Manh Mối Từ Mảnh Thép SN-709
Tiếng bão axit rít liên hồi ngoài mái tôn rách nát của nhà trọ bà Tư Béo, trút những luồng nước khét lẹt xuống lòng bãi rác Gầm Cầu. Trong căn phòng hẹp chưa đầy sáu mét vuông bốc mùi dầu máy rỉ sét và ẩm mốc, Phan An ngồi khom lưng bên chiếc bàn gỗ dán loang lổ vết cháy đen. Cô bé mười sáu tuổi có dáng người gầy nhom, mặc chiếc áo khoác bảo hộ rộng thùng thình dính đầy vệt dầu mỡ đen kịt. Mái tóc ngắn nham nhở che nửa khuôn mặt lem luốc, nhưng đôi mắt to tròn, sáng quắc đầy bướng bỉnh lúc này đang dán chặt vào một vật thể nhỏ đặt trên lòng bàn tay trái.
Đó là mảnh thẻ bài quân sự cũ kỹ làm bằng thép không gỉ. Trên bề mặt bám một lớp rỉ sét màu vàng nâu dày đặc, nhưng nếu nhìn kỹ dưới ánh đèn sợi đốt chập chờn, người ta vẫn có thể nhận ra những ký tự khắc chìm thô ráp: "SN-709".
Phan An mím chặt khóe môi vẫn còn hơi rướm máu sau trận đụng độ với tay sai của Sơn Sẹo hôm trước. Cô cẩn thận dùng một chiếc tăm bông thấm dung dịch axit nitric loãng—thứ hóa chất cô phải đổi bằng ba ngày nhặt nhạnh chip đồng—rồi nhẹ nhàng quét lên bề mặt mảnh thép. Tiếng sủi bọt xèo xèo vang lên, tỏa ra một làn khói trắng mỏng có mùi hăng hắc. Lớp rỉ sét bám chặt suốt mười năm qua chầm chậm tan ra, để lộ chất thép quân sự lạnh lẽo, xám xịt và un đúc bên dưới.
Mỗi lần nhìn thấy dòng chữ "SN-709", tim Phan An lại thắt chặt. Đây là di vật duy nhất của cha cô, cựu binh Phan Nam thuộc Sư đoàn 5, người đã mất tích trong cuộc thanh trừng tàn bạo của tập đoàn Vạn Niên năm xưa. Ai cũng bảo ông đã chết, bộ não đã bị nghiền nát trong lò thiêu phế liệu quân sự. Nhưng Phan An không tin. Sợi dây chuyền tủy sống làm bằng một đốt xương gốm sinh học cũ của mẹ đeo trên cổ cô lúc này đột ngột phát ra một luồng ánh sáng huỳnh quang màu xanh lam nhạt, ấm áp lạ thường.
Sợi dây chuyền ấy dường như đang rung động đồng bộ với mảnh thẻ bài. Sự ấm áp chạy dọc từ đốt xương gốm vào da thịt Phan An, như một lời khẳng định vô hình rằng cha cô vẫn còn sống, ở một nơi nào đó rất gần dưới lòng đất bãi rác này.
"Bố..." Phan An thì thào, giọng nói khản đặc vì hít phải khói độc bãi rác lâu ngày.
Cô bé quyết định làm một việc mạo hiểm. Cô cắm sợi cáp đồng tự chế từ chiếc máy tính cũ nát bám đầy bụi của nhà trọ vào khe cắm nhỏ trên cạnh của mảnh thẻ bài. Cô muốn dùng bộ vi xử lý dã chiến của mình để đọc phân vùng dữ liệu ẩn bên trong chiếc thẻ.
Nhưng ngay khi đầu cáp vừa chạm vào chất thép SN-709, một luồng xung điện mạnh mẽ đột ngột bộc phát.
*OÀNG!*
Những tia lửa điện màu xanh lục bắn tung tóe. Chiếc màn hình CRT cũ kỹ chớp tắt liên tục rồi nổ tung một tiếng "bộp" giòn giã, tỏa ra mùi khét lẹt của nhựa cháy và đồng nung. Toàn bộ hệ thống điện tự chế của căn phòng sập nguồn hoàn toàn, đẩy Phan An vào bóng tối tịch mịch.
"An! Con ranh con! Mày lại nghịch điện làm chập cháy cả khu nữa hả?" Tiếng chửi bới oang oang của bà Tư Béo từ dưới nhà vọng lên, kèm theo tiếng gõ rầm rầm vào cầu thang gỗ. "Bà cắt cơm mày hôm nay bây giờ!"
Phan An giật mình, vội vàng giật sợi cáp cháy đen ra, nhét mảnh thẻ bài SN-709 và sợi dây chuyền vào túi áo khoác bọc chì bảo vệ. Cô mở hé cánh cửa sổ gỗ mục nát, nhìn xuống con hẻm tối tăm bết bùn dầu bên dưới. Cơn mưa axit ngoài kia vẫn xối xả, nhưng cô biết mình không thể ở lại đây. Mảnh thẻ bài này chứa một bí mật vượt quá khả năng của những thiết bị rác thải thông thường. Cô cần tìm Vy Vy.
Phan An khéo léo trèo qua bậu cửa sổ, đu người lên một đường ống dẫn khí thải rỉ sét rồi trượt nhanh xuống con hẻm phía sau nhà trọ. Cô kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của áo khoác bảo hộ, bước đi vội vã giữa màn sương axit xám xịt. Dưới ánh đèn neon vàng vọt chập chờn của những bảng hiệu quảng cáo "Vạn Niên" khổng lồ treo lơ lửng trên không trung, những cư dân ổ chuột gầy gò, mang trên mình những khớp nối cơ khí lỗi rỉ sét đang co rúm người tránh mưa.
Phan An đi vòng qua các núi phế liệu kim loại cao hàng chục mét ở phân khu 1. Cô bước đi lặng lẽ, đôi mắt to tròn liên tục cảnh giác nhìn quanh. Gần đây, các toán mật thám của cai ngục Lâm và băng đảng Sơn Sẹo xuất hiện ngày càng dày đặc dọc các lối đi của Liên Minh Thợ Rác Tự Do. Chúng đang truy lùng một kẻ đào tẩu nguy hiểm được gọi là "Bóng Ma Phế Thải". Phan An không quan tâm đến chính trị hay tập đoàn, cô chỉ muốn tìm cha. Nhưng cô biết, nếu bị chúng phát hiện tàng trữ một vật phẩm quân sự như thẻ bài SN-709, cô sẽ bị tống vào lò thiêu lập tức.
Sau mười lăm phút luồn lách qua các đường ống kỹ thuật ngầm bốc mùi dầu thải đặc quánh, Phan An dừng lại trước một cánh cửa sắt bám đầy muội than của một xưởng sửa máy nổ nằm khuất sau đống lốp xe máy kéo rỉ sét. Cô gõ cửa theo một nhịp cơ học quen thuộc: ba ngắn, hai dài.
Cánh cửa sắt nặng nề rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra một khe hẹp.
"An? Vào mau đi nhóc! Ngoài kia bão axit đang mạnh lên đấy," giọng nói lanh lảnh của Vy Vy vang lên từ bên trong.
Phan An nhanh chóng lách người vào. Không khí bên trong xưởng ấm áp và ngập tràn mùi dầu thủy lực sinh học tinh khiết trộn lẫn mùi lửa hàn. Vy Vy, nữ kỹ sư công nghệ hai mươi sáu tuổi, đang đứng cạnh một chiếc động cơ diesel khổng lồ. Cô gái có dáng người nhỏ nhắn nhưng năng động, mái tóc buộc đuôi ngựa tinh nghịch. Điểm đặc biệt nhất của Vy Vy là cánh tay phải cơ khí tự chế sơn hình hoa hướng dương rực rỡ, các ngón tay thép đang xoay tròn chiếc mỏ lết một cách điệu nghệ.
"Chị Vy Vy, em cần chị giúp," Phan An thở dốc, kéo chiếc mũ trùm đầu xuống, để lộ gương mặt bám đầy bụi than.
"Lại làm hỏng máy móc gì rồi hả?" Vy Vy bật cười, cánh tay cơ khí gõ nhẹ lên trán Phan An. "Hay lại bị bà Tư Béo đuổi đi?"
Phan An không trả lời. Cô thọc tay vào túi áo khoác, lôi ra mảnh thẻ bài SN-709 đã được lau sạch rỉ sét và đặt lên bàn làm việc bằng titan của Vy Vy.
Ngay khi mảnh thép chạm vào mặt bàn, nụ cười trên môi Vy Vy đột ngột dập tắt. Đôi mắt cô gái trẻ co rút lại, và cánh tay cơ khí sơn hình hoa hướng dương bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, các khớp nối phát ra tiếng xè xè áp lực.
"Cái này... mày lấy ở đâu ra?" Giọng Vy Vy run rẩy, mất đi vẻ tinh nghịch thường ngày.
"Em nhặt được ở rìa bãi phế thải quân sự phía Nam," Phan An đáp, đôi mắt nhìn thẳng vào Vy Vy đầy kiên định. "Nó khắc số hiệu SN-709. Đó là thẻ bài của cha em. Em đã cố cắm nó vào máy tính ở nhà trọ, nhưng nó phóng điện làm nổ tung màn hình."
Vy Vy không nói gì. Cô dùng tay trái sinh học cầm chiếc kính lúp chuyên dụng lên, dí sát mắt vào bề mặt mảnh thẻ bài. Cánh tay cơ khí của cô khẽ chạm vào viền thép. Ngay lập tức, sợi dây chuyền tủy sống trên cổ Phan An lại phát sáng huỳnh quang xanh nhạt, nhấp nháy đồng bộ với một đốm sáng nhỏ màu cam vừa xuất hiện dưới lớp vỏ thép của mảnh thẻ bài.
"Mẹ kiếp..." Vy Vy lầm bầm chửi thề một tiếng. "Đây không phải là thẻ bài danh tính thông thường. Đây là một khóa cơ học chứa mã gen di truyền bảo mật cao của Sư đoàn 5 quân đội chính phủ cũ. Nó có hệ thống xung điện tự vệ để chống lại việc bẻ khóa bất hợp pháp. Máy tính cùi bắp của mày không bị nổ tung cả ổ cứng là may mắn lắm rồi!"
Vy Vy vội vàng kéo Phan An lại gần chiếc máy tính đầu cuối cầm tay bọc vỏ titan tối tân của mình. Cô cắm mảnh thẻ bài vào cổng đọc dữ liệu dã chiến bọc vỏ titan bảo vệ.
"Đứng lùi ra sau, An. Nếu có biến cố gì, tao sẽ phải ngắt nguồn khẩn cấp," Vy Vy nghiêm nghị ra lệnh. Ngón tay cơ khí của cô bắt đầu gõ lên bàn phím ảo với tốc độ chóng mặt, tạo thành những tiếng lách cách liên tục.
Màn hình máy tính lập tức flares lên một màu đỏ cảnh báo chói mắt.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
"Cảnh báo! Phát hiện dữ liệu bị mã hóa cấp độ quân sự 128-bit của Sư đoàn 5. Giao thức tự hủy dữ liệu kích hoạt trong năm mươi giây. Vui lòng nhập khóa sinh trắc học tương thích."
"Mẹ kiếp! Tự hủy?" Vy Vy hét lên, trán lấm tấm mồ hôi. "Lũ Vạn Niên thiết lập bảo mật tàn bạo thật! Chúng không muốn bất kỳ ai chạm vào dữ liệu của Sư đoàn 5!"
"Chị Vy Vy, làm thế nào bây giờ? Dữ liệu của cha em..." Phan An hốt hoảng, tay nắm chặt sợi dây chuyền tủy sống trên cổ.
"Tao đang dùng thuật toán bẻ khóa phân tán để quét các lớp phân vùng lưu trữ cũ. Nhưng tốc độ không kịp!" Vy Vy cắn răng, cánh tay hoa hướng dương của cô di chuyển nhanh đến mức chỉ còn là những vệt mờ.
Thời gian đếm ngược trên màn hình giảm nhanh: *30... 25... 20...*
"Không kịp rồi! Tao phải dùng đến hàng cấm thôi!" Vy Vy đưa tay vào hộc bàn, lôi ra một chiếc chip bảo mật lượng tử thô quý giá—thứ cô phải tích lũy suốt nửa năm ròng rã mới có được. Cô cắm chiếc chip vào khe cắm phụ của bộ đọc dữ liệu.
*XÈÈÈ!!!*
Chiếc chip lượng tử thô bốc lên một luồng khói xám khét lẹt, nung chảy lớp nhựa bảo vệ bên ngoài do phải chịu tải dòng điện quá lớn. Nhưng tiến trình tự hủy trên màn hình đột ngột đóng băng ở con số *02 giây*.
"Được rồi!" Vy Vy thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán. "Tao đã đóng băng được tiến trình tự hủy. Nhưng chiếc chip lượng tử của tao coi như đi đời. Mày nợ tao một món nợ lớn đấy, nhóc con."
Phan An không nghe thấy lời Vy Vy nói. Đôi mắt cô bé dán chặt vào màn hình máy tính, nơi một tệp thoại cổ nén định dạng quân sự vừa được khôi phục thành công.
Vy Vy nhấn nút phát.
Một âm thanh rè rè, đứt quãng và đầy tiếng nhiễu sóng ngắn vang lên từ chiếc loa rách màng lọc của xưởng máy:
"...An... con ở đâu... bố... Sư đoàn 5 bị phản bội... Trịnh Khải... dự án Xương Thép... đừng tìm bố... hãy chạy trốn..."
Giọng nói trầm ấm, khàn đục quen thuộc ấy dù bị méo mó qua hàng vạn lớp nhiễu kỹ thuật số, Phan An vẫn nhận ra ngay lập tức. Đó chính là giọng nói của cha cô, người đã từng ôm cô vào lòng mỗi đêm bão axit gào rú.
Nước mắt Phan An rơi lã chã, lăn dài trên gương mặt bám đầy bụi dầu đen. Cô bé quỳ sụp xuống cạnh bàn làm việc, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực gầy gò.
"Bố... đúng là bố rồi..." Cô bé nghẹn ngào.
Vy Vy im lặng nhìn Phan An, ánh mắt cô đượm buồn và đầy sự cảm thông. Cô đặt bàn tay sinh học ấm áp lên vai cô bé, khẽ thở dài:
"An à... Tao cần cảnh báo mày điều này. Sư đoàn 5 năm xưa không phải bị tiêu diệt do tai nạn chiến trường. Họ bị thanh trừng vì đã phát hiện ra mỏ quặng phóng xạ lậu của tập đoàn Vạn Niên dưới lòng bãi rác. Và cái gọi là 'Dự án Xương Thép' mà cha mày nhắc đến... đó là một tội ác tàn bạo tột cùng."
Vy Vy xoay màn hình máy tính về phía Phan An, hiển thị những tài liệu mật cô vừa quét được từ phân vùng ẩn của thẻ bài.
"Chúng không chế tạo siêu chiến binh," Vy Vy nói, giọng lạnh lùng và căm phẫn. "Chúng bắt các cựu binh Sư đoàn 5, mổ lấy bộ não sinh học của họ để cấy ghép vào những khung thép rỉ sét, biến họ thành những cỗ máy vô tri. Chúng làm thế để thử nghiệm tìm kiếm vật chủ tương thích cho bộ não của Chủ tịch Trịnh Khải hòng đạt được sự trường sinh số hóa. Cha mày... Phan Nam... chính là mẫu thử nghiệm mang số hiệu SN-709."
Phan An ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng bùng lên một ngọn lửa căm hận tột cùng.
"Vạn Niên... lũ quái vật..." Cô bé nghiến chặt răng, hai nắm tay siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. "Chúng đã cướp đi da thịt của cha em, biến ông thành một cỗ máy..."
"Nhưng ông ấy vẫn còn sống, An ạ," Vy Vy đột ngột ngắt lời cô bé, đôi mắt dán chặt vào thiết bị đầu cuối cầm tay bọc vỏ titan đang quét sóng điện từ.
Thiết bị quét sóng của Vy Vy bỗng nhiên phát ra những tiếng *tít... tít...* dồn dập, nhịp nhàng.
Một dải đồ thị hình sin màu vàng cam nhấp nháy liên tục trên màn hình thấu kính thô sơ của thiết bị. Đó là một tần số sóng não đặc thù cực kỳ hiếm gặp, mang mã nhận diện SN-709.
"Nhìn này," Vy Vy thì thào, giọng đầy kinh ngạc. "Có một dải tần số sóng não đặc thù SN-709 đang phát ra tín hiệu xung yếu từ khu vực kho quân sự bỏ hoang sâu dưới lòng đất bãi rác. Nó rất yếu, bị nhiễu bởi mìn từ trường của Quét Đất, nhưng nó chắc chắn đang tồn tại."
Phan An bật dậy, lau nước mắt trên má, ánh mắt bừng lên một niềm hy vọng mãnh liệt chưa từng có.
"Cha em đang ở dưới đó... Ông ấy đang ở ngay dưới lòng đất bãi rác này!" Phan An hét lên.
Nhưng niềm vui của hai cô gái chưa kịp kéo dài thì trên bảng điều khiển mạng lượng tử của Vy Vy, một chấm đỏ cảnh báo nguy hiểm đột ngột nhấp nháy điên cuồng.
"Cảnh báo! Phát hiện vệt dữ liệu giải mã lậu bị rò rỉ trên mạng lưới giám sát của sĩ quan kỹ thuật Nghĩa thuộc tập đoàn Vạn Niên. Tiến trình khóa mục tiêu tọa độ phát sóng bắt đầu kích hoạt."
Vy Vy biến sắc, vội vàng giật phăng mảnh thẻ bài SN-709 ra khỏi cổng đọc dữ liệu.
"Mẹ kiếp! Tín hiệu giải mã lậu của chúng ta đã để lại dấu vết trên mạng lưới giám sát của tập đoàn! Thằng chó Nghĩa đã phát hiện ra tần số SN-709 vừa hoạt động!" Vy Vy hét lên, cánh tay cơ khí sơn hình hoa hướng dương lập tức thu dọn các bảng mạch dã chiến. "Chúng ta phải tẩu tán ngay lập tức, An! Lính tuần tuần tra của Huy sẽ kéo đến đây trong vòng năm phút nữa!"
Bên ngoài xưởng máy nổ, tiếng còi hú báo động đỏ của bầy Chó Sắt bắt đầu vang vọng dồn dập xuyên qua màn sương bão axit, khép chặt vòng vây tử thần hướng về phía xưởng của Vy Vy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!