Nhạc nềnDeep_Sea

Xích Long Thức Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong tâm trí Minh Triết không có ranh giới. Đó là một khoảng không lạnh ngắt, câm lặng, nơi ý thức của anh trôi dạt như một mảnh phế liệu bị bỏ hoang ngoài đầm lầy Tử Thủy. Anh không còn cảm nhận được đôi chân của mình, không nghe thấy tiếng còi báo động đỏ rít lên liên hồi từ phía đê phòng thủ, cũng không biết rằng lồng ngực mình vừa trải qua một ca phẫu thuật tàn khốc đến thế nào. Chỉ có một nhịp đập. Một nhịp đập trầm đục, nóng bỏng và đều đặn vang lên ngay sát vách tim anh, kéo theo những sợi cơ sinh học đỏ rực đang điên cuồng bám rễ vào hệ tuần hoàn dính đầy máu nóng Rh-negative.


*Uỳnh!*


Cơn địa chấn dữ dội hất văng Minh Triết khỏi cõi hư vô. Trần bê tông của Trạm y tế dã chiến Căn cứ 9 đổ sụp xuống. Tiếng thép rỉ rít lên đau đớn khi các thanh rầm chịu lực bị vặn xoắn. Khói bụi xi măng xám xịt trộn lẫn với mùi lưu huỳnh nồng nặc tràn vào khoang hầm ẩm ướt.


"Vy Anh! Tránh ra!"


Tiếng hét thất thanh của y tá Tiểu Vy vang lên giữa tiếng sập đổ. Qua làn khói bụi mờ mịt, bác sĩ quân y Vy Anh gượng dậy từ đống đổ nát, đôi bàn tay bị bỏng nhẹ do điện sinh học từ ca mổ trước đó run rẩy bám vào thành bàn mổ dã chiến. Ngay phía trên đầu họ, một chiếc vuốt đá khổng lồ, xám xịt và sắc nhọn như lưỡi đao máy, vừa đâm xuyên qua lớp trần bê tông dày nửa mét.


Đó là Cự Trảo. Con quái thú silic đầu mục khổng lồ cao hơn mười mét đang gầm rú, hơi thở mang theo luồng khí axit Tử Thủy nóng bỏng làm chảy rữa những tấm ga trải giường dính máu. Đôi mắt tinh thể đỏ rực của nó quét qua căn hầm, khóa chặt vào lồng ngực đang phát ra thứ ánh sáng đỏ u ám của Minh Triết.


"Triết! Tỉnh lại đi!" Vy Anh lao đến, dùng hết sức lực đẩy một tảng bê tông đang đè nặng lên chân giường mổ. Gương mặt cô gái hai mươi hai tuổi lấm lem bụi than và máu, nhưng đôi mắt ngắn cá tính vẫn rực lên sự quyết đoán lạnh lùng của một bác sĩ ngoại khoa thần kinh sinh học. "Xích Long Tâm đã kết nối thành công! Cậu không được chết ở đây!"


*Rắc! Rắc!*


Cổng cấy ghép tủy sống sau gáy Minh Triết đột ngột phóng ra những tia lửa điện màu xanh lam nhạt. Keo điện cực truyền dẫn thần kinh dạng lỏng bốc khói khét lẹt trên da thịt anh. Trong giây phút sinh tử, khi chiếc vuốt đá của Cự Trảo chuẩn bị bổ xuống nghiền nát bàn mổ dã chiến, đôi mắt Minh Triết đột ngột mở trừng trừng.


Không có lòng đen. Cả hai nhãn cầu của anh bị bao phủ bởi một luồng sáng đỏ rực, trùng khớp hoàn hảo với nhịp đập của lò phản ứng sinh học Xích Long Tâm trong ngực. Nhịp tim của anh bùng phát vượt ngưỡng hai trăm nhịp mỗi phút.


Cách đó năm trăm mét, bên trong nhà kho bảo trì số 4, chiếc cơ giáp sinh học phế thải Xích Long bỗng rống lên một tiếng gầm cơ khí vang dội. Đôi mắt kính quang học của nó bừng sáng sắc đỏ hủy diệt. Không cần phi công trong buồng lái, các sợi cáp sinh học của cơ giáp tự động co thắt, giật đứt tung những sợi xích sắt rỉ sét đang xích chặt nó vào bệ đỡ. Chiếc cơ giáp khổng lồ húc đổ bức tường tôn, lướt đi trên bùn lầy bằng động cơ phản lực gót chân, lao thẳng về phía trạm y tế dã chiến đang sụp đổ.


*Rầm!*


Xích Long Giáp đâm xuyên qua bức tường bê tông của trạm y tế, dùng bờ vai bọc thép rỉ sét húc văng chiếc vuốt đá của Cự Trảo ra ngoài. Buồng lái ở ngực cơ giáp tự động mở ra như một khoang bụng sinh học chứa đầy dịch nhầy màu đỏ phát sáng.


Minh Triết, bằng một bản năng sinh tồn nguyên thủy được truyền dẫn trực tiếp qua keo điện cực tủy sống, cưỡng ép cơ thể rách nát của mình gượng dậy. Đôi chân anh hoàn toàn tê liệt, vô lực buông thõng, nhưng hai cánh tay anh điên cuồng bám vào các sợi cáp sinh học đang vươn ra từ buồng lái Xích Long. Các sợi cơ sinh học ấm nóng quấn chặt lấy thắt lưng Triết, kéo tuột anh vào trong khoang lái chật hẹp.


"Vy Anh... Tiểu Vy... mau trốn đi!" Giọng Triết khàn đặc, phát ra từ bộ đàm nội bộ của cơ giáp trước khi cửa buồng lái đóng sập lại, khóa chặt anh vào bóng tối đỏ rực.


Ngay khi Triết ngồi vào ghế lái, mười hai cây kim truyền dẫn thần kinh bằng titan từ lưng ghế tự động đâm xuyên qua cổng cấy ghép sau gáy anh, cắm ngập vào tủy sống mà không hề có chất gây tê.


"A... A... A!"


Triết thét lên một tiếng đau đớn thấu xương. Cảm giác như có mười hai luồng lead nóng chảy đang được bơm thẳng vào cột sống, chạy dọc cơ thể và nung nóng từng tế bào não. Chỉ số tương thích thần kinh trên màn hình Hologram nhảy vọt từ mười phần trăm lên thẳng bốn mươi lăm phần trăm. Hệ thần kinh của anh hoàn toàn đồng bộ với Xích Long Giáp theo tỷ lệ 1:1. Giờ đây, chiếc cơ giáp khổng lồ chính là cơ thể của anh, và nỗi đau của sắt thép cũng chính là nỗi đau của xương thịt.


Bên ngoài sương mù độc đầm lầy Tử Thủy, Cự Trảo bị chọc giận. Nó rống lên tiếng gầm siêu âm làm nứt vỡ toàn bộ kính bảo hộ của các tháp canh xung quanh. Con quái thú khổng lồ lao tới, hai chiếc vuốt đá gai sắc nhọn chém mạnh một đường xé gió nện thẳng vào ngực Xích Long.


*Bùm!*


Cú va chạm vật lý cực mạnh hất văng chiếc cơ giáp sinh học lùi lại vài chục mét, cày nát mặt đất đầm lầy thành một rãnh sâu hoắm. Bên trong buồng lái, lồng ngực Minh Triết nhói lên một cơn đau tột cùng như thể xương sườn của chính anh vừa bị bẻ gãy. Anh ho ra một ngụm máu đen sẫm, trong đó lấp lánh những vụn silic nhỏ li ti — dấu hiệu đầu tiên của sự đào thải sinh học.


"Cảnh báo! Lớp giáp ngực bị rạn nứt hai mươi phần trăm!" Giọng nói máy móc của hệ thống AI sinh học vang lên lạnh lùng.


"Chết tiệt..." Triết gầm lên qua kẽ răng dính máu. Anh cố gắng kích hoạt hệ thống súng liên thanh bọc thép trên hai bả vai để phản công.


*Cạch! Cạch! Cạch!*


Những viên đạn động năng cỡ lớn khạc lửa, găm liên tiếp vào lớp giáp đá gai của Cự Trảo. Nhưng đúng như dự đoán, đạn pháo thông thường hoàn toàn bị nảy ra, vỡ vụn thành những tia lửa vô hại trước lớp vỏ đá silic dày đặc của con quái thú đầu mục.


Cự Trảo thừa cơ lướt tới, chiếc đuôi gai khổng lồ quét ngang một đường hiểm hóc nhắm thẳng vào hông cơ giáp.


Trong giây phút nghẹt thở, Minh Triết khóa chặt sóng não, ép tim mình đập đồng điệu với lò phản ứng sinh học Xích Long Tâm. Anh cảm nhận được một luồng rung động sinh học phát ra từ trong lồng ngực đối phương — một tần số cộng hưởng hoàn hảo với trái tim quái thú đang đập trong ngực anh.


*Nó ở đó! Điểm yếu nằm dưới khe nứt giáp đá trước ngực nó!*


Triết gạt mạnh cần điều khiển, kích hoạt động cơ phản lực gót chân. *Vút!* Chiếc cơ giáp Xích Long trượt đi trên bùn lầy với tốc độ kinh hoàng, lách qua đòn quét đuôi của Cự Trảo trong gang tấc. Lớp bùn độc Tử Thủy bắn tung tóe lên kính buồng lái, bốc khói axit nghi ngút.


"Dồn toàn bộ năng lượng sinh học đỏ vào tay phải!" Triết thét lớn.


Dòng máu nóng trong người anh như bị rút cạn, cuồn cuộn chảy về phía cánh tay phải cơ giáp. Lớp vảy thép sinh học dọc bả vai Xích Long bừng sáng ánh đỏ rực rỡ như dung nham. Anh kích hoạt kỹ năng Cận chiến bộc phá.


*Uỳnh!*


Xích Long lướt tới áp sát cận gần. Cú đấm bọc thép bộc phá của Triết nện thẳng vào khe nứt lớp giáp đá trước ngực Cự Trảo. Động cơ phản lực mini sau gót chân và khuỷu tay đồng loạt bộc phát lực đẩy, tạo ra một vụ nổ áp lực không khí cực đại ngay tại điểm tiếp xúc.


*Rắc! Đoàng!*


Lớp giáp đá gai của Cự Trảo vỡ vụn thành vạn mảnh tinh thể lấp lánh. Cú đấm bộc phá găm sâu vào lồng ngực quái thú, kích nổ áp lực sinh học phá hủy hoàn toàn chiếc lõi năng lượng silic đỏ rực bên trong. Con quái thú khổng lồ khựng lại, đôi mắt tinh thể tắt lịm ánh sáng, rồi đổ sập xuống bùn lầy đầm lầy như một ngọn núi đá đổ nát.


Nhưng lực phản chấn cơ học cực lớn từ cú đấm bộc phá cũng truyền ngược thẳng vào hệ thống giảm chấn thủy lực đang bị hỏng hóc của Xích Long.


*Rắc!*


Một tiếng gãy giòn giã vang lên từ bả vai phải của Minh Triết. Cơn đau thấu xương khiến anh suýt ngất xỉu ngay trên ghế lái. Xương bả vai phải của anh đã bị gãy nứt dưới lực phản chấn tàn khốc của cú đấm kết liễu.


"Trận chiến kết thúc. Quái thú đầu mục đã bị tiêu diệt," AI sinh học thông báo.


Cửa buồng lái xì hơi mát, từ từ mở ra. Minh Triết kiệt sức ngã nhào ra khỏi khoang lái, rơi xuống bãi bùn lầy bên cạnh xác quái thú. Vy Anh và Tiểu Vy từ trong đống đổ nát trạm y tế vội vã lao đến nâng đỡ anh nằm ngửa trên đất.


"Triết! Cậu nghe tôi nói không?" Vy Anh lo lắng lay mạnh bả vai trái của anh.


Minh Triết thở dốc, anh cố gắng nâng cánh tay phải của mình lên để gạt bụi xi măng trên mặt. Nhưng khi nhìn xuống bàn tay phải, anh hoàn toàn đông cứng người vì kinh hoàng.


Bàn tay phải của anh — từ các ngón tay lên đến tận cổ tay — đã chuyển sang một màu xám tro lạnh ngắt. Dưới lớp da rách nát rỉ máu đỏ sẫm, những lớp vảy kim loại xám bạc li ti cứng như thép đang mọc ngược từ trong xương thịt ra ngoài, lấp lánh ánh đỏ nhẹ của silic hóa. Móng tay của anh đã rụng mất, thay vào đó là cấu trúc tinh thể nhọn hoắt.


Vy Anh run rẩy chạm tay vào bàn tay phải của anh. Đôi bàn tay bỏng nhẹ của cô ấm áp là thế, nhưng Minh Triết chỉ nhìn thấy ngón tay cô chạm vào da mình mà hoàn toàn không có một chút cảm giác vật lý nào. Xúc giác ở bàn tay phải của anh đã biến mất vĩnh viễn.


"Vy Anh... tôi... tôi không cảm nhận được gì nữa..." Triết thì thầm, giọng anh run rẩy trước nỗi sợ hãi tột cùng của sự silic hóa thể xác.


*Cạch! Cạch! Cạch!*


Chưa kịp để họ hoàn hồn, hàng loạt ánh đèn pha công suất lớn từ các xe bọc thép tuần tra đột ngột rọi thẳng vào họ. Tiếng xích sắt nện xuống bùn lầy dồn dập vang lên.


Hàng chục binh lính hiến binh thuộc Ủy ban Chấp pháp Quân sự Căn cứ 9, trang bị súng điện từ hạng nặng, nhanh chóng lập hàng rào bao vây chặt chẽ khu vực chiến đấu. Những họng súng đen ngòm bọc chì lạnh lùng chĩa thẳng vào chiếc cơ giáp Xích Long dị thường và cơ thể mang vảy thép dị chủng của Minh Triết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!