Nhạc nềnCyberpunk_City

Tín Hiệu Lỗi Từ Quá Khứ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của ngõ cụt phía Tây Chợ Đen Sắt Rỉ đặc quánh như nhựa đường, bị xé rách bởi những hạt mưa axit rơi lộp bộp trên các tấm tôn rỉ sét. Phan Nam quỳ gục trên nền đất phủ đầy mạt sắt và tuyết nitơ lỏng. Tiếng xèo xèo kinh tởm từ lớp hóa chất ăn mòn trên bộ vuốt của Móng Vuốt vẫn đang gặm nhấm bả vai phải của ông. Nhưng nỗi đau đớn vật lý đó chẳng là gì so với cơn ác mộng đang diễn ra bên trong lồng kính bảo hộ ngực.


Qua lớp kính cường lực rạn nứt nát bươm sau trận chiến, dung dịch muối sinh lý vô trùng vốn trong suốt giờ đây loang lổ những vệt máu sinh học màu đỏ sẫm quỷ dị. Những giọt máu rò rỉ từ các cổng cấy ghép sau gáy chầm chậm lan ra, bao bọc lấy bộ não sinh học đang nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt. Bộ não sinh học—mỏ neo nhân tính duy nhất còn sót lại của cựu binh Sư đoàn 5—đang co giật liên tục do ảnh hưởng từ dòng điện cao áp mười nghìn vôn của bẫy lưới điện.


"Pin khẩn cấp: Một phần trăm. Hệ thống vận động chân: Tê liệt hoàn toàn. Khớp hông kẹt cứng. Khuyến nghị khách hàng SN-709 chuẩn bị tắt nguồn cưỡng bức trong vòng hai phút."


Giọng nói giả lập rè rè của AI Rỉ Sét vang lên trong phân vùng nhận thức phụ, lạnh lùng và vô cảm như một bản án tử hình. Phan Nam nghiến chặt hàm răng cơ khí. Ông không thể tắt nguồn ở đây. Nếu ý thức này lịm đi, bộ não của ông sẽ bị luộc chín trong thứ dung dịch muối sinh lý đang tăng nhiệt độ lên bốn mươi mốt độ C. Phan An vẫn đang ở ngoài kia, cô bé mồ côi gầy gò dọc các bãi rác để tìm ông. Ông đã hứa sẽ trở về.


Bằng sức lực tàn tạ cuối cùng, Phan Nam dùng cánh tay phải bọc thép cabin xe tải—cánh tay duy nhất còn hoạt động sau khi tay trái bị cụt—ghì chặt xuống nền đất lạnh giá. Ông dùng các ngón tay sắt đã rách nát lớp đệm cao su bám vào những dầm thép rỉ sét ẩn dưới bùn, kéo lê thân hình khổng lồ nặng hai tấn hai đi về phía gầm cầu Tân Khánh. Mỗi mét di chuyển là một lần các pít-tông thủy lực ở khớp hông rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc, rùng rợn. Vệt dầu máy sinh học màu vàng nhạt phát quang rò rỉ dọc theo đường ông lết qua, nhanh chóng bị nước mưa axit hòa tan.


Sau mười phút bò lết nghẹt thở, Phan Nam tiếp cận được một nắp cống sắt nằm khuất sau đống lốp xe máy kéo rỉ sét sát mép kênh đen. Đây là lối vào bí mật của Trạm sạc hơi nước tự do.


*Cộc... cộc cộc... cộc...*


Phan Nam dùng nắm đấm thép gõ nhẹ lên nắp cống theo nhịp điệu cơ học dã chiến của Sư đoàn 5.


Chưa đầy mười giây sau, nắp cống nặng nề chầm chậm dịch chuyển. Một luồng hơi nước nóng hổi, mang theo mùi than đá đốt khét lẹt và mùi dầu mỡ bốc lên. Khuôn mặt đen nhẻm, nhọ nhem than của bé Bình hiện ra dưới ánh sáng tù mù của chiếc đèn bão treo lủng lẳng. Đôi mắt to tròn của cậu nhóc mười hai tuổi co rụt lại khi nhìn thấy đống sắt vụn nát bươm, bốc khói trắng của Phan Nam.


"Bố Nam! Chú bị làm sao thế này? Bả vai trái... lồng ngực... trời ơi!" Bé Bình hét lên khe khẽ, vội vàng quay đầu gọi vào trong hầm tối: "Anh Tuấn! Anh Tuấn ơi! Cứu viện khẩn cấp! Bố Nam sắp sập nguồn rồi!"


Một thanh niên lực lưỡng bắp tay cuồn cuộn, mặt bám đầy bụi than đá lao ra. Tuấn Hơi Nước—người vận hành lò hơi tự chế của khu ổ chuột—nhìn thấy Phan Nam thì không khỏi rùng mình. Không một lời thừa thãi, Tuấn cùng bé Bình dùng một sợi cáp tời bọc thép phi mười, móc vào khớp vai phải của Phan Nam, kích hoạt ròng rọc thủy lực để kéo thân hình khổng lồ của ông xuống lòng hầm ngầm.


Trạm sạc hơi nước tự do hiện ra dưới ánh sáng vàng vọt của những bóng đèn sợi đốt chập chờn. Không gian chật hẹp ngập tràn tiếng gầm rú bành bành của động cơ phát điện xe máy cũ và tiếng phì phò liên tục của chiếc lò hơi bằng đồng thau cổ điển. Đây là thánh địa năng lượng ngầm của cư dân khu ổ chuột gầm cầu, nơi họ tự chế nguồn điện để sinh hoạt và sạc pin lậu mà không bị tập đoàn Vạn Niên kiểm soát.


Tuấn Hơi Nước đẩy Phan Nam nằm lên chiếc bệ sắt chịu lực nặng nề giữa xưởng.


"Pin của chú chỉ còn không phẩy năm phần trăm! Bộ não sinh học đang bị xuất huyết tủy!" Tuấn Hơi Nước hét lên xuyên qua tiếng ồn của lò hơi, tay nhanh nhẹn giật phăng lớp bạt rách phủ sau lưng Phan Nam. "Chúng ta phải thực hiện quy trình Trích xuất năng lượng từ pin rò rỉ ngay lập tức! Em không có nguồn điện vô trùng của tập đoàn đâu, chỉ có chiếc lò hơi Phì Phò này thôi!"


"Làm đi..." Giọng nói của Phan Nam phát ra từ bộ phát âm rách màng lọc, yếu ớt như một tiếng rít gió rỉ sét.


Bé Bình nhanh nhẹn lao đến bọc vải rách sau lưng Phan Nam, lôi ra một khối kim loại nặng nề phát ra ánh sáng tím mờ ảo quỷ dị. Đó là quả Pin hạt nhân rỉ sét—lõi năng lượng uranium nghèo rò rỉ nhẹ mà Phan Nam nhặt được từ các robot khai mỏ bỏ hoang.


Tuấn Hơi Nước đeo chiếc kính bảo hộ chống nhiệt bám đầy bụi than, dùng hai tay giữ chặt bộ chuyển đổi điện áp tự chế bọc vỏ sắt cũ kỹ. Cậu cắm hai đầu dây cáp đồng siêu dẫn của bộ chuyển đổi trực tiếp vào các điện cực rỉ sét của quả pin hạt nhân.


*XÈÈÈ!!!*


Những tia lửa điện màu tím rực rỡ, chói mắt đột ngột bùng phát, nhảy múa điên cuồng quanh bộ chuyển đổi điện áp tự chế. Mùi ozone bị điện phân nồng nặc bốc lên, hòa lẫn với làn khói than đá khét lẹt. Dòng điện áp cao hai mươi tư vôn (24V) cực kỳ không ổn định bắt đầu truyền dọc theo dây cáp, lao thẳng vào lò phản ứng tủy sống dã chiến sau lưng Phan Nam.


"Cảnh báo! Phát hiện dòng điện áp cao không ổn định xâm nhập hệ thống. Nguy cơ đoản mạch toàn phần tủy sống sợi carbon!" AI Rỉ Sét liên tục phát ra các âm thanh cảnh báo đỏ rực trên võng mạc của Phan Nam.


Cơn đau thần kinh giả lập bùng phát với cường độ khủng khiếp. Bộ não sinh học của Phan Nam như bị ném vào một bể axit sôi sùng sục. Sợi cáp tủy sống sợi carbon dọc sống lưng ông co rút dữ dội, truyền đi những luồng xung điện hỗn loạn làm toàn bộ khung xương thép hai mét rưỡi co giật liên tục trên bệ sắt.


"Giữ chặt chú ấy lại, Bình!" Tuấn Hơi Nước hét lên, hai tay ghì chặt bộ biến áp đang rung lên bần bật và bốc khói nghi ngút. "Dòng điện hạt nhân quá mạnh! Bộ biến áp sắp nổ tung rồi!"


Bé Bình khóc mếu máo, dùng chiếc kìm cắt cáp đa năng bọc nhựa cách điện màu đỏ đè chặt các đầu nối cáp đồng để ngăn chặn sự đoản mạch.


Trên hộp sọ sinh học của Phan Nam, chiếc băng đeo thần kinh—Bộ ổn định sóng não Titan-1—bắt đầu nhấp nháy ánh sáng xanh lam liên tục. Trường điện từ bảo vệ của thiết bị hoạt động hết công suất, cố gắng lọc bỏ các tia điện nhiễu tần số cao để giữ cho tần số sóng não của Phan Nam không bị phân rã hoàn toàn dưới áp lực điện hạt nhân.


"Nhiệt độ lồng não: Bốn mươi mốt độ năm! Kích hoạt giao thức xả nhiệt khẩn cấp!"


AI Rỉ Sét tự động mở van xả của hộp làm mát sau lưng. Một luồng khí nitơ lỏng lạnh giá phun ra xối xả quanh cổ và gáy Phan Nam, tạo thành một màn sương lạnh giá trắng xóa bao trùm lấy bệ sắt. Sự chênh lệch nhiệt độ cực đoan giữa dòng điện sạc nóng rực và khí nitơ đóng băng làm các mối cáp tủy sống co rút lại, phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc.


Phan Nam nghiến chặt răng cơ khí. Trong cơn đau đớn tột cùng của tiến trình sạc điện áp cao dã chiến, ý thức của ông bắt đầu bị đẩy vào trạng thái đồng bộ lượng tử cực hạn. Sóng não của ông đồng bộ hóa với hệ thống điều khiển cơ khí cũ của Sư đoàn 5, mở khóa một phân vùng ký ức tuổi thơ bị khóa sâu trong ổ nhớ tủy sống do chấn thương não bộ năm xưa.


Bóng tối và những tia lửa điện màu tím xung quanh nhạt dần, nhường chỗ cho một luồng ánh sáng vàng ấm áp của quá khứ...


Đó là một buổi chiều lộng gió của mười ba năm trước, tại một thuộc địa biên thùy yên bình trước khi cuộc thanh trừng Sư đoàn 5 diễn ra. Phan Nam—khi đó vẫn còn là một người đàn ông bằng xương bằng thịt, mặc bộ quân phục dã chiến màu xanh sờn cũ—đang quỳ một gối trên thảm cỏ xanh mướt trước sân nhà.


"Bố ơi! Bố bế An!"


Một tiếng cười giòn giã, trong trẻo như tiếng chuông gió vang lên. Đứa con gái nhỏ Phan An—khi đó mới ba tuổi, dáng người tròn trịa, mặc chiếc váy hoa nhí màu hồng—đang lẫm chẫm bước những bước đi đầu đời đầy vụng về về phía ông. Đôi má cô bé phúng phính hồng hào, đôi mắt to sáng quắc đầy bướng bỉnh nhìn cha.


Phan Nam mỉm cười rạng rỡ. Ông đưa đôi bàn tay ấm áp bằng xương thịt ra, ôm trọn lấy thân hình nhỏ bé của con gái vào lòng, nhấc bổng cô bé lên cao giữa bầu trời xanh ngắt. Phan An cười nắc nẻ, những ngón tay nhỏ xíu bám chặt lấy chiếc thẻ bài quân sự bằng thép không gỉ khắc số hiệu SN-709 đang treo lủng lẳng trước ngực ông.


Phía sau họ, dưới hiên nhà bám đầy hoa dại, người vợ quá cố Mai đang đứng tựa cửa. Bà mặc chiếc áo dài trắng dịu dàng, nụ cười hiền hậu đầy bao dung dõi theo hai cha con. Gương mặt bà mờ ảo dưới ánh nắng chiều, nhưng ánh mắt đượm buồn đầy yêu thương thì rõ ràng hơn bao giờ hết.


"Nam này," giọng nói dịu dàng, ấm áp của Mai vang lên, nhẹ nhàng như một tiếng thì thầm của gió. "Sau này dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng phải bảo vệ con gái của chúng ta nhé. Chiếc thẻ bài này... nó là linh hồn của anh, là lời hứa làm cha của anh."


"Anh thề, Mai. Anh sẽ bảo vệ con bằng cả sinh mạng này," Phan Nam thì thầm đáp lại, áp sát khuôn mặt mình vào vầng trán nhỏ ấm áp của Phan An.


*BÙM!!!*


Một tiếng nổ chói tai dội lại từ chiếc bộ biến áp tự chế của Tuấn Hơi Nước kéo Phan Nam ra khỏi giấc mơ vàng ngọc.


Chiếc bộ biến áp bị quá tải điện hạt nhân rò rỉ đã nổ tung, bắn ra một luồng khói đen kịt và những tia lửa điện cuối cùng trước khi tắt lịm. Tuấn Hơi Nước bị lực nổ hất văng ra sau, ngã ngồi trên đống than đá, chiếc kính bảo hộ bị vỡ nứt làm đôi. Bé Bình vội vàng lao đến đỡ Tuấn dậy.


Nhưng trên bệ sắt, lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam đã ngừng co giật. Ánh sáng đỏ nhạt bên trong lồng kính đã chuyển sang màu đỏ rực rỡ, ổn định và đầy uy lực. Dòng máu sinh học loang lổ trong dung dịch muối sinh lý chầm chậm lắng xuống gáy.


"Khôi phục năng lượng: Tám mươi phần trăm. Hệ thống vận động chân xích sắt: Khôi phục hoạt động tạm thời ở mức năm mươi phần trăm công suất. Bộ ổn định sóng não Titan-1: Hoạt động ổn định."


Phan Nam chầm chậm ngồi dậy trên bệ sắt. Bộ xích sắt trợ lực dưới chân ông khẽ chuyển động, phát ra tiếng gầm rú nhỏ, vững chãi hơn trước rất nhiều. Đoạn ký ức ấm áp về Phan An lúc ba tuổi vẫn còn đọng lại trong phân vùng nhớ, sưởi ấm bộ não sinh học đang lạnh giá của ông.


Cùng lúc đó, tại khu ổ chuột Gầm Cầu rách nát cách trạm sạc hơi nước nửa cây số.


Bên trong căn nhà trọ mái tôn dột nát của bà Tư Béo, tiếng mưa axit sunfuric vẫn nện xuống mái tôn loang lổ những luồng âm thanh đinh tai nhức óc. Căn phòng chật hẹp bám đầy bụi than và dầu máy chỉ được thắp sáng bởi một ngọn nến le lói cắm trên vỏ lon bia cũ.


Phan An đang ngồi xổm trên nền đất ẩm ướt, mái tóc ngắn nham nhở dính bết nước mưa. Cô bé gầy gò, mặc chiếc áo khoác bảo hộ rộng thùng thình dính đầy vệt dầu đen, đang nỗ lực phân loại đống phế liệu kim loại nhặt nhạnh được dọc kênh đen để chuẩn bị nộp phế cho bà Tư Béo đổi lấy bát mì nước gạo thải qua đêm.


Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé bám đầy những vết xước rướm máu do cạnh sắt cứa vào. Phan An mệt mỏi quệt mồ hôi trên trán, để lại một vệt nhọ than đen kịt trên má. Cô bé thở dài, kéo chiếc túi vải rách đựng linh kiện vặt ra để đổ đống sắt vụn cuối cùng xuống đất.


*CẠCH...*


Một tiếng va chạm kim loại thanh mảnh, khác biệt hoàn toàn so với tiếng đục ngầu của sắt rỉ, vang lên giữa đống phế liệu.


Phan An khựng lại. Đôi mắt to tròn sáng quắc của cô bé dán chặt vào một vật thể dẹt, màu xám bạc đang nằm khuất dưới một chiếc bánh răng xe máy hỏng. Cô bé gạt đống sắt rỉ ra, dùng những ngón tay run rẩy nhặt vật thể đó lên.


Đó là một mảnh thẻ bài quân sự bằng thép không gỉ, bám đầy một lớp dầu máy sinh học màu vàng nhạt phát quang—thứ dầu máy đặc trưng của dự án Xương Thép mà Phan Nam đã rò rỉ trong trận quyết chiến với Móng Vuốt ở ngõ cụt Chợ Đen gần đó. Mảnh thẻ bài lạnh ngắt, nặng nề, hoàn toàn không bị ăn mòn bởi mưa axit sunfuric nhờ làm bằng hợp kim đặc chủng của quân đội cũ.


Phan An dùng vạt áo khoác bảo hộ lau sạch lớp dầu máy bám trên bề mặt mảnh thép. Dưới ánh nến le lói, những dòng chữ khắc chìm sâu hoắm, sắc nét dần hiện ra trước mắt cô bé:


*SƯ ĐOÀN 5 - BIỆT KÍCH HẠNG NẶNG*

*HỌ TÊN: PHAN NAM*

*SỐ HIỆU: SN-709*


Tim Phan An như ngừng đập trong lồng ngực gầy guộc. Đôi bàn tay cô bé run rẩy dữ dội, chiếc thẻ bài suýt chút nữa rơi xuống đất. Cô bé nhận ra nét khắc này, nhận ra số hiệu SN-709 định mệnh mà cô đã nhìn thấy hàng vạn lần trong cuốn sổ tay kỹ thuật cũ của cha.


"Bố..." Phan An thì thào, giọng nói nghẹn ngào vỡ vụn giữa tiếng bão axit gầm rú trên mái tôn.


Lớp dầu máy sinh học màu vàng nhạt bám trên thẻ bài tiếp xúc với vết xước rướm máu trên ngón tay của Phan An, đột ngột kích hoạt cảm biến nhận diện tầm gần sinh học tích hợp bên trong vi mạch thẻ bài. Một luồng xung điện nhẹ, ấm áp chạy dọc từ ngón tay truyền vào cơ thể cô bé, mang theo một tần số rung động quen thuộc mà chỉ những người mang huyết quản của Phan Nam mới có thể cảm nhận được.


Nước mắt Phan An trào ra, loang lổ trên khuôn mặt bám đầy nhọ than đen kịt. Cô bé áp chặt mảnh thẻ bài quân sự lạnh ngắt lên gò má gầy gò của mình, ôm chặt lấy nó như thể đang ôm lấy chính hơi ấm của cha. Cô bé khóc nấc lên, những giọt nước mắt nóng hổi rơi lã chã xuống bề mặt thép không gỉ, rửa sạch lớp bụi bẩn cuối cùng.


"Bố ơi... con biết bố vẫn còn sống quanh đây! Con biết bố chưa từng bỏ rơi con mà!" Phan An gào lên trong tiếng khóc nghẹn ngào, tiếng gọi của cô bé bị nuốt chửng bởi tiếng sấm sét rền vang ngoài trời.


Cùng một tích tắc đó, cách khu ổ chuột gầm cầu nửa cây số, sâu trong lòng hầm ngầm của Trạm sạc hơi nước tự do.


Phan Nam đang đứng im lặng bên cạnh lò hơi Phì Phò. Đột ngột, màn hình võng mạc của ông hiển thị một dòng thông báo khẩn cấp màu vàng cam nhấp nháy liên tục:


"Cảnh báo! Phát hiện tín hiệu phản hồi sinh học từ Tín vật cốt lõi SN-709 trong phạm vi năm trăm mét. Tần số tương thích: Chín mươi chín phẩy tám phần trăm. Đối tượng kích hoạt: Phan An."


Bộ não sinh học bên trong lồng kính bảo hộ ngực của Phan Nam đột ngột bùng phát một luồng sóng não mạnh mẽ chưa từng có. Luồng sóng não đồng bộ hoàn toàn với tần số của chiếc thẻ bài quân sự mà con gái ông đang áp trên má.


Trước sự kinh ngạc của Tuấn Hơi Nước và bé Bình, lồng kính bảo hộ ngực bọc thép cabin của Phan Nam đột ngột nhấp nháy, phát ra những luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, ấm áp, đập nhịp nhàng theo đúng nhịp tim sinh học của Phan An từ xa truyền lại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!