Bình Minh Nổi Loạn
Bóng tối của Phòng giam số 10 lạnh lẽo và ngột ngạt như một nấm mồ bê tông chôn sâu dưới lòng đất Căn cứ tiền phương số 9. Mùi rỉ sét của xích sắt, mùi ẩm mốc của những bức tường rạn nứt và vị lưu huỳnh nồng hắc từ sương mù đầm lầy Tử Thủy len lỏi qua khe thông gió, tạo thành một hỗn hợp khí thở nặng nề, cào xé lồng ngực Minh Triết.
Anh nằm đó, hai tay bị xích chặt vào vòng khoen thép đóng thẳng vào tường. Đôi chân tàn phế buông thõng vô lực trên nền đá buốt giá. Chiếc vòng cổ định vị thần kinh 'Khóa Gông' ôm chặt lấy cổ anh, liên tục nhấp nháy ánh đèn đỏ u ám. Cứ mỗi vài nhịp thở, chiếc vòng lại phóng ra một luồng điện nhẹ, chạy dọc theo các mũi kim titan găm sâu vào hạch thần kinh sau gáy anh. Luồng điện rò rỉ ấy cưỡng ép sóng não của Triết duy trì dưới ngưỡng ba mươi phần trăm, triệt tiêu hoàn toàn khả năng tương thích của anh với chiếc cơ giáp Xích Long đang nằm cô độc ngoài kia. Mỗi tia điện phóng qua là một lần tủy sống của anh co thắt dữ dội, khiến nửa thân dưới của anh càng trở nên lạnh ngắt, mất đi hoàn toàn cảm giác vận động.
"Ư... hự..."
Triết nghiến chặt răng để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra khỏi kẽ môi rướm máu. Cánh tay phải của anh — giờ đây đã hóa silic hoàn toàn thành một khối tinh thể xám tro sần sùi với những mảng vảy kim loại li ti — nặng nề gác lên đùi. Không còn xúc giác, anh không thể cảm nhận được cái lạnh của đá hay sự thô ráp của lớp vảy thép trên da mình. Anh chỉ có thể dùng bàn tay trái lành lặn, run rẩy chạm vào túi áo ngực quân phục sờn cũ. Ngón tay anh siết nhẹ chiếc bùa bình an bằng chỉ đỏ dính máu của Minh Đức. Kỷ vật của người đồng đội đã khuất là thứ duy nhất giữ cho ý thức của anh không bị nuốt chửng bởi cơn điên loạn đang chực chờ bùng phát từ lò phản ứng Xích Long Tâm trong lồng ngực.
*Oòng... oòng...*
Từ sâu thẳm lòng đất đầm lầy Tử Thủy, tiếng gầm vô hình của thực thể mẹ Xích Long Vương lại vang lên. Nó không mang theo âm thanh vật lý, nhưng lại rung động trực tiếp vào tần số sóng não của Triết qua lớp xích bọc chì cách ly. Tiếng gầm ấy đầy bi phẫn, u uất, như một tiếng khóc đau đớn kêu cứu của một sinh linh bị xiềng xích. Mỗi lần tiếng gầm ấy dội vào tủy sống, lò phản ứng sinh học trong ngực Triết lại phập phồng dữ dội, tỏa ra luồng nhiệt lượng đỏ rực u ám dưới lớp da ngực rách mô cơ chưa lành. Chiếc vòng cổ Khóa Gông cảm nhận được sự gia tăng năng lượng đột ngột, lập tức rú lên những tiếng bíp bíp chói tai và phóng ra một luồng điện cao áp mạnh hơn.
"A... a... a!"
Triết quằn quại, cơ thể anh căng cứng như một cây cung kéo quá đà. Những tia điện xanh lam phóng ra từ chiếc gông cổ, đốt cháy xém vùng da cổ của anh, tỏa ra mùi khét lẹt. Áp lực nội sọ tăng vọt khiến mắt phải của anh rỉ ra một vệt nước mắt máu đỏ sẫm. Anh tưởng như tủy sống của mình sắp sửa bị nung chảy thành tro bụi dưới dòng điện tàn độc kia.
*Cạch.*
Tiếng khóa cửa ngách điện tử đột ngột vang lên khẽ khàng giữa tiếng rú của vòng cổ. Cánh cửa thép dày bọc chì từ từ hé mở. Một bóng người mặc cảnh phục hiến binh chỉnh tề bước nhanh vào, nhưng gương mặt trẻ tuổi dưới chiếc mũ ca lô lại đầy vẻ căng thẳng và mồ hôi nhễ nhại. Đó là Trung úy gác cổng Vũ Phong. Hắn nhanh chóng khép cửa lại, tay vẫn giữ chặt chiếc thẻ từ vạn năng.
"Vy Anh! Nhanh lên! Tôi chỉ có thể tắt hệ thống camera giám sát của khu biệt giam này trong vòng đúng năm phút!" Vũ Phong khàn giọng nói, ánh mắt cảnh giác nhìn ra phía hành lang tối tăm.
Phía sau hắn, một bóng dáng mảnh mai lao nhanh vào phòng giam. Vy Anh mặc chiếc tạp dề y tế dính đầy những vết khử trùng xám xịt, đôi mắt sáng kiên định dưới mái tóc ngắn cá tính lộ rõ vẻ xót xa tột độ khi nhìn thấy Triết đang quằn quại trong xích sắt. Cô quỳ sụp xuống bên cạnh anh, hai bàn tay vẫn còn những vết bỏng nhẹ do điện sinh học từ ca mổ trước run rẩy chạm vào lồng ngực đẫm mồ hôi lạnh của Triết.
"Triết! Anh nghe thấy em nói không? Giữ nhịp thở sâu! Đừng cố cộng hưởng với lõi sống nữa, chiếc gông sẽ giết anh mất!" Vy Anh nghẹn ngào, nhanh chóng mở hộp cứu thương dã chiến đeo bên hông.
"Vy... Vy Anh..." Triết khàn giọng, đôi môi khô nẻ mấp máy. "Sao em lại... đến đây... Hoàng Bách... gã sẽ..."
"Im lặng để em cứu anh!" Vy Anh cắt lời, cô rút ra một chiếc kìm cắt xích bằng hợp kim chịu lực cường độ cao. Gương mặt cô đẫm nước mắt khi nhìn thấy chiếc vòng cổ Khóa Gông đang găm chặt những mũi kim titan vào da cổ Triết. Cô đặt lưỡi kìm vào mắt xích nối của chiếc vòng cổ, dùng hết sức lực định bấm mạnh.
*Xẹt! Xèo xèo!*
Một luồng hồ quang điện xanh lam cực mạnh đột ngột bùng phát từ chiếc vòng cổ ngay khi lưỡi thép của kìm vừa chạm vào. Luồng điện phản chấn cực mạnh hất văng chiếc kìm khỏi tay Vy Anh, khiến hai lòng bàn tay cô bị bỏng rát, khói trắng bốc lên nghi ngút. Triết thét lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào, toàn thân co giật dữ dội, mắt trợn trừng khi dòng điện mười vạn vôn suýt chút nữa đã phóng thẳng vào tủy sống của anh.
"Vy Anh! Đừng chạm vào nó bằng kim loại!" Vũ Phong lao tới giữ chặt vai Vy Anh, gương mặt gã sĩ quan trẻ tái mét vì kinh hoàng. "Tôi đã cảnh báo cô rồi! Chiếc vòng cổ Khóa Gông có một ngòi nổ điện cao áp tự hủy liên kết trực tiếp với tủy sống của hắn. Ủy ban Chấp pháp chế tạo ra nó để tiêu diệt dị chủng ngay lập tức nếu phát hiện bất kỳ nỗ lực tháo gỡ cưỡng bức nào bằng lực vật lý ngoại biên!"
Vy Anh ôm lấy đôi bàn tay bị bỏng rát, nước mắt chảy tràn qua má. Cô nhìn Minh Triết đang thở dốc, lồng ngực phập phồng yếu ớt với nhịp tim đang tụt dốc không phanh trên màn hình chỉ số sinh học chỉ còn hai mươi lăm nhịp mỗi phút. Lõi sống Xích Long trong ngực anh đang thiếu hụt dung dịch dinh dưỡng B-9 trầm trọng, bắt đầu kích hoạt cơ chế tự hủy sinh học để đào thải vật chủ, khiến các vảy silic xám bạc quanh ngực anh bắt đầu lan rộng nhanh hơn, bóp nghẹt đường thở.
"Không... em không thể để anh chết được..." Vy Anh lầm bầm trong cơn hoảng loạn. Cô run rẩy lục tìm trong hộp cứu thương, rút ra một Ống tiêm áp lực cao quân dụng bọc thép không gỉ. Bên trong ống tiêm là một liều dung dịch màu xanh sẫm đặc quánh, tỏa ra mùi thảo dược nồng hắc — Huyết thanh ức chế silic hóa thô (Mẫu Alpha) do Giáo sư Đàn tự tay điều chế từ lá gai xanh đầm lầy.
Vy Anh nhìn chằm chằm vào lồng ngực của Triết. Vùng da xung quanh vết sẹo mổ hình chữ thập đã bị silic hóa cứng ngắc, phủ đầy những mảng vảy thép xám bạc li ti phát sáng đỏ nhẹ dưới ánh đèn phòng giam. Không có khoảng da mềm nào để cắm kim tiêm thông thường.
"Triết... chịu đựng một chút... sẽ đau lắm đấy..." Vy Anh khóc nghẹn. Cô đặt đầu mũi kim bằng hợp kim siêu cứng của ống tiêm áp lực cao vào một khe hở nhỏ giữa hai mảng vảy silic ngay phía trên động mạch vành của anh.
*Phập!*
Vy Anh nhấn mạnh nút kích hoạt lò xo áp lực nén khí. Mũi kim siêu cứng đâm xuyên qua lớp vảy thép dày bọc ngực, găm thẳng vào động mạch ngực của Triết.
"A... a... a... ghẹ...!"
Triết trợn trừng mắt, lồng ngực anh ưỡn cong lên đau đớn tột cùng khi dòng huyết thanh đặc quánh bị bơm thẳng vào tim dưới áp lực cực lớn. Vết sẹo mổ cũ bị rách nhẹ, rỉ ra những giọt máu đỏ sẫm pha lẫn hạt tinh thể silic lấp lánh màu xám bạc. Thế nhưng, chỉ ba giây sau, một luồng nhiệt lượng ấm áp, dễ chịu mang theo vị đắng ngắt của thảo dược bắt đầu lan tỏa từ tim ra khắp các mạch máu toàn thân anh. Cơn sốt tủy sống nóng bỏng bỗng chốc dịu đi. Nhịp đập loạn xạ, điên cuồng của lò phản ứng Xích Long Tâm dần dần chậm lại, ổn định ở mức bốn mươi nhịp mỗi phút. Lớp vảy silic đang lan rộng trên ngực anh bỗng dừng lại, cảm giác ngạt thở co thắt lồng ngực biến mất, thay thế bằng một sự mát lạnh dễ chịu dọc cột sống.
Triết thở hắt ra một hơi dài, đầu gục xuống bả vai trái rệu rã. "Cảm ơn em... Vy Anh..."
"Em chỉ có thể giúp anh kiềm chế sự silic hóa tạm thời trong vài giờ," Vy Anh vội vàng băng bó vết thương rách mô cơ trên ngực anh, đôi tay cô vẫn còn run rẩy. "Nếu không có dung dịch dinh dưỡng B-9 để nuôi dưỡng lõi sống, lò phản ứng sẽ lại tiếp tục ăn mòn máu của anh. Chúng ta phải đưa anh ra khỏi đây."
"Không dễ thế đâu," Vũ Phong nhìn đồng hồ đeo tay, giọng lo lắng tột độ. "Hệ thống camera sắp tự động bật lại rồi. Các người phải..."
***
Cùng lúc đó, tại khu nhà kho bảo trì dã chiến bỏ hoang ở ngách phía Tây căn cứ, bầu không khí cũng đang căng thẳng đến mức nghẹt thở.
Đội trưởng Thiết Hùng đứng sừng sững giữa căn phòng tối tăm, dưới ánh sáng mờ nhạt của một chiếc đèn bão. Gương mặt chữ điền cương nghị đầy sẹo gió sương của người đàn ông ba mươi lăm tuổi tối sầm lại vì phẫn nộ. Trên tay ông là một chiếc máy tính bảng quân sự cũ kỹ đã được bẻ khóa, hiển thị bản hợp đồng chuyển nhượng tài sản quân sự mật có chữ ký số mã hóa của Thiếu tá Hoàng Bách và Giám đốc dự án sinh học Khương Vĩ của tập đoàn Quân sự Tân Thế Giới.
Đứng đối diện ông là mười binh lính trẻ tuổi của Tiểu đội tuần tra số 2. Họ là những tân binh nghèo khổ, mặc bộ quân phục biên phòng sờn rách dính đầy bùn đất đầm lầy. Trên bả vai trái của họ vẫn còn đeo chiếc băng đỏ hiến binh tuần tra — biểu tượng của kỷ luật sắt quân đội.
"Các cậu có biết đây là cái gì không?" Thiết Hùng cất giọng trầm thấp, đầy nén giận, ném chiếc máy tính bảng lên bàn gỗ kêu một tiếng *bịch* nặng nề.
Nhóm lính trẻ nhìn nhau đầy nghi ngại. Một tân binh bước lên, cúi xuống nhìn vào màn hình máy tính bảng. Khi những dòng chữ và số liệu tài chính bất thường hiện lên, đôi mắt cậu ta trợn tròn kinh hoàng.
"Đây... đây là bản hợp đồng bán đứng tọa độ phòng thủ đê chắn bùn số 3!" Tân binh đó hét lên, giọng run rẩy. "Có cả chữ ký của Thiếu tá Hoàng Bách! Gã... gã đã bán đứng chúng ta sao?"
"Phải!" Thiết Hùng đập mạnh bàn tay hộ pháp xuống bàn, khiến chiếc đèn bão chao đảo dữ dội. "Hoàng Bách đã bán đứng toàn bộ hệ thống phòng ngự biên giới cho tập đoàn Khương Vĩ để đổi lấy một căn hộ hạng sang và chiếc vé công dân danh dự tại thành phố vòm Bạch Kim! Gã cố tình ngắt hệ thống làm mát dự phòng, ép Minh Triết phải cấy lõi tự sát, và bỏ rơi Minh Đức bị quái thú nuốt chửng ngoài đầm lầy để xóa sạch chứng cứ thí nghiệm bất hợp pháp! Chúng ta — những người lính biên thùy đổ máu ngoài đê chắn bùn kia — trong mắt gã chỉ là những đống rác thải sinh học, là bia đỡ đạn giá rẻ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào!"
Cả căn phòng rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng thở dốc đầy phẫn nộ của những người lính trẻ. Họ nhớ đến Minh Đức, người bạn hiền lành cùng khóa đã chết thảm khốc vì kẹt tủy sống cơ giáp phế thải. Họ nhớ đến Minh Triết, người lính trẻ đã dũng cảm lái chiếc cơ giáp sinh học Xích Long đầy máu để chặn đứng quái thú Cự Trảo cứu mạng toàn bộ căn cứ, để rồi giờ đây bị gông cổ xích tay dưới hầm tối như một con quái vật đột biến nguy hiểm.
"Đội trưởng... chúng ta phải làm gì đây?" Một tân binh khàn giọng hỏi, đôi bàn tay siết chặt báng súng trường liên thanh. "Chúng ta không thể để Triết bị thanh trừng bí mật được!"
"Lột băng đỏ ra!" Thiết Hùng lạnh lùng ra lệnh, tự tay giật phắt chiếc băng đỏ tuần tra trên vai mình, ném thẳng vào đống lửa phế liệu đang cháy âm ỉ ở góc nhà kho. "Từ giây phút này, chúng ta không còn là lính của gã chỉ huy phản bội Hoàng Bách nữa! Chúng ta chiến đấu vì mạng sống của chính mình, vì danh dự của những người lính biên thùy bị chà đạp!"
*Xoạt! Xoạt! Xoạt!*
Những tiếng xé vải vang lên dồn dập trong bóng tối. Mười binh lính của tiểu đội tuần tra số 2 đồng loạt giật bỏ chiếc băng đỏ hiến binh, ném chúng xuống đất bùn dơ bẩn dưới chân. Họ đồng lòng lên đạn súng trường bọc thép nghe những tiếng *lạch cạch* đanh thép, kiên định. Cuộc đào ngũ vĩ đại của Thiết Hùng đã chính thức bắt đầu.
"Mang theo toàn bộ vũ khí bộc phá và mìn định giờ của phòng bảo trì!" Thiết Hùng giắt khẩu súng ngắn bọc thép vào thắt lưng, tay cầm chiếc búa thủy lực cũ dòng 'Tấn Lôi' đã được độ lại động cơ tăng áp. "Mục tiêu của chúng ta là ngách phòng giam số 10! Giải cứu Minh Triết trước khi hiến binh của Nghiêm Minh chuyển giao hắn cho tập đoàn!"
***
Dưới tầng hầm biệt giam, năm phút tắt camera của Vũ Phong đã trôi qua.
"Vy Anh! Hết giờ rồi!" Vũ Phong áp tai vào cửa ngách nghe ngóng, gương mặt gã biến sắc khi nghe thấy tiếng giày da nện dồn dập dọc hành lang bê tông. "Có đội hiến binh tuần tra đêm đang tiến về phía này! Họ phát hiện camera bị mất tín hiệu!"
"Triết! Cố lên anh!" Vy Anh vội vàng thu dọn hộp cứu thương, định đỡ Triết dậy nhưng xích sắt bọc chì vẫn đang khóa chặt hai cổ tay anh vào tường.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
"Trung úy Vũ Phong! Mở cửa ra ngay!" Tiếng đập cửa rầm rầm vang lên từ phía ngoài hành lang biệt giam, kèm theo giọng nói hách dịch của một sĩ quan hiến binh thuộc hạ của Nghiêm Minh. "Hệ thống giám sát phòng giam số 10 bị ngắt kết nối đột ngột! Mở cửa để kiểm tra an ninh khẩn cấp!"
Gương mặt Vũ Phong đanh lại đầy quyết đoán. Gã sĩ quan trẻ nhìn Triết, rồi nhìn Vy Anh, khẽ gật đầu. Gã rút khẩu súng ngắn hiến binh tiêu chuẩn ra khỏi bao súng, lên đạn.
"Trốn sau tường bê tông ngách ngay!" Vũ Phong hét lên với Vy Anh, rồi gạt cần mở cửa điện tử.
Cánh cửa thép vừa hé mở, ba tên hiến binh bọc giáp đen súng ống sẵn sàng liền lao vào.
*Đoành! Đoành!*
Tiếng súng nổ vang dội trong không gian hẹp của phòng giam bọc chì. Vũ Phong nổ súng trước, bắn hạ tên hiến binh dẫn đầu ngay lập tức. Thế nhưng, hai tên hiến binh phía sau phản xạ cực nhanh, chúng quét một loạt đạn súng trường liên thanh bọc chì về phía gã trung úy phản bội.
*Hự!*
Vũ Phong trúng đạn, máu đỏ tươi phun ra xối xả nhuộm đẫm bả vai trái của gã. Gã ngã quỵ xuống bên cửa ngách, khẩu súng ngắn văng ra xa trên nền đá lạnh.
"Vũ Phong!" Triết hét lên phẫn nộ, anh dùng hết sức lực của cánh tay phải hóa silic giật mạnh xích sắt, nhưng chiếc vòng cổ Khóa Gông lập tức phóng điện cao áp cực mạnh khiến toàn thân anh co giật dữ dội, ngã quỵ xuống đất bùn.
Tên hiến binh còn lại chĩa thẳng họng súng đen ngòm vào đầu Vũ Phong, ngón tay gã chuẩn bị siết cò để kết liễu kẻ đào tẩu.
*UỲNH!!!*
Một tiếng nổ kinh hoàng, chấn động lực cực lớn xé toạc toàn bộ hệ thống cửa ngách của khu biệt giam số 10. Bức tường gạch bọc chì dày đặc bị thổi bay thành hàng vạn mảnh vụn bê tông và những tia lửa bộc phá rực đỏ.
Tên hiến binh chưa kịp nổ súng đã bị luồng sóng xung kích từ vụ nổ hất văng vào tường, đầu đập vào đá bất tỉnh nhân sự tại chỗ. Khói súng và bụi than mù mịt tràn vào phòng giam số 10, tỏa ra mùi khét lẹt của thuốc nổ bộc phá dã chiến.
*Tút... Tút... Tút...*
Hệ thống báo động đỏ tự động của toàn bộ Căn cứ tiền phương số 9 lập tức kích hoạt. Những vệt ánh đèn xoay màu đỏ rực rỡ quét qua các hành lang tối tăm, kèm theo tiếng còi hú vang dội dồn dập, báo hiệu trạng thái khẩn cấp toàn diện.
Từ trong màn khói bụi mù mịt của vụ nổ, một bóng người cao lớn vạm vỡ bước vào phòng giam số 10. Thiết Hùng vác chiếc búa thủy lực 'Tấn Lôi' dính đầy bụi than trên bả vai rộng như tấm phản. Phía sau ông, mười binh lính trẻ tuổi của tiểu đội tuần tra số 2, súng trường lăm lăm trên tay, nhanh chóng tản ra thiết lập trận địa phòng ngự hình bán nguyệt bảo vệ lối vào.
"Triết! Chúng ta đi thôi!" Thiết Hùng gầm lên, giọng ông vang dội như sấm truyền giữa tiếng còi báo động đỏ đang rú vang khắp khu biệt giam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!