Lá Chắn Thép Vô Hình
Nhiệt độ dung dịch muối sinh lý nuôi não vọt lên bốn mươi mốt độ chín, bộ não sinh học của Phan Nam co thắt dữ dội dưới áp lực nhiệt lượng khổng lồ. Sâu trong khoang ngực bọc thép của bộ khung xương gỉ sét SN-709, thứ chất lỏng vô trùng dùng để nuôi dưỡng phần nhân tính duy nhất còn sót lại của ông đang sủi bọt sôi sùng sục. Những bong bóng khí li ti mang theo vệt máu sinh học đỏ thẫm rò rỉ từ gáy chầm chậm loang ra, quỷ dị và đau đớn. Lò phản ứng tủy sống dã chiến sau lưng liên tục gầm rú, xả ra những luồng khói trắng bạt ngàn che khuất đống đổ nát của cỗ máy chiến tranh Tàn Bạo-01 vừa bị đè bẹp.
"Cảnh báo nguy kịch! Nhiệt độ lồng não đạt ngưỡng bốn mươi hai độ mốt trong vòng mười lăm giây nữa. Giao thức tự sập nguồn khẩn cấp bị trì hoãn do quá tải hệ thống. Khách hàng SN-709, bộ não của ông sắp bị luộc chín!" Giọng nói giả lập rè rè của AI Rỉ Sét vang lên dồn dập trong phân vùng nhận thức phụ, đốm sáng màu cam trên bả vai trái của Phan Nam nhấp nháy điên cuồng.
Cơn đau thần kinh giả lập chạy dọc sống lưng như một luồng điện cao áp nung nóng các đốt sống thép. Đó chính là di chứng từ lỗi rò rỉ của hệ thống sưởi ấm lò phản ứng tủy sống dã chiến. Áp lực nhiệt lượng quá tải đã làm rò rỉ dòng điện áp cao trực tiếp vào hệ tuần hoàn tủy sống, khiến các bó cáp quang dẫn truyền thần kinh co giật liên hồi. Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí phát ra tiếng rít gió khàn đục khô khốc. Ông không thể chết ở đây. Lời hứa với người vợ quá cố Mai và hình bóng đứa con gái Phan An đang mưu sinh đơn độc tại khu ổ chuột Gầm Cầu là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của ông không tan biến vào bóng tối vô tri.
*UỲNH!!!*
Ngay khi bộ não sinh học tưởng chừng như sắp bị hoại tử hoàn toàn, Bộ ổn định sóng não Titan-1 vừa được tích hợp quanh hộp sọ đột ngột kích hoạt. Một luồng sóng từ trường màu xanh lam nhạt tỏa ra, bao bọc lấy hộp sọ sinh học, cưỡng bức hạ tần số rung động của các nơ-ron thần kinh đang bạo loạn. Nhiệt độ dung dịch muối sinh lý bắt đầu chững lại ở mức bốn mươi mốt độ năm rồi từ từ giảm xuống. Ý thức chao đảo của Phan Nam dần khôi phục được sự tỉnh táo lạnh lùng của một cựu binh biệt kích.
"Lối ra đã bị sập hoàn toàn," Phan Nam quan sát đống bê tông cốt thép nặng hàng chục tấn đang phong tỏa cửa hầm Kho lưu trữ Sư đoàn 5. Khớp hông đi khập khiễng của ông chỉ còn khôi phục được mười lăm phần trăm công suất hoạt động sau chấn động vật lý từ cú quật chùy của Tàn Bạo-01. Hệ thống chân xích bên trái hoàn toàn tê liệt, kéo lê vô lực trên nền bê tông bám đầy muội than đen kịt.
Không thể di chuyển bằng chân, Phan Nam dồn lực vào cánh tay phải bọc thép cabin xe tải dã chiến. Ông ngửa cổ nhìn lên hệ thống đường ống thông gió cũ kỹ chạy dọc trần hầm đã bị nứt nẻ sau vụ nổ lò hơi. Khớp cổ tay phải rò rỉ dầu thủy lực đen kịt kèn kẹt chuyển động.
*PHẬP!*
Phan Nam phóng cáp neo đậu cơ học từ cổ tay trái bị cụt một phần. Sợi cáp thép phi mười lao đi với tốc độ xé gió, cắm phập đầu neo manganese siêu cứng vào dầm thép của đường ống thông gió phía trên. Dùng lực kéo của tời thủy lực dã chiến, ông kéo thân hình khổng lồ nặng hai tấn hai của mình rời khỏi mặt đất, chầm chậm bò lết qua các đường ống kỹ thuật ngầm tối tăm để thoát ra ngoài.
Khi Phan Nam ngoi đầu lên khỏi một nắp cống bỏ hoang ở rìa Phân khu 9, cơn bão axit sunfuric của đô thị Tân Khánh đang trút xuống dữ dội. Những giọt mưa hóa chất khét lẹt rơi vào bả vai trái bị nung chảy bốc khói xèo xèo, ăn mòn lớp sơn chống gỉ ngoài cùng của tấm giáp cabin màu vàng cam sứt sẹo. Sương sương axit dày đặc làm mờ mịt thấu kính mắt trái vốn bị rạn nứt mối hàn quang học từ trước, chia cắt tầm nhìn của ông thành những mảng sáng tối chập chờn màu đỏ mờ nhạt.
"Cảnh báo! Phát hiện dao động sóng ngắn quân sự tần số cao ở khu vực phía Bắc bãi rác. Khoảng cách: Bốn trăm mét. Định dạng mục tiêu: Súng trường xung mạch lực của lực lượng tuần tra." Rỉ Sét đột ngột truyền dữ liệu thời gian thực lên màn hình võng mạc của Phan Nam.
Ông nhíu chặt đôi mày sinh học ẩn sau lớp vỏ thép rỉ sét. Phía Bắc bãi rác là nơi giáp ranh với khu ổ chuột Gầm Cầu, cũng là địa bàn nhặt phế liệu quen thuộc của Phan An. Sóng quét hồng ngoại từ mắt phải của Phan Nam lập tức chuyển sang chế độ quét nhiệt hồng ngoại tầm ngắn, xuyên qua màn sương bão axit dày đặc.
Hiện lên trên màn hình võng mạc là ba vệt nhiệt màu đỏ nhạt đang di chuyển nhanh chóng, bao vây lấy hai vệt nhiệt nhỏ hơn ở góc một khe nứt địa chất hiểm trở. Một trong hai vệt nhiệt nhỏ có hình dáng gầy gò quen thuộc, mang theo một dao động điện sinh học đặc trưng phát ra từ sợi dây chuyền tủy sống đeo trên cổ.
*Phan An! Con gái tôi!*
Trái tim sinh học ảo của Phan Nam như ngừng đập. Toàn bộ hệ thống cơ khí của ông rùng mình phát ra tiếng gầm rú của pít-tông áp lực cao. Bất chấp khớp hông đang bị kẹt cứng và lò phản ứng tủy sống vẫn đang rò rỉ dòng điện áp cao dọc theo các đốt sống thép, Phan Nam lao đi trong đêm tối. Ông không thể chạy bình thường do chân xích bị hỏng, nhưng ông dùng cáp neo đậu cơ học liên tục phóng vào các núi rác cao tầng hai bên đường để đu người lao đi như một bóng ma khổng lồ trong sương mù axit.
Tại khe nứt địa chất phía Bắc bãi rác, ba tên lính đánh thuê bọc sợi carbon thuộc nhóm Mũ Giáp Đen đang khép chặt vòng vây. Chúng mặc bộ giáp đen bóng có khả năng hấp thụ sóng radar, đầu đội mũ giáp kín mít bọc kính hồng ngoại quét đêm rực sáng màu xanh lam lạnh lùng. Trên tay chúng, những khẩu súng trường xung lực tầm trung liên tục nã đạn.
*CHÍU! CHÍU! CHÍU!*
Những luồng đạn xung mạch lực chứa kim loại lỏng bắn phá dữ dội vào vách đá rác thải xung quanh, tạo thành những tiếng nổ bôm bốp và mạt sắt bắn tung tóe. Vy Vy đang quỳ rạp dưới đất, cánh tay phải cơ khí sơn hình hoa hướng dương của cô đang bốc khói chập điện liên tục sau khi trúng một phát đạn xung lực. Cô dùng thân mình che chở cho Phan An đang gầy gò ôm chặt chiếc ba lô bảo hộ bám đầy dầu máy đen.
"Vy Vy! Chị có sao không?" Phan An hét lên giữa tiếng rít gió của bão axit, đôi mắt to sáng quắc đầy bướng bỉnh lúc này ngập tràn sự lo sợ nhưng không hề khuất phục. Cô bé nắm chặt mảnh thẻ bài quân sự SN-709 của cha đeo trước ngực, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay rướm máu.
"Đừng cử động, An! Giáp sợi carbon của tụi nó có máy quét sinh trắc học tầm xa, tụi nó nhắm vào sợi dây chuyền của em!" Vy Vy thì thào đau đớn, ngón tay của cánh tay trái sinh học cố gắng gõ vào thiết bị đầu cuối cầm tay bọc vỏ titan để tìm kiếm một kẽ hở bảo mật nhưng vô vọng.
Một tên lính Mũ Giáp Đen bước lên, khẩu súng trường xung lực nâng lên ngang ngực, họng súng rực sáng ánh điện xanh lam lạnh lẽo. "Mục tiêu tương thích gen dự án Xương Thép đã bị khóa. Tiêu diệt vật cản, bắt sống con bé!"
Ngay khi tên lính chuẩn bị bóp cò, một tiếng rít gió xé tai đột ngột vang lên từ đỉnh núi rác phía trên đầu chúng.
*VÚT... PHẬP!*
Sợi cáp thép phi mười phóng xuống từ không trung, cắm phập thẳng vào bả vai bọc sợi carbon của tên lính đánh thuê. Lực kéo thủy lực khổng lồ từ bộ tời dã chiến của Phan Nam hoạt động hết công suất, giật mạnh thân hình gã lính nặng hơn một trăm ký bay ngược lên không trung rồi đập mạnh vào vách đá nát vụn.
Trước khi hai tên lính còn lại kịp xoay họng súng, một bóng ma thép khổng lồ cao hai mét rưỡi bọc trong màn sương axit đậm đặc lao xuống từ đỉnh núi rác. Phan Nam tiếp đất bằng một chân xích khập khiễng, sức nặng hai tấn hai tạo ra một chấn động vật lý mạnh mẽ làm nứt nẻ nền đất bám đầy mạt sắt rỉ sét. Ông chắn ngang trước mặt Phan An và Vy Vy như một bức tường thép rỉ sét khổng lồ.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Hai tên lính Mũ Giáp Đen lập tức nã đạn liên thanh. Những luồng đạn xung lực chứa kim loại lỏng bắn liên tiếp vào tấm giáp ngực cabin xe tải bọc ngoài lồng kính bảo hộ của Phan Nam, phát ra những tiếng nổ bôm bốp chói tai. Lớp thép cabin dày hai mươi milimet bị đạn xung lực bắn lõm vào trong, tạo thành những vết rạn nứt nẻ nghiêm trọng. Nhiệt độ dung dịch muối sinh lý nuôi não trong ngực ông bắt đầu tăng vọt do chấn động lực học.
"Cảnh báo! Giáp ngực cabin bị tổn hại mười lăm phần trăm! Lực va đập đang truyền trực tiếp vào lồng não sinh học!" Rỉ Sét hét lên trong đầu ông.
Phan Nam không lùi bước. Ông nhận ra lính đánh thuê sử dụng đạn kim loại lỏng nhạy cảm với từ trường. Khớp cổ tay phải bọc thép của ông kèn kẹt chuyển động, kích hoạt kỹ năng Hàn phóng điện bảo vệ.
*XÈÈÈÈÈ!*
Một dòng điện cao thế cực mạnh phóng ra từ súng hàn cổ tay phải chạy quanh các tấm giáp cabin xe tải bọc ngoài ngực và vai Phan Nam. Các tia điện màu xanh lục rực rỡ nhảy múa điên cuồng quanh thân hình khổng lồ của ông, tạo thành một lưới điện từ bảo vệ tầm cực ngắn bảo bọc lấy cả Vy Vy và Phan An phía sau. Những luồng đạn kim loại lỏng tiếp theo khi bay vào phạm vi lưới điện từ lập tức bị bẻ cong đường đạn, bắn lệch hướng găm vào các vách đá rác xung quanh.
Phan Nam cố gắng vung cánh tay phải bọc thép tung cú Đấm áp lực thủy lực nhằm húc đổ vách đá phía trên đầu đối thủ để chôn vùi chúng. Tuy nhiên, khớp vai phải của ông đột ngột phát ra tiếng rít khô khốc và bị kẹt cứng. Nhiệt độ lò phản ứng tủy sống vẫn chưa hạ hẳn sau trận chiến với Tàn Bạo-01, khiến các piston thủy lực bị giãn nở nhiệt không thể chịu tải lực ép năm tấn. Cú đấm đập mạnh vào vách đá chỉ tạo ra một vết nứt nhẹ và những mảnh đá hộc rơi lả tả.
"Khớp vai phải bị kẹt do quá nhiệt hệ thống! Không thể duy trì áp lực thủy lực cực hạn!" Rỉ Sét cảnh báo.
Nhận thấy lưới điện bảo vệ của người khổng lồ thép đang yếu dần do tiêu hao điện năng lò phản ứng quá lớn, tên lính đánh thuê còn lại rút ra một quả lựu đạn gây nhiễu điện từ EMP tầm gần, chuẩn bị kích nổ để làm sập nguồn toàn bộ hệ thống của Phan Nam.
"Bố Nam! Khói mạt sắt!" Vy Vy hét lên từ phía sau.
Nữ kỹ sư trẻ nhanh trí dùng cánh tay phải cơ khí hoa hướng dương đang chập điện ném mạnh một quả lựu đạn khói mạt sắt tự chế về phía hai tên lính đánh thuê. Quả lựu đạn nổ tung, giải phóng một đám mây đen kịt chứa hàng vạn hạt mạt sắt siêu nhỏ lơ lửng trong không trung. Đám mây mạt sắt lập tức hấp thụ và làm nhiễu loạn hoàn toàn kính hồng ngoại quét đêm của nhóm Mũ Giáp Đen, khiến chúng mất dấu mục tiêu trong màn sương axit dày đặc.
"Rút lui ngay!" Phan Nam phát ra một âm thanh rè rè, khàn đục từ bộ phát âm rách màng lọc. Ông dùng cánh tay phải bọc thép nâng Vy Vy dậy, đồng thời đẩy nhẹ Phan An về phía lối thoát hiểm của khe nứt địa chất.
Vy Vy hiểu ý, cô nén đau ôm lấy Phan An kéo chạy nhanh vào bóng tối của những đường ống kỹ thuật ngầm kết nối với khu ổ chuột Gầm Cầu.
Phan Nam đứng im lặng trong màn sương axit và khói mạt sắt đen kịt. Ông lùi lại vài bước, ẩn mình sau một bức tường tôn rỉ sét mục nát của một thùng container cũ. Khoảng cách giữa ông và Phan An lúc này chỉ chưa đầy năm mét. Qua khe hở của tấm tôn rách bám đầy bụi dầu đen, ông có thể nhìn thấy rõ dáng người gầy nhom, mái tóc cắt ngắn nham nhở dính đầy nước mưa axit của con gái. Ông nghe thấy tiếng thở dốc hốt hoảng và tiếng ho khan của cô bé do hít phải khói độc.
Một khao khát mãnh liệt bùng lên trong bộ não sinh học của người cha. Ông muốn bước ra ngoài, muốn dùng cánh tay bọc thép khổng lồ này để ôm lấy con gái vào lòng, muốn nói với con rằng bố vẫn còn sống và luôn ở bên bảo vệ con.
Nhưng ngay khi Phan Nam vừa khẽ nhúc nhích khớp hông rỉ sét phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc, ông nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình dưới vũng nước dầu đen kịt trên mặt đất.
Đó là một con quái vật cơ khí khổng lồ cao hai mét rưỡi, bọc trong lớp thép cabin xe tải màu vàng cam sứt sẹo loang lổ vết cháy xém. Một cánh tay trái bị cụt lộ ra những bó cáp quang dẫn truyền thần kinh phát sáng xanh nhạt nham nhở. Mắt trái là một thấu kính quang học CRT rạn nứt nhấp nháy ánh đỏ lỗi chập chờn. Và kinh tởm nhất là lồng ngực bọc kính cường lực nứt nẻ, lộ ra bộ não người sinh học đang lơ lửng trong thứ dung dịch muối sinh lý sủi bọt đỏ loang lổ máu.
*Nếu con nhìn thấy diện mạo quái vật này... con sẽ khiếp sợ. Con sẽ đau đớn biết bao khi biết cha mình đã biến thành một đống sắt vụn vô tri thế này.*
Phan Nam nghẹn ngào. Bộ phát âm cơ khí của ông run rẩy, phát ra những tiếng rít rè rè vô nghĩa trong cổ họng. Ông cố gắng kìm nén tiếng khóc sinh học của mình bằng cách khóa chặt van xả khí của lồng ngực. Sự giằng xé nội tâm tột cùng nung nóng bộ não sinh học của ông còn khủng khiếp hơn cả dòng điện áp cao của lò phản ứng. Người cha cơ khí đành chấp nhận lùi sâu vào bóng tối lạnh lẽo của núi rác, nhường bước chân tự do cho con gái mình.
Trước khi rút lui hoàn toàn vào bóng tối để tránh sự truy quét tiếp theo của đội tuần tra Huy, Phan Nam dùng những ngón tay thép nứt nẻ của tay phải chầm chậm bứt đứt một sợi cáp đồng siêu dẫn rách nát kết nối trực tiếp từ tủy sống của mình. Sợi cáp đồng rách bám đầy dầu máy sinh học màu vàng nhạt phát quang, vẫn còn giữ nguyên hơi ấm tủy sống sinh học ba mươi bảy độ C ấm áp của ông.
Ông lén để sợi cáp đồng rơi lại ngay sát mép tấm tôn rách nơi Phan An vừa đi qua.
Cơn bão axit dần dịu đi, màn khói mạt sắt đen kịt bắt đầu bị gió bão thổi loãng ra dọc theo khe nứt địa chất. Hai tên lính Mũ Giáp Đen sau khi khôi phục lại cảm biến kính ngắm hồng ngoại chỉ tìm thấy xác của tên đồng bọn bị giật chết và đống sắt vụn nát bươm của tháp rác sụp đổ. Bóng ma thép khổng lồ đã hoàn toàn biến mất không để lại một vệt nhiệt nào.
Phan An và Vy Vy chầm chậm bước ra khỏi lối thoát ngầm sau khi tiếng súng tuần tra đã tắt hẳn. Cô bé gầy gò run rẩy bước đi giữa những vũng nước axit sủi bọt. Đột ngột, bước chân của Phan An khựng lại.
Dưới ánh sáng huỳnh quang mờ nhạt của sương mù phóng xạ bãi rác, cô bé nhìn thấy một vật nhỏ phát sáng màu vàng nhạt nằm trên đống mạt sắt rỉ sét ngay sát mép tấm tôn rách.
Phan An quỳ xuống, đôi bàn tay nhỏ nhắn bám đầy vệt dầu đen run rẩy nhặt vật đó lên.
Đó là một sợi cáp đồng rách nát, các sợi đồng siêu dẫn siêu nhỏ tẽ ra như những sợi tóc. Khi những ngón tay trầy xước của Phan An tiếp xúc với sợi cáp, một hơi ấm sinh học quen thuộc, ấm áp lạ thường chạy dọc từ lòng bàn tay truyền thẳng vào tim cô bé. Sợi cáp đồng mang một vệt nhiệt sinh học tương thích cao, cộng hưởng mạnh mẽ với mảnh thẻ bài quân sự SN-709 đang đeo trước ngực cô bé phát ra những tiếng rung động cơ học siêu nhỏ.
Phan An áp sợi cáp đồng ấm áp lên lồng ngực gầy gò của mình, đôi mắt to sáng quắc nhòa lệ, cô bé ngửa mặt lên nhìn bầu trời bão axit xám xịt của đô thị Tân Khánh và khóc nghẹn:
"Bố ơi... Con biết bố vẫn còn sống! Bố vừa ở đây đúng không? Bố ơi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!