng ngực gầy gò của cô bé phập phồng yếu ớt dưới làn sương độc hóa chất đang bắt đầu đông đặc trong phổi.
*Ta đã vượt biên thành công... nhưng chân của ta... không thể cử động được nữa... Phan An... con phải sống...* Ý thức của Phan Nam chìm dần vào bóng tối ngủ đông cưỡng bức, trong khi tiếng còi báo động nhiệt tầm ngắn của hệ thống an ninh Tầng Lửng bắt đầu rú lên dồn dập từ phía xa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!