Nhà Gỗ Trong Sương
Sương mù độc của đầm lầy đen Tử Thủy mỗi lúc một dày đặc, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và những hạt axit li ti gặm nhấm lớp vỏ thép rỉ sét của chiếc xe tải caravan dã chiến. Tiếng bánh xe nghiến trên bùn lầy lún phát ra những âm thanh sột soạt, nặng nề như tiếng thở dài của một kẻ cận tử.
Bên trong khoang lái chật hẹp, Minh Triết nằm bất động trên tấm nệm dã chiến dính đầy vết dầu máy và máu khô. Nửa thân dưới của anh hoàn toàn lạnh ngắt, mất đi mọi cảm giác vận động sau cú nện búa phản lực tàn khốc của Trần Long ở trận chiến trước. Cột sống của anh, nơi các khớp xương đang bị vôi hóa sâu bởi sự xâm lấn của các sợi silic, nhói lên từng cơn đau buốt dọc tủy sống. Mỗi nhịp thở của Triết đều nặng nhọc như phải kéo một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực. Vết sẹo mổ hình chữ thập trước ngực anh—nơi trái tim sinh học Xích Long Tâm đang đập những nhịp trầm đục—rách nhẹ miệng, rỉ ra từng giọt máu đen đặc lẫn lộn với những hạt tinh thể silic lấp lánh như cát mịn.
"Triết... cố chịu đựng một chút nữa thôi. Chúng ta sắp đến nơi rồi."
Vy Anh ngồi bên cạnh, gương mặt cô gái hai mươi hai tuổi tái mét vì kiệt sức sau nhiều ngày túc trực cứu chữa cho anh và Vũ Phong. Đôi bàn tay mảnh mai của cô, vốn đã bị bỏng rát và lột da đỏ hỏn do luồng điện phản chấn từ vòng cổ Khóa Gông, vẫn run rẩy siết chặt lấy bàn tay trái lành lặn của Triết. Trên cổ Triết, chiếc vòng định vị thần kinh Khóa Gông vẫn nhấp nháy đèn đỏ u ám, thỉnh thoảng rò rỉ những tia điện nhẹ làm các thớ cơ dọc gáy anh co rút dữ dội. Triết không thể nói, tai trái của anh ù đặc và rỉ ra một vệt dịch lỏng ấm nóng, nhưng mắt phải—giờ đã hoàn toàn hóa thành một khối tinh thể silic đỏ rực—vẫn phát ra những luồng sáng hồng ngoại loang lổ, quét qua vách cabin để quan sát xung quanh.
"Khánh Linh, sương mù dày quá! Máy quét tầm nhiệt của tôi bắt đầu bị nhiễu loạn rồi!" Lâm Phong hét lên từ khoang bảo trì phía sau, tay ôm chặt lấy mảnh vỡ hợp kim siêu bền cổ đại bọc chì vừa thu hoạch được từ xác chiếc Hắc Thiết. Cậu thợ máy trẻ tuổi dính đầy mỡ máy đen sì, đôi mắt lộ rõ vẻ hoang mang khi nhìn vào màn hình máy tính bảng đang hiển thị những dải nhiễu xám xịt.
"Tắt bớt các thiết bị không cần thiết đi, Lâm Phong! Từ trường quặng sắt ở vùng này rất mạnh, sương mù độc đang hấp thụ hết sóng radar đấy!" Khánh Linh khàn giọng đáp qua chiếc mặt nạ lọc khí dán đầy băng dính. Đôi bàn tay khỏe khoắn của cô trinh sát viên ghì chặt vô lăng, điều khiển chiếc xe tải vượt qua một hố bùn lún sủi bọt axit Tử Thủy. "Tất cả bám chắc vào! Chúng ta đang đi vào vành đai bẫy sinh học của Giáo sư Đàn!"
Chiếc xe tải caravan rầm rập lao qua một rặng cây sắt hóa thạch đen cứng như thép. Dưới tầm nhìn hồng ngoại của Triết, những thân cây đá hiện lên như những bộ xương khổng lồ đang giương vuốt chắn đường. Đột nhiên, từ trong màn sương mù màu xám tro đậm đặc, một cấu trúc nhà sàn cũ kỹ, sập sệ hiện ra. Căn nhà sàn được dựng trên những thân cây sến đầm lầy chịu axit cổ thụ, xung quanh bao bọc bởi các bể nuôi cấy mô sinh học khổng lồ phát ra thứ ánh sáng xanh lục dịu nhẹ. Những sợi dây cáp sinh học rêu phong uốn lượn bò dọc theo các cột gỗ, đâm sâu xuống lòng bùn sủi bọt.
Đây chính là Nhà gỗ của Giáo sư Đàn—trạm dừng chân an toàn duy nhất ngoài vành đai kiểm soát của quân đội chính quy.
Chiếc xe tải vừa dừng hẳn, Thiết Hùng đã nhanh chóng nhảy xuống bùn. Người anh cả vạm vỡ vác Minh Triết trên bả vai rộng như tấm phản của mình, bước đi nặng nề nhưng vững chãi tiến lên bậc thang gỗ sàn kêu lên những tiếng cọt kẹt. Vy Anh và Lâm Phong ôm hộp dụng cụ y tế dã chiến và mảnh hợp kim cổ chạy theo sau, mắt không ngừng cảnh giác nhìn quanh.
"Kẻ nào dám mang vật thể ô nhiễm vào khu vực vô trùng của ta?!"
Một giọng nói già nua, chói tai và đầy giận dữ vang lên từ phía cửa nhà gỗ. Một ông già gầy guộc, tóc tai dựng ngược như bị điện giật, khoác chiếc áo blouse trắng rách rưới dính đầy vết hóa chất màu xanh đỏ bước ra. Đó chính là Giáo sư Đàn. Đôi mắt ông già nua nhưng sắc lẹm như kính hiển vi, quét qua cánh tay phải hóa silic xám xịt của Triết, rồi dừng lại ở lồng ngực đang phát sáng đỏ rực của anh.
"Giáo sư Đàn! Cứu anh ấy với! Cột sống của anh ấy đang bị vôi hóa sâu, và lò phản ứng sinh học đang quá tải!" Vy Anh lao tới, giọng cô nghẹn ngào khẩn cầu.
Giáo sư Đàn khựng lại, gương mặt lập dị của ông bỗng chốc biến sắc khi nhìn thấy nhịp đập u ám của lò phản ứng Xích Long Tâm qua vết sẹo mổ rách miệng trên ngực Triết. Ông bước tới, dùng những ngón tay gầy guộc như gọng kìm bóp mạnh vào cánh tay phải hóa đá của Triết, rồi áp tai vào lồng ngực anh lắng nghe.
"Trái tim của Xích Long..." Giáo sư Đàn lẩm bẩm, giọng run rẩy. "Thằng nhãi này... nó là con trai của Minh Sơn đúng không? Nhóm máu Rh-negative... Chỉ có dòng máu của Thanh Vân mới chịu đựng được lực ký sinh trực tiếp này mà không bị nổ tim ngay lập tức! Đưa nó vào phòng thí nghiệm ngầm ngay! Nhanh lên, tủy sống của nó sắp bị nung chảy rồi!"
Thiết Hùng vội vàng vác Triết lao vào gian phòng bên trong. Dưới ánh đèn mờ ảo phát ra từ các bể nuôi cấy mô sinh học chứa đầy dịch nhầy màu xanh đỏ, Triết bị đặt nằm nghiêng trên một chiếc bàn mổ bằng thép rỉ sét bọc chì.
"Nhiệt độ cơ thể ba mươi chín độ tám! Nhịp tim giảm sâu xuống còn bốn mươi nhịp mỗi phút!" Vy Anh nhanh chóng kết nối các điện cực của máy đo sinh học dã chiến lên người Triết, giọng cô run lên khi nhìn thấy đường biểu diễn nhịp tim đang kéo dài ra một cách đáng sợ. "Vảy silic đã lan rộng từ bả vai phải qua ngực, bao bọc toàn bộ vùng da xung quanh lò phản ứng sinh học rồi!"
"Đó là trạng thái Xâm lấn hệ tuần hoàn (Ngực)!" Giáo sư Đàn gầm lên, tay lục lọi trong đống tủ kính rỉ sét để lôi ra một thiết bị kim loại đeo hông có các đường ống dẫn lưu trong suốt. "Cơ thể nó đang bắt đầu từ chối liên kết sinh học một chiều của lõi sống. Các ion silic trong máu đang kết tủa, liên kết với các ion sắt tạo thành mạng tinh thể sắc nhọn găm chặt vào thành mạch máu và cơ tim. Nếu không lọc sạch ngay, tim nó sẽ ngừng đập trong vòng mười phút nữa!"
"Chúng ta phải dùng phương pháp nào, thưa Giáo sư?" Lâm Phong hoảng hốt hỏi.
"Phương pháp lọc huyết tương tuần hoàn!" Giáo sư Đàn dứt khoát đáp. Ông giơ bộ thiết bị đeo hông lên—đây chính là Bộ lọc huyết tương tự chế (Mẫu Alpha) do chính ông chế tạo từ các bộ lọc thận cũ và màng lọc sợi tổng hợp nano lấy từ phòng thí nghiệm bỏ hoang. "Ta sẽ rút máu từ động mạch cổ của nó, chạy qua màng lọc từ trường tần số thấp để bẻ gãy liên kết silic-sắt, tách lọc các tinh thể silic siêu nhỏ ra ngoài rồi truyền máu sạch ngược lại cơ thể. Quy trình này cực kỳ đau đớn vì ta không thể dùng chất gây tê thần kinh—chất gây tê sẽ làm đông cứng các sợi cơ sinh học của lõi ngay lập tức!"
Vy Anh cắn chặt môi, nước mắt rớt xuống má: "Tôi sẽ hỗ trợ ông. Tôi quen thuộc với hệ thần kinh tủy sống của anh ấy."
"Được! Giữ chặt nó lại!" Giáo sư Đàn ra lệnh.
Thiết Hùng và Lâm Phong lao vào đè chặt vai và đôi chân liệt của Triết xuống bàn mổ. Giáo sư Đàn dùng đôi tay gầy guộc nhưng cực kỳ chính xác của một cựu khoa học gia trưởng, cắm hai đầu ống dẫn lưu bằng kim titan của bộ lọc Alpha trực tiếp vào tĩnh mạch cổ của Triết.
*Phựt!*
Dòng máu màu đỏ sẫm đặc quánh, chứa những hạt tinh thể silic lấp lánh như cát mịn dưới ánh đèn xanh lục, bắt đầu bị hút ra ngoài theo đường ống dẫn lưu trong suốt, chảy thẳng vào buồng lọc của máy Alpha.
"A... hự...!!!"
Cơn đau thấu xương tủy đột ngột bùng phát khiến Minh Triết trợn trừng mắt. Mắt phải tinh thể silic đỏ rực của anh phát ra luồng sáng chói lòa, trong khi mắt trái lành lặn nhòe đi vì máu và nước mắt. Toàn thân anh co giật dữ dội trên bàn mổ. Cột sống bị vôi hóa của anh cong gập lên như một cây cung bị kéo căng, Khóa Gông trên cổ cảm nhận được sự bất ổn liền phóng ra những tia điện xanh lam làm cháy xém vùng da gáy Triết, tỏa ra mùi khét lẹt của thịt da bị bỏng nhiệt.
"Giữ chặt vai nó! Đừng để nó làm đứt ống dẫn lưu!" Giáo sư Đàn hét lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
Nhưng tệ hơn cả cơn đau, nhiệt độ cơ thể của Triết bắt đầu tụt dốc không phanh. Khi dòng máu nóng bị rút ra ngoài máy lọc để tách tinh thể, lò phản ứng sinh học Xích Long Tâm trong ngực anh đột ngột giảm công suất hoạt động để tự bảo vệ, khiến cơ thể Triết lạnh buốt như một khối đá đầm lầy giữa đêm đông. Da dẻ anh tái nhợt đi, môi thâm tím, hơi thở khào khào lạnh ngắt.
"Triết! Nhìn em đi! Anh phải giữ ấm nội tạng!" Vy Anh khóc nghẹn. Cô vội vàng bưng bát nước sắc Lá gai xanh đầm lầy Tử Thủy ấm nóng vừa được đun sôi trên bếp lò dã chiến, liên tục đổ vào miệng Triết. Chất dịch thảo dược đắng ngắt, nóng bỏng đi vào cổ họng, giúp sưởi ấm nhẹ động mạch vành và xoa dịu các cơn co thắt tủy sống của anh trong gang tấc.
*Cạch... bíp... bíp... bíp!*
Đột nhiên, còi báo động của bộ lọc Alpha rú lên chói tai. Áp suất trong buồng lọc vọt lên mức báo động đỏ.
"Chết tiệt! Màng lọc sợi tổng hợp bị nghẹt rồi!" Giáo sư Đàn hoảng hốt gầm lên. "Nồng độ tinh thể silic trong máu nó quá cao, các hạt silic sắc nhọn đang găm chặt và bít kín các lỗ lọc nano! Dòng máu đang bị tắc nghẽn, áp lực ngược sắp làm vỡ tĩnh mạch cổ của nó!"
"Phải làm sao đây, Giáo sư?!" Lâm Phong hét lên, tay giữ chặt lấy vai Triết đang run bắn trong cơn co giật đóng băng.
"Phải thay màng lọc thủ công ngay lập tức!" Giáo sư Đàn nghiến răng. Ông dùng một chiếc kẹp y tế khóa chặt đường ống dẫn lưu dính máu, rồi dùng tay trần vặn mạnh nắp buồng lọc rỉ sét.
Dòng máu đỏ sẫm chứa hạt silic lấp lánh áp lực cao lập tức phun trào ra ngoài, bắn tung tóe lên chiếc áo blouse trắng của Giáo sư Đàn và gương mặt lấm lem bụi axit của Vy Anh. Bầu không khí trong phòng thí nghiệm ngập tràn mùi tanh nồng của máu và mùi lưu huỳnh hôi hắc từ các tinh thể silic.
Giáo sư Đàn bỏ qua dòng máu nóng đang chảy tràn trên tay, nhanh chóng rút màng lọc cũ dính đầy cát đá silic sắc nhọn ra, thay vào một tấm màng lọc sợi tổng hợp mới tinh bọc chì. Đôi tay ông run rẩy nhưng chính xác đến từng milimet, nhanh chóng vặn chặt nắp buồng lọc và mở khóa kẹp dẫn lưu.
Dòng máu tuần hoàn được tái thiết lập, tiếp tục chảy qua buồng lọc thủy tinh trong suốt của máy Alpha. Minh Triết khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ rồi lịm đi, cơ thể bớt co giật nhưng da dẻ vẫn tái nhợt thiếu máu trầm trọng.
Giáo sư Đàn thở hắt ra một hơi dài, bước lùi lại một bước. Ông đưa bàn tay dính đầy máu lên quệt mồ hôi trên trán. Nhưng khi dòng máu đen chứa các tinh thể silic lấp lánh của Triết bắt đầu chảy đều đặn qua màng lọc thủy tinh mới dưới ánh đèn xanh lục, Giáo sư Đàn bất chợt khựng lại.
Ông nhìn chằm chằm vào lò phản ứng Xích Long Tâm đang nhấp nháy ánh sáng đỏ u ám dưới lớp da ngực rách nát của Triết. Đôi mắt già nua của vị cựu khoa học gia trưởng co rụt lại, gương mặt đầy nếp nhăn bỗng chốc biến sắc kinh hoàng như vừa nhìn thấy một thực thể quỷ dữ đang thức tỉnh từ cõi chết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!