Lối Vào Hầm Ngầm Sư Đoàn 5
Tiếng sấm rền rĩ từ những tầng mây nhiễm độc của đô thị Tân Khánh dội xuống Vực Rác như tiếng gầm của một con quái thú khổng lồ bị giam cầm dưới lòng đất. Cơn bão axit ngoài kia vẫn chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Từng đợt mưa hóa chất xối xả trút xuống các núi phế liệu, tạo thành những dòng thác màu xám đen, bốc khói khét lẹt và ăn mòn mọi bề mặt kim loại không có lớp bảo vệ. Dưới đáy của mê lộ sắt vụn ấy, Phan Nam đang lê bước một cách nặng nề.
Khớp hông cơ khí của ông—chỉ mới khôi phục được vỏn vẹn năm mươi phần trăm công suất sau những chắp vá vội vã của bác sĩ Trần Lực—phát ra những tiếng rít kèn kẹt khô khốc sau mỗi bước đi khập khiễng. Lớp xích sắt bọc chân trợ lực vốn dùng để di chuyển trên địa hình sụt lún giờ đây bám đầy bùn dầu đặc quánh. Trên ngực ông, lồng kính bảo hộ bọc quanh bộ não sinh học đang nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt, yếu ớt nhưng kiên trì. Bên trong lớp dung dịch muối sinh lý vô trùng, những vệt máu đỏ sẫm rò rỉ từ các cổng cấy ghép sau gáy chầm chậm loang ra, quỷ dị và đau đớn.
Đột nhiên, bộ não sinh học của Phan Nam co thắt mạnh. Một luồng xung điện ấm áp, mang theo tần số phản hồi sinh học quen thuộc chạy dọc từ tủy sống lên thẳng các tế bào thần kinh trung ương.
*Phan An...*
Ý thức của Phan Nam chao đảo. Đó không phải là lỗi hệ thống. Thiết bị cảm biến thần kinh dã chiến của ông vừa ghi nhận một dao động sóng ngắn tầm gần cực kỳ đặc biệt phát ra từ phía khu ổ chuột Gầm Cầu. Sợi dây chuyền tủy sống đeo trên cổ con gái ông—kỷ vật duy nhất chứa mã gen tương thích của người vợ quá cố Mai—vừa được kích hoạt. Con bé đang ở rất gần, và nó đang gặp nguy hiểm. Sự giải mã lậu mảnh thẻ bài quân sự SN-709 của Phan An chắc chắn đã để lại vệt dữ liệu trên mạng lưới của tập đoàn Vạn Niên.
"Cảnh báo! Nhịp tim sinh học vượt ngưỡng chín mươi lăm lần trên phút. Áp lực nhiệt lò phản ứng tủy sống tăng ba phần trăm. Khuyến nghị khách hàng SN-709: Kích hoạt chế độ điều hòa cảm xúc để tránh xuất huyết não bộ vĩnh viễn."
Giọng nói giả lập rè rè của AI Rỉ Sét vang lên từ phân vùng bộ nhớ phụ gắn trên bả vai trái bị nung chảy của ông. Đốm sáng màu cam nhấp nháy liên tục, cố gắng lọc bỏ những tia nhiễu từ màn mưa axit xối xả bên ngoài.
"Im đi, Rỉ Sét," Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí, tiếng rít gió khàn đục thoát ra từ bộ phát âm rách màng lọc. "Ta phải nhanh hơn. Bọn tuần tra của Huy và bầy Chó Sắt chắc chắn đã phát hiện ra con bé."
"Cậu Nam, bớt nóng nảy đi. Đi sai một bước ở khu vực này, cái xác sắt của cậu sẽ thành đống phế liệu thực sự trước khi kịp nhìn thấy mặt con gái đấy."
Giọng nói khàn đục, đặc sệt mùi khói thuốc bắc của Lão Mười vang lên từ phía trước. Ông lão bảy mươi tuổi, dáng người nhăn nheo như vỏ cây mục, đi khập khiễng bằng chiếc gậy làm từ ống xả xe máy rỉ sét. Lão Mười là trưởng thôn rác tự do của phân khu 1, người duy nhất còn giữ chiếc tẩu thuốc bằng đồng thau chạm khắc hình bánh răng cổ—tín vật của những thợ rác đời đầu. Lão Mười không cấy ghép cơ khí hóa nhiều như những kẻ khác, nhưng đôi mắt mờ đục của lão lại có khả năng nhìn thấu những cạm bẫy nguy hiểm nhất của bãi rác này.
Lão Mười dừng lại bên cạnh một vách tôn rách nát bám đầy rêu độc hóa chất, đưa chiếc tẩu thuốc lên miệng rít một hơi dài, phả ra làn khói xám khét lẹt. Lão chỉ chiếc gậy sắt về phía thung lũng phế liệu tối tăm phía trước, nơi sương mù phóng xạ mờ ảo phát ra ánh sáng tím nhạt chết chóc.
"Phía trước là phân khu 9, vùng cấm của tập đoàn Vạn Niên. Nhưng sâu bên dưới đống đổ nát kia là Kho lưu trữ Sư đoàn 5 bỏ hoang. Đó là nơi duy nhất cậu có thể tìm thấy bộ giáp thép titan chịu lực và linh kiện nâng cấp để khôi phục lại hệ thống chân xích của mình. Nhưng bọn Vạn Niên đã cho xe tự hành Quét Đất rải mìn từ trường dày đặc quanh lối vào. Đi lối mòn là tự sát."
Phan Nam áp sát thấu kính mắt trái vốn bị rạn nứt mối hàn quang học từ trận chiến trước đó về phía thung lũng. Tầm nhìn của ông bị chia cắt thành những mảng sáng tối chập chờn, nhòe nhoẹt.
"Tôi không có thời gian, Lão Mười," Phan Nam nói, cánh tay phải bọc thép cabin xe tải của ông siết chặt lại, các khớp ngón tay cơ khí rít lên kèn kẹt. "Vệ tinh quét tủy sống của tập đoàn đang thu hẹp phạm vi. Tôi phải đột nhập vào kho ngầm ngay lập tức."
"Vậy thì dùng cái này đi," Lão Mười thở dài, gõ nhẹ chiếc tẩu thuốc vào dầm thép rỉ sét bên cạnh để tạo ra một nhịp gõ cơ học quen thuộc. "Sư đoàn 5 cũ của các cậu luôn thiết lập một đường ống dẫn khí thải dã chiến chạy ngầm dưới lòng đất. Lối vào nằm dưới hầm chứa của một máy xúc khổng lồ bỏ hoang ở góc phía Tây. Tránh xa các bãi mìn từ trường ra. Chúc cậu sống sót trở về, cựu binh."
Nói xong, ông lão quay lưng đi, bóng dáng khập khiễng chìm dần vào màn sương axit xám xịt, chỉ để lại mùi khói khét lẹt của tẩu thuốc dã chiến.
Phan Nam đứng một mình giữa ranh giới của vùng cấm. Ông biết mình không thể mạo hiểm di chuyển bằng xích chân thông thường. Trọng lượng cơ thể nặng hai tấn hai của ông sẽ ngay lập tức kích hoạt các cảm biến địa chấn của mìn từ trường.
"Rỉ Sét, phóng Bọ Sắt Số 1," Phan Nam ra lệnh.
Từ bả vai trái bọc thép rách nát của ông, một tiếng vo ve nhỏ như tiếng ong nghệ vang lên. Robot trinh sát mini Bọ Sắt Số 1—được Phan Nam lắp ráp từ bảng mạch điện thoại cũ và vỏ lon bia sơn đen—bắt đầu vỗ đôi cánh carbon siêu mỏng, bay lượn lách qua các khe nứt rác thải hiểm trở. Mắt camera điện thoại rách của con bọ bắt đầu truyền những hình ảnh độ phân giải thấp và bản đồ nhiệt thời gian thực về thẳng võng mạc mắt trái của Phan Nam.
"Kích hoạt kỹ năng: Quét quang phổ phế liệu hiếm," Phan Nam lầm bầm.
Một luồng điện áp thấp chạy qua thấu kính mắt trái của ông. Thế giới xám xịt của bãi rác đột ngột biến đổi. Những núi sắt vụn vô tri biến mất, nhường chỗ cho một mạng lưới các dải màu quang phổ biểu thị mật độ kim loại và các nguồn phát năng lượng ẩn giấu. Giữa những vệt màu xanh lam rực rỡ của hợp kim titan và đồng siêu dẫn, Phan Nam kinh hoàng nhìn thấy hàng chục đốm sáng màu đỏ rực hình tròn đang nhấp nháy ngầm dưới lớp bùn dầu đặc quánh.
Đó là bãi mìn từ trường cực mạnh do xe Quét Đất rải rác. Mỗi quả mìn chứa một cuộn dây cảm ứng áp lực cao, sẵn sàng phóng ra luồng từ lực cực mạnh làm tê liệt hoàn toàn hệ thống điện của bất kỳ cyborg nào bước qua trong phạm vi ba mét.
"Mật độ bẫy mìn: Tám mươi hai phần trăm. Không có lối đi bộ an toàn," AI Rỉ Sét phân tích trên màn hình võng mạc. "Khuyến nghị khách hàng SN-709 quay lại lối cũ."
"Không quay lại," Phan Nam lạnh lùng đáp. "Bọ Sắt Số 1, bay vào khe thông gió của chiếc máy xúc phía Tây. Quét bản đồ nhiệt của các cảm biến laser bảo vệ cửa hầm."
Con bọ cánh cứng mini bay lượn uyển chuyển giữa những luồng gió axit giật mạnh, luồn qua khe hở rỉ sét của buồng lái chiếc máy xúc Komatsu khổng lồ bị lật nghiêng. Qua góc nhìn của drone, Phan Nam nhìn thấy lối vào hầm ngầm bê tông kiên cố nằm sâu bên dưới bệ đỡ xích của máy xúc. Nhưng ngay trước cửa hầm, ba tia laser màu xanh lam nhạt—hệ thống quét sinh trắc học hồng ngoại tầm thấp của Vạn Niên—đang quét qua quét lại liên tục không có kẽ hở.
Phan Nam bắt đầu bò lết. Đúng vậy, ông không đi bằng chân liệt, mà dùng cánh tay phải bọc thép cabin khổng lồ cắm sâu vào những dầm thép rỉ sét ẩn dưới bùn, kéo lê thân hình nặng nề đi vòng qua rìa bãi mìn. Mỗi lần kéo người đi, khớp hông của ông lại phát ra tiếng kêu kèn kẹt ghê rợn, và những giọt dầu máy sinh học màu vàng nhạt phát quang lại rò rỉ từ khớp gối trái, loang lổ trên nền đất bết bùn.
Tiếng bước chân bọc thép tuần tra của lính tuần Vạn Niên từ xa vọng lại, kèm theo tiếng sủa điện tử chói tai của đàn Chó Sắt đang lùng sục rầm rập dọc bờ kênh nước thải đen. Thời gian của ông không còn nhiều.
Phan Nam tiếp cận sát bệ đỡ xích của chiếc máy xúc bỏ hoang. Cánh cửa hầm ngầm bằng bê tông dày bám đầy rêu mốc hiện ra ngay trước mắt ông. Trên cửa hầm, một chiếc chốt xích khóa ngoài bằng thép titan dày ba mươi milimet đang khóa chặt lối vào. Chiếc khóa này sử dụng một bảng điều khiển điện tử dã chiến cũ của Sư đoàn 5, nhưng đã bị hệ thống an ninh của tập đoàn Vạn Niên ghi đè tường lửa bảo mật.
"Rỉ Sét, chuẩn bị bẻ khóa," Phan Nam áp tai kim loại xuống cửa bê tông, lắng nghe tiếng rung động của các bánh răng cơ học bên trong.
"Tường lửa bảo mật cấp trung của tập đoàn đang chặn luồng dữ liệu truy cập. Nếu bẻ khóa sai giao thức, hệ thống sẽ kích nổ mìn tự hủy trong vòng mười giây," Rỉ Sét cảnh báo.
Phan Nam không ngần ngại. Ông kích hoạt súng hàn áp lực cao gắn trên cổ tay phải bọc thép. Một luồng tia lửa hàn màu xanh lam rực rỡ nhiệt độ ba nghìn độ C phun ra, nung nóng chiếc chốt xích khóa ngoài.
*XÈÈÈ!!!*
Tiếng kim loại nung chảy rít lên chói tai giữa màn mưa axit. Những tia lửa điện bắn tung tóe, soi rõ khuôn mặt cơ khí rỉ sét nửa người nửa máy đầy vết sẹo xước của Phan Nam.
Nhưng ngay khi chiếc chốt xích vừa chuyển sang màu đỏ hồng do nhiệt độ cao, một tiếng *tít... tít...* dồn dập và chói tai đột ngột vang lên từ đống phế liệu ngay dưới chân ông.
"Cảnh báo! Kích hoạt cảm biến rung của mìn từ trường dã chiến ngầm! Thời gian kích nổ: Bốn giây!"
Phan Nam co rút thấu kính mắt trái. Ông đã sơ suất. Nhiệt độ tỏa ra từ súng hàn đã kích hoạt cảm biến nhiệt và chấn động của một quả mìn từ trường giấu kín dưới lớp bùn sát cửa hầm mà thấu kính quét quang phổ của ông bỏ sót do bị nhiễu phóng xạ.
Bên ngoài, tiếng sủa của đàn Chó Sắt đột ngột chuyển sang tông giọng rít sóng ngắn chói tai. Chúng đã nghe thấy tiếng tít tít báo động.
Không thể rút lui. Nếu quả mìn này nổ, toàn bộ hệ thống tủy sống sinh học của ông sẽ bị tê liệt hoàn toàn, và lồng kính bảo hộ ngực chứa bộ não sẽ bị phá hủy dưới áp lực từ lực cực mạnh.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Phan Nam đưa ra một quyết định cực kỳ mạo hiểm. Ông không dùng kìm cộng lực bẻ cáp kích nổ, vì quả mìn này có cơ chế tự kích nổ khi mất áp lực thủy tĩnh. Ông cắm trực tiếp năm ngón tay thép của bàn tay phải bọc thép vào bảng mạch điều khiển bị hở của quả mìn.
"Kích hoạt giao thức: Đồng hóa phế liệu bằng máu cơ khí!" Phan Nam gầm lên qua bộ phát âm rách màng lọc.
Từ các cổng cấy ghép trên cổ tay phải của ông, dòng dầu máy sinh học mang điện tích—thứ máu cơ khí lỏng quý giá nuôi dưỡng tủy sống—bắt đầu phun ra, chảy trực tiếp vào các vi mạch điện tử của quả mìn. Phan Nam dồn toàn bộ dòng điện thần kinh từ bộ não sinh học qua cổng tủy sống cấy ghép dọc sống lưng, truyền một dòng điện giả lập có tần số trùng khớp với áp lực thủy tĩnh của quả mìn để nuôi dưỡng mạch kích nổ, lừa hệ thống bảo an rằng áp lực vẫn đang ở trạng thái cân bằng.
*A!!!*
Một cơn đau nhức thần kinh giả lập khủng khiếp bùng phát từ gáy Phan Nam, chạy dọc sống lưng và nổ tung trong tế bào não sinh học của ông như thể có hàng vạn luồng sét đánh trực diện. Bộ não lơ lửng trong lồng kính bảo hộ ngực co thắt dữ dội, những giọt máu đỏ sẫm từ gáy phun ra mạnh hơn, nhuộm đỏ dung dịch muối sinh lý vô trùng quanh lồng kính bảo hộ. Áp lực nhiệt của lò phản ứng tủy sống vọt lên mức chín mươi tám độ C, bốc hơi nước trắng xóa từ các van xả nhiệt sau lưng.
"Hao hụt mười hai phần trăm năng lượng lò phản ứng tủy sống! Dung dịch muối sinh lý nuôi não rò rỉ nhẹ! Nguy cơ quá nhiệt cấp một cực kỳ nguy hiểm!" Rỉ Sét hét lên điên cuồng trong đầu ông.
Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí đến mức móp méo cả khung thép hàm. Ông không buông tay. Dòng máu cơ khí mang điện tích của ông tiếp tục duy trì dòng điện giả lập để phong tỏa mạch kích nổ của quả mìn từ trường. Tay phải ông run rẩy dữ dội dưới áp lực điện áp cao dội ngược.
*Tít... tít... tít... tít... hự.*
Quả mìn từ trường phát ra một tiếng kêu nghẹn ngào rồi tắt lịm hoàn toàn ánh sáng đỏ cảm biến. Mạch kích nổ đã bị dòng máu cơ khí của Phan Nam vô hiệu hóa tạm thời.
Phan Nam quỵ gối xuống nền bùn bết dầu, thở dốc bằng bộ lọc khí dã chiến rít lên từng nhịp nặng nề. Tay phải ông bốc khói đen khét lẹt, các ngón tay thép bị biến dạng nhẹ do dòng điện áp cao chạy qua. Nhưng ông đã thành công.
Ông vung cánh tay phải khổng lồ, dùng hết sức mạnh thủy lực còn lại bẻ gãy chiếc chốt xích khóa ngoài bằng thép titan đã bị nung mềm của cửa hầm bê tông.
*XOẢNG!!!*
Chiếc chốt xích đứt lìa, rơi xuống nền đất sắt vụn phát ra âm thanh vang dội trong không gian tịch mịch dưới lòng đất. Cánh cửa bê tông dày bám đầy rêu mốc của Kho lưu trữ Sư đoàn 5 bỏ hoang chầm chậm rít lên một tiếng nặng nề rồi hé mở một khe hẹp tối tăm, sâu hoắm.
Một luồng khí lạnh buốt, mang theo mùi của rêu mốc thời gian, bụi bê tông mục nát và mùi của thứ hợp kim titan quân sự cũ kỹ chưa từng bị rác thải ăn mòn tràn ra ngoài, bao phủ lấy thân hình bọc thép rỉ sét của Phan Nam. Đây chính là nơi lưu giữ những di vật cuối cùng của Sư đoàn 5—những tấm giáp bọc titan chịu lực cực tốt và các linh kiện nâng cấp nguyên bản có thể cứu sống hệ thống tủy sống đang phân rã của ông.
Phan Nam gượng dậy, đi khập khiễng bước qua khe cửa hẹp tiến vào bóng tối của kho ngầm. Lão Mười đã chỉ đường đúng. Đây là một thế giới hoàn toàn biệt lập dưới lòng bãi rác khổng lồ.
Nhưng ngay khi bước chân xích sắt nặng nề của Phan Nam vừa chạm vào nền bê tông lạnh giá bên trong cửa hầm, một tiếng *tách* điện tử khô khốc đột ngột vang lên từ hệ thống trần hầm ngầm dột nát.
Toàn bộ hệ thống đèn halogen dã chiến bám đầy bụi đỏ dọc hành lang kho ngầm đột ngột bật sáng chói mắt, xua tan bóng tối mười năm qua.
*HÚÚÚ... HÚÚÚ... HÚÚÚ...*
Tiếng còi hú báo động dã chiến thời chiến vang dội dữ dội trong không gian hẹp của hầm ngầm, dội vào vách bê tông tạo thành những âm thanh đinh tai nhức óc. Hệ thống phòng thủ tự động dột nát của kho lưu trữ đã bị kích hoạt do phát hiện ra sự xâm nhập bất hợp pháp của một vật chủ mang số hiệu SN-709 chưa được đăng ký trong phân vùng hệ thống mới.
Sâu trong bóng tối của hành lang kho ngầm, tiếng gầm rú của một động cơ hơi nước khổng lồ bắt đầu khởi động. Những luồng hơi nước trắng xóa áp lực cao phụt ra từ các đường ống nứt nẻ dọc vách hầm, phát ra tiếng rít xé tai.
Một đôi mắt quét laser màu đỏ rực rỡ, khổng lồ đột ngột mở ra trong bóng tối, khóa chặt mục tiêu vào lồng ngực bọc thép cabin của Phan Nam. Tiếng xích sắt lớn kéo lê trên nền bê tông phát ra những âm thanh rùng rợn dồn dập tiến lại gần.
Cỗ máy chiến tranh hạng nặng Tàn Bạo-01—vũ khí hủy diệt bọc giáp dày năm mươi milimet trang bị súng phun lửa áp lực cao đã ngủ đông suốt mười năm qua—đang chầm chậm thức tỉnh khỏi giấc ngủ dài dưới lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!