Nhạc nềnCyberpunk_City

Bóng Ma Dưới Mưa Axit

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Axit sunfuric rơi trên da thịt là một cơn ác mộng sinh học. Nhưng đối với một bộ não sinh học bị giam cầm trong một khung xương thép rỉ sét như Phan Nam, axit rơi trên những bó cáp tủy sống bị hở lại là một loại cực hình tàn khốc gấp vạn lần.


*Xèo... xèo...*


Từng giọt mưa hóa chất đậm đặc trút xuống từ những đám mây xám xịt của Tầng Lửng Công Nghiệp, xuyên qua làn sương mù độc hại của Vực Rác Đô Thị Tân Khánh, rơi thẳng vào bả vai trái bị nung chảy của ông. Lớp vỏ thép bảo vệ ngoài vai trái đã bị ngọn lửa hồ quang của lò thiêu hủy hoại đến ba mươi phần trăm trong ca đào thoát vừa rồi, để lộ ra những bó cáp quang dẫn truyền thần kinh trần trụi. Những sợi cáp mỏng manh phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh nhạt nhấp nháy yếu ớt, giờ đây đang bị dòng nước axit ăn mòn, sủi bọt trắng xóa.


"Cảnh báo: Phát hiện hóa chất ăn mòn nồng độ cao xâm nhập phân khu tủy sống cổ," giọng nói rè rè, chập chờn của AI Rỉ Sét vang lên trong phân vùng nhận thức phụ của Phan Nam. Đốm sáng màu cam trên vai trái của ông nhấp nháy liên tục như một bóng đèn sắp cháy. "Tốc độ truyền dẫn tín hiệu thần kinh giảm mười hai phần trăm. Khuyến nghị khách hàng SN-709: Tìm kiếm khu vực che chắn hoặc kích hoạt giao thức tự trung hòa bằng kiềm dã chiến. Thời gian dự kiến trước khi đứt gãy kết nối vận động hoàn toàn: Ba mươi sáu phút."


Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí. Tiếng kim loại nghiến vào nhau rít lên kèn kẹt giữa tiếng mưa rơi rầm rập trên những núi phế liệu khổng lồ xung quanh. Ông cố gắng truyền lệnh vận động xuống hai chân.


Không có phản hồi.


Lò phản ứng tủy sống dã chiến sau lưng ông đang ở trạng thái quá nhiệt cấp một sau cú húc gãy bản lề cửa lò áp lực. Các pít-tông thủy lực ở khớp hông và đầu gối trái bị kẹt cứng hoàn toàn bởi mạt sắt rỉ và dầu thủy lực bị đông đặc do nhiệt độ quá cao. Đôi chân nặng nề bọc xích sắt trợ lực giờ đây không khác gì hai khối tạ xám xịt găm chặt ông xuống nền đất bám đầy bùn dầu đen kịt.


"Không được gục ngã ở đây..." Phan Nam tự nhủ trong tâm trí, tiếng thì thầm sinh học duy nhất còn sót lại trong lồng kính bảo hộ ngực.


Phía trước ông, Vực Rác Đô Thị Tân Khánh trải dài như một mê lộ vô tận của sự tàn tích công nghệ. Những núi rác thải kim loại cao hàng trăm mét, những xác tàu chiến hỏng của Sư đoàn 5 nằm nghiêng ngả như những con quái vật thời cổ đại bị hóa thạch, và những đường ống thoát nước thải khổng lồ liên tục xả ra thứ nước đen ngỏm, bốc khói khét lẹt. Đây là thế giới của phế thải, nơi tập đoàn quân sự Vạn Niên vứt bỏ mọi bằng chứng về sự tàn bạo của họ suốt nửa thế kỷ qua.


Và Phan An đang ở ngoài kia. Đứa con gái mười sáu tuổi của ông đang ngày đêm tìm kiếm cha mình dọc theo những bãi rác này, mang theo chiếc thẻ bài quân sự cũ khắc số định danh SN-709. Ông đã hứa sẽ trở về làm cha của cô bé. Lời hứa đó là mỏ neo duy nhất giữ cho bộ não sinh học lơ lửng trong dung dịch muối sinh lý trên ngực ông không bị bóp nghẹt bởi bản năng tàn sát của hệ điều hành quân sự.


Phan Nam dồn toàn bộ dòng điện lệnh còn lại vào cánh tay phải bọc thép cabin xe tải màu vàng cam sứt sẹo. Đó là bộ phận duy nhất còn hoạt động ổn định. Ông cắm sâu những ngón tay thép thô ráp xuống lớp bùn dầu đặc quánh, bám chặt vào một thanh dầm chịu lực của một chiếc container rỉ sét gần đó, rồi dùng sức kéo lê thân hình nặng hai tấn của mình về phía trước.


*RẸT... RẸT...*


Tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá phế liệu phát ra những âm thanh chói tai. Mỗi mét bò lết là một lần hệ thần kinh giả lập dội ngược về những cơn đau nhức nhối. Pin hạt nhân dự phòng của ông chỉ còn mười phần trăm, liên tục nhấp nháy đỏ trên màn hình võng mạc ảo của thấu kính mắt trái CRT.


"Rỉ Sét... Tắt... tắt toàn bộ hệ thống sưởi ấm lồng não. Chuyển năng lượng dự phòng sang pít-tông tay phải," Phan Nam thở dốc dã chiến qua bộ lọc khí rè rè.


"Yêu cầu được thực thi," Rỉ Sét phản hồi, giọng nói giả lập mang chút châm biếm. "Nhiệt độ hộp sọ sinh học sẽ giảm xuống mức mười hai độ C trong vòng năm phút. Nguy cơ đông cứng dịch tủy tăng ba mươi phần trăm. Nhưng này, ít nhất cánh tay phải của khách hàng sẽ có thêm lực để bò lết thêm vài mét nữa trước khi chúng ta cùng hóa thành sắt vụn dưới mưa axit."


Phan Nam không quan tâm đến lời lảm nhảm của AI lỗi. Ông cần phải tìm một góc khuất để tránh né cơn bão axit đang ngày càng dữ dội.


Bất chợt, Phan Nam dừng lại. Ông quỳ một gối, áp sát tai kim loại bên phải xuống nền đất bám đầy mạt sắt rỉ.


Kỹ năng chiến đấu biệt kích của Sư đoàn 5 cũ thức tỉnh trong tiềm thức. Ông bắt đầu áp dụng phương pháp *Lắng nghe phản hồi cơ học kim loại*. Trong thế giới bãi rác này, mọi chuyển động nặng nề của máy móc đều tạo ra những làn sóng chấn động truyền qua sắt thép nhanh hơn truyền qua không khí.


*Cộc... cộc... cộc...*


Những nhịp rung động cơ học rất nhỏ, nhưng cực kỳ đều đặn, truyền từ khoảng cách khoảng ba trăm mét phía sau. Đó không phải là tiếng sụt lở tự nhiên của núi rác. Đó là tiếng bước chân kim loại của những thực thể bốn chân di chuyển với tốc độ cao, phối hợp nhịp nhàng theo đội hình chiến thuật.


"Chó Sắt," Phan Nam lẩm bẩm, thấu kính mắt trái CRT nhấp nháy một luồng sáng đỏ cảnh giác.


"Chính xác," Rỉ Sét bổ sung dữ liệu trên màn hình võng mạc ảo của ông. "Đàn chó robot chiến đấu của ban cai quản phân khu một, dưới quyền cai ngục Lâm. Chúng được trang bị cảm biến mùi hương sinh học siêu nhạy, chuyên đánh hơi mùi dầu máy sinh học đặc trưng của dự án Xương Thép rò rỉ từ cơ thể khách hàng. Khoảng cách: Hai trăm tám mươi mét. Thời gian tiếp cận dự kiến: Trăm hai mươi giây."


Phan Nam nhìn xuống khớp gối trái của mình. Một vệt chất lỏng màu vàng nhạt, hơi phát quang dưới ánh sáng mờ ảo của bão axit, đang rò rỉ từ đường ống dẫn lực bị nứt. Đó là dầu máy sinh học tinh khiết - dòng máu cơ khí duy nhất giúp nuôi dưỡng các khớp nối tủy sống của ông. Mùi hương hóa học đặc trưng của quân đội tỏa ra từ vệt dầu rò rỉ chính là ngọn hải đăng dẫn đường cho bầy chó robot săn đuổi.


Ông phải che giấu mùi hương này ngay lập tức.


Phan Nam dùng tay phải bọc thép cào mạnh vào vách một thùng phi rỉ sét bên cạnh, cạo ra một nắm mạt sắt rỉ lẫn lộn với bùn dầu đen kịt. Ông đắp mạnh nắm bùn sắt đó lên khớp gối trái đang rò rỉ, cố gắng bịt kín khe nứt thủy lực để ngăn chặn mùi hương phát tán vào không khí.


Tuy nhiên, cơn bão axit sunfuric trút xuống quá mạnh. Những giọt mưa hóa chất độc hại liên tục xối xả vào khớp gối, rửa trôi lớp bùn sắt rỉ mà ông vừa đắp lên chỉ trong vòng vài giây, để lộ ra vệt dầu máy màu vàng nhạt tiếp tục chảy tràn xuống vũng nước axit dưới đất.


"Mưa axit đang làm loãng mùi dầu máy sinh học, nhưng nó lại làm tăng độ dẫn điện của mặt đất," Phan Nam nhận định chiến thuật, bộ não sinh học của ông hoạt động với tốc độ quét dữ liệu cực nhanh. "Nếu ta khởi động động cơ xích chân để di chuyển nhanh lúc này, dòng điện từ lò phản ứng tủy sống rò rỉ sẽ truyền qua nước axit, tạo ra một vệt điện từ khổng lồ trên máy quét của chúng."


"Và chúng ta sẽ bị nướng chín bởi loạt đạn xung lực tầm xa trước khi kịp bò tới núi rác kế tiếp," Rỉ Sét châm chọc. "Khuyến nghị khách hàng: Đứng im và giả vờ làm một đống sắt vụn vô tri. Kích hoạt giao thức giả lập sóng chết lâm sàng."


Phan Nam nghiến răng. Đứng im đồng nghĩa với việc giao phó mạng sống cho sự may rủi. Nhưng di chuyển trong tình trạng liệt chân và rò rỉ điện từ lúc này là tự sát.


Ông nhìn thấy một khe nứt hẹp giữa hai núi rác khổng lồ phía trước, được che chắn bởi một tấm tôn bọc cabin xe tải cũ đã bị sập một nửa. Đó là một góc khuất hoàn hảo để ẩn nấp khỏi tầm quét nhiệt của vệ tinh và tầm mắt của toán tuần tra trên mặt đất.


Phan Nam dùng tay phải bọc thép gồng lực pít-tông lên mức tối đa, cố gắng lướt nhanh cơ thể qua vũng bùn axit để tiến về phía khe nứt.


*KEN KÉT... KHỤC...*


Khớp hông rỉ sét chưa được bôi trơn đột ngột phát ra một tiếng rít kim loại chói tai, vang dội giữa không gian im lặng của bãi rác. Sức nặng hai tấn của khung xương SN-709 đè lên khớp gối trái bị kẹt làm rạn nứt thêm một mối hàn thủy lực, khiến một lượng dầu máy sinh học lớn hơn phụt mạnh ra ngoài.


*HÚ... UUU...*


Từ phía sau núi rác, tiếng hú còi báo động đỏ của một con Chó Sắt dẫn đầu vang lên xé rách màn đêm. Tiếng bước chân kim loại dồn dập của đàn chó săn đột ngột tăng tốc, hướng thẳng về phía nguồn âm thanh phát ra.


"Cảnh báo: Mục tiêu đã bị khóa định vị âm thanh tầm gần. Khoảng cách: Trăm năm mươi mét. Đàn Chó Sắt đã chuyển sang chế độ săn đuổi chủ động," Rỉ Sét phát cảnh báo đỏ rực trên võng mạc Phan Nam.


Phan Nam không còn lựa chọn nào khác. Ông dùng tay phải bọc thép kéo mạnh tấm tôn cabin xe tải cũ sụp xuống, che phủ hoàn toàn thân hình khổng lồ của mình bên dưới đống phế liệu rỉ sét. Ông co cụm cơ thể lại, dùng lớp giáp thép rỉ sét dày năm milimet che chắn cẩn thận lồng kính bảo hộ ngực chứa bộ não sinh học.


"Kích hoạt... giả lập sóng chết lâm sàng. Ngắt toàn bộ dòng điện lò phản ứng tủy sống," Phan Nam ra lệnh khẩn cấp.


"Đang tắt nguồn hệ thống vận hành. Đồng bộ sóng não giảm xuống mức mười phần trăm. Kích hoạt chế độ nín thở sinh học," Rỉ Sét báo cáo bằng dòng lệnh cuối cùng trước khi đốm sáng màu cam trên vai trái hoàn toàn tắt lịm.


Bóng tối bao trùm lấy nhận thức của Phan Nam một lần nữa. Hệ thống sưởi ấm bị ngắt hoàn toàn, khiến nhiệt độ bên trong hộp sọ sinh học giảm sâu xuống mức đóng băng. Ông nín thở sinh học, ngưng tuần hoàn dung dịch nuôi não để triệt tiêu hoàn toàn vệt nhiệt hồng ngoại phát ra ngoài lồng kính bảo hộ ngực.


Khung xương SN-709 giờ đây nằm im lìm dưới tấm tôn rỉ sét, lạnh ngắt và vô tri như bất kỳ mảnh sắt vụn nào dọc Vực Rác này.


Qua khe hở nhỏ của tấm tôn cabin, thấu kính mắt trái CRT của Phan Nam hoạt động ở chế độ thụ động cực hạn, chỉ ghi nhận những hình ảnh đơn sắc mờ nhạt xuyên qua làn mưa axit sunfuric.


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiếng bước chân kim loại gõ nhịp dồn dập dừng lại ngay bên ngoài tấm tôn che chắn.


Ba bóng đen cơ khí khổng lồ xuất hiện xuyên qua làn sương mù axit. Đó là những con Chó Sắt bọc vỏ thép đen bóng rực rỡ dưới ánh chớp của cơn bão độc. Đầu của chúng trang bị cảm biến mùi hương sinh học phát ra ánh sáng đỏ nhấp nháy liên tục, quét dọc theo các rãnh nước axit bám đầy bùn dầu đen dưới đất. Những chiếc răng cưa thép nơi hàm răng cơ khí của chúng thỉnh thoảng lại nghiến vào nhau phát ra tiếng rít ghê rợn.


Một con Chó Sắt dẫn đầu dừng lại ngay trước vệt dầu máy sinh học màu vàng nhạt mà Phan Nam để lại trên đường bò lết. Cảm biến trên đầu nó nhấp nháy liên tục từ màu vàng sang màu đỏ rực. Nó cúi đầu ngửi mạnh vệt dầu, rồi ngẩng lên nhìn xung quanh.


Cơn bão axit sunfuric trút xuống xối xả, liên tục làm loãng mùi dầu máy sinh học và cuốn trôi các phân tử hóa học xuống dòng kênh nước thải đen ngỏm gần đó.


Con Chó Sắt dẫn đầu dường như bị nhiễu loạn bởi lượng axit đậm đặc trong mưa. Ánh sáng đỏ trên cảm biến của nó chuyển sang màu vàng nhạt, biểu thị sự mất dấu vết mùi hương tạm thời. Nó phát ra một tiếng rít sóng ngắn giao tiếp với hai con còn lại, rồi cả ba bắt đầu tản ra, di chuyển dọc theo mép kênh nước thải để tiếp tục tìm kiếm dấu vết định vị hồng ngoại tầm rộng.


Phan Nam trong trạng thái nín thở sinh học cảm thấy bộ não của mình bắt đầu thiếu oxy nghiêm trọng. Những tế bào thần kinh vùng đệm liên tục gửi về những tín hiệu cảnh báo hoại tử cấp bách. Nếu không khởi động lại hệ thống lọc khí trong vòng sáu mươi giây nữa, bộ não sinh học của ông sẽ bị tổn thương vĩnh viễn.


Nhưng ông không thể cử động. Chỉ cần một dòng điện nhỏ khởi động lò phản ứng tủy sống lúc này, nước mưa axit dẫn điện dưới đất sẽ lập tức truyền tín hiệu EM đến máy quét của đàn Chó Sắt chỉ cách đó vài mét.


Ông phải chờ đợi. Chờ đợi trong sự lạnh lẽo đóng băng và cái chết cận kề của tế bào não.


Toán tuần tra Chó Sắt bắt đầu di chuyển ra xa dần, bóng đen của chúng mờ nhạt đi sau những núi rác khổng lồ bám đầy sương mù axit.


Tuy nhiên, một con Chó Sắt đi cuối cùng đột ngột dừng bước.


Nó không đi theo đàn. Cảm biến quang học của nó nhấp nháy ánh sáng đỏ mờ ảo, xoay ngược lại hướng về phía đống phế liệu nơi Phan Nam đang ẩn náu dưới tấm tôn cabin xe tải cũ.


Nó bước đi chậm rãi, từng bước chân kim loại gõ nhịp *cộc... cộc...* nặng nề bám đầy mạt sắt rỉ trên nền đất ẩm ướt axit. Nó tiến sát đến mép tấm tôn cabin, chỉ cách lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam chưa đầy nửa mét.


Cảm biến mùi hương sinh học siêu nhạy của con Chó Sắt đơn độc đột ngột khóa chặt vào một vệt dầu máy sinh học loãng ra trong nước mưa axit đang chảy ra từ dưới gầm tấm tôn.


Mắt nó chuyển đỏ rực rỡ, phát ra một tiếng *tít... tít...* dồn dập báo hiệu mục tiêu đã được xác định một trăm phần trăm.


Nó há rộng chiếc hàm răng cưa thép, chuẩn bị kích hoạt còi báo động đỏ gửi tọa độ định vị trực tiếp về trung tâm cai ngục của Lâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!