Trận Chiến Giả Lập
Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ những dải đèn neon trên trần vòm cao ngất của Khu huấn luyện giả lập Căn cứ tiền phương số 9 rọi xuống, dội vào mắt Minh Triết một cảm giác nhức nhối, khô khốc. Khác xa với bầu không khí ngột ngạt, nồng nặc mùi dầu mỡ và rỉ sét của Nhà kho bảo trì số 4, nơi đây mang một vẻ sạch sẽ đến tàn nhẫn của giới tinh hoa quân đội.
Triết ngồi trên chiếc xe lăn dã chiến bằng thép ống rỉ sét, đôi chân hoàn toàn buông thõng, vô lực dưới lớp quần phục tân binh sờn cũ. Cột sống của anh sau biến cố ở đê chắn bùn số 3 vẫn chưa thể phục hồi, từng đốt xương như bị đóng đinh bởi những cơn đau âm ỉ. Tay phải của anh, giờ đây đã hoàn toàn hóa silic cấp độ 1, được giấu kín bên trong chiếc găng tay da dày bọc chì. Anh có thể cảm nhận được sức nặng của lớp chì mỏng đang ghì chặt lấy bàn tay vô cảm của mình, ngăn không cho những tia sáng đỏ nhạt u ám của vảy thép rò rỉ ra ngoài.
"Nhìn xem, gã tân binh phế thải của chúng ta đã đến rồi đấy."
Một giọng nói cao ngạo, mang theo sự khinh miệt rõ rệt vang lên từ phía bục chỉ huy trung tâm.
Triết ngẩng đầu lên. Đứng ở đó, dưới sự hộ tống của toán hiến binh bọc giáp chỉnh tề, là Trịnh Thế Anh. Chàng trai hai mươi tuổi, con trai của Đại tướng Trịnh Sâm, đứng thẳng tắp trong bộ quân phục phi công chính quy màu xanh thẫm viền vàng kim rực rỡ. Gương mặt Thế Anh tuấn tú, mái tóc cắt ngắn gọn gàng không một sợi lệch lạc, đôi mắt sáng ngời sự tự tin của một kẻ sinh ra đã ở đỉnh cao. Bên hông hắn đeo chiếc mũ phi công thông minh tích hợp bộ khuếch đại sóng não bằng tinh thể silic nguyên chất — thứ bảo vật xa xỉ mà lính biên thùy cả đời cũng không dám mơ tới.
Đứng cạnh Thế Anh là Thiếu tá Hoàng Bách. Gã chỉ huy trưởng Căn cứ số 9 nở một nụ cười giả tạo, đôi mắt béo tốt híp lại đầy tính toán khi nhìn xuống Triết.
"Tân binh Minh Triết," Hoàng Bách cất giọng, âm thanh vang vọng qua hệ thống loa phát thanh của phòng vòm. "Ủy ban Chấp pháp và các đại diện của Tập đoàn Khương Vĩ cần một minh chứng thực tế về khả năng tương thích của mẫu thử nghiệm Xích Long trước khi đưa ra quyết định thanh lý hay lưu giữ. Đối thủ của cậu hôm nay sẽ là Trung úy Trịnh Thế Anh, át chủ bài của hạm đội thủ đô, người điều khiển chiếc siêu cơ giáp chính quy 'Thần Sấm'. Hãy thể hiện cho chúng tôi thấy cái lõi sinh học mà cậu may mắn nhặt được có đáng giá một xu nào không."
Triết không đáp. Anh chỉ khẽ siết chặt bàn tay trái lành lặn, nơi chiếc bùa bình an bằng chỉ đỏ dính máu của Minh Đức vẫn đang nằm im lịm trong túi áo ngực. Anh biết, đây không đơn thuần là một cuộc thử nghiệm. Đây là cái bẫy. Hoàng Bách muốn dùng Thế Anh để ép anh phải bộc lộ toàn bộ giới hạn của Xích Long, từ đó thu thập dữ liệu đồng hóa thần kinh để dâng nộp cho tập đoàn Khương Vĩ nhằm đổi lấy chiếc vé định cư tại thành phố vòm Bạch Kim.
"Anh Triết..." Từ phía sau, Lâm Phong rụt rè đẩy chiếc xe lăn của Triết tiến về phía buồng kết nối giả lập dã chiến. Cậu nhóc mười tám tuổi ghé sát tai Triết, thì thầm với giọng run rẩy: "Em đã cài đặt bộ lọc dữ liệu ảo vào buồng lái Xích Long rồi. Nhưng anh phải cẩn thận, Thần Sấm của Thế Anh sử dụng công nghệ kết nối thần kinh Perfect-Sync thế hệ mới, tốc độ truyền dẫn của hắn nhanh hơn anh rất nhiều. Nếu chỉ số tương thích của anh vượt quá năm mươi phần trăm, vòng cổ Khóa Gông sẽ phát hiện ra sự bất thường ngay lập tức."
"Tôi biết," Triết khàn giọng trả lời. "Chuẩn bị khởi động đi."
Hai binh lính hậu cần thô bạo nhấc Triết ra khỏi xe lăn, đặt anh vào chiếc ghế lái dã chiến của buồng mô phỏng thần kinh. Ngay khi lưng anh chạm vào lớp đệm da cứng, hệ thống khóa cơ học tự động sập xuống, cố định chặt hông và ngực anh.
*Cộc... cạch...*
Quy trình kết nối tủy sống thủ công bắt đầu. Triết nghiến chặt răng khi những cây kim dẫn truyền thần kinh bằng hợp kim từ phía sau ghế lái từ từ nhô ra, đâm xuyên qua các cổng cấy ghép dọc theo cột sống chưa lành của anh.
*Xèo... xèo...*
Cơn đau rát bỏng bùng lên như một dòng nham thạch nóng chảy dội thẳng vào đại não. Triết trợn trừng mắt, hai tay bám chặt vào bệ tì tay của ghế lái. Dưới lớp găng tay da bọc chì, cánh tay phải hóa silic của anh co rút dữ dội, những mạch máu xanh lam nhạt dưới da phát ra ánh sáng lập lòe dữ dội khi năng lượng sinh học đỏ từ lò phản ứng Xích Long Tâm trong ngực bắt đầu thức tỉnh, cưỡng ép đồng bộ thần kinh ở mức ba mươi lăm phần trăm.
*Oòng... oòng...*
Không gian xung quanh Triết lập tức sụp đổ, thay thế bằng màn hình hiển thị quang học 3D của buồng lái Xích Long Giáp. Môi trường giả lập hiện lên: một vùng đầm lầy đen Tử Thủy hoang tàn dưới cơn mưa axit tầm tã, sương mù hóa học màu xám tro che khuất tầm nhìn tầm xa.
Phía đối diện anh, cách khoảng ba trăm mét, chiếc siêu cơ giáp chính quy "Thần Sấm" từ từ bước ra khỏi màn sương. Đó là một cỗ máy chiến tranh hoàn mỹ cao mười hai mét, vỏ ngoài bằng hợp kim titan trắng tinh khôi viền vàng phát sáng rực rỡ, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sương mù axit. Hai bả vai của Thần Sấm trang bị cặp pháo liên thanh bọc thép cỡ lớn, nòng pháo xoay tròn phát ra tiếng rít điện từ chói tai.
"Cơ giáp sinh học chắp vá từ sắt vụn," giọng nói của Trịnh Thế Anh vang lên trong kênh truyền thông nội bộ, đầy vẻ ngạo mạn. "Để ta chỉ cho ngươi thấy, sức mạnh cơ khí thuần túy của giới thượng lưu khác biệt thế nào với cái đống rác rưởi đẫm máu của ngươi."
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Không một lời cảnh báo, Thần Sấm nổ súng. Cặp pháo liên thanh bọc thép trên bả vai hắn khạc ra những luồng đạn động năng bọc thép cỡ lớn, xé toạc màn sương mù giả lập, lao thẳng về phía Xích Long.
Triết lập tức gạt cần điều khiển bằng tay trái, dồn năng lượng sinh học vào xích chân để thực hiện động tác né tránh. Thế nhưng, xích chân của Xích Long — vốn được chắp vá từ các linh kiện phế thải của nhà kho số 4 — bị kẹt cứng trong lớp bùn lầy giả lập quá dày. Khớp nối thủy lực chân trái rít lên một tiếng khô khốc, không đạt được hiệu suất vận động cần thiết.
*Bùm! Bùm!*
Hai quả đạn pháo nổ tung ngay sát sườn trái của Xích Long, hất văng chiếc cơ giáp sinh học lùi sát vào bức tường chắn giả lập của đấu trường. Lực phản chấn cơ học truyền ngược qua cổng tủy sống khiến Triết hộc ra một ngụm máu đỏ sẫm dính đầy lên kính mũ bảo hiểm. Khớp xương bả vai phải vốn đã gãy nứt của anh gào thét đau đớn như bị bẻ gãy một lần nữa.
"Chỉ có thế thôi sao?" Thế Anh cười lớn đầy đắc ý. Thần Sấm tiếp tục tiến bước, nòng pháo liên thanh không ngừng xả đạn dồn dập, khóa chặt mọi đường lui của Xích Long.
Trong buồng lái nóng bức, chỉ số tương thích thần kinh của Triết bắt đầu nhảy vọt lên mức bốn mươi phần trăm. Cơn đau dọc cột sống khiến anh gần như mất đi lý trí, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng khóa chặt vào quỹ đạo đạn pháo của đối thủ. Anh biết mình không thể né tránh trong địa hình bùn lầy này. Anh cần phòng thủ.
"Lá chắn vảy silic!" Triết gầm lên.
Anh điều khiển Xích Long áp mạnh hai lòng bàn tay bọc thép xuống lớp bùn cát đầm lầy bên dưới. Lò phản ứng sinh học Xích Long Tâm trong ngực anh phát ra tiếng rít chói tai, phun ra một luồng nhiệt lượng đỏ rực chạy dọc theo hai cánh tay cơ giáp truyền thẳng xuống mặt đất.
*Hưu... hưu...*
Cát bùn xung quanh hai tay Xích Long lập tức bốc khói rực đỏ, bị nung chảy ở nhiệt độ cực đại trong vòng hai giây, biến đổi cấu trúc thành một tấm khiên thủy tinh silic xám trong suốt, siêu cứng bao bọc toàn bộ phía trước cơ thể cơ giáp.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Loạt đạn pháo tiếp theo của Thần Sấm nện thẳng vào tấm khiên thủy tinh silic. Những vụ nổ cam rực bùng phát, nhưng lớp màng thủy tinh siêu cứng chỉ xuất hiện những vết nứt li ti rạn vỡ, chặn đứng hoàn toàn hỏa lực hủy diệt của đối thủ.
"Cái gì? Công nghệ nung chảy silic dã chiến?" Giọng Thế Anh thoáng chút kinh ngạc qua bộ đàm, nhưng ngay lập tức được thay thế bằng sự tức giận tột cùng. "Chỉ là trò vặt vãnh!"
Thần Sấm đột ngột ngắt pháo liên thanh. Hệ thống động cơ phản lực tăng áp sau lưng hắn bùng phát luồng lửa xanh lam rực rỡ, đẩy cỗ máy khổng lồ bứt phá tốc độ cực đại, lao thẳng về phía Xích Long như một tia chớp trắng. Hắn kích hoạt kỹ thuật đột kích bộc phá, dồn toàn bộ trọng lượng và công suất lò phản ứng vào nắm đấm bọc thép bộc phá khổng lồ bên tay phải.
*Rầm!*
Nắm đấm của Thần Sấm nện thẳng vào tâm của Lá chắn vảy silic. Lực va chạm tàn bạo bộc phát một vụ nổ áp lực không khí kinh hoàng, nghiền nát hoàn toàn tấm khiên thủy tinh silic thành hàng triệu mảnh vụn lấp lánh bay tứ tung. Lực đấm không dừng lại ở đó, cú đấm bộc phá bạt mạng của Thế Anh hất văng cơ giáp Xích Long bay ngược ra sau, đập mạnh vào tường chắn giả lập rồi đổ sụp xuống mặt bùn lầy.
*Rắc!*
Một tiếng động rợn người vang lên từ phía sau ghế lái của Triết. Khung nâng đỡ cột sống chưa hoàn thiện bị chấn động lực ép vặn xoắn dữ dội, rạn nứt khớp bả vai phải của anh nghiêm trọng. Triết thét lên một tiếng đau đớn thấu xương, máu tươi trào ra từ khóe mắt phải đang giãn đồng tử rực đỏ.
Trong buồng lái Thần Sấm, Thế Anh đứng thẳng tắp, nhìn xuống chiếc Xích Long đang nằm bất động dưới bùn với ánh mắt ngạo nghễ của một kẻ chiến thắng. Hắn đứng im tuyệt đối, tin tưởng hoàn toàn vào lớp lá chắn năng lượng hoàn mỹ bọc quanh thân Thần Sấm.
"Trận đấu kết thúc rồi, kẻ dị chủng phế thải," Thế Anh lạnh lùng nói, giơ cao nắm đấm chuẩn bị tung đòn kết liễu nghiền nát buồng lái.
Thế nhưng, dưới mặt bùn lầy, Minh Triết không hề bỏ cuộc. Cơn đau tột cùng đã đẩy chỉ số điên loạn thần kinh của anh chạm ngưỡng bốn mươi lăm phần trăm. Trong tâm trí mờ mịt của anh, tiếng gầm rú dữ tợn của quái thú Xích Long vang vọng, kích thích các mạch máu dọc tay phải phát sáng xanh lam dữ dội dưới lớp găng tay da. Anh nhận ra Thế Anh quá tự tin vào lớp lá chắn năng lượng phía trước nên đã lộ ra sơ hở phòng ngự cực lớn ở các góc khuất bên sườn.
Anh sẽ chịu đòn này để đổi lấy một cơ hội duy nhất.
Triết gồng mạnh cơ bắp hai vai, dồn toàn bộ dòng năng lượng sinh học đỏ rực từ Xích Long Tâm ra lớp biểu bì ngoài của cơ giáp.
"Vảy Gai Thép!"
*Rắc... rắc... rắc...*
Lớp giáp sinh học trên bả vai và hông của Xích Long đột ngột co thắt điên cuồng. Từ các khe hở của lớp vảy thép đen búa, hàng vạn chiếc gai kim loại xám bạc nhọn hoắt, phát ra ánh sáng đỏ rực nén chặt áp suất sinh học bỗng chốc bùng phát, phóng ra như một cơn bão đạn 360 độ ở cự ly cực gần.
*Vút! Vút! Vút! Vút!*
Hàng vạn chiếc gai kim loại sắc nhọn xé toạc màn sương mù, bỏ qua hoàn toàn lớp lá chắn năng lượng phía trước của Thần Sấm, găm thẳng vào các góc khuất bên sườn, khớp gối, và đặc biệt là hệ thống camera cảm biến quang học trên đầu cỗ máy chính quy.
*Xoảng! Xoảng! Bùm!*
Hệ thống camera cảm biến của Thần Sấm lập tức bị găm nát vụn, màn hình hiển thị trong buồng lái của Thế Anh tối đen hoàn toàn. Các gai kim loại cắm ngập vào các khớp nối thủy lực bả vai và chân trái, kích nổ áp lực sinh học làm tê liệt hoàn toàn hệ thống truyền dẫn động cơ của siêu cơ giáp Thần Sấm.
"Cái gì? Không thể nào! Sóng não của ta... cảm biến của ta!" Tiếng hét hoảng loạn của Thế Anh vang lên qua bộ đàm khi chiếc siêu cơ giáp trắng tinh khôi loạng choạng rồi quỵ gối xuống mặt bùn lầy giả lập, khói đen bốc lên nghi ngút từ các khớp nối bị phá hủy.
*Oòng... oòng...*
Không gian giả lập đột ngột tan biến. Hệ thống máy chủ tự động ngắt kết nối an toàn để bảo vệ thiết bị.
Ánh sáng neon lạnh lẽo của khu huấn luyện quay trở lại. Cánh cửa buồng lái của hai cỗ máy mô phỏng đồng loạt bật mở với tiếng xì hơi áp lực lớn.
Trên bục chỉ huy, Thiếu tá Hoàng Bách đứng bật dậy, gương mặt béo tốt xám ngoét vì kinh ngạc và tức giận. Các sĩ quan giám sát quân sự xôn xao bàn tán, không ai tin nổi một tân binh phế thải mang tủy sống chấn thương lại có thể đánh bại át chủ bài của hạm đội chính quy.
Trịnh Thế Anh bước ra khỏi buồng lái Thần Sấm bị hư hại nặng nề. Bộ quân phục phi công hoàn mỹ của hắn giờ đây xộc xệch dính đầy mồ hôi, mái tóc ngắn rối bời. Đôi mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ rực, ngập tràn sự căm hận và nhục nhã tột cùng. Hắn bước từng bước nặng nề về phía Minh Triết đang nằm lịm trên ghế lái rỉ máu, nghiến răng kèn kẹt.
"Minh Triết!" Thế Anh gầm lên, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ. "Ngươi chỉ là một con quái vật đột biến hèn hạ dùng tà thuật sinh học! Ta thề... ta thề sẽ nghiền nát ngươi và cái đống sắt vụn Xích Long đó thành tro bụi trong một trận chiến thực địa ngoài đầm lầy!"
Triết nằm thoi thóp trên ghế lái, tai trái bắt đầu nghe thấy những tiếng rè rè khó chịu của di chứng đồng bộ sâu, nhưng khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. Anh đã chứng minh được sức mạnh của Xích Long, nhưng anh cũng biết, áp lực từ Hoàng Bách và tập đoàn Khương Vĩ từ giây phút này sẽ càng trở nên tàn khốc hơn gấp bội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!