Nhạc nềnCyberpunk_City

Thức Tỉnh Trong Lò Hỏa Táng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối. Không phải cái bóng tối êm dịu của một giấc ngủ không mộng mị, mà là một khoảng không đặc quánh, lạnh lẽo và câm lặng của một bộ não bị ngắt kết nối hoàn toàn khỏi mọi giác quan sinh học.


Rồi, cơn đau ập đến.


Nó không bắt đầu từ da thịt, bởi vì Phan Nam không còn da thịt nữa. Đó là một cơn bão dữ liệu lỗi càn quét qua các tế bào thần kinh tủy sống, những xung điện áp cao không đồng bộ dội thẳng vào thùy đỉnh, giả lập một cảm giác đau đớn tột cùng như thể hàng vạn cây kim rỉ sét đang đâm xuyên qua hộp sọ sinh học của ông.


"Tít... Tít... Phát hiện xung thần kinh dị biệt..."

"Hệ thống vận hành lỗi... Giao thức đồng bộ thất bại..."


Một giọng nói rè rè, mang âm hưởng cơ khí đơn điệu nhưng lại có chút ngây ngô như một đứa trẻ, vang lên ngay trong phân vùng nhận thức phụ của ông. Trên võng mạc ảo của thấu kính mắt trái vừa được kích hoạt, những dòng lệnh màu cam nhấp nháy liên tục, xé rách bóng tối bằng những ký tự nhòe nhoẹt.


Phan Nam cố gắng mở mắt. Đúng hơn là ông đang cố gắng truyền dòng điện lệnh đến thấu kính quang học CRT ở hốc mắt trái. Một luồng ánh sáng đỏ nhấp nháy hiện ra, mờ mịt và méo mó. Trước mắt ông không phải là bầu trời, mà là một vòm thép hình bán nguyệt bám đầy muội than đen kịt và những thanh điện cực khổng lồ đang rực sáng một màu trắng xanh chết chóc.


Nhiệt độ: 850°C. Và nó đang tăng lên theo từng giây.


Ông đang nằm trong một cái kén bằng sắt thép rỉ sét, xung quanh là đống phế liệu nát vụn của những cyborg chiến đấu cũ bị đào thải. Mùi dầu máy cháy khét, mùi ozone bị điện phân và hơi nóng hầm hập bốc lên, ép chặt lấy lồng kính bảo hộ bọc quanh bộ não sinh học đang lơ lửng trong dung dịch muối sinh lý trên ngực ông.


"Đây là... đâu?" Phan Nam cố gắng phát ra một tín hiệu âm thanh, nhưng bộ phát âm rè rè nơi cổ họng cơ khí chỉ phát ra tiếng rít gió khô khốc: "Xè... xè..."


"Chào mừng khách hàng SN-709 thức tỉnh tại Lò thiêu phế liệu quân sự của tập đoàn Vạn Niên," giọng nói rè rè lúc nãy lại vang lên từ ổ nhớ phụ gắn trên bả vai trái của ông. Một đốm sáng màu cam nhấp nháy liên tục giữa lớp thép rỉ sét bám đầy bụi dầu. "Tôi là Rỉ Sét - hệ điều hành quản trị lỗi của lò thiêu này. Chu kỳ nung chảy giai đoạn 2 sẽ kích hoạt trong 120 giây nữa. Khuyến nghị khách hàng: Nằm im để quá trình hóa tro diễn ra thuận lợi. Nhiệt độ dự kiến: 2000°C."


Lò thiêu phế liệu quân sự.


Ký ức hỗn loạn như những mảnh gương vỡ đột ngột dội về. Cuộc phục kích tàn bạo của biệt đội tuần tra Vạn Niên... Tiếng súng xung lực gầm rú... Gương mặt lạnh lùng không cảm xúc của Giám đốc Khải trong phòng thí nghiệm vô trùng... Và tiếng khóc xé lòng của đứa con gái Phan An khi ông bị lôi đi dọc hành lang thép lạnh ngắt. Họ đã tước đoạt da thịt của ông, biến ông thành một cỗ máy chiến tranh lỗi, và giờ đây, họ ném ông vào lò hỏa táng này như một đống rác thải công nghệ không hơn không kém.


Không. Ông không thể chết ở đây. Phan An vẫn đang ở ngoài kia, cô bé mới 16 tuổi, gầy gò và đơn độc giữa khu ổ chuột gầm cầu Tân Khánh, ngày đêm tìm kiếm tung tích của cha mình. Ông đã hứa sẽ trở về. Một người cha dù chỉ còn lại một bộ não trong lớp vỏ thép rỉ sét cũng phải giữ trọn lời hứa của mình.


"Rỉ Sét... Ngắt... ngắt chu kỳ nung chảy!" Phan Nam cố truyền sóng não ra lệnh cho AI phụ.


"Yêu cầu bị từ chối," Rỉ Sét trả lời bằng giọng điệu châm biếm ngây ngô. "Tôi là AI lỗi, nhưng hệ thống van xả áp lực của lò thiêu vẫn chạy bằng thuật toán cứng của tập đoàn. Tiến trình tiêu hủy: 78%. Khách hàng không có quyền quản trị."


Một tiếng u u rợn người vang lên. Các thanh điện cực phía trên đột ngột rực sáng hơn. Luồng lửa hồ quang nhiệt độ cao bắt đầu phun ra từ các vòi phun áp lực, nung chảy những tấm giáp thép của các cyborg đã chết xung quanh thành một dòng kim loại lỏng màu cam rực rỡ, chảy tràn dưới chân Phan Nam.


Nhiệt độ bên trong kén tăng vọt lên 1200°C.


Phan Nam cảm thấy tủy sống của mình co giật dữ dội. Hiện tượng đào thải tủy cấp 1 bắt đầu bùng phát khi các bó cáp quang dẫn truyền thần kinh chưa kịp thích nghi với dòng điện áp cao của lò phản ứng. Những cơn đau thần kinh giả lập khủng khiếp khiến bộ não sinh học của ông như muốn nổ tung bên trong lồng kính bảo hộ.


Ông cố gắng cử động cánh tay trái để tìm điểm bám, nhưng một tiếng ken két khô khốc vang lên. Các pít-tông thủy lực ở khớp vai trái đã bị rỉ sét và xỉ hàn nung chảy bám chặt, kẹt cứng hoàn toàn.


"Cảnh báo: Khớp vai trái kẹt 100%. Áp lực dầu thủy lực tăng quá ngưỡng an toàn. Nguy cơ vỡ đường ống dẫn lực."


"Rỉ Sét! Bẻ khóa... xả áp khẩn cấp cục bộ! Mau!" Phan Nam gầm lên trong nhận thức.


Đốm sáng màu cam trên vai trái nhấp nháy điên cuồng. AI Rỉ Sét dường như bị kích thích bởi tần số sóng não bạo loạn của Phan Nam, thuật toán lỗi của nó bắt đầu chạy loạn xạ: "Kích hoạt giao thức... phá hoại hệ thống. Đang can thiệp vào van xả nitơ lỏng làm mát khẩn cấp... Thao tác thành công 40%."


Một luồng khí nitơ lỏng lạnh giá đột ngột phun ra từ một đường ống bảo trì bị rò rỉ phía trên vai trái của Phan Nam. Màn sương lạnh giá trắng xóa tạm thời trung hòa nhiệt lượng khủng khiếp của lửa hồ quang trong phạm vi vài centimet, tạo ra một tiếng xèo xèo dữ dội khi tiếp xúc với lớp giáp thép đang nóng đỏ.


Nhờ luồng khí lạnh làm co ngót kim loại đột ngột, lớp rỉ sét bám trên khớp vai trái của Phan Nam bị nứt nẻ. Ông dồn toàn bộ dòng điện tủy sống vào tay phải, cố gắng đấm mạnh vào tấm kính cường lực của cửa lò áp lực phía trước.


*BONG!*


Một tiếng va chạm kim loại đinh tai nhức óc vang lên, nhưng cú đấm bị trượt do khớp cổ tay phải bị lỏng khóa định vị. Cánh tay thép sượt qua lớp kính cường lực vô trùng, để lại một vệt xước dài nhưng không hề làm rạn nứt cấu trúc kính.


"Lỗi đồng bộ khớp cổ tay. Hao hụt 2% năng lượng dự phòng," Rỉ Sét báo cáo lạnh lùng.


Cùng lúc đó, luồng lửa hồ quang giai đoạn 2 tràn đến, quét qua bả vai trái của Phan Nam. Sức nóng kinh hoàng nung chảy lập tức 30% lớp vỏ thép bọc ngoài vai trái, lộ ra các bó cáp quang dẫn truyền phát sáng xanh nhạt đang bị lửa thiêu rụi dần. Năng lượng từ viên pin hạt nhân dự phòng sụt giảm nghiêm trọng, mất đi 15% dung lượng chỉ trong một cái chớp mắt.


"Nhiệt độ lồng não: 95°C. Ngưỡng quá nhiệt lò phản ứng cấp 1 đã kích hoạt. Hệ thống chuẩn bị ngắt nguồn khẩn cấp để bảo vệ tế bào thần kinh."


"Không được ngắt nguồn!" Phan Nam gào lên. Nếu hệ thống sập nguồn lúc này, bộ não của ông sẽ bị luộc chín bên trong lồng kính bảo hộ chỉ trong vòng chưa đầy một phút.


Ông nhìn chăm chú vào cửa lò thông qua thấu kính mắt trái đang nhấp nháy đỏ. Dưới áp lực của bão lửa và khí nitơ làm lạnh đột ngột, ông nhận ra một điểm yếu chí mạng. Lớp kính cường lực bọc gốm chịu nhiệt vô trùng của tập đoàn cực kỳ kiên cố, nhưng phần bản lề kim loại giữ cánh cửa lò áp lực thì không. Đó là loại thép manganese tiêu chuẩn, không được phủ lớp gốm bảo vệ và hiện đang bị nung nóng đến mức đỏ rực, bắt đầu biến dạng dưới áp suất khí nén cực lớn bên trong lò.


Đây là cơ hội duy nhất.


Phan Nam không dùng tay đấm nữa. Ông dồn toàn bộ trọng lượng 2 tấn của bộ khung xương Cyborg Phế Thải, kích hoạt động cơ xích chân trợ lực hoạt động chập chờn dưới gầm.


"Rỉ Sét! Khóa toàn bộ van xả hơi nước! Tăng áp suất buồng chứa lên mức tối đa!"


"Cảnh báo: Áp suất buồng chứa vượt quá giới hạn chịu tải 150%. Nguy cơ nổ tung lò thiêu."


"Làm đi!"


Đốm sáng cam trên vai trái rực lên một màu đỏ giận dữ. Tiếng u u của lò thiêu đột ngột chuyển thành tiếng rít gió chói tai khi các đường ống xả khí bị khóa chặt. Áp suất khí nén bên trong lò tăng vọt, đẩy cấu trúc tháp thép rỉ sét rung chuyển dữ dội.


Phan Nam quỳ một gối xuống dòng kim loại lỏng đang chảy tràn dưới sàn hầm, lấy điểm tựa từ những khối sắt vụn của các cyborg cũ. Ông dồn toàn lực, dùng bả vai bọc thép cabin dày của mình húc mạnh vào bản lề cửa lò phía trước.


*RẦM!*


Cú va chạm cực mạnh khiến toàn bộ khung xương SN-709 chấn động. Lồng kính bảo hộ ngực nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ đầy uy lực khi hệ thống hấp thụ động năng tự động kích hoạt, chuyển hóa một phần lực va đập thành năng lượng sạc khẩn cấp cho viên pin hạt nhân đang cạn kiệt.


Bản lề cửa lò bị móp méo, nhưng vẫn chưa gãy vỡ.


"Áp suất đạt ngưỡng giới hạn! Lò hỏa táng tự hủy trong 5... 4..."


"Lên!"


Phan Nam gầm lên một tiếng rít cơ khí xé tai. Ông dồn chút lực tủy sống cuối cùng, khóa chặt các khớp nối thủy lực chân, dùng toàn bộ động năng của cơ thể nặng 2 tấn húc lần thứ hai trực diện vào chốt khóa bản lề đang nóng đỏ.


*CRACK!*


Tiếng kim loại gãy giòn vang lên giữa tiếng gầm rú của áp suất khí nén. Chốt khóa bản lề manganese bị bẻ gãy hoàn toàn dưới sức nặng cực hạn và áp lực khí nén khổng lồ từ bên trong.


*OÀNG!*


Cánh cửa lò áp lực nặng hàng trăm ký bị thổi bay ra ngoài, kéo theo một luồng bão lửa hồ quang và khói độc carbon dày đặc phun trào như một ngọn núi lửa nhỏ. Thân hình khổng lồ, rỉ sét và mất đi một phần vai trái của Phan Nam bị hất văng ra ngoài theo luồng khí nén, rơi tự do xuống sườn núi phế liệu dột nát bên ngoài lò thiêu.


Ông lăn lộn qua những khối động cơ rỉ sét, những tấm tôn rách và đống dây cáp bỏ hoang, trước khi nằm bất động dưới chân núi rác khổng lồ của Vực Rác Đô Thị Tân Khánh.


Lồng kính bảo hộ ngực của ông nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt, chỉ còn duy trì 10% năng lượng hoạt động. Hệ thống vận động hoàn toàn bị tê liệt do quá nhiệt lò phản ứng cấp 1, các pít-tông thủy lực chân phát ra những tiếng xì xì của hơi nước nóng thoát ra ngoài.


Phan Nam nằm ngửa mặt lên trời. Trên cao kia, không có ánh mặt trời, chỉ có những đám mây hóa chất màu tím xám xịt của tầng lửng công nghiệp đang cuộn xoáy dữ dội.


Một giọt nước lạnh buốt rơi trúng thấu kính mắt trái của ông, kèm theo tiếng sủi bọt xèo xèo rợn người và mùi khét lẹt đặc trưng của hóa chất ăn mòn.


Cơn bão axit sunfuric bắt đầu trút xuống bãi rác khổng lồ, sẵn sàng ăn mòn các bó cáp tủy sống đang lộ ra ngoài bả vai trái bị nung chảy của ông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!