Trái Tim Trong Đống Rác
Cơn đau từ tủy sống dội lên như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua từng đốt xương. Minh Triết nằm bất động trên đống xích sắt hoen rỉ của Khu phế liệu phía Tây, bùn axit Tử Thủy sủi bọt xung quanh, gặm nhấm những thớ thịt bỏng cháy trên hai bàn tay anh. Phổi anh nghẹn đặc. Mỗi nhịp thở rít lên như tiếng ống bô rách, kéo theo bụi mịn silic sắc nhọn găm thẳng vào phế nang. Lồng ngực anh thắt chặt, từng cơn ho khan kéo theo những vệt máu đen sẫm chứa các hạt tinh thể li ti lấp lánh dưới ánh chớp lập lòe của bầu trời đầm lầy.
Lòng bàn tay trái của anh vẫn nắm chặt chiếc bùa bình an bằng chỉ đỏ của Đức — giờ đã sũng máu và bùn đen. Đức đã chết. Chiếc kén sắt của gã đã chìm sâu dưới dòng sình độc ngoài đê chắn bùn số 3. Sự thờ ơ, lạnh lùng của Thiếu tá Hoàng Bách và cái trật tự quân đội chính quy thối nát đó đã bỏ rơi họ như những đống phế thải không hơn không kém. Sự căm hận bùng lên trong lòng Triết như một ngọn lửa âm ỉ, nhưng thể xác rệu rã này lại đang phản bội anh. Cột sống bị chấn thương nặng nề khiến anh hoàn toàn tê liệt từ thắt lưng trở xuống, không thể nhúc nhích dù chỉ một phân.
Nhưng ngay lúc bóng tối chuẩn bị nuốt chửng lấy chút lý trí cuối cùng, cánh tay phải của Triết đột ngột nóng ran. Một luồng nhiệt lượng kỳ lạ, không phải cái nóng thiêu đốt của dòng điện chập mạch, mà là một nhịp đập ấm nóng, nguyên thủy bùng lên từ sâu trong đống phế thải lò phản ứng bị bỏ hoang ngay bên cạnh. Dưới lớp da sạm đen vì bỏng điện, những mạch máu chạy dọc từ cổ tay lên đến bả vai phải của anh bỗng phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, lập lòe đồng điệu với nguồn sáng đỏ rực đang rò rỉ qua những khe hở của khối thép rỉ sét gần đó. Đó là di chứng từ dòng máu hiếm Rh-negative thừa hưởng từ mẹ, thứ đang âm thầm thức tỉnh trước sự kích thích của bức xạ sinh học.
Một tiếng "cộc" khô khốc vang lên giữa tiếng mưa axit rào rào. Một chiếc móc sắt bằng hợp kim không rỉ móc chặt vào đai lưng quân phục sờn cũ của Triết. Lực kéo thô bạo nhưng dứt khoát lôi tuột anh đi trên mặt đất đầy mảnh vụn kim loại sắc nhọn.
Triết cố gắng hé mở hàng mi nặng trĩu. Gương mặt đen đúa dính đầy bùn than của lão nhặt rác câm Tư rác hiện ra dưới ánh chớp lập lòe của sấm sét đầm lầy. Lão ngậm tẩu thuốc không khói, lưng còng rạp sát đất, đôi mắt đục ngầu nhưng tinh tường nhìn chằm chằm vào vệt sáng đỏ rực đang rò rỉ phía trước. Lão câm không nói, chỉ phát ra tiếng ú ớ trong cổ họng, gồng cơ vai kéo lê thân xác tàn tạ của Triết vào sâu trong khu vực lò phản ứng phụ bị bỏ hoang.
Một đường ống dẫn khí áp lực cao phía trên đầu họ đột ngột nứt toác. Khí độc màu vàng xám phun ra xèo xèo, ăn mòn lớp rêu đá trên vách hầm bê tông sập đổ. Tư rác nhanh như cắt, dùng chiếc móc sắt ghìm chặt thân hình Triết sát vào một hốc tường bê tông dày, che chắn cho anh khỏi luồng khí chết chóc đầu tiên. Lão câm tháo chiếc mặt nạ lọc khí cũ kỹ dán đầy băng keo trên mặt mình, cố gắng chụp lên mũi Triết. Nhưng vừa chạm vào không khí ngập tràn sương độc và bức xạ đỏ đang rò rỉ, màng lọc sợi tổng hợp của chiếc mặt nạ đã bị axit ăn mòn rách bươm, hóa thành một đống mùn đen vô dụng. Lão câm thở dài một tiếng u uất, ném phăng chiếc mặt nạ đi, mắt lão nhìn về phía lồng ngực Triết đang phập phồng đau đớn.
Cùng lúc đó, cách bãi phế liệu nửa cây số, bên trong Phòng điều khiển lò phản ứng trung tâm của Căn cứ tiền phương số 9.
Ánh sáng đỏ rực từ quả tim cơ khí khổng lồ chiếu lên gương mặt nhợt nhạt, mồ hôi đầm đìa của kỹ sư phản bội Ngô Tiến. Gã đứng trước bảng điều khiển chính, ngón tay gầy guộc run rẩy đặt trên cần gạt khóa áp suất từ xa. Bên tai gã, chiếc bộ đàm quân sự phát ra giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của Thiếu tá Hoàng Bách:
"Tiến, hệ thống làm mát dự phòng đã được ngắt chưa?"
"Báo... báo cáo Thiếu tá," Ngô Tiến nuốt nước bọt khan, giọng gã run lên bần bật. "Tôi đã khóa hoàn toàn các van xả áp suất phụ của lò phản ứng phụ phía Tây. Nhưng... nếu làm vậy, dung dịch làm mát siêu dẫn loại đỏ sẽ rò rỉ toàn bộ ra khu phế liệu. Ở đó vẫn còn những toán nhặt rác và lính tuần tra..."
"Đó không phải việc của cậu," Hoàng Bách cắt ngang, giọng hắn phẳng lặng đến đáng sợ, không một chút gợn sóng nhân tính. "Tập đoàn Khương Vĩ yêu cầu tiêu hủy toàn bộ các mẫu thử nghiệm sinh học bị lỗi tại phân khu phía Tây để xóa sạch dấu vết trước khi ủy ban chấp pháp trung ương đến kiểm tra. Khóa van xả, kích hoạt mìn định giờ hệ thống làm mát dự phòng ngay lập tức. Đây là mệnh lệnh."
Ngô Tiến nhắm mắt, răng nghiến chặt. Gã biết mình không còn đường lui. Số tiền khổng lồ của tập đoàn và chiếc vé công dân danh dự thành phố vòm Bạch Kim đã khóa chặt lương tâm gã. Gã gạt mạnh cần khóa áp suất, rồi ấn nút kích nổ mìn định giờ.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên từ lòng đất phía Tây căn cứ. Toàn bộ hệ thống sưởi ấm và năng lượng của phân khu sụt giảm nghiêm trọng. Còi báo động đỏ rú vang khắp các hành lang bê tông của Căn cứ số 9.
Tại Vùng lõi rò rỉ lò phản ứng phụ, mặt đất dưới chân Tư rác và Triết rung lắc dữ dội. Trần bê tông rạn nứt, đổ sập xuống những mảng đá lớn. Từ các đường ống áp lực cao bị phá hủy, một chất lỏng màu đỏ rực, đặc quánh như nham thạch — Dung dịch làm mát siêu dẫn loại đỏ — bắt đầu phun trào xối xả. Chất lỏng cực độc này đi đến đâu, các tấm thép rỉ sét và xác cơ giáp phế thải xung quanh bị hóa lỏng, bốc lên những luồng khói độc màu đỏ sẫm chứa ion silic đậm đặc.
Triết cảm nhận lồng ngực mình bỏng rát như có ai đổ chì nóng vào phổi. Bụi mịn silic gieo rắc cái chết len lỏi vào từng phế nang của anh, bắt đầu quá trình vôi hóa tàn nhẫn. Da thịt anh đỏ ửng, phồng rộp dưới sức nóng tột độ của vụ nổ hóa chất đang lan tới. Không khí trong căn hầm sập đổ cạn kiệt hoàn toàn, thay thế bằng mùi lưu huỳnh và axit nồng nặc.
Tư rác cố gắng kéo Triết lùi sâu vào góc phòng chứa lõi sinh học cũ. Nhưng luồng dung dịch làm mát màu đỏ đang loang nhanh trên sàn bê tông, chặn đứng mọi lối thoát. Cái chết do ngạt thở và bỏng bức xạ chỉ còn tính bằng giây.
Chính trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, Triết nhìn thấy nó.
Nằm sâu trong một kén sinh học bằng đá tinh thể rạn nứt là một quả tim sinh học khổng lồ đang đập nhịp nhàng: Lõi sống Xích Long (Xích Long Tâm). Nó không phải là một cỗ máy cơ khí lạnh lùng, mà là một thực thể bán sinh học, bán đá quý. Những thớ thịt màu đỏ thẫm đan xen với các tinh thể silic xám bạc lấp lánh, tỏa ra một nguồn năng lượng sinh học ấm nóng, nguyên thủy. Kỳ lạ thay, luồng hơi ấm từ quả tim sinh học này dường như tạo ra một từ trường vô hình, đẩy lùi nhẹ những hạt bụi phóng xạ và khí độc xung quanh kén sinh học.
Cánh tay phải của Triết — nơi những mạch máu xanh lam đang phát sáng rực rỡ — bỗng co giật dữ dội. Nhịp tim của anh và nhịp đập của Xích Long Tâm bỗng chốc trùng khớp hoàn hảo. Một sự cộng hưởng sóng não thô sơ bùng lên trong đầu Triết, thì thầm một tiếng gọi sinh tồn nguyên thủy.
*Sống... Ta muốn sống...*
Triết nhận ra hơi ấm từ lõi sinh học chính là cơ hội sống duy nhất của mình. Anh dùng hai khuỷu tay rách nát lết từng centimet trên sàn bê tông nóng bỏng, cố gắng tiếp cận kén sinh học của Xích Long. Mỗi chuyển động là một cơn đau thấu xương, lồng ngực anh bị bỏng nhiệt và hoại tử mô nghiêm trọng do bụi silic bám rễ sâu. Tư rác đứng bên cạnh, bất lực nhìn người lính trẻ đang lết đi trong vô vọng. Lão câm muốn kéo anh lại, nhưng luồng dung dịch làm mát siêu dẫn màu đỏ đã tràn sát chân lão, ép lão phải bám vào một thanh rầm thép treo lơ lửng để tránh bị hóa lỏng.
Sức nóng kinh hoàng từ vụ nổ lò phản ứng phụ ập đến như một bức tường lửa khổng lồ, thổi bay các tấm thép ngụy trang xung quanh. Luồng khí nén cực đại hất văng Minh Triết sát vào bề mặt kén sinh học của Lõi sống Xích Long.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!