Nhạc nềnDeep_Sea

Cộng Sinh Trong Đống Đổ Nát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn hầm bê tông của Trạm y tế dã chiến Căn cứ 9 rung chuyển dữ dội sau mỗi đợt pháo kích từ phía ngoài đê phòng thủ. Bụi xi măng và vụn đá rơi lả tả như mưa rào, phủ một lớp xám xịt lên những chiếc ga giường đẫm máu hoen ố. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc trộn lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt xộc lên từ các đường ống thông gió bị vỡ.


Trên chiếc bàn mổ dã chiến bằng thép rỉ sét, Minh Triết nằm bất động. Lồng ngực của anh là một đống đổ nát kinh hoàng: lớp da thịt bị bỏng nhiệt do vụ nổ lò phản ứng phụ đã hoại tử, đen sạm và nứt nẻ thành từng mảng lớn. Những hạt bụi silic sắc nhọn gieo rắc từ đầm lầy Tử Thủy đã bám rễ sâu vào các phế nang, khiến lồng ngực anh thỉnh thoảng lại phập phồng một cách yếu ớt, rít lên những tiếng khò khè đau đớn.


Tư rác và Đội trưởng Thiết Hùng đã liều mạng kéo anh ra khỏi vùng lõi rò rỉ phóng xạ đỏ, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Cột sống của Triết đã bị chấn thương nghiêm trọng, hoàn toàn tê liệt từ thắt lưng trở xuống. Bên cạnh bàn mổ, kén sinh học chứa Lõi sống Xích Long — thứ mà Tư rác đã dùng móc sắt lôi về — đang đập những nhịp trầm đục, tỏa ra ánh sáng đỏ rực u ám như một quả tim quái thú đang khát máu.


Bác sĩ quân y Vy Anh run rẩy lau vệt máu trên trán. Cô gái hai mươi hai tuổi nhìn vào màn hình giám sát sinh học đang nhấp nháy những chỉ số đỏ cảnh báo tử vong cận kề. Nhịp tim của Triết chỉ còn mười lăm nhịp mỗi phút, huyết áp liên tục tụt dốc không phanh.


"Vy Anh! Chúng ta không có đủ thiết bị vô trùng!" Nữ y tá trợ lý Tiểu Vy hét lên giữa tiếng rít của đạn pháo ngoài kia. "Lò phản ứng phụ đang rò rỉ dung dịch làm mát siêu dẫn loại đỏ toàn diện ngoài kia rồi! Căn hầm này sắp sập! Chúng ta phải rút lui!"


"Không kịp nữa rồi!" Vy Anh nghiến chặt răng, đôi mắt sáng kiên định dưới ánh đèn mổ dã chiến mờ ảo. Cô lật nhanh tập hồ sơ y tế cũ nát của mẹ Triết — tiến sĩ Thanh Vân — mà cô tìm thấy trong hòm tài liệu mật của trạm bảo y. "Nhóm máu Rh-negative... Cậu ấy sở hữu nhóm máu Rh-negative đột biến chứa protein kháng thể đặc biệt. Đây là chìa khóa duy nhất trên hành tinh này có thể tương thích với tế bào silic của Xích Long Tâm mà không bị hoại tử ngay lập tức!"


Vy Anh biết việc cấy ghép lõi sống sinh học trực tiếp vào cơ thể người là một tội ác cấm kỵ, một bản án tử hình từ Ủy ban Chấp pháp Quân sự. Nhưng nếu cô không ra tay, Minh Triết sẽ chết trong vòng năm phút nữa. Lời hứa bảo vệ em gái Minh An của anh, tín vật chiếc bùa bình an bằng chỉ đỏ của Đức vẫn đang được anh nắm chặt trong bàn tay trái dính máu — tất cả sẽ tan thành tro bụi.


"Tiểu Vy, chuẩn bị Điện cực truyền dẫn thần kinh dạng lỏng!" Vy Anh ra lệnh, giọng cô lạnh lùng và quyết đoán đến đáng sợ. "Tôi sẽ thực hiện ca phẫu thuật cấy ghép lõi Xích Long."


Tiểu Vy kinh hoàng nhìn cô, nhưng trước ánh mắt kiên định của vị bác sĩ trẻ, cô y tá chỉ biết run rẩy gật đầu, nhanh chóng mở hộp vô trùng lấy ra thứ keo dẫn điện sinh học màu xanh lam nhạt.


Vy Anh cầm lấy Dao phẫu thuật plasma của Vy Anh. Cô bật công tắc nguồn, một tiếng rít tần số cao vang lên, lưỡi cắt plasma siêu mỏng màu xanh lam bùng phát nhiệt lượng cực đại.


Vy Anh rạch đường mổ đầu tiên trên lồng ngực hoại tử của Triết. Khói sinh học bốc lên khét lẹt, mang theo mùi thịt cháy và mùi hóa chất silic nồng nặc khiến Tiểu Vy phải ho sặc sụa. Lưỡi dao plasma đi đến đâu, các mạch máu bị hoại tử lập tức được hàn kín, ngăn chặn tình trạng xuất huyết diện rộng. Vy Anh di chuyển đôi tay tuyệt đối ổn định, cắt bỏ từng mảng mô đen sạm bị nhiễm độc silic sâu bên trong lồng ngực anh, để lộ ra khung xương sườn đang rạn nứt.


*Uỳnh!*


Một quả đạn pháo nổ ngay phía trên nóc hầm. Cơn chấn động địa chấn kinh hoàng làm sập một mảng trần bê tông lớn ngay phía trên bàn mổ.


"Cẩn thận!" Tiểu Vy hét lên, không một chút do dự, cô lao người ra che chở cho bàn mổ và cơ thể của Triết. Mảng bê tông sắc nhọn nện thẳng vào bả vai trái của Tiểu Vy, khiến cô quỵ xuống rên rỉ, nhưng đôi tay cô vẫn giữ chặt khay đựng dụng cụ phẫu thuật không để rơi một món nào.


"Tiểu Vy! Em có sao không?" Vy Anh lo lắng hỏi.


"Em... em ổn! Chị mau tiếp tục đi!" Tiểu Vy nghiến răng chịu đau, gượng dậy giữ vững đèn mổ dã chiến.


Vy Anh hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Cô dùng kẹp phẫu thuật mở rộng khoang ngực của Triết, để lộ ra động mạch vành đang đập thoi thóp. Tiếp đó, cô cẩn thận nhấc Lõi sống Xích Long ra khỏi kén đá tinh thể. Quả tim sinh học đỏ rực lập tức vươn ra những sợi cơ mềm mại như xúc tu, ngọ nguậy trong không khí để tìm kiếm hơi ấm sinh mạng.


Ngay khi Vy Anh đặt lõi sống vào lồng ngực Triết, cho các sợi cơ sinh học chạm trực tiếp vào động mạch vành của anh, một dị biến kinh hoàng xảy ra.


Lõi sống Xích Long như một con dã thú đói khát tìm thấy nguồn mồi ngon. Nó bám chặt lấy tim Triết, các sợi cơ đỏ rực cắm sâu vào các mạch máu Rh-negative và bắt đầu hút máu nóng của anh với tốc độ khủng khiếp để tự sạc năng lượng.


Cơ thể Minh Triết, dù đang hôn mê sâu, bỗng co giật dữ dội. Các cơ bắp trên người anh căng cứng lên như dây đàn, lồng ngực ưỡn cong, mắt anh trợn ngược để lộ lòng trắng dã đầy những tia máu đỏ.


"Nhịp tim cậu ấy vọt lên hai trăm! Sốc tim rồi!" Tiểu Vy hoảng loạn hét lên khi nhìn màn hình giám sát sinh học chớp đỏ liên tục.


"Giữ chặt cậu ấy!" Vy Anh hét lớn. Cô nhanh chóng cầm lấy kìm titan, dùng lực ép mạnh để ghim chặt cột sống của Triết xuống bàn mổ, ngăn không cho các cơn co giật bẻ gãy các đốt xương đang bị tổn thương nghiêm trọng. "Nếu để dây thần kinh tủy sống bị đứt lúc này, cậu ấy sẽ chết ngay lập tức!"


Triết gầm lên một tiếng khàn đục từ trong cổ họng, một âm thanh không giống tiếng người mà mang theo sự phẫn nộ của quái thú đầm lầy. Lõi sống Xích Long bắt đầu phản ứng ngược trước sự cưỡng ép của Vy Anh, nó bộc phát một luồng xung điện thần kinh cực mạnh phát ra từ các sợi cáp sinh học.


*Xèo xèo!*


Luồng điện sinh học màu đỏ phóng ra, đánh thẳng vào đôi bàn tay đang cầm kìm của Vy Anh. Da tay cô bị bỏng nhẹ, khói trắng bốc lên kèm theo cơn đau buốt dọc cánh tay. Nhưng Vy Anh không buông tay, cô nghiến răng chịu đựng, mồ hôi chảy ròng ròng trên má.


"Tiểu Vy! Sử dụng máy kích tim! Mau lên!" Vy Anh ra lệnh.


Tiểu Vy nhanh chóng áp hai bản cực điện của máy kích tim vào ngực Triết, dòng điện cực đại phóng ra. Nhưng vô ích. Toàn bộ dòng điện kích thích hoàn toàn bị lò phản ứng Xích Long Tâm hấp thụ sạch sẽ như một chiếc hố đen không đáy. Màn hình giám sát vẫn hiển thị một đường thẳng băng lạnh lùng kèm theo tiếng bíp kéo dài tàn nhẫn.


"Không có phản hồi! Máy kích tim không có tác dụng!" Tiểu Vy tuyệt vọng khóc nấc lên.


Vy Anh quan sát thấy các sợi cơ của lõi sống đang tự động len lỏi, quấn chặt lấy các mạch máu Rh-negative của Triết để tự vá lành. Cô đưa ra một quyết định chiến thuật mạo hiểm: không sử dụng chất ức chế mạnh của quân đội để làm chậm lõi sống, vì điều đó sẽ giết chết các mô sinh học tự nhiên đang cố gắng thích nghi với dòng máu của Triết. Cô cần một chất dẫn truyền để cưỡng ép tủy sống của anh kết nối với cơ giáp.


"Tiểu Vy, quét Điện cực truyền dẫn thần kinh dạng lỏng lên cổng cấy ghép sau gáy cậu ấy!" Vy Anh ra lệnh.


Trong khi Tiểu Vy nhanh chóng quét lớp keo dẫn điện màu xanh lam lên sau gáy Triết, Vy Anh dùng đôi tay run rẩy nhưng chính xác thực hiện Quy trình kết nối tủy sống thủ công. Cô dùng các kim điện cực bằng hợp kim titan, đâm trực tiếp xuyên qua các cổng cấy ghép dọc cột sống của Triết để kết nối thủ công các sợi cáp tủy sống phát sáng đỏ của lõi vào hệ thần kinh trung ương của anh mà không hề có thuốc tê.


*Rắc! Rắc!*


Tiếng kim loại đâm xuyên qua xương sống vang lên ghê rợn trong căn hầm tối. Cơ thể Triết lại co giật dữ dội, những tia lửa điện đỏ rực phóng ra từ sau gáy anh, đốt cháy xém lớp keo dẫn điện dạng lỏng. Vy Anh chịu đựng luồng điện sinh học phản hồi, cô bỏng rát cả hai bàn tay nhưng vẫn cố gắng thắt chặt mũi khâu cuối cùng để cố định lò phản ứng sinh học vào ngực anh.


Khi mũi khâu cuối cùng được thắt lại, nhịp tim của Minh Triết hoàn toàn dừng lại trên màn hình giám sát. Tiếng bíp kéo dài lạnh ngắt vang lên, báo hiệu một cái chết lâm sàng thực sự. Vy Anh quỵ xuống bên bàn mổ, đôi bàn tay bỏng rát run rẩy, nước mắt cô rơi xuống gương mặt nhợt nhạt của Triết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!