Nhạc nềnDeep_Sea

Sóng Gió Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lời cảnh báo cuối cùng của người cha bỗng bị cắt ngang bởi tiếng còi báo động đỏ rực rỡ từ thiết bị dò quét tầm nhiệt của đặc nhiệm Sói Xám. Ánh sáng xanh lam nhạt từ luồng ảo ảnh Hologram của người cha Minh Sơn vụt tắt, để lại một khoảng tối tăm, ngột ngạt bao trùm lấy căn phòng thí nghiệm ngầm dưới lòng Nhà gỗ của Giáo sư Đàn.


*Rúuuuuuu! Rúuuuuuu!*


Tiếng còi báo động dập dồn, chói tai vang lên từ chiếc máy quét bức xạ sinh học R-3 đặt ở lối ra vào xưởng rèn. Đèn tín hiệu trên máy liên tục chớp nháy màu đỏ tía, phản chiếu lên những vách bê tông rạn nứt dính đầy mỡ máy rỉ sét. Lâm Phong đang đứng cạnh bàn điều khiển dã chiến liền giật nảy mình, đôi bàn tay mười tám tuổi dính đầy dầu mỡ đen sì run rẩy gõ liên tục lên bàn phím ảo Hologram.


"Giáo sư! Anh Triết! Tọa độ của chúng ta... tọa độ của chúng ta đã bị bại lộ hoàn toàn rồi!" Giọng Lâm Phong lạc hẳn đi vì hoảng sợ, mắt cậu trợn tròn nhìn vào dải màn hình đang hiển thị hàng loạt vệt nhiệt lượng khổng lồ đang khép chặt vòng vây từ ba phía đầm lầy. "Là thiết bị định vị của Lão Khố! Gã khốn nạn đó đã gài lén một con chip phát sóng tầm nhiệt cực ngắn dưới đáy thùng dung dịch dinh dưỡng B-9 mà chúng ta vừa giao dịch ở chợ đen!"


"Cái gì?" Vy Anh khẽ thốt lên, gương mặt cô gái hai mươi hai tuổi tái mét đi vì kiệt sức. Đôi bàn tay mảnh mai của cô, vốn đã bị bỏng rát và lột da đỏ hỏn do luồng điện phản chấn từ vòng cổ Khóa Gông ở trận chiến trước, đang run rẩy siết chặt lấy lớp băng gạc dã chiến trên ngực Minh Triết.


Trên bàn mổ bọc chì dính đầy những vệt máu đen chứa tinh thể silic lấp lánh, Minh Triết nằm bất động. Cánh tay phải hóa silic cấp độ 1 của anh lạnh ngắt như một khối đá đầm lầy xám xịt, những mảng vảy kim loại li ti dọc theo bắp tay khẽ phát ra ánh sáng đỏ nhạt u ám dưới ánh đèn dã chiến. Cột sống bị tổn thương vôi hóa sâu khiến anh hoàn toàn tê liệt từ thắt hông trở xuống, không thể tự nhúc nhích dù chỉ một phân. Mắt phải—giờ đã hoàn toàn hóa thành tinh thể silic đỏ rực—đang co rụt nhãn cầu, liên tục phóng ra những dải dữ liệu hồng ngoại loang lổ lên trần nhà gỗ để phân tích cấu trúc sập đổ. Tai trái của anh ù đặc, rỉ ra một vệt dịch lỏng ấm nóng, chỉ nghe thấy tiếng rè rè vô hồn của máy móc.


"Nghiêm Minh..." Giáo sư Đàn nghiến chặt răng, chiếc áo blouse trắng của ông loang lổ những vệt máu đen chứa silic lấp lánh từ ca lọc máu trước. Gương mặt già nua đầy nếp nhăn của vị cựu khoa học gia trưởng biến sắc kinh hoàng khi nhìn vào bảng thông số sinh học của Triết. "Đại úy hiến binh Nghiêm Minh đã phối hợp cùng đội đặc nhiệm Sói Xám của tập đoàn Khương Vĩ! Chúng mang theo pháo phòng thủ hạng nặng bọc chì! Chúng muốn san phẳng nơi này để thu hồi lò phản ứng Xích Long Tâm!"


*ẦM!!!*


Một tiếng nổ kinh hoàng dội thẳng từ trên mặt đất xuống lòng đất hầm ngầm. Cả căn nhà gỗ của Giáo sư Đàn rung chuyển dữ dội như gặp phải một trận địa chấn cực mạnh. Những mảng bê tông rỉ sét và vụn gỗ sến đầm lầy từ trên trần sập xuống xối xả, tạo thành một màn khói bụi mịt mù mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc. Một quả đạn pháo phòng thủ hạng nặng của hiến binh đã bắn sập một phần mái nhà gỗ phía Tây, ngọn lửa bùng lên đỏ rực ngoài vành đai sương mù độc.


"A!" Vy Anh hét lên, dùng thân mình che chắn cho Minh Triết khi một mảng rầm gỗ lớn rơi sầm xuống ngay sát cạnh bàn mổ.


Từ phía cửa ngách dẫn ra bãi lầy, Thiết Hùng vác chiếc búa thủy lực 'Tấn Lôi' dính đầy bụi than trên bả vai rộng như tấm phản lao vào. Phía sau ông, Khánh Linh—nữ trinh sát viên thực địa dẻo dai—đang cầm khẩu súng trường ngắm cơ học bọc vải ngụy trang dính bùn đầm lầy, gương mặt cô đượm vẻ nghiêm trọng dưới chiếc mặt nạ lọc khí dán đầy băng keo.


"Giáo sư! Vy Anh! Đưa Triết đi mau!" Thiết Hùng gầm lên, giọng ông khàn đặc qua bộ đàm liên lạc dã chiến. "Hiến binh đã thiết lập trận địa pháo hạng nặng cố định ngay trên đê chắn bùn sát cạnh nhà gỗ! Chúng đang nã pháo bừa bãi để san phẳng toàn bộ khu vực ẩn náu này!"


"Không thể di chuyển được!" Vy Anh khóc nghẹn, đôi bàn tay bỏng rát của cô vẫn đang ghì chặt lấy các ống dẫn của Bộ lọc huyết tương tự chế đeo bên hông Triết. "Quy trình lọc máu tuần hoàn chưa hoàn thành! Mới chỉ đạt bốn mươi phần trăm! Nếu bây giờ ngắt kết nối khẩn cấp, dòng máu chứa đầy ion silic chưa lọc sạch sẽ dội ngược về tim, phá hủy toàn bộ hệ tuần hoàn của anh ấy! Anh ấy sẽ bị ngừng tim ngay lập tức!"


*ẦM!!!*


Thêm một quả đạn pháo thứ hai nện xuống, sát hơn và tàn khốc hơn. Một góc phòng thí nghiệm ngầm bị sụp đổ hoàn toàn, chôn vùi toàn bộ các bể nuôi cấy mô sinh học dã chiến. Luồng hơi nước sinh học màu đỏ rực rò rỉ từ các đường ống bị vỡ phun ra xèo xèo, nung nóng không khí trong hầm lên mức nghẹt thở.


"Để tôi cản chúng!" Khánh Linh nghiến răng, đôi mắt hoang dã rực lửa quyết tâm. Cô nhanh chóng leo lên bệ đá sát trần hầm bị nứt, giương khẩu súng bắn tỉa hạng nặng 'Xuyên Vân' hướng thẳng ra phía màn sương mù độc dày đặc ngoài cửa ngách.


Qua kính ngắm đa quang phổ bọc chì, cô phát hiện một gã hiến binh bọc giáp đen đang điều chỉnh tọa độ của khẩu pháo phòng thủ hạng nặng thứ ba.


*ĐOÀNG!!!*


Một tiếng nổ đanh gọn xé toạc màn sương. Phát đạn bọc thép từ súng bắn tỉa của Khánh Linh xuyên thẳng qua khe hở của bọc giáp chì, găm nát lồng ngực gã hiến binh vận hành pháo. Khẩu pháo phòng thủ mất kiểm soát, bắn lệch một góc bốn mươi lăm độ, nổ tung ngay sát đội hình đặc nhiệm Sói Xám đang áp sát.


"Bắn tốt lắm, Linh!" Thiết Hùng hét lớn, ông kích hoạt búa thủy lực 'Tấn Lôi', động cơ tăng áp phản lực sau thân búa rít lên những tiếng chói tai. Ông lao ra cửa ngách, dùng búa nện thẳng xuống mặt bùn lầy lún, tạo ra một làn sóng bộc phá áp lực không khí hất văng hai tên hiến binh đang cố gắng dùng súng phun axit tiếp cận.


Nhưng hỏa lực của kẻ thù quá áp đảo. Hàng chục họng súng liên thanh bọc thép của hiến binh chính quy liên tục khạc lửa, những vệt đạn vạch đường màu cam xé rách sương mù, găm chi chít vào vách gỗ rỉ sét của căn nhà sàn. Căn nhà gỗ của Giáo sư Đàn đang từ từ nghiêng đổ xuống sông bùn axit Tử Thủy bên dưới.


Trên bàn mổ bọc chì, Minh Triết nghe thấy tất cả. Dù tai trái bị ù đặc rỉ máu nhẹ, anh vẫn cảm nhận được tiếng gào thét của đồng đội, tiếng đổ sập của mái nhà gỗ và tiếng rít xé gió của đạn pháo. Mắt phải tinh thể đỏ rực của anh co rút liên tục, dải dữ liệu hồng ngoại hiển thị rõ ràng những vệt nhiệt khổng lồ của kẻ thù đang khép chặt vòng vây.


Anh không thể nằm đây chờ chết. Anh không thể để Vy Anh, Giáo sư Đàn, Thiết Hùng và Khánh Linh phải hy sinh mạng sống để bảo vệ một kẻ tàn phế liệt hông như anh.


"Triết... con định làm gì?" Giáo sư Đàn hốt hoảng khi nhìn thấy cánh tay trái lành lặn của Triết run rẩy vươn lên, hướng thẳng về phía cần gạt ngắt kết nối khẩn cấp của bộ lọc huyết tương.


"Đừng, anh Triết! Anh sẽ chết mất!" Vy Anh hét lên, cô lao đến ôm chặt lấy cánh tay trái của anh, nước mắt cô lăn dài trên gò má lấm lem bụi than và máu sinh học.


Triết nhìn thẳng vào mắt Vy Anh bằng con mắt trái lành lặn duy nhất của mình. Đôi mắt anh không có sự hoảng loạn, chỉ có một sự kiên định sắt đá đến đáng sợ. Anh khẽ mấp máy môi, giọng nói khàn đặc, đứt quãng vì những cơn ho khan rỉ máu đen:


"Nếu... nếu tôi không chiến đấu... tất cả chúng ta... đều sẽ hóa đá ở đây."


Không để Vy Anh kịp ngăn cản, Triết dùng hết sức lực cuối cùng của cánh tay trái, gạt mạnh chiếc cần khóa cơ học của bộ lọc Alpha đeo hông.


*PHỤT!!!*


Quy trình ngắt kết nối thần kinh an toàn bị bỏ qua hoàn toàn. Không có dung dịch làm mát siêu dẫn bơm vào để hạ nhiệt, các kim điện cực tủy sống găm sau gáy Triết đột ngột bị giật mạnh ra ngoài. Một luồng điện sinh học nhiệt độ cực cao bùng phát dọc cột sống, gây ra một cơn sốc tủy sống tàn khốc chưa từng có.


"HỰ... A... A... A!!!"


Triết thét lên một tiếng đau đớn thấu xương, toàn thân co giật dữ dội trên bàn mổ. Vết sẹo mổ hình chữ thập trước ngực anh rách toạc ra, máu tươi đỏ sẫm đặc quánh pha lẫn những hạt tinh thể silic lấp lánh phun ra xối xả, thấm đẫm chiếc áo quân phục sờn rách. Cột sống bị vôi hóa sâu của anh như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua, đau nhức buốt óc đến mức nhãn cầu mắt trái của anh lồi ra, rỉ nước mắt máu.


Dòng máu chứa đầy ion silic chưa lọc sạch dội ngược về tim, làm đông cứng các thớ cơ tim đang đập loạn nhịp. Nhịp tim của Triết trên màn hình giám sát sinh học đột ngột rơi thẳng đứng xuống mức mười nhịp mỗi phút. Anh ngã quỵ xuống sàn đất lạnh ngắt của hầm ngầm, đôi chân tàn phế buông xuôi vô lực như hai khúc gỗ chết.


"Triết!!!" Vy Anh gào khóc, cô lao xuống sàn, dùng mỏ hàn plasma và gel sinh học tự phục hồi biểu bì cố gắng vá lại vết rách ngực đang phun máu của anh.


"Lâm Phong... kéo tôi... vào buồng lái..." Triết nghiến chặt răng đến mức vỡ vụn cả răng hàm, máu tươi chảy tràn qua kẽ môi. Bàn tay phải hóa silic xám xịt của anh nặng nề bám vào vai Lâm Phong, kéo gã thợ máy trẻ tuổi xuống.


Lâm Phong khóc ròng, nhưng cậu biết không còn lựa chọn nào khác. Cậu cùng Vy Anh dùng hết sức lực kéo lê thân hình liệt hông của Triết qua những mảng bê tông đổ nát, hướng về phía khoang chứa cơ giáp sinh học Xích Long đang nằm im lìm dưới sàn hầm ngầm.


Chiếc cơ giáp sinh học Xích Long Giáp oai vệ cao hơn tám mét đang nằm trong kén dung dịch dinh dưỡng sinh học loại B-9 rò rỉ. Lớp giáp vảy thép ngoài của nó loang lổ những vết rỉ sét và vết mòn vẹt do axit từ trận chiến trước. Khung bả vai trái bị biến dạng nặng nề, những sợi cáp cơ sinh học màu đỏ rực đứt gãy rủ xuống như những sợi gân hoại tử.


Vy Anh và Lâm Phong chật vật đẩy Triết vào trong buồng lái chật hẹp, ngập ngụa mùi ozone và dịch nhầy sinh học nóng bỏng. Ngay khi lưng Triết chạm vào ghế lái, hệ thống cổng cấy ghép tủy sống tự động kích hoạt.


*XOẠCH... XOẠCH...*


Những kim điện cực bằng hợp kim siêu cứng từ ghế lái đâm xuyên qua cổng cấy ghép sau gáy Triết, cắm ngập vào tủy sống đang rỉ máu của anh mà không có chất gây tê. Cơn đau phản chấn thần kinh một lần nữa dội thẳng vào não bộ, khiến Triết trợn trừng mắt, hai bàn tay siết chặt lấy cần điều khiển sinh học.


*BÙNG!!!*


Lò phản ứng sinh học Xích Long Tâm trong lồng ngực cơ giáp đột ngột thức tỉnh. Một luồng ánh sáng đỏ rực u ám bùng phát từ mạch năng lượng chạy dọc thân máy, phản chiếu lên đôi mắt tinh thể đỏ rực của cơ giáp. Chỉ số điên loạn trên vòng cổ Khóa Gông găm chặt vào cổ Triết lập tức nhảy vọt lên mức bốn mươi lăm phần trăm, nhấp nháy đèn đỏ liên tục.


"Cảnh báo! Chỉ số điên loạn tăng cao! Nhiệt lượng lò phản ứng vượt ngưỡng an toàn!" Tiếng cảnh báo của Lâm Phong vang lên qua bộ đàm dã chiến.


Ngoài kia, trận địa pháo phòng thủ hạng nặng của hiến binh Nghiêm Minh bắt đầu nạp đạn đợt hai. Ba họng pháo khổng lồ xoay nòng, khóa chặt mục tiêu vào Nhà gỗ của Giáo sư Đàn.


"Bắn!!!" Tiếng gầm lạnh lùng của Nghiêm Minh vang vọng khắp đầm lầy Tử Thủy.


*ẦM! ẦM! ẦM!!!*


Ba quả đạn pháo phòng thủ hạng nặng xé rách sương mù, mang theo động năng hủy diệt giáng xuống đầu nhóm đào tẩu.


Trong buồng lái nóng bức của Xích Long, Minh Triết nhắm nghiền mắt trái lành lặn, dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần vào con mắt phải tinh thể đỏ rực. Anh cảm nhận được nhịp đập trầm hùng của lò phản ứng sinh học đang cộng hưởng sâu sắc với dòng máu hiếm Rh-negative trong cơ thể mình. Anh không thể di chuyển cơ giáp để né tránh—hệ thống xích chân trái của Xích Long đang bị kẹt cứng do chưa hoàn thành bảo dưỡng.


Anh chỉ có một con đường duy nhất: Phòng thủ tuyệt đối.


"Kích hoạt... nén năng lượng lò phản ứng..." Triết khàn giọng ra lệnh.


Bàn tay trái lành lặn của anh gạt mạnh cần khóa van xả áp suất phụ trên bảng điều khiển sinh học, dồn toàn bộ dòng năng lượng sinh học đỏ rực vào buồng đốt chính. Lò phản ứng Xích Long Tâm trong ngực cơ giáp rống lên một tiếng rít chói tai, đỏ rực như một cục than hồng dưới áp suất nén cực đại 120%. Sức nóng khổng lồ tỏa ra khiến buồng lái tăng vọt lên mức sáu mươi độ C, nung nóng cơ thể Triết, khiến vết sẹo mổ trước ngực anh bốc khói nhẹ, rách mô cơ sâu rỉ máu đen liên tục.


"Áp sát lòng bàn tay xuống đất bùn! Kích hoạt... Lá chắn vảy silic!"


Triết điều khiển cánh tay phải hóa silic khổng lồ của Xích Long áp chặt xuống lớp cát bùn đầm lầy xung quanh nhà gỗ. Nhiệt lượng nén cực đại từ lò phản ứng sinh học truyền dẫn trực tiếp qua lòng bàn tay cơ giáp, phóng ra một luồng nhiệt lượng đỏ rực nung chảy toàn bộ cát bùn và cấu trúc sắt rỉ của móng nhà sàn.


*XÈO... XÈO... XÈO...*


Một cảnh tượng kỳ vĩ và tàn khốc diễn ra. Lớp cát bùn đầm lầy bốc khói rực đỏ, nung chảy dưới nhiệt độ hàng ngàn độ C rồi nhanh chóng kết tinh lại dưới áp suất địa chất, tạo thành một lớp màng thủy tinh silic xám trong suốt, siêu cứng bao bọc toàn bộ phía trước căn nhà gỗ của Giáo sư Đàn.


*OÀNG... OÀNG... OÀNG!!!*


Ba quả đạn pháo phòng thủ hạng nặng nện thẳng vào lớp Lá chắn vảy silic khổng lồ. Những vụ nổ kinh hoàng bùng phát, ánh lửa đỏ rực và khói bụi mù mịt hất văng những tảng đá xung quanh. Lực phản chấn khổng lồ từ vụ nổ truyền ngược qua lá chắn, nện thẳng vào cánh tay phải bọc vảy thép của Xích Long, tạo ra những tiếng rạn nứt cơ học giòn giã dọc theo khung xương cơ giáp.


Trong buồng lái, Minh Triết thét lên đau đớn. Lực phản chấn truyền qua liên kết thần kinh tủy sống, giật mạnh vào cột sống bị vôi hóa của anh, khiến Khung nâng đỡ titan mặc trong áo bảo hộ bị ép lực quá tải, nứt nhẹ khớp nối hông. Miệng anh phun ra một ngụm máu đen chứa đầy vụn tinh thể silic lấp lánh dính đầy trên kính buồng lái.


Nhưng lớp Lá chắn vảy silic vẫn đứng vững! Nó đã chặn đứng hoàn toàn đợt oanh tạc tàn khốc của hiến binh Nghiêm Minh, bảo vệ an toàn cho Giáo sư Đàn, Vy Anh và caravan người tị nạn phía sau tạm thời thoát hiểm.


"Cái gì? Một lớp lá chắn thủy tinh silic tự chế?" Ngoài trận địa, Đại úy hiến binh Nghiêm Minh đứng trên bục chỉ huy cơ giáp chấp pháp bọc chì, gương mặt góc cạnh lạnh lùng hiện rõ vẻ kinh ngạc. Gã không ngờ một chiếc cơ giáp phế thải chắp vá lại có thể chịu đựng được hỏa lực pháo phòng thủ hạng nặng của quân đội chính quy.


"Đội đặc nhiệm Sói Xám!" Nghiêm Minh lạnh lùng ra lệnh qua kênh liên lạc bảo mật. "Phóng xích sắt bọc chì khóa chặt hai tay cơ giáp của nó! Đừng để nó nạp lại năng lượng lò phản ứng!"


Từ trong màn sương mù độc dày đặc, bốn chiếc cơ giáp tàng hình hạng nhẹ của đội đặc nhiệm Sói Xám bất ngờ bứt phá tốc độ lao ra. Những tiếng rít gió chói tai vang lên khi bốn sợi xích sắt bọc chì khổng lồ được phóng ra từ bệ phóng bộc phá, quấn chặt lấy hai cánh tay và khớp bả vai của Xích Long Giáp.


*RẮC... RẮC... RẮC...*


Lớp chì bọc ngoài sợi xích bắt đầu giải phóng dòng điện từ trường cường độ cao, làm tê liệt hoàn toàn hệ thống truyền dẫn tủy sống ngoại biên và ngăn chặn dòng chảy năng lượng sinh học đỏ từ lò phản ứng Xích Long Tâm ra hai tay cơ giáp. Xích Long bị khóa chặt tại chỗ, không thể cử động hay nung chảy cát bùn để tái tạo lá chắn.


"Trận địa pháo phòng thủ!" Nghiêm Minh giơ cao thanh kiếm sĩ quan, ánh mắt gã lạnh lùng như băng tuyết đầm lầy. "Nạp đạn xuyên giáp thế hệ mới! Chuẩn bị bắn phá đợt hai! Tiêu diệt dị chủng!"


Những họng pháo khổng lồ của hiến binh một lần nữa xoay nòng, nạp những quả đạn xuyên giáp màu xanh lục phát sáng nóng bỏng, khóa chặt vào lớp Lá chắn vảy silic đang xuất hiện những vết nứt lớn của Xích Long Giáp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!