Di Sản Của Cha
Tiếng oòng oòng trầm đục của máy lọc huyết tương tuần hoàn đeo bên hông vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch của phòng thí nghiệm ngầm. Minh Triết từ từ mở mắt. Mắt trái của anh nhòe đi dưới ánh sáng xanh lục phát ra từ các bể nuôi cấy mô sinh học xung quanh, nhưng mắt phải—giờ đây đã hoàn toàn hóa thành một khối tinh thể silic đỏ rực—lại lập tức quét qua căn phòng, chiếu ra những dải hồng ngoại loang lổ phân tích từng vệt nhiệt độ.
Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt chạy dọc hông. Bộ lọc Alpha tự chế của Giáo sư Đàn đang bám chặt vào da thịt anh dưới lớp quân phục sờn cũ, liên tục rút máu từ tĩnh mạch cổ, chạy qua màng lọc rồi trả về dòng máu đã được gột rửa bớt tinh thể silic. Lồng ngực anh đau thắt, vết sẹo mổ hình chữ thập co rút dữ dội mỗi khi lò phản ứng Xích Long Tâm trong ngực đập một nhịp trầm nặng. Trên cổ anh, chiếc vòng định vị thần kinh 'Khóa Gông' vẫn nhấp nháy đèn đỏ u ám, rò rỉ những tia điện nhẹ làm các thớ cơ dọc gáy co giật liên hồi. Tai trái của anh ù đặc, chỉ nghe thấy tiếng rè rè vô hồn của máy móc.
"Anh tỉnh rồi à, Triết?"
Vy Anh khẽ thốt lên từ bên cạnh bàn mổ bọc chì. Gương mặt cô gái hai mươi hai tuổi tái mét vì kiệt sức, mái tóc ngắn cá tính dính bết mồ hôi và bụi than. Đôi bàn tay mảnh mai của cô, vốn bị bỏng rát và lột da đỏ hỏn do luồng điện phản chấn từ Khóa Gông ở trận chiến trước, đang run rẩy siết chặt lấy bàn tay trái lành lặn của anh. Triết muốn siết nhẹ tay cô để trấn an, nhưng nửa thân dưới của anh hoàn toàn tê liệt, lạnh ngắt như một khối đá đầm lầy.
*Cọc... cạch... cọc... cạch...*
Tiếng ống thép rỉ sét nện xuống nền bê tông rạn nứt phá vỡ sự im lặng. Giáo sư Đàn bước ra từ góc tối của phòng thí nghiệm, chiếc áo blouse trắng của ông vẫn còn loang lổ những vệt máu đen chứa tinh thể silic lấp lánh từ ca lọc máu trước. Gương mặt già nua đầy nếp nhăn của vị cựu khoa học gia trưởng không còn vẻ lập dị thường ngày, mà thay vào đó là một sự nghiêm nghị đến đáng sợ.
Ông đứng trước mặt Triết, nhìn chằm chằm vào mắt phải tinh thể đỏ rực của anh, rồi thở dài một tiếng đầy u uất: "Ta đã lầm. Máu của con không phải là sự đột biến ngẫu nhiên của tự nhiên, Minh Triết. Con là con trai của Minh Sơn và Thanh Vân đúng không?"
Triết khẽ khựng lại. Cái tên của cha mẹ quá cố vang lên giữa căn hầm ngầm Tử Thủy như một luồng điện giật thẳng vào tủy sống anh. Anh không thể nói thành lời vì cổ họng khô rát, chỉ có thể khẽ gật đầu.
Giáo sư Đàn siết chặt nắm tay, giọng ông run lên vì những ký ức tàn khốc mười năm trước dội về: "Mười năm trước, vụ nổ lò phản ứng trung tâm giết chết cha mẹ con... quân đội và tập đoàn tuyên bố đó là một tai nạn kỹ thuật. Nhưng đó là một lời nói dối đẫm máu! Chính Khương Vĩ—gã giám đốc dự án sinh học của tập đoàn—đã ra lệnh khóa van xả áp suất từ xa, cô lập cha mẹ con trong phòng thí nghiệm vô trùng rồi kích nổ lò phản ứng. Hắn muốn cướp đoạt lò phản ứng Xích Long Tâm và toàn bộ bản quyền nghiên cứu của cha con!"
Một cơn chấn động tâm lý cực mạnh dội thẳng vào não bộ Minh Triết. Nhịp tim của anh đột ngột vọt lên, kéo theo lò phản ứng trong ngực rống lên một tiếng trầm đục. Mắt phải tinh thể đỏ rực của anh bừng sáng chói lòa, quét ra những tia laser hồng ngoại loang lổ lên trần nhà gỗ. Căm thù! Ngọn lửa căm thù tột cùng đối với Khương Vĩ bùng lên, thiêu đốt chút lý trí ít ỏi còn sót lại của anh.
"Giáo sư... mục đích thực sự của dự án Xích Long... là gì?" Vy Anh khàn giọng hỏi, đôi mắt cô ngập tràn sự lo sợ khi nhìn thấy chỉ số điên loạn trên vòng cổ của Triết bắt đầu nhảy số liên tục.
Giáo sư Đàn nhìn vào vết sẹo mổ rách miệng rỉ máu đen trên ngực Triết, chậm rãi nói: "Dự án Xích Long Giáp không phải để bảo vệ Căn cứ số 9 hay những người dân nghèo khổ ngoài vành đai đầm lầy này. Khương Vĩ muốn tạo ra những thực thể chiến tranh sinh học bán nhân bán thú. Hắn muốn biến các phi công thành những cỗ máy vô cảm, nơi hệ thần kinh tủy sống bị đồng hóa hoàn toàn thành silic để vận hành lò phản ứng công suất cao. Cha mẹ con đã phát hiện ra dã tâm tàn độc đó và cố gắng tiêu hủy dự án, nhưng họ đã bị thanh trừng."
Ông cúi xuống, đặt bàn tay gầy guộc lên bả vai phải bị gãy nứt của Triết: "Mẹ con, Thanh Vân, đã biết trước ngày này sẽ đến. Bà ấy đã dùng nhóm máu hiếm Rh-negative của mình để điều chế một loại huyết thanh bảo vệ đặc biệt và bí mật tiêm vào người con lúc con năm tuổi. Đó là lý do vì sao con là người duy nhất trên hành tinh này sống sót sau ca cấy ghép lõi trực tiếp của Vy Anh, trong khi tất cả các phi công thử nghiệm khác của tập đoàn đều bị hóa đá vĩnh viễn."
Triết nằm im, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh đang mang trên mình một di sản đẫm máu, một vũ khí sinh học được đánh đổi bằng mạng sống của cha mẹ và cả tương lai thể xác của chính mình. Sự dằn vặt tột cùng đè nặng lên tâm trí anh. Anh phải làm gì đây? Trở thành một vị cứu tinh hóa đá vô cảm, hay một con người yếu ớt bất lực nhìn em gái Minh An bị giam cầm ở thành phố vòm?
"Chúng ta không thể đầu hàng, anh Triết," Lâm Phong từ khoang bảo trì phía sau bước tới, tay dính đầy mỡ máy đen sì. Cậu thợ máy trẻ tuổi đặt lên bàn mổ một chiếc hộp sắt bọc chì, bên trong là chiếc USB cổ bọc thép rỉ sét chứa dữ liệu Aegis của người cha để lại. "Em đã thử kết nối nó với máy tính dã chiến, nhưng hệ thống bảo mật của cha anh rất phức tạp. Nó không dùng mã số thông thường, mà yêu cầu một khóa sinh học đặc biệt."
"Khóa sinh học..." Vy Anh lẩm bẩm, rồi cô nhìn sang Giáo sư Đàn.
"Đúng vậy," Giáo sư Đàn gật đầu, mắt ông sáng lên. "Minh Sơn đã lập trình cho chiếc USB này chỉ phản ứng với tần số sóng não và nhóm máu Rh-negative của con trai mình. Triết, con phải tiến hành giải mã tệp dữ liệu Aegis này ngay bây giờ. Đó là con đường duy nhất để tìm ra bản thiết kế nâng cấp khung xương và cách làm chậm quá trình silic hóa trong ngực con!"
Lâm Phong vội vàng cắm chiếc USB cổ vào siêu máy tính dã chiến của Giáo sư Đàn. Những dòng mã hóa màu xanh lục bắt đầu chạy dọc màn hình Hologram, nhấp nháy liên tục. Cậu đặt một thiết bị quét sóng não dạng vòng đội đầu lên trán Triết, kết nối trực tiếp với hệ thống giải mã.
"Bắt đầu quét tần số não! Anh Triết, hãy tập trung suy nghĩ về cha anh!" Lâm Phong gõ nhanh các dòng lệnh trên bàn phím ảo.
*Bíp... bíp... bíp...*
Thiết bị quét trên trán Triết phát ra ánh sáng xanh lam nhạt. Nhưng ngay khi dòng quét chạm vào tủy sống, hệ thống bảo mật của chiếc USB cổ phát hiện ra sự rò rỉ nhiệt lượng và chỉ số điên loạn đang dâng cao của Triết. Sự căm thù tột cùng đối với Khương Vĩ khiến sóng não của anh dao động mạnh mẽ, lệch hoàn toàn khỏi tần số an toàn.
"Cảnh báo! Sóng não không ổn định! Hệ thống bảo mật đang kích hoạt quy trình tự hủy dữ liệu trong vòng sáu mươi giây!" Tiếng còi báo động của máy tính dã chiến rú lên chói tai.
"Không ổn rồi! Chỉ số điên loạn của anh ấy đang chạm mức năm mươi phần trăm!" Lâm Phong hoảng hốt hét lên, ngón tay gõ phím liên tục để cố gắng chèn mã chặn nhưng vô vọng. "Tường lửa của người cha đang triệt tiêu toàn bộ các cổng hack của em!"
"Triết! Bình tĩnh lại! Nếu con để cơn giận dữ nuốt chửng, dữ liệu của cha con sẽ biến mất vĩnh viễn!" Giáo sư Đàn gầm lên, tay giữ chặt lấy bả vai trái rách nát của cơ giáp Xích Long ngoài khoang để ngăn chặn sự cộng hưởng năng lượng sinh học rò rỉ.
Trong lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một luồng sóng nhiễu từ trường lạ bỗng can thiệp vào hệ thống máy tính. Trên màn hình, một dòng lệnh màu đỏ rực xuất hiện, tự động lọc sạch các nhiễu loạn sóng não của Triết. Đó là bộ lọc tần số do Mỹ Hạnh—nữ kỹ sư giải mã quân đội—đã âm thầm cài đặt sẵn trong chiếc USB trước khi cô chuyển giao nó cho Triết.
"Mỹ Hạnh... cô ấy đã để lại một bộ lọc tần số dự phòng!" Lâm Phong reo lên. "Nhưng chúng ta vẫn cần anh Triết đưa sóng não về trạng thái Alpha! Anh Triết, hãy nghĩ về điều gì đó ấm áp... nghĩ về em gái anh!"
Triết nhắm mắt lại. Giữa bóng tối của tiềm thức, tiếng gào rú căm thù của lõi sống Xích Long dần lùi xa. Anh nghĩ về Minh An. Anh nhớ về cô bé mười bốn tuổi gầy gò với đôi mắt to sáng tròn xoe, nhớ về chiếc mặt nạ lọc khí dán sticker hình rồng con và lời hứa qua chiếc máy radio bỏ túi tự chế: *"Anh hai... tối nay em sẽ đợi anh qua sóng ngắn..."*
Sự ấm áp của tình cảm gia đình như một dòng nước mát lành dội thẳng vào tủy sống đang bỏng rát của anh. Nhịp tim của Triết từ từ hạ xuống. Chỉ số điên loạn trên chiếc vòng cổ Khóa Gông giảm sâu xuống dưới ba mươi phần trăm. Sóng não của anh ổn định hoàn toàn ở tần số Alpha sâu, trùng khớp hoàn hảo với khóa bảo mật sinh học của người cha.
*Rắc... rắc...*
Tiếng khóa từ cơ học bên trong chiếc USB cổ khẽ reo lên một tiếng giòn giã. Trên màn hình máy tính, vòng tròn bảo mật màu đỏ chuyển sang màu xanh lục sáng rực.
"Giải mã thành công mười phần trăm dữ liệu đầu tiên!" Lâm Phong hét lên đầy phấn khích, những giọt nước mắt xúc động lăn dài trên má dính mỡ máy. "Chúng ta đã mở khóa được tệp tin video ẩn của người cha!"
Một luồng ánh sáng Hologram màu xanh lam nhạt phóng ra từ chiếc USB cổ, phác họa nên một bóng người trung niên cương nghị giữa phòng thí nghiệm ngầm. Đó chính là Minh Sơn—cha của Triết. Ông mặc chiếc áo khoác bảo hộ dính đầy dầu mỡ cơ khí sinh học, gương mặt sương gió lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ngập tràn tình yêu thương vô bờ bến khi nhìn thẳng vào ống kính.
"Triết... An... nếu hai con xem được những thước phim này, nghĩa là ta và mẹ các con đã không còn trên thế gian này nữa," giọng nói trầm ấm, quen thuộc của người cha vang lên qua loa máy tính dã chiến, khiến lồng ngực Triết thắt lại vì đau đớn.
"Ta đã cố gắng giấu chiếc lò phản ứng Xích Long Tâm này khỏi nanh vuốt của Khương Vĩ. Nó không phải là một công cụ tàn sát, mà là chìa khóa để cứu vớt hành tinh này khỏi sự silic hóa vĩnh viễn. Triết, con trai của ta... ta biết con đã phải chịu đựng những đau đớn tột cùng để cộng sinh với nó. Nhưng hãy nhớ, sức mạnh của Xích Long không nằm ở lớp vảy thép lạnh ngắt, mà nằm ở ý chí giữ gìn nhân tính của con. Có một trạng thái tiến hóa tối thượng được gọi là 'Thần Thể', nơi ý thức của con và quái thú hòa làm một mà không bị tước đoạt đi các giác quan..."
Minh Triết nhìn chằm chằm vào bóng hình Hologram của cha, nước mắt rỉ ra từ khóe mắt trái lành lặn, lăn dài xuống gò má đang mọc đầy những mảng vảy silic xám bạc li ti. Cha anh vẫn luôn ở đây, bảo vệ anh bằng những di sản công nghệ nâng cấp vô giá này.
Đột nhiên, bóng hình Hologram của người cha khẽ rung lắc dữ dội, nhiễu sóng loang lổ. Gương mặt Minh Sơn bỗng trở nên cực kỳ nghiêm trọng, ông bước sát lại gần ống kính, giọng nói trầm xuống đầy vẻ cảnh giác và rợn người:
"Nếu con nghe được những lời này, nghĩa là tủy sống của con đã kết nối với Xích Long. Hãy cẩn thận với tiếng gọi từ lòng đất, đó là..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!