Sự Trỗi Dậy Của Mặt Trận Sắt Rỉ
Mưa axit sunfuric vẫn trút xuống rầm rập như một bàn chải thép khổng lồ chà xát lên lớp vỏ rỉ sét của Phân khu 1. Trên bờ Kênh nước thải đen, làn khói độc bốc lên nghi ngút từ những vũng dầu máy loang lổ. Phan Nam nằm gục nửa thân dưới bùn lầy đặc quánh. Lồng kính bảo hộ ngực của ông rạn nứt, dung dịch muối sinh lý nuôi não bên trong đã loang đỏ những vệt máu sinh học rò rỉ từ các cổng cấy ghép sau gáy.
"Cảnh... báo... Phân... vùng... nhớ... đệm... trống..." Giọng nói giả lập của AI Rỉ Sét rè rè đứt quãng từ ổ nhớ phụ trên bả vai trái bốc khói. Xung lực EMP từ tháp canh của Lâm đã xóa sạch ba mươi phần trăm dữ liệu phân tích kỹ thuật dã chiến của nó. Đốm sáng màu cam trên vai Phan Nam chỉ còn nhấp nháy những nhịp yếu ớt như một ngọn nến trước bão.
Phan Nam cố truyền lệnh vận động xuống cánh tay phải bọc thép cabin. Vô ích. Các bó cáp thủy lực dọc bả vai hoàn toàn mất điện, kẹt cứng trong tư thế quỳ gục bất động. Hệ thống chân xích sắt chỉ khôi phục được ba mươi phần trăm công suất nhờ dòng điện bảo mệnh dã chiến của Vy Vy, nhưng bấy nhiêu đó chỉ đủ để ông kéo lê thân mình nặng hai tấn hai trên nền đất bám đầy mạt sắt.
*Cộc... cộc... xẹt...*
Tiếng bước chân kim loại của Roi Điện áp sát. Nữ sát thủ của tập đoàn Vạn Niên chầm chậm bước qua những đống sắt vụn đổ nát. Chiếc mặt nạ da bó sát màu đen của ả lấp lánh dưới làn nước axit. Trên hai cổ tay mảnh khảnh, cặp roi cáp điện cao thế mười nghìn vôn phát ra những tiếng xè xè ghê rợn, xé toạc màn đêm bằng những tia điện màu xanh lam rực rỡ.
"Thứ phế thải quân sự rách nát," Roi Điện cất giọng lạnh lùng, âm thanh phát ra qua bộ lọc âm thanh vô cảm của mặt nạ. "Sóng EMP của cai ngục Lâm đã biến ngươi thành một đống sắt vụn vô tri rồi. Để ta giúp ngươi bóc tách bộ não này ra, mang về nộp mạng cho Giám đốc Khải."
Ả vung tay phải. Sợi roi cáp điện cao thế lao đi như một con rắn độc, quấn chặt lấy lồng ngực bọc giáp cabin xe tải của Phan Nam.
*UỲNH! XÈ XÈ...*
Dòng điện mười nghìn vôn chạy dọc lớp giáp thép dày hai mươi milimet. Dù Bộ ổn định sóng não Titan-1 đang nỗ lực phát ra trường từ trường bảo vệ quanh hộp sọ, sức nóng khủng khiếp từ dòng điện vẫn truyền thẳng vào bên trong. Dung dịch muối sinh lý bắt đầu sủi bọt sôi sùng sục. Cơn đau thần kinh giả lập từ sự Đào thải tủy cấp 1 bùng phát như một ngọn lửa nung đỏ tủy sống sinh học của Phan Nam. Máu sẫm rỉ ra từ gáy nhuộm đỏ thêm một góc lồng kính ngực.
*Tôi phải chịu đựng...* Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí phát ra tiếng rít gió khàn đục. Ông không cố gắng giãy giụa bằng đôi chân liệt. Theo tính toán chiến thuật dã chiến, ông chủ động duy trì giao thức "Giả lập sóng chết lâm sàng", giữ cho cơ thể hoàn toàn bất động để dụ Roi Điện bước vào cự ly cận chiến cực gần. Chỉ cần ả bước thêm ba bước, sức nặng hai tấn hai của ông sẽ là vũ khí đè bẹp ả.
Nhưng Roi Điện cực kỳ xảo quyệt. Ả đứng cách ông bốn mét, giật mạnh sợi roi điện để kéo lật ngực Phan Nam lên, chuẩn bị dùng sợi roi thứ hai quật thẳng vào lồng kính bảo hộ để kết liễu.
*RỐM... RỐM... RỐM...*
Đột nhiên, một tiếng gầm rú kinh hoàng xé toạc tiếng bão mưa axit. Đó là tiếng động cơ diesel tăng áp mười hai xi-lanh tự chế của một cỗ máy hạng nặng.
Từ trong làn sương mù hóa chất dày đặc, một bóng đen khổng lồ cao ba mét lao ra với tốc độ kinh người. Đó là Sơn! Cựu binh Sư đoàn 5 bọc trong bộ khung máy kéo container rỉ sét màu vàng cam bám đầy bụi dầu đen. Cánh tay phải bị mất của ông được quấn chặt bằng những sợi xích sắt phi hai mươi nặng nề.
"Lũ chó săn Vạn Niên! Cút khỏi đồng đội của tao!"
Sơn gầm lên qua chiếc loa công suất lớn bị rách màng lọc, âm thanh trầm khàn dội vang khắp bờ kênh đen. Ông tăng ga cực đại, động cơ diesel phun ra những luồng khói đen kịt. Bộ khung máy kéo nặng mười tấn của Sơn lao thẳng vào hàng rào điện cao áp mười nghìn vôn của trạm gác tuần tra gần đó.
*BÙM! KHÈ KHÈ KHÈ...*
Cú đâm sấm sét của Sơn húc đổ hoàn toàn cột điện cao áp, tạo ra một vụ nổ hồ quang chói mắt. Hàng vạn tia lửa điện bắn tung tóe dọc bờ kênh, làm đoản mạch cục bộ hệ thống lưới điện của phân khu 1. Sợi roi điện đang quấn quanh ngực Phan Nam lập tức bị giảm áp điện áp đột ngột.
Ngay lập tức, từ các hốc rác xung quanh, lực lượng Mặt Trận Sắt Rỉ trỗi dậy. Những cyborg phế thải tự do đeo mặt nạ lọc độc rách nát lao ra từ bóng tối. Họ dùng súng đinh tự chế bắn liên tiếp vào toán lính tuần tra bọc sợi carbon đang vây hãm bờ kênh. Tiếng đinh sắt găm vào giáp bọc thép kêu chan chát.
"Bố Nam! Chạy mau!" Tiếng hét của bé Bình vang lên từ phía sau một núi lốp xe máy kéo. Cậu bé mười hai tuổi đang dũng cảm ném những chai bom xăng tự chế về phía xe bọc thép tuần tra để tạo màn khói lửa nghi binh.
Roi Điện giận dữ xoay người. Ả vung sợi roi điện thứ hai quật thẳng vào bả vai phải của Sơn.
*XÈ XÈ! ĐOÀNH!*
Dòng điện cao thế quật trúng bộ piston thủy lực bả vai phải của Sơn. Tiếng nổ chập mạch vang lên ghê rợn, dòng dầu thủy lực màu đen phun ra xối xả dưới áp lực cao. Cánh tay xích sắt của Sơn lập tức rũ xuống, hệ thống thủy lực vai phải bị phá hủy hoàn toàn. Sơn quỵ một gối xuống bùn đen, động cơ diesel phát ra tiếng rống rít nghẹn ngào.
"Sơn!" Phan Nam gầm lên qua bộ phát âm rè rách.
Chứng kiến người đồng đội cũ xả thân chịu đòn cứu mình, ngọn lửa thù hận trong bộ não sinh học của Phan Nam bùng phát dữ dội. Dòng peptide từ ống tiêm khẩn cấp sau gáy vẫn đang cuộn chảy trong tủy sống, kích thích các nơ-ron thần kinh hoạt động quá công suất.
*Không thể cận chiến... tay phải bị liệt... vai trái bị cụt...* Phan Nam quét nhanh thấu kính mắt trái nhấp nháy đỏ quanh khu vực. Hệ thống phân tích kỹ thuật của AI Rỉ Sét đã bị hỏng, nhưng bản năng biệt kích cựu trào của ông vẫn hoạt động nhạy bén.
Cách ông ba mét là một cẩu trục phế liệu khổng lồ bỏ hoang, dùng để nâng dỡ vỏ chiến hạm cũ của Sư đoàn 5. Sợi cáp thép phi hai mươi của nó vẫn treo lơ lửng một cánh tời sắt nặng năm tấn bám đầy rêu rỉ.
Phan Nam dùng ba mươi phần trăm công suất chân xích sắt còn lại, kéo lê thân hình khập khiễng lao về phía bảng điều khiển của cẩu trục. Roi Điện phát hiện ý đồ của ông, ả vung roi điện định quật đứt chân xích của Phan Nam.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
"Kết nối mạng lượng tử thành công! Hệ thống camera Mắt Quỷ đã bị bẻ khóa!"
Giọng nói của Vy Vy vang lên từ thiết bị liên lạc dã chiến bọc titan của Phan Nam. Nữ kỹ sư từ căn hầm ngầm đã thành công truyền mã độc vào máy chủ của Lâm, làm mù hoàn toàn hệ thống camera giám sát hồng ngoại của trạm gác.
"Lâm! Camera phân khu 1 bị mất tín hiệu hoàn toàn rồi!" Tiếng hét hoảng loạn của lính tuần tra vang lên trong bộ đàm của Roi Điện. Sự mất phương hướng đột ngột của hệ thống chỉ huy khiến nữ sát thủ khựng lại một tích tắc.
Chỉ cần bấy nhiêu thời gian. Phan Nam đã tiếp cận được bảng điều khiển cẩu trục.
Vì cánh tay phải bị liệt, ông quyết định dùng phương pháp cực đoan nhất. Phan Nam ghì chặt bả vai trái bị cụt—nơi các bó cáp quang dẫn truyền thần kinh và dây đồng siêu dẫn đang lộ ra ngoài—cắm trực tiếp vào bảng mạch hở của cẩu trục phế liệu.
*GIAO THỨC: ĐỒNG HÓA PHẾ LIỆU BẰNG MÁU CƠ KHÍ.*
Phan Nam kích hoạt dòng dầu máy sinh học mang điện tích từ tủy sống truyền thẳng vào hệ thống dây cáp của cẩu trục. Dòng máu cơ khí màu vàng nhạt phát quang chạy dọc theo các đường ống đồng rỉ sét của bảng điều khiển.
*XÈ XÈ... XOẠNG!*
Bộ não sinh học của Phan Nam co thắt dữ dội khi ông phải gánh chịu dòng điện phản hồi cực lớn từ máy phát điện hơi nước cũ của cẩu trục. Nhiệt độ lồng não vọt lên bốn mươi mốt độ C. Nhưng đổi lại, ý thức của ông đã đồng bộ hoàn toàn với cỗ máy khổng lồ. Cẩu trục phế liệu rống rít gầm rú như một quái thú sắt thép hồi sinh.
Cánh tời sắt nặng năm tấn treo trên cao đột ngột vung mạnh. Dưới sự điều khiển bằng sóng não của Phan Nam, khối sắt khổng lồ quét một vòng tròn tử thần xuyên qua màn sương bão axit.
*UỲNH!!!*
Cánh tời sắt đập thẳng vào chiếc xe bọc thép tuần tra của tập đoàn Vạn Niên, nghiền nát lớp vỏ sợi carbon và hất văng nó xuống lòng Kênh nước thải đen. Sức gió và phản lực từ cú quét cực mạnh hất văng Roi Điện cùng toán lính tuần tra lùi lại hàng chục mét, nhiều tên bị mạt sắt găm đầy người nằm gục xuống bùn lầy.
Trận blockade vũ trang của Lâm tại khu ổ chuột hoàn toàn bị đập tan.
Nhờ dòng điện phản hồi từ máy phát điện cẩu trục nạp ngược vào tủy sống, năng lượng lò phản ứng của Phan Nam đột ngột khôi phục năm mươi phần trăm công suất. Lồng kính bảo hộ ngực phát sáng đỏ rực rỡ xuyên qua lớp dầu đen bám đầy.
Phan Nam chầm chậm rút bả vai trái ra khỏi bảng điều khiển. Đôi chân xích sắt trợ lực của ông gầm rú dồn dập, xả ra những luồng hơi nước trắng xóa. Ông nhìn về hướng Trạm gác số 4 của Lâm đang sừng sững trong màn mưa sét phía xa.
"Lâm... đến lượt ngươi rồi."
Phan Nam kéo lê cánh tời sắt nặng năm tấn trên mặt đất tạo ra những tia lửa điện rực rỡ, khập khiễng nhưng quyết liệt lao thẳng về phía tháp canh bọc thép.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!