Bí Mật Trong Nhà Kho
Nửa thân dưới của Minh Triết hoàn toàn vô lực, nặng nề như hai khúc gỗ mục ngâm dưới nước độc của đầm lầy Tử Thủy. Anh nằm bất động trên chiếc cáng dã chiến rỉ sét, lồng ngực phập phồng đau đớn dưới lớp băng gạc dính máu. Ca phẫu thuật cấy ghép khẩn cấp của Vy Anh đã giữ lại mạng sống cho anh, nhưng cái giá phải trả ngay lập tức là sự tê liệt tủy sống tạm thời và một cánh tay phải không còn cảm giác.
Trong bóng tối nhập nhẹm của đêm muộn, tiếng xích xe bọc thép của hiến binh vẫn rầm rập vang lên ngoài đê chắn bùn số 3. Thiết Hùng, với tư thế của một đội trưởng tuần tra kỳ cựu, đã dùng uy tín của mình để tạm thời trì hoãn việc bàn giao Triết cho Ủy ban Chấp pháp. Ông lấy cớ cần cách ly và khử trùng "vật thể đột biến" để tránh rò rỉ bức xạ, rồi lén lút cùng hai binh lính thân cận đẩy chiếc cáng chứa Triết đi qua những lối mòn tối tăm, hướng về phía góc khuất nhất của Căn cứ tiền phương số 9.
Nơi đó là Nhà kho bảo trì số 4.
Cánh cửa cuốn rỉ sét của nhà kho rít lên một tiếng khô khốc rồi từ từ kéo lên, để lộ một không gian ngột ngạt ngập ngụa mùi dầu mỡ, sắt rỉ và mùi hôi nồng đặc trưng của dịch nhầy sinh học từ các khớp nối cơ giáp phế thải. Ánh đèn vàng mờ ảo treo lơ lửng trên trần nhà khẽ đung đưa, hắt bóng lên một bóng người già nua đang khom lưng bên chiếc bàn rèn.
*Cọc... cạch... cọc... cạch...*
Lão Tôn, thợ máy già của nhà kho, bước ra khỏi vùng tối. Chân trái của lão đã bị cụt, thay thế bằng một ống thép rỉ sét tự chế kêu lên những tiếng cơ khí nặng nề mỗi khi lão di chuyển. Gương mặt lão đầy nếp nhăn hằn sâu dưới lớp dầu máy đen sì, đôi mắt kèm nhèm nhưng sắc lẹm quét qua Minh Triết đang nằm trên cáng, rồi dừng lại ở cánh tay phải xám tro của anh.
"Lại thêm một đứa nữa tự biến mình thành đống sắt vụn," Lão Tôn khàn giọng nói, giọng lão nồng nặc mùi rượu đế rẻ tiền. Lão không hề tỏ ra kinh ngạc hay ghê tởm. Ở cái biên thùy đầy rẫy bụi silic này, lão đã chứng kiến quá nhiều phi công trẻ tuổi bị lò phản ứng sinh học gặm nhấm thể xác.
Từ phía sau chiếc cơ giáp tuần tra phế thải đang được phủ bạt kín, một thiếu niên gầy gò, tóc tai bù xù xơ xác như tổ quạ ló đầu ra. Lâm Phong, thiên tài lập trình mười tám tuổi, đang khoác trên mình bộ đồ bảo trì quá khổ dính đầy vết dầu máy. Cậu nhóc nhìn thấy Triết thì rụt rè thốt lên: "Anh... anh Triết... Anh thực sự đã lái chiếc Xích Long đó sao?"
"Im mồm đi thằng ranh," Lão Tôn gõ mạnh chiếc mỏ lết lực cổ xuống bàn thép, cắt ngang lời Lâm Phong. "Đóng cửa cuốn lại. Nhanh!"
Khi cánh cửa sập xuống, cô lập nhà kho với thế giới đầy hiểm họa bên ngoài, Thiết Hùng đỡ Minh Triết ngồi dậy trên một chiếc hòm gỗ chứa linh kiện. Cột sống của Triết đau nhói như có hàng vạn cây kim châm vào, hai chân hoàn toàn không có phản xạ. Nhưng điều làm anh kinh hoàng nhất vẫn là cánh tay phải của mình.
Lớp vảy kim loại xám bạc li ti cứng ngắc đã mọc lan từ các ngón tay lên đến tận khuỷu tay. Các móng tay đã rụng sạch, thay thế bằng những nụ tinh thể sắc nhọn phát ra ánh sáng đỏ nhạt u ám dưới da. Khi Triết dùng tay trái chạm vào tay phải, anh không cảm nhận được gì ngoài một cảm giác lạnh ngắt, vô hồn như đang chạm vào một tảng đá đầm lầy.
Lão Tôn bước tới, ném một cây giũa kim loại bọc chì nặng nề xuống trước mặt Triết. "Muốn giữ lại bàn tay để cầm lái thì tự mình mài mỏng lớp vảy đó đi. Nếu để chúng bít hết lỗ chân lông và ăn sâu vào khớp xương, cánh tay của mày sẽ hóa đá hoàn toàn trong vòng ba ngày. Và khi đó, máy quét của hiến binh chỉ cần lướt qua là sẽ phát hiện ra nồng độ silic vượt ngưỡng cực đoan."
Triết nhìn cây giũa bọc chì, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh biết lão Tôn nói đúng. Anh không thể để bị phát hiện. Minh An, em gái anh, vẫn đang chờ anh gửi thuốc men từ thành phố vòm. Anh phải sống, phải tiếp tục chiến đấu.
Triết cầm lấy cây giũa bằng bàn tay trái run rẩy. Anh đặt cánh tay phải hóa silic lên mặt bàn thép, hít một hơi thật sâu mang theo mùi dầu rỉ, rồi bắt đầu mài.
*Két... rẹt... két... rẹt...*
Tiếng kim loại bọc chì nghiến mạnh lên lớp vảy silic vang lên chói tai trong không gian im ắng của nhà kho. Cơn đau đột ngột bùng phát, không phải nỗi đau da thịt thông thường, mà là một luồng điện rát bỏng chạy thẳng dọc theo dây thần kinh tủy sống lên tận đại não. Triết nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, hai mắt đỏ ngầu rỉ ra những giọt nước mắt sinh học nóng hổi. Từng mảng vụn tinh thể silic màu xám rớt xuống, lấp lánh dưới sàn nhà kho như những mảnh thủy tinh vỡ.
Máu đỏ sẫm, đặc quánh bắt đầu rỉ ra từ những kẽ vảy bị mài mòn. Mỗi nhịp giũa là một lần Triết cảm thấy như mình đang tự tay lột da thịt của chính mình. Nhưng anh không dừng lại. Gương mặt anh co quắp vì đau đớn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt sũng cả chiếc áo quân phục sờn cũ.
"Khá lắm nhóc," Lão Tôn lạnh lùng quan sát, nhưng trong ánh mắt lão đã nhen nhóm một sự nể phục thầm lặng. Lão quay sang Lâm Phong: "Thằng ranh, chuẩn bị hỗn hợp bôi trơn sinh học dã chiến đi. Chúng ta phải bảo trì khẩn cấp cho chiếc Xích Long trước khi bọn hiến binh tìm tới."
Lâm Phong vội vã gật đầu, chạy đến bên chiếc thùng phế thải. Cậu nhóc bắt đầu pha chế dầu mỡ động cơ lai với dịch nhầy quái thú theo tỷ lệ 1:1. Hỗn hợp sủi bọt nhẹ, bốc lên một mùi hôi thối nồng hắc. Lão Tôn dùng chổi quét sơn bôi trực tiếp thứ dịch nhầy đen búa đó lên các khớp nối sinh học đang hở ra của cơ giáp Xích Long — lúc này đang nằm im lìm dưới tấm bạt lớn ở góc nhà kho.
*Xèo... xèo...*
Lớp vỏ vảy thép của cơ giáp rít lên nhẹ nhàng khi tiếp xúc với chất bôi trơn dã chiến, các sợi cơ sinh học co thắt lại như đang hấp thụ dinh dưỡng. Lâm Phong ngồi thụp xuống góc xưởng, chiếc máy tính bảng quân sự bẻ khóa trên tay cậu nhấp nháy liên tục những dòng lệnh màu xanh lục. Ngón tay cậu gõ nhanh như bay trên bàn phím ảo, cố gắng thâm nhập vào hệ điều hành của Xích Long để thiết lập một vòng lặp dữ liệu giả, nhằm che giấu chỉ số tương thích thần kinh bốn mươi lăm phần trăm cực kỳ nguy hiểm của Triết.
"Em đang tạo một giao thức ngụy trang," Lâm Phong vừa gõ vừa nói, mồ hôi hột chảy dài trên trán. "Nếu hiến binh dùng máy quét cầm tay, bộ nhiễu từ từ quặng sắt bọc chì của em sẽ làm sai lệch số liệu, khiến họ nghĩ đây chỉ là một chiếc cơ giáp tuần tra phế thải lớp Junk-Class thông thường."
Triết vừa hoàn thành đường giũa cuối cùng trên cánh tay phải đẫm máu. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Lão Tôn bước tới, dùng một mảnh vải bẩn lau sạch vết máu và vụn silic trên tay anh, rồi bôi một lớp mỡ sinh học dày lên để bịt kín các vết thương hở.
"Đeo cái này vào," Lão Tôn ném cho Triết chiếc găng tay da dày bọc chì — món quà mà Vy Anh đã mạo hiểm để lại cho anh trước khi bị hiến binh cách ly.
Triết run rẩy xỏ bàn tay phải xám xịt, rướm máu vào chiếc găng tay da đen dày cộp. Lớp lót chì siêu mỏng bên trong găng tay lập tức chặn đứng các tia bức xạ hồng ngoại và cảm biến sinh học phát ra từ cánh tay dị chủng của anh. Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng lồng ngực bỗng thắt lại khi nghe thấy một tiếng động lạ từ phía cửa cuốn.
*Cộc... cộc... cộc...*
Không phải tiếng gõ cửa thông thường. Đó là tiếng đập mạnh bạo, dồn dập bằng báng súng thép.
"Hiến binh tuần tra đây! Mở cửa cuốn ngay lập tức để kiểm tra định kỳ!" Một giọng nói lạnh lùng, hách dịch vang lên từ bên ngoài.
Tim Triết nảy lên một nhịp dữ dội. Anh nhìn ra khe cửa hở phía dưới cửa cuốn rỉ sét. Một đôi bốt quân đội chính quy đen bóng đang đứng đó, và ngay bên cạnh là một đôi bốt sờn cũ dính đầy dầu mỡ của tân binh bảo trì.
Đó là Phan Anh.
Kẻ đố kỵ cùng khóa với Triết đang ghé sát mắt vào khe hở của cửa nhà kho, láo liên tìm kiếm bất kỳ dấu vết bất thường nào bên trong. Hắn đã nghi ngờ Thiết Hùng lén lút che giấu Triết và chiếc cơ giáp sinh học từ sau trận chiến đê số 3, và giờ hắn dẫn theo một toán hiến binh tuần tra để lập công chỉ điểm.
"Lâm Phong! Tắt ngay nguồn phát sáng sinh học của lò phản ứng Xích Long!" Lão Tôn rít qua kẽ răng, giọng lão trầm xuống đầy nguy hiểm.
Lâm Phong cuống cuồng gõ một dòng lệnh cuối cùng. Trên chiếc máy tính bảng, biểu tượng trái tim quái thú màu đỏ rực của Xích Long từ từ xám lại, nguồn năng lượng sinh học bị cưỡng ép ngắt kết nối dã chiến. Chiếc cơ giáp khổng lồ dưới tấm bạt hoàn toàn im lìm, không còn phát ra bất kỳ luồng nhiệt hay ánh sáng đỏ nào.
"Triết, ngồi im đó! Đừng nhúc nhích cánh tay phải!" Lão Tôn ra lệnh, rồi lão cố tình cầm một xô dầu máy đen sì đã qua sử dụng, loạng choạng bước về phía cửa cuốn.
*Rầm! Rầm!*
"Mở cửa! Nếu không chúng tôi sẽ dùng mìn bộc phá để phá cửa!" Tiếng gầm của gã hiến binh bên ngoài càng lúc càng lớn.
Lão Tôn gạt mạnh cần khóa cơ học, kéo sập cửa cuốn lên. Ngay khi cánh cửa sắt mở ra, lão giả vờ trượt chân giả bằng ống thép rỉ sét xuống nền đất ẩm ướt.
*Oạch!*
Chiếc xô đổ ập xuống, dòng dầu máy đen sì, đặc quánh và bốc mùi hôi nồng bắn tung tóe khắp sàn nhà kho, loang lổ đè lên chính vệt máu đỏ sẫm mà Triết vừa để rớt ra từ cánh tay phải bị mài giũa.
"Chết tiệt! Cái chân què của tôi lại giở chứng rồi!" Lão Tôn gầm gừ, giả vờ đau đớn ôm lấy chiếc chân sắt rỉ sét, hoàn toàn che khuất tầm nhìn của toán hiến binh vào góc sàn nhà.
Gã đại úy hiến binh dẫn đầu bước vào, gương mặt lạnh lùng bọc trong chiếc mũ bảo hiểm bọc chì bảo vệ. Theo sau gã là ba binh lính trang bị súng điện từ hạng nặng và Phan Anh — kẻ đang nhìn quanh nhà kho với ánh mắt đầy gian xảo và đố kỵ.
"Nhà kho bảo trì số 4 tại sao lại đóng cửa vào giờ này?" Gã hiến binh hỏi, chĩa thẳng chiếc máy quét bức xạ sinh học cầm tay về phía chiếc cơ giáp đang phủ bạt.
"Báo cáo chỉ huy," Lão Tôn khúm núm gượng dậy, dùng giẻ lau lau vết dầu trên tay. "Chiếc cơ giáp tuần tra lớp Junk-Class này bị rò rỉ khớp dầu thủy lực sinh học từ trận chiến ngoài đê chắn bùn số 3. Tôi và thằng ranh Lâm Phong phải đóng cửa để bảo trì khẩn cấp, tránh mùi dịch nhầy quái thú làm ô nhiễm khu dân cư xung quanh."
Phan Anh bước tới, ánh mắt hắn khóa chặt vào Minh Triết đang ngồi im lặng trên hòm gỗ, bả vai phải của anh quấn băng gạc trắng dính máu, tay phải đeo chiếc găng tay da bọc chì dày cộp đặt hờ trên đùi.
"Minh Triết," Phan Anh nhếch mép cười lạnh, giọng hắn đầy sự mỉa mai. "Cậu bị thương nặng thế mà không nằm ở trạm y tế dã chiến, lại mò ra cái nhà kho rách nát này làm gì? Cánh tay phải của cậu... sao lại phải đeo găng tay bảo hộ dày thế kia?"
Triết nhìn thẳng vào mắt Phan Anh, ánh mắt anh lạnh lùng và kiên định, dù lồng ngực đang đau nhói vì nhịp đập rạo rực của Xích Long Tâm dưới lớp da. "Tôi là thợ máy tập sự trước khi làm tân binh lái chính. Vai phải bị gãy xương, nhưng tay trái vẫn còn dùng được để giúp lão Tôn hàn gia cố giáp tấm. Còn chiếc găng tay này... tôi bị bỏng nhiệt do chập điện tủy sống trong trận chiến, da thịt đang bị hoại tử, đeo vào để tránh nhiễm trùng."
"Bỏng nhiệt?" Phan Anh nghi ngờ bước thêm một bước, tay hắn lén lút thọc vào túi áo, nơi chiếc máy nghe lén mini tự chế đang hoạt động. "Để tôi xem vết bỏng thế nào. Biết đâu cậu lại bị nhiễm độc silic giống như mấy đứa chết trôi ngoài đầm lầy Tử Thủy kia thì sao?"
"Đứng lại đó, tân binh!" Thiết Hùng từ góc tối bước ra, bả vai rộng lớn của ông chắn ngang giữa Phan Anh và Triết. Ánh mắt nghiêm khắc của vị đội trưởng tuần tra khiến Phan Anh phải rụt cổ lại. "Cậu đang nghi ngờ phán đoán của tôi sao? Tôi đã đích thân kiểm tra vết thương của Triết trước khi đưa cậu ấy về đây cách ly dã chiến. Hay là cậu muốn tôi báo cáo lên Thiếu tá Hoàng Bách về việc cậu tự ý can thiệp vào quy trình của đội tuần tra biên phòng?"
Nghe đến tên Hoàng Bách, gã hiến binh dẫn đầu khẽ nhíu mày. Gã giơ chiếc máy quét cầm tay lên, bắt đầu quét quanh lớp bạt phủ chiếc cơ giáp Xích Long.
*Tít... tít... rột... rột...*
Chiếc máy quét phát ra những tiếng kêu rè rè chập chờn. Trên màn hình hiển thị, các chỉ số bức xạ sinh học đỏ liên tục nhảy loạn xạ, rồi đột ngột giảm sâu xuống mức an toàn màu xám.
Lâm Phong đứng sau lưng hiến binh, tay phải lén lút nhấn giữ nút kích hoạt bộ nhiễu từ quặng sắt bọc chì trong túi quần. Sóng từ trường mạnh từ tinh quặng sắt nhiễm từ thu hoạch từ Vùng chết Không Sóng đã hoàn toàn bẻ cong các tia quét của máy hiến binh, tạo ra một màn sương mù dữ liệu giả xung quanh buồng lái Xích Long.
"Chỉ số bức xạ sinh học: mười hai phần trăm. Nằm trong ngưỡng an toàn của cơ giáp phế thải thông thường," gã hiến binh lẩm bẩm, rồi hạ máy quét xuống. Gã quay sang nhìn Triết một lần cuối, ánh mắt không giấu nổi sự khinh miệt đối với những lính biên thùy nghèo khổ bị coi là bia đỡ đạn. "Được rồi. Bảo trì nhanh lên rồi đưa cái đống sắt vụn này ra bãi thải phía Tây. Đừng để nó chiếm chỗ của các cơ giáp chính quy sắp chuyển đến."
"Rõ, thưa chỉ huy," Lão Tôn cúi đầu vâng dạ.
Toán hiến binh quay người bước ra ngoài. Phan Anh hậm hực đi theo sau, nhưng trước khi bước qua cánh cửa cuốn, hắn đột ngột quay đầu lại, ánh mắt một mí ti hí nhìn chằm chằm vào vệt dầu máy đen sì dưới sàn nhà, nơi một giọt máu đỏ sẫm chưa kịp hòa tan hoàn toàn đang nổi lên lấp lánh ánh silic xám bạc.
Hắn im lặng không nói gì, nở một nụ cười nham hiểm rồi bước hẳn ra ngoài đêm tối sương mù.
Cửa cuốn rập xuống. Bóng tối và mùi dầu rỉ một lần nữa bao phủ Nhà kho bảo trì số 4.
Lâm Phong ngã quỵ xuống đất, chiếc máy tính bảng trên tay suýt rơi ra. Cậu nhóc thở hổn hển như vừa thoát khỏi họng súng tử thần. "Suýt... suýt nữa thì tiêu đời rồi..."
Triết từ từ tháo chiếc găng tay da bọc chì ra khỏi tay phải. Vết mỡ sinh học đen búa bôi trên tay đã bị máu tươi nhuộm đỏ, lộ ra những lớp vảy silic xám bạc vừa bị mài mòn sần sùi, nhức nhối. Cánh tay phải của anh khẽ run rẩy, rụng đi móng tay cuối cùng, hoàn toàn hóa thành một khối tinh thể lạnh ngắt.
Lão Tôn bước đến bên chiếc cơ giáp Xích Long, kéo tấm bạt lớn ra. Đôi mắt kính quang học của chiếc cơ giáp khổng lồ dù đã tắt nguồn nhưng vẫn phản chiếu ánh sáng đỏ u ám từ lò phản ứng sinh học Xích Long Tâm trong lồng ngực Triết.
"Bọn hiến binh tạm thời bị lừa, nhưng thằng ranh Phan Anh đã nhìn thấy vết máu," Lão Tôn trầm giọng nói, đôi mắt già nua đầy lo ngại nhìn Triết. "Nó sẽ không bỏ qua đâu. Thiếu tá Hoàng Bách đang tìm mọi cách để thu hồi cái lõi trong ngực mày để đổi lấy chiếc vé vào thành phố vòm Bạch Kim. Chậm nhất là ngày mai, hắn sẽ ép mày phải bước ra ánh sáng."
Triết siết chặt bàn tay trái lành lặn của mình, chiếc bùa bình an bằng chỉ đỏ dính máu của Minh Đức vẫn nằm im trong túi áo ngực anh, tỏa ra một hơi ấm tinh thần yếu ớt. Anh nhìn về phía chiếc cơ giáp sinh học oai vệ nhưng đầy vết rách nát trước mặt, cảm nhận được dòng chảy sinh học ấm nóng dọc tủy sống đang kết nối anh với vận mệnh của nó.
"Tôi không sợ Hoàng Bách," Triết khàn giọng nói, đôi mắt anh rực lên ánh đỏ quyết đoán. "Nhưng tôi cần sức mạnh để bảo vệ Minh An. Lâm Phong, lão Tôn... giúp tôi đại tu chiếc Xích Long này. Bất kể cái giá phải trả là gì."
Lão Tôn im lặng nhìn anh một lúc lâu, rồi lão cầm chiếc mỏ lết lực lên, gõ mạnh vào khớp gối cơ giáp. "Được rồi nhóc. Đêm nay, chúng ta sẽ bắt đầu rã xác cái đống sắt này ra."
Nhưng họ không biết rằng, ngay bên ngoài bức tường tôn rỉ sét của nhà kho bảo trì, Phan Anh đang đứng ẩn mình trong làn sương mù hóa học dày đặc, tay cầm chiếc máy nghe lén mini đang phát ra những âm thanh rè rè từ cuộc đối thoại bên trong. Một nụ cười tàn nhẫn và tham lam hiện rõ trên gương mặt gã tân binh đố kỵ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!