Nhạc nềnDeep_Sea

Chiếc Gông Định Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn vàng vọt của Nhà kho bảo trì số 4 chao đảo theo từng cơn gió lọt qua khe cửa tôn rỉ sét, hắt những bóng đen dài ngoằn ngoèo lên các bức tường loang lổ vết dầu máy. Bầu không khí sặc sụa mùi mỡ bôi trơn sinh học, mùi sắt gỉ và cái vị lưu huỳnh nồng hắc đặc trưng của sương mù đầm lầy Tử Thủy ngoài vành đai phòng thủ.


Minh Triết ngồi trên một hòm gỗ thông cũ kỹ dán đầy nhãn niêm phong quân đội đã rách nát. Anh khẽ rên rỉ, tay trái run rẩy bấu chặt vào bả vai phải. Cơn đau từ khớp xương bả vai bị rạn nứt nghiêm trọng sau trận quyết chiến giả lập với Trịnh Thế Anh ngày hôm qua vẫn đang cuộn lên từng cơn như có hàng ngàn cây kim thép nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Tệ hơn cả, bên dưới lớp áo bảo hộ sờn cũ, lồng ngực anh — nơi vết sẹo mổ hình chữ thập chưa hoàn toàn khép miệng — đang phập phồng một nhịp đập u ám, nóng rực của Lõi sống Xích Long.


Triết đưa bàn tay trái lục lọi trong hòm đồ cá nhân bằng sắt rỉ đặt bên cạnh. Anh muốn tìm chiếc găng tay da dày bọc chì để đeo vào cánh tay phải vốn đã hóa silic xám xịt và mất đi xúc giác ngoại biên. Thế nhưng, đầu ngón tay anh chỉ chạm vào khoảng không lạnh ngắt.


Chiếc hòm đã bị cạy khóa. Chiếc găng tay bọc chì — bảo vật ngụy trang duy nhất che giấu những mảng vảy kim loại xám bạc li ti rỉ máu trên tay anh — đã biến mất.


"Lâm Phong..." Triết khàn giọng gọi, mắt liên tục quét qua các góc tối của nhà kho. "Cậu có thấy..."


"Anh Triết! Đừng cử động mạnh!" Lâm Phong từ gầm chiếc cơ giáp tuần tra phế thải lớp 'Thiết Giáp' chui ra, gương mặt mười mười tám tuổi dính đầy mỡ máy đen sì lo lắng tột độ. Cậu vội vàng chạy đến bên Triết, tay cầm một ống mỡ sinh học tự chế. "Khớp xương vai của anh đang bị rạn nứt sâu hơn do lực phản chấn của Thần Sấm. Nếu anh cứ cố sức, các sợi cáp thần kinh kết nối tủy sống sẽ bị đứt gãy vật lý mất!"


"Chiếc găng tay bọc chì... mất rồi." Triết nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. "Có kẻ đã vào đây."


Từ trong bóng tối phía sau xưởng rèn thủ công, tiếng bước chân kim loại nặng nề vang lên. Lão Tôn, thợ máy già què, bước ra với chiếc chân giả bằng ống thép rỉ sét kêu lên những tiếng *cọc... cạch...* khô khốc dọc theo sàn bê tông. Gương mặt già nua đầy nếp nhăn của lão trầm xuống, đôi mắt kèm nhèm nhưng sắc lẹm nhìn chằm chằm vào chiếc khóa hòm bị bẻ gãy.


"Là thằng ranh Phan Anh," Lão Tôn khàn giọng nói, giọng lão nồng nặc mùi rượu đế rẻ tiền nhưng đầy sự cảnh giác. "Sáng nay ta thấy nó lảng vảng quanh khu nhà kho số 4 này với bộ dạng lén lút. Thằng hèn đó luôn đố kỵ với sự tương thích của mày với Xích Long. Nó đã lấy cắp chiếc găng tay dính máu silic của mày."


Tim Triết thắt lại. Vụ án rò rỉ thông tin silic hóa của Minh Triết đã chính thức bị kích hoạt. Nếu chiếc găng tay da bọc chì đẫm máu vảy silic đó lọt vào tay hiến binh quân đội chính quy, anh sẽ không còn đường sống.


*Uỳnh!*


Một tiếng nổ chấn động lực cực lớn vang lên từ phía cửa cuốn của nhà kho bảo trì. Cánh cửa sắt rỉ sét khổng lồ bị húc bay hoàn toàn, đổ sập xuống sàn bê tông tạo ra những tia lửa bắn tung tóe và một đám bụi than mù mịt.


"Ủy ban Chấp pháp Quân sự Biên thùy! Tất cả đứng im!"


Một giọng nói lạnh lùng, mang theo uy quyền tuyệt đối xé toạc màn sương bụi.


Toán hiến binh bọc giáp đen bóng chỉnh tề, trang bị súng điện từ và khiên bọc chì nhanh chóng tràn vào, thiết lập trận địa bao vây hình bán nguyệt khóa chặt mọi lối thoát của nhà kho. Dẫn đầu toán quân là Đại úy chấp pháp Nghiêm Minh. Hắn cao lớn, gương mặt góc cạnh lạnh lùng không một chút cảm xúc dưới chiếc mũ nồi đen chấp pháp. Đôi mắt hắn hẹp và sắc như dao cạo, quét qua đống phế liệu rồi dừng lại ngay trên người Minh Triết.


Phía sau Nghiêm Minh, Phan Anh bước ra từ bóng tối. Gương mặt gầy gò, mắt một mí của gã tân binh đố kỵ méo mó đi vì một nụ cười gian xảo, thỏa mãn. Trên tay gã đang cầm chiếc găng tay da bọc chì đẫm máu của Triết, giơ lên như một chiến công vĩ đại.


"Báo cáo Đại úy! Chính là hắn!" Phan Anh chỉ tay vào Triết, giọng nói run rẩy vì phấn khích. "Chiếc găng tay này dính đầy máu chứa tinh thể silic lấp lánh. Hắn là một vật thể đột biến nguy hiểm, một dị chủng silic hóa đang lén lút cộng sinh với lõi quái thú trái phép dưới sự che giấu của lão già què này!"


"Phan Anh... thằng khốn nạn phản bội đồng đội!" Lâm Phong phẫn nộ hét lên, định lao lên nhưng bị Lão Tôn giữ chặt bả vai.


Nghiêm Minh bước tới một bước, đôi ủng da đen nện xuống sàn nghe những tiếng nặng nề, u ám. Hắn nhìn Minh Triết bằng ánh mắt ghê tởm, như thể đang nhìn một đống rác thải sinh học ô nhiễm cần phải tiêu hủy ngay lập tức để bảo vệ sự vô trùng của thành phố vòm.


"Tân binh Minh Triết," Nghiêm Minh cất giọng lạnh lùng, âm thanh đều đều như một cỗ máy lập trình sẵn. "Cậu bị buộc tội vi phạm Luật cấm cấp 1: tự ý cấy ghép và cộng sinh với lõi sống quái thú ngoại lai, che giấu tình trạng silic hóa thể xác đe dọa an ninh sinh học của căn cứ. Theo lệnh của Ủy ban Chấp pháp, cậu chính thức bị tước bỏ quân tịch và bắt giữ lâm thời."


"Đại úy! Triết đã chiến đấu cứu cả phòng tuyến số 3 khỏi quái thú Cự Trảo!" Lão Tôn bất chấp chiếc chân què, lao ra chắn trước mặt Triết. Lão giơ cao chiếc xà beng thép rỉ sét, đôi mắt già nua đỏ ngầu phẫn nộ. "Hoàng Bách đã bán đứng căn cứ, các người không đi bắt gã chỉ huy phản bội đó, lại đi xích cổ một đứa trẻ đã đổ máu bảo vệ các người sao?"


"Cản trở chấp pháp, thanh trừng tại chỗ."


Nghiêm Minh thậm chí không thèm chớp mắt. Hắn khẽ phẩy tay.


Một tên hiến binh bọc giáp bước lên, vung báng súng điện từ nện thẳng vào đầu Lão Tôn.


*Bốp!*


Tiếng xương rạn nứt vang lên khô khốc. Lão Tôn hộc máu, cơ thể già nua đổ sụp xuống sàn bê tông dơ bẩn, chiếc chân sắt giả va đập phát ra tiếng kêu loảng xoảng đau đớn.


"Lão Tôn!" Triết hét lên, lồng ngực anh co thắt dữ dội.


Sự phẫn nộ tột cùng thổi bùng ngọn lửa sinh học trong lò phản ứng Xích Long Tâm. Triết nhắm mắt, dồn toàn bộ xung lực thần kinh dọc cột sống, cố gắng kích hoạt liên kết thần kinh từ xa với chiếc cơ giáp Xích Long đang nằm dưới tấm bạt bọc chì ở góc kho. Mắt phải của anh đột ngột bừng sáng ánh đỏ u ám, sương mù đỏ bắt đầu rò rỉ ra từ các lỗ thoát khí của Xích Long Giáp dưới tấm bạt.


Thế nhưng, Nghiêm Minh đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho tình huống này. Hắn biết rõ điểm yếu sinh học của các phi công dị chủng.


*Păng!*


Khẩu súng điện từ trên tay Nghiêm Minh khạc lửa xanh lam. Một mũi kim điện cực phóng ra, đâm xuyên qua lớp áo bảo hộ sờn cũ, cắm ngập vào lồng ngực Minh Triết, ngay sát vết sẹo mổ cấy lõi chưa lành.


*Xèo... xèo... xèo...*


Dòng điện cao áp tần số cao phóng ra từ mũi kim, dội thẳng vào hệ thống thần kinh ngoại biên của Triết. Cơn sốc điện tàn bạo làm tê liệt hoàn toàn mọi đường truyền dẫn xung lực từ đại não xuống cột sống. Triết trợn trừng mắt, toàn thân co giật dữ dội trên hòm gỗ. Anh cố gắng dùng bàn tay trái lành lặn để bứt đứt dây cáp súng điện từ đang cắm trên ngực, nhưng dòng điện cao áp khiến toàn bộ cơ bắp tay phải hóa silic của anh bị đông cứng hoàn toàn, cứng ngắc như một khối đá xám lạnh.


"Sức mạnh của ngươi đến từ liên kết thần kinh sinh học," Nghiêm Minh lạnh lùng bước tới, dùng chân dẫm mạnh lên bàn tay phải hóa silic của Triết, nghiền nát những mảng vảy thép li ti dưới đế ủng da bọc chì. "Nhưng trước dòng điện chấp pháp bọc chì này, ngươi chỉ là một kẻ tàn phế không hơn không kém."


Nghiêm Minh cúi người, thô bạo túm lấy tóc Triết, giật ngược đầu anh ra sau. Từ trong hộp dụng cụ bọc chì đeo bên hông, hắn lôi ra chiếc Vòng cổ định vị thần kinh 'Khóa Gông' — một chiếc vòng hợp kim đen bóng bọc chì dày đặc, bên trong lót đầy những mũi kim titan siêu nhỏ phát ra ánh sáng đỏ cảnh báo.


"Chiếc gông này sẽ khóa chặt sóng não của ngươi ở tần số Alpha, triệt tiêu hoàn toàn khả năng tương thích với Xích Long," Nghiêm Minh nói, giọng nói sát khí lạnh lẽo dội vào tai Triết. "Nếu ngươi cố gắng kích hoạt lò phản ứng vượt ngưỡng sáu mươi phần trăm, dòng điện mười vạn vôn sẽ nung chảy tủy sống của ngươi ngay lập tức."


*Cạch!*


Chiếc vòng cổ Khóa Gông khép chặt quanh cổ Minh Triết.


Cơn đau buốt óc bùng lên khi hàng chục mũi kim titan đâm sâu vào các hạch thần kinh quanh cổ anh, liên kết trực tiếp với tủy sống. Triết hét lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào rồi hoàn toàn mất đi khả năng kiểm soát cơ thể. Đôi chân tàn phế của anh buông thõng vô lực khi hai tên hiến binh thô bạo kéo lê anh dọc theo sàn nhà kho dính đầy máu của Lão Tôn và mỡ máy rỉ sét.


Lâm Phong bị hai tên lính gác ghì chặt xuống đất, chỉ biết khóc nghẹn nhìn theo bóng Triết bị kéo đi qua vũng bùn axit ngoài cửa. Phan Anh đứng bên cạnh, nụ cười gian xảo rạng rỡ dưới ánh trăng u ám của đầm lầy.


"Đưa hắn xuống Phòng giam số 10 dưới lòng đất," Nghiêm Minh ra lệnh, lau vệt máu sinh học dính trên găng tay chấp pháp. "Cách ly tuyệt đối. Chờ lệnh thanh lý từ Thiếu tá Hoàng Bách."


***


Phòng giam số 10 nằm sâu dưới lòng đất Căn cứ tiền phương số 9, được bao bọc bởi những tấm chắn bức xạ bằng chì dày nửa mét để ngăn chặn mọi sự rò rỉ năng lượng sinh học ra bên ngoài.


Không gian tối tăm, ẩm ướt và lạnh buốt đến thấu xương. Minh Triết bị xích chặt hai tay vào bức tường bê tông rạn nứt, đôi chân tàn phế buông xuôi trên nền đất lạnh ngắt ngập sương mù hóa học rò rỉ từ các đường ống thông gió.


*Tách... tách...*


Tiếng nước axit nhỏ giọt đều đặn từ trần hầm xuống nền đá, gặm nhấm những mảng xích sắt rỉ sét kêu lên những tiếng rợn người.


Cơn đau từ vết sẹo mổ rách miệng trên ngực và xương bả vai phải bị rạn nứt cuộn lên dữ dội theo từng nhịp thở khó khăn của Triết. Thế nhưng, nỗi hoảng loạn tột cùng mới là thứ đang gặm nhấm tâm trí anh lúc này. Chiếc vòng cổ Khóa Gông bám chặt quanh cổ anh liên tục rò rỉ dòng điện nhẹ tần số thấp, tạo ra những cơn co thắt cơ liên tục dọc cột sống, khiến lồng ngực anh thắt lại đau đớn.


Anh hoàn toàn bị cô lập. Không có Lâm Phong hỗ trợ bẻ khóa dữ liệu. Không có Vy Anh chăm sóc y tế. Không có cơ giáp Xích Long làm lá chắn sống. Anh chỉ còn là một kẻ dị chủng tàn phế nằm chờ chết trong bóng tối lạnh lẽo.


Triết khẽ nhúc nhích ngón tay trái lành lặn, chạm vào chiếc túi áo ngực quân phục sờn cũ. Chiếc bùa bình an bằng chỉ đỏ dính máu của Minh Đức vẫn nằm im lịm ở đó, tỏa ra một chút hơi ấm yếu ớt cuối cùng của tình đồng đội. Anh nhắm mắt, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt lấm lem bụi than, hòa vào vết máu khô bên khóe môi.


"Minh An... anh hai xin lỗi..." Triết thì thầm trong bóng tối, giọng nói khản đặc bị bóp nghẹt bởi chiếc gông sắt trên cổ.


*Oòng... oòng... oòng...*


Đột ngột, một tiếng gầm trầm hùng, vô hình không mang theo âm thanh vật lý bỗng chốc vang vọng thẳng vào sâu trong hệ thần kinh trung ương của Triết.


Tiếng gầm không phát ra từ căn phòng giam bọc chì này, mà truyền dẫn trực tiếp từ mạch địa chấn sâu thẳm dưới lòng đất đầm lầy Tử Thủy, vượt qua mọi tấm chắn bức xạ dày đặc để cộng hưởng thẳng vào Lõi sống Xích Long trong ngực anh. Đó là tiếng gọi vô hình, trầm uất và đầy đau đớn của thực thể mẹ Xích Long Vương đang bị giam cầm dưới chân tháp thành phố vòm.


Chiếc vòng cổ Khóa Gông lập tức chớp đỏ cảnh báo dữ dội, phóng ra những tia điện xanh lam đốt cháy da cổ Triết khi nhịp tim anh đột ngột tăng vọt. Thế nhưng, trong tâm trí mờ mịt của Triết, tiếng gầm của thực thể mẹ chưa bao giờ vang vọng rõ ràng, chân thực đến thế. Nó như một khúc ca tử thần đầy bi phẫn, thức tỉnh thú tính u ám của lõi sống đang âm thầm bám rễ sâu hơn vào tủy sống của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!