Nhạc nềnCyberpunk_City

Sóng Điện Từ Tàn Phá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu trời Phân khu 1 bãi rác như một vết thương mưng mủ khổng lồ, trút xuống những dòng nước mưa axit sunfuric rát bỏng và khét lẹt mùi lưu huỳnh. Giữa màn đêm đặc quánh sương mù độc hại, Trạm gác số 4 sừng sững như một pháo đài thép rỉ sét, phát ra những luồng ánh sáng xenon công suất lớn quét dọc ngang các núi phế liệu.


Trên đỉnh tháp canh, Cai ngục Lâm đứng bám chặt lấy lan can thép, gương mặt mập mạp vặn vẹo dưới ánh chớp tím chết chóc của cơn giông. Khẩu súng xung điện từ EMP bọc vàng trên tay gã phản chiếu thứ hào quang tàn nhẫn, lạnh lùng. Phía dưới gã, dòng Kênh nước thải đen ngỏm bốc hơi hóa chất nghi ngút, nơi gã tin rằng "Bóng Ma Phế Thải" đang ẩn náu như một con chuột cống tàn phế.


"Kích hoạt bộ tăng âm siêu dẫn!" Lâm rống lên qua bộ đàm, tiếng hét bị bẻ gãy bởi tiếng sấm rền rĩ. "Tao không cần một đống sắt vụn biết bò! Tao chỉ cần bộ não sinh học của thằng cựu binh SN-709 còn nguyên vẹn! Phóng sóng quét tầm rộng ngay lập tức!"


*UỲNH!!!*


Từ đỉnh cột ăng-ten của Trạm gác số 4, một tiếng nổ từ trường trầm đục vang lên, xé toạc màn sương axit. Một luồng sóng quét điện từ EMP khổng lồ màu xanh lam, mắt thường có thể nhìn thấy được, bùng phát và lan tỏa như một chiếc bán cầu ánh sáng khổng lồ úp sập xuống toàn bộ Phân khu 1. Luồng sóng điện từ điên cuồng xuyên qua những núi phế liệu kim loại, quét qua những lán lán trại tôn dột nát của khu ổ chuột Gầm Cầu, và lao thẳng xuống lòng Kênh nước thải đen đặc quánh.


***


Dưới đáy kênh nước thải đen kịt, Phan Nam đang nín thở sinh học hoàn toàn, cơ thể nặng hai tấn hai chìm sâu dưới lớp bùn lỏng và dầu nhớt công nghiệp. Khớp hông cơ khí của ông chỉ còn hoạt động mười lăm phần trăm công suất, các sợi xích sắt quấn quanh đùi trái rỉ sét bám đầy mạt sắt đầm lầy.


Khi luồng sóng EMP xanh lam quét qua dòng nước hóa chất, Phan Nam lập tức cảm nhận được một cơn địa chấn từ trường khủng khiếp. Dòng điện từ trường áp lực cao xuyên thấu qua lớp giáp ngực cabin xe tải dày hai mươi milimet, đánh thẳng vào hệ thống mạch điện dã chiến chạy dọc khung xương thép.


*XÈ XÈ... BÙM!*


Hàng loạt tiếng nổ lép bép của cầu chì điện tử vang lên bên trong các bó cáp thủy lực. Toàn bộ hệ thống cơ khí của Phan Nam đột ngột bị sập nguồn. Đèn chỉ thị năng lượng lò phản ứng tủy sống dã chiến tắt lịm. Các piston thủy lực ở cánh tay phải bọc thép và đôi chân xích sắt kẹt cứng hoàn toàn trong một tích tắc. Thân hình khổng lồ của ông mất đi lực nâng, chìm thẳng xuống đáy bùn độc, bị khóa chặt trong tư thế quỳ gục bất động.


"Cảnh... báo... Hệ... thống... gặp... sự... cố... nghiêm... trọng..."


Giọng nói giả lập của AI Rỉ Sét rè rè đứt quãng, tiếng rít rè rè phát ra từ ổ nhớ phụ trên bả vai trái bốc lên một làn khói trắng khét lẹt. Sóng EMP cực mạnh đã đánh sập phân vùng bộ nhớ đệm tạm thời của hệ điều hành, xóa sạch ba mươi phần trăm dữ liệu phân tích kỹ thuật dã chiến của Rỉ Sét. Đốm sáng màu cam nhấp nháy trên vai trái của Phan Nam tắt phụt, đẩy ông vào bóng tối nhận thức tuyệt đối của một khối thép vô tri.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bộ não sinh học của Phan Nam nằm bên trong lồng kính bảo hộ ngực bắt đầu bạo loạn. Không còn dòng điện sưởi ấm và hệ thống làm mát độc lập bằng nitơ lỏng, dung dịch muối sinh lý nuôi não bắt đầu tăng nhiệt độ nhanh chóng do chênh lệch áp suất từ trường. Những vệt máu sinh học màu đỏ sẫm rò rỉ từ các cổng cấy ghép sau gáy chầm chậm loang ra, sủi bọt loang lổ quanh bộ não đang nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt dưới đáy nước đen.


*Tôi không thể chết ở đây... Phan An... con gái tôi...*


Ý chí sinh tồn của một cựu binh biệt kích Sư đoàn 5 gầm lên trong lồng sọ. Phan Nam cố gắng kích hoạt giao thức "Hấp thụ động năng sạc pin" để chuyển hóa dòng điện EMP khổng lồ đang chạy dọc khung xương thành năng lượng sạc khẩn cấp. Thế nhưng, điện áp của cuộn siêu dẫn từ tháp canh của Lâm quá lớn. Dòng điện cao thế dội ngược qua cuộn cảm hấp thụ, làm đoản mạch hoàn toàn hệ thống nạp dã chiến, suýt chút nữa đã kích nổ lò phản ứng tủy sống sau lưng ông. Những tia lửa điện màu xanh lục bắn tung tóe dưới lòng nước hóa chất, nung nóng các đốt sống thép đến đỏ rực.


Cơn đau thần kinh giả lập từ sự Đào thải tủy cấp 1 bùng phát dữ dội như một cơn bão lửa thiêu rụi các nơ-ron thần kinh. Bộ não sinh học của Phan Nam như bị hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua dọc sống lưng. Ông không thể hét lên, bộ phát âm rách màng lọc đã hoàn toàn mất điện. Sự bất lực và đau đớn thể xác tột cùng bóp nghẹt lấy nhân tính cuối cùng của người cha cơ khí.


Trong bóng tối của lòng kênh đen, Phan Nam đưa ra một quyết định chiến thuật cực đoan. Nhận ra không thể dùng sức mạnh cơ khí rỉ sét để chống lại tai biến điện từ tầm rộng, ông chủ động kích hoạt giao thức "Giả lập sóng chết lâm sàng". Bộ não sinh học tự động hạ tần số hoạt động xuống mức tối thiểu—chỉ còn một phần trăm băng thông thần kinh để duy trì sự sống cơ bản nhất. Lồng kính bảo hộ ngực tắt hoàn toàn ánh sáng đỏ. Phan Nam biến mình thành một xác thép rỉ sét vô tri, nằm im lìm dưới đáy bùn hóa chất, đánh lừa hoàn toàn các thiết bị tầm nã hồng ngoại và máy quét sinh trắc học của Lâm phía trên.


***


Cùng lúc đó, tại căn hầm kỹ thuật số 09 đang bị phong tỏa, Vy Vy nhìn chằm chằm vào màn hình điều khiển bọc vỏ titan đang hiển thị một đường đồ thị sóng não phẳng lặng của Phan Nam.


"Không! Sóng não của anh ấy mất tín hiệu rồi!" Vy Vy hét lên, ngón tay cơ khí gõ liên tục lên bàn phím dã chiến để cố gắng gửi một luồng dữ liệu sưởi ấm khẩn cấp. Gương mặt cô gái hai mươi sáu tuổi xám xịt đi vì hoảng sợ. "Lâm đã kích hoạt sóng EMP tầm rộng! Nếu chúng ta không kích hoạt lại hệ thống làm mát lồng não của anh ấy trong vòng ba mươi giây nữa, bộ não sinh học sẽ bị hoại tử hoàn toàn do thiếu oxy!"


Phan An đứng bên cạnh, hai tay cô bé siết chặt sợi cáp đồng siêu dẫn tủy sống mang hơi ấm của cha. Chiếc thẻ bài quân sự SN-709 đeo trước ngực cô bé khẽ rung lên nhè nhẹ, phát ra những tiếng bíp bíp nhỏ cảnh báo tần số nhận diện sinh học đang yếu dần.


"Bác sĩ Lực! Cứu bố em với!" Phan An khóc nghẹn, ngước nhìn ông già gầy gò đang đeo kính lúp chuyên dụng.


Trần Lực không nói một lời, gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn của ông đanh lại dưới ánh đèn neon chập chờn. Ông rít một hơi thuốc lá điện tử thật sâu, phả ra làn khói xanh khét lẹt nồng nặc mùi dầu máy, rồi thọc tay vào hộp dụng cụ dã chiến, lôi ra một thiết bị phát sóng radio cầm tay bọc vỏ titan.


"Vy Vy, kết nối tần số phát sóng của thiết bị này với chip bảo mật lượng tử của cậu!" Trần Lực ra lệnh, giọng cộc cằn nhưng vô cùng quyết đoán. "Tôi đã cài đặt một giao thức bảo mệnh tự động sau gáy của Nam trước khi cậu ấy trốn thoát. Chúng ta phải kích hoạt nó bằng sóng ngắn khẩn cấp!"


Vy Vy nhanh chóng cắm sợi cáp quang sợi vàng siêu tốc độ vào thiết bị của Trần Lực. Ngón tay cơ khí của cô gõ một dòng lệnh bẻ khóa phân tán cực nhanh, truyền tín hiệu sưởi ấm và kích hoạt khẩn cấp tầm xa xuyên qua màn sương bão axit hướng thẳng về phía Kênh nước thải đen.


***


Dưới đáy kênh đen, luồng tín hiệu sóng ngắn mã hóa của Vy Vy và Trần Lực xuyên qua lớp nước bùn đặc quánh, chạm vào bộ thu nhận dữ liệu sau gáy của Phan Nam.


*CẢNH BÁO: NHIỆT ĐỘ LỒNG NÃO ĐẠT 41.5 ĐỘ C. KÍCH HOẠT GIAO THỨC BẢO MỆNH KHẨN CẤP.*


Ngay lập tức, thiết bị bảo mệnh sinh học "Ống tiêm huyết thanh khẩn cấp" gắn sau gáy Phan Nam tự động kích hoạt. Tiếng pít-tông cơ học nhỏ rít lên dưới nước, tiêm trực tiếp một liều huyết thanh peptide đậm đặc vào tủy sống sinh học của ông. Luồng dược chất lạnh giá nhanh chóng lan tỏa dọc sống lưng, ức chế hệ miễn dịch đang đào thải linh kiện lạ, xoa dịu các cơn co thắt thần kinh giả lập và hạ nhiệt độ lồng não xuống mức an toàn ba mươi bảy độ C.


Đồng thời, "Bộ ổn định sóng não Titan-1" gắn quanh hộp sọ sinh học của Phan Nam phát ra một trường từ trường bảo vệ màu xanh lam nhạt, chặn đứng hoàn toàn các tia nhiễu điện từ EMP còn sót lại trong nước không cho xâm nhập vào các nơ-ron thần kinh trung ương. Ý thức chao đảo của Phan Nam đột ngột khôi phục sự tỉnh táo lạnh lùng của một cựu binh biệt kích.


*Khởi động lại hệ thống... ba mươi phần trăm công suất thủy lực chân đã khôi phục...*


Phan Nam mở mắt trái. Thấu kính quang học CRT nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt, hiển thị một màn hình võng mạc đầy những sọc nhiễu ngang do mất phân vùng nhớ của AI Rỉ Sét. Đôi chân xích sắt trợ lực của ông chầm chậm chuyển động dưới bùn lỏng, phát ra những tiếng rít áp lực nhỏ. Tuy nhiên, toàn bộ hệ thống vận động tay và bả vai trái bị cụt hoàn toàn mất điện, kẹt cứng không thể cử động. Phan Nam chỉ có thể dùng đôi chân khập khiễng để kéo lê thân hình khổng lồ nặng nề bò lên khỏi mặt nước kênh đen.


Ông ngoi đầu lên khỏi lớp dầu nhớt đặc quánh bám đầy vệt đỏ loang lổ của máu sinh học sủi bọt, bám vào một dầm thép đổ nát sát bờ kênh để thở dốc sinh học. Lồng kính bảo hộ ngực của ông giờ đây loang lổ vết xước axit và muội than đen kịt, bộ não bên trong phát sáng đỏ nhạt ổn định nhưng cô độc tột cùng.


*Xè xè... xè xè...*


Một tiếng động cơ khí quen thuộc xé toạc màn sương bão axit đang trút xuống rầm rập trên mặt kênh đen. Phan Nam giật mình, tai kim loại bên phải khẽ xoay về phía tiếng động.


Từ trong làn sương mù hóa chất xám xịt, bóng dáng mảnh khảnh của nữ sát thủ Roi Điện chầm chậm bước ra. Chiếc mặt nạ da bó sát màu đen của ả dính đầy những giọt nước mưa axit bốc khói xèo xèo. Trên hai cổ tay của ả, cặp roi cáp điện cao thế mười nghìn vôn quấn chặt, phát ra những tia điện màu xanh lam rực rỡ nhảy múa điên cuồng, xé rách bóng đêm bãi rác.


Đôi mắt ả lóe lên tia sáng đỏ tàn nhẫn và hiếu thắng khi khóa chặt mục tiêu vào lồng kính bảo hộ ngực đang rò rỉ dung dịch của Phan Nam. Ả không nói một lời khinh bỉ nào, chỉ khẽ vung tay phải, sợi roi điện quật mạnh xuống nền đất bám đầy mạt sắt tạo ra một tiếng nổ đanh gọn.


Roi Điện vung hai sợi roi cáp điện cao thế lao đến, định quấn chặt lồng ngực bọc thép để xách bộ não sinh học của Phan Nam về nộp mạng cho Lâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!