Nhạc nềnDeep_Sea

Lời Hứa Trên Bùn Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đen khổng lồ lao ra từ màn sương đỏ đục ngầu không phải là một thực thể đơn độc. Đó là cả một làn sóng quái thú silic dạng bò sát cỡ nhỏ, bám dày đặc lên nhau như những tảng đá di động, dẫn đầu bởi một bóng hình cao lớn khuất sau màn sương độc của Đầm lầy đen Tử Thủy. Tiếng rít siêu âm xé rách không khí, dội thẳng vào lớp kính buồng lái đã rạn nứt của Minh Triết, khiến màng nhĩ anh đau nhức nhối. Qua màn hình CRT lồi nhấp nháy liên tục, Triết nhìn thấy chiếc cơ giáp Junk-Class của Minh Đức hoàn toàn bất động dưới chân đê chắn bùn số 3. Khớp thủy lực chân trái của chiếc máy phế thải ấy đã bị rỉ sét và kẹt cứng trong bùn axit, biến người bạn thân của anh thành một cái bia rỗng ruột đợi chết.


"Đức! Nghe tôi nói không? Khởi động lại nguồn phụ ngay!" Triết gào lên qua bộ đàm liên lạc rè rè.


Đáp lại anh chỉ là tiếng khóc nghẹn ngào xen lẫn tiếng ho khan rách họng của Đức: "Không được... Triết ơi... Cổng cấy ghép tủy sống của tôi bị chập điện rồi! Nó đang nung nóng cột sống của tôi... Tôi không cảm nhận được chân cơ giáp nữa!"


Ở phía trên cao của đê chắn bùn, chiếc cơ giáp tuần tra hạng trung của Đội trưởng Thiết Hùng đang rống lên. Khẩu súng máy bọc thép trên vai ông liên tục khạc lửa, những vệt đạn vạch đường màu cam xé toạc sương mù, găm vào lớp vỏ đá silic của bầy quái thú đang bò lổm ngổm quanh chân máy của Đức. Nhưng đạn động năng thông thường chỉ bắn ra những tia lửa vô hại khi chạm vào lớp giáp đá gai cứng ngắc của chúng.


"Thiếu tá Hoàng Bách! Tôi yêu cầu mở cổng đê phòng thủ số 3 khẩn cấp!" Giọng Thiết Hùng gầm lên trong kênh liên lạc chung gửi về trung tâm chỉ huy Căn cứ tiền phương số 9. "Hai tân binh đang bị vây hãm ngoài vành đai! Cơ giáp Junk-Class của họ sắp rã bành rồi!"


Một khoảng lặng im lặng đến tàn nhẫn kéo dài ba giây trên đường truyền. Rồi, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng và phẳng lặng của Thiếu tá Hoàng Bách vang lên qua tai nghe, không một chút gợn sóng cảm xúc:


"Yêu cầu bị từ chối, Đội trưởng Thiết Hùng. Theo lệnh từ Tập đoàn Khương Vĩ, việc mở cổng đê trong điều kiện sương mù độc dâng cao sẽ làm rò rỉ khí axit vào khu vực lò phản ứng phụ của căn cứ. Hãy thực hiện quy trình vừa đánh vừa lui. Bảo vệ an toàn cho căn cứ là ưu tiên tối cao."


"Khốn nạn!" Thiết Hùng chửi thề một tiếng vang dội. "Quy trình vừa đánh vừa lui cái gì khi bọn trẻ bị kẹt cứng trong bùn? Hoàng Bách, hắn muốn bỏ mặc chúng ta!"


Nỗi phẫn nộ bùng lên trong lồng ngực Minh Triết như một ngọn lửa thiêu đốt. Bọn họ – những đứa con của khu ổ chuột, những binh lính biên thùy nghèo khổ – trong mắt những kẻ chỉ huy chính quy có chiếc vé vào thành phố vòm Bạch Kim, chẳng qua chỉ là những đống sắt vụn có thể thanh lý bất cứ lúc nào. Anh nhìn sang bên cạnh, bầy quái thú nhỏ mang lớp giáp đá gai xám xịt đã bắt đầu bò tràn lên chân cơ giáp của Đức, dùng những chiếc răng bằng tinh thể silic sắc nhọn gặm nhấm các đường ống dẫn dầu thủy lực.


Triết nghiến răng, tay trái bỏng rát vì điện giật vẫn bám chặt lấy cần gạt số phụ. Anh không thể để Đức chết. Đức còn có mẹ già và đàn em nhỏ ở khu ổ chuột, gã còn lời hứa sẽ sống sót để trở về trồng lúa đầm lầy giúp gia đình. Bản thân Triết cũng còn em gái Minh An đang thoi thóp chờ thuốc phổi.


"Đội trưởng! Tôi sẽ làm lá chắn sống kéo Đức ra! Ông yểm trợ tầm xa cho tôi!"


Không đợi Thiết Hùng trả lời, Triết dồn toàn bộ nguồn năng lượng diesel lai pin điện còn lại vào động cơ. Chiếc cơ giáp Junk-Class của anh rống lên một tiếng điên cuồng, khói đen phun ra từ hai ống xả khổng lồ trên lưng che kín cả một vùng sương mù. Triết lao thẳng chiếc cơ giáp phế thải của mình xuống dốc đê, dùng toàn bộ trọng lượng hơn mười lăm tấn của cỗ máy đè nghiến lên bầy quái thú đang vây quanh Đức.


*Rầm!*


Cú va chạm vật lý thô bạo khiến cabin của Triết rung lắc dữ dội. Lực phản chấn truyền ngược qua cổng cấy ghép tủy sống dọc cột sống anh, tạo ra một cơn đau nhói buốt tận óc. Triết hét lên một tiếng đau đớn, tay phải điều khiển chiếc búa tạ cơ học nặng nề nện thẳng xuống đầu một con quái thú đang cố leo lên buồng lái của Đức. Đầu con quái thú vỡ vụn thành những mảnh tinh thể silic sắc nhọn bắn tung tóe, nhưng lực phản chấn cực mạnh từ cú nện búa dội ngược lại cũng khiến khớp bả vai phải của cơ giáp Triết phát ra một tiếng *rắc* khô khốc, nứt toác diện rộng.


"Động cơ quá nhiệt! Cảnh báo cháy nổ lò phản ứng!" Tiếng còi báo động đỏ bên trong buồng lái của Triết rú vang liên hồi, ánh sáng đỏ chớp tắt liên tục chiếu lên gương mặt đẫm mồ hôi và máu mũi của anh.


"Triết! Chạy đi! Kệ tôi!" Đức gào khóc qua bộ đàm.


Ngay phía sau Đức, bóng đen khổng lồ của quái thú đầu mục càn quét đã tiến sát. Với một cú dậm chân làm rung chuyển cả mặt đê, con quái vật silic khổng lồ giơ chiếc vuốt đá sắc nhọn như lưỡi đao nện thẳng xuống chân cơ giáp của Đức.


*Rắc! Phụt!*


Chiếc chân trái vốn đã kẹt cứng của cơ giáp Đức bị giật đứt lìa hoàn toàn. Dầu thủy lực màu đen cùng dòng điện chập mạch phun ra xối xả, hòa lẫn vào bùn axit sủi bọt. Chiếc cơ giáp Junk-Class mất thăng bằng đổ sụp xuống hố bùn lún sâu, kéo theo buồng lái chứa Đức chìm dần xuống dòng nước ăn mòn.


"Đức!"


Triết điên cuồng gạt cần điều khiển, nhưng động cơ của anh đã hoàn toàn quá nhiệt và tắt máy lịm. Trong giây phút tuyệt vọng tột cùng, Triết đưa ra một quyết định điên rồ. Anh giật phăng chiếc mũ bảo hiểm, dùng tay trái đang bỏng rách da giật khóa khẩn cấp buồng lái. Cánh cửa thép bật mở, luồng không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và axit lạnh buốt ập thẳng vào mặt anh, khiến phổi anh thắt lại đau đớn.


Triết trèo ra ngoài buồng lái, mang theo một thanh xà beng bằng thép titan bọc chì dắt bên hông cơ giáp. Anh nhảy thẳng xuống nắp buồng lái đang chìm dần của Đức. Nước axit đầm lầy Tử Thủy bắn lên, ăn mòn đôi ủng quân dụng và làm rách da chân anh đau rát, nhưng anh không quan tâm. Anh dùng hết sức lực của hai tay, cắm thanh xà beng vào khe hở của nắp buồng lái bị móp méo của Đức, cố gắng cạy nó ra.


"Đức! Đưa tay đây! Tôi kéo cậu ra!" Triết hét lên, hai hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu.


Qua lớp kính buồng lái đã vỡ nứt của Đức, Triết nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng bên trong. Hệ thống truyền dẫn thần kinh tủy sống lỗi thời của chiếc Junk-Class đang bị chập điện nghiêm trọng, phóng ra những tia chớp màu xanh lam nhọn hoắt cắm ngập vào sau gáy Đức. Cơ thể Đức co giật dữ dội, mắt trợn ngược, máu đỏ tươi trào ra từ miệng và mũi.


"Triết... không... không ra được..." Đức thầm thì thoi thóp, đôi bàn tay co quắp của gã cố gắng đẩy nắp buồng lái từ bên trong nhưng vô lực. "Cáp tủy sống... nó nung chảy... dính chặt vào xương tôi rồi..."


Triết điên cuồng dùng xà beng nện mạnh vào nắp thép, nhưng nước axit đầm lầy đang dâng lên nhanh chóng, tràn qua mép buồng lái lọt vào bên trong. Anh bỏ xà beng, thò hai tay trần vào bên trong đống dây cáp đang rò rỉ điện để cố kéo sợi cáp tủy sống ra khỏi gáy Đức.


*Xèo xèo!*


Dòng điện cao áp từ cổng tủy sống lỗi phóng thẳng vào hai bàn tay Triết. Cơn đau co thắt toàn thân ập đến, khiến các sợi cơ ở cánh tay phải của anh co rúm lại, bỏng cháy đen sạm. Triết ngã quỵ xuống nắp thép, hai tay co giật liên tục, nhưng anh vẫn cố lết lại, nước mắt hòa lẫn nước mưa axit nhòe nhoẹt tầm mắt.


"Đức... làm ơn... cố lên..."


Đức nhìn Triết, đôi mắt gã bắt đầu mờ đục đi dưới tác động của dòng điện đang nung chảy hệ thần kinh trung ương. Trong giây phút lâm chung, gã dùng chút sức tàn cuối cùng, giật đứt chiếc bùa bình an bằng chỉ đỏ mà mẹ dệt tặng đeo trên cổ, ấn mạnh vào lòng bàn tay trái đang bỏng rách của Triết.


"Đưa... đưa cho mẹ tôi... nói tôi... tôi xin lỗi..."


Giọng Đức tắt nghẹn. Dòng nước axit đen ngòm tràn ngập buồng lái, nuốt chửng gương mặt trẻ măng của gã tân binh mười tám tuổi. Những tia điện xanh lam tắt lịm, chỉ còn lại tiếng sủi bọt lạnh lẽo của dòng bùn độc.


"Đức!!!"


Triết gào lên tuyệt vọng, tiếng hét bị nuốt chửng bởi tiếng rít của quái thú khổng lồ ngay phía sau. Con quái vật Cự Trảo giơ chiếc vuốt đá khổng lồ quét ngang qua chiếc cơ giáp Junk-Class của Triết, đập tan nát phần thân máy rỉ sét. Lực va chạm cực mạnh hất văng Minh Triết khỏi nắp buồng lái của Đức.


Cơ thể anh bay lơ lửng giữa không trung trước khi rơi tự do xuống sườn đê dốc, lăn lăn qua những mảng bê tông vỡ và rơi thẳng vào bãi phế liệu cơ giáp phía Tây liền kề.


Cơn đau từ cột sống bị chấn thương nặng nề khiến Triết hoàn toàn tê liệt. Anh nằm thoi thóp giữa những xác kim loại rỉ sét, những mảng xích sắt hoen ố và đống đổ nát ngập tràn bụi mịn silic độc hại. Ý thức của anh bắt đầu mờ mịt, hơi thở thoi thóp, lồng ngực thắt lại vì phổi bị bụi silic xâm nhập tàn phá. Trong lòng bàn tay trái bị bỏng điện của anh, chiếc bùa bình an bằng chỉ đỏ của Đức dính bết máu ấm nóng.


*Mọi thứ sắp kết thúc rồi sao? Minh An... anh hai không mang được thuốc về cho em rồi...*


Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, khi bóng tối chuẩn bị nuốt chửng hoàn toàn ý thức của Minh Triết, lồng ngực anh đột ngột nhói lên một nhịp đập kỳ lạ.


Nhịp đập ấy không phải của tim anh. Nó trầm hùng, nặng nề và mang theo một sức nóng sinh học mãnh liệt. Từ sâu trong đống phế thải lò phản ứng bị phá hủy nằm ngay bên cạnh cơ thể đang thoi thóp của Triết, một luồng ánh sáng đỏ rực u ám bắt đầu rò rỉ qua những khe hở của lớp thép rỉ sét, tỏa ra hơi ấm kỳ dị đang tìm kiếm sự cộng hưởng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!