Nhạc nềnDeep_Sea

Chợ Đen Tử Thủy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù độc của đầm lầy Tử Thủy chưa bao giờ buông tha cho những kẻ đào tẩu. Nó len lỏi qua từng khe hở của lớp vỏ thép rỉ sét, mang theo vị mặn chát của axit và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Chiếc xe tải dã chiến của nhóm Minh Triết rên rỉ bò đi trên nền đất bùn nhão nhoét, lốp xe nghiền qua những mảnh tinh thể silic vỡ vụn phát ra tiếng kêu răng rắc ghê rợn.


Bên trong buồng lái phụ, Minh Triết ngồi bất động. Cột sống bị vôi hóa sâu sau những đợt quá tải xung lực thần kinh khiến anh hoàn toàn mất đi cảm giác vận động từ thắt lưng trở xuống. Cánh tay phải—nay đã hóa silic hoàn toàn thành một khối tinh thể xám tro lạnh ngắt—gác hờ hững trên đùi như một khúc gỗ chết. Anh phải dùng bàn tay trái lành lặn để kéo thấp chiếc mũ lưỡi trai sờn cũ, che đi hốc mắt phải đã biến thành một khối pha lê đỏ rực đang âm thầm quét những dải nhiệt lượng loang lổ. Tai trái của anh vẫn lùng bùng, thỉnh thoảng rỉ ra một vệt dịch lỏng ấm nóng—di chứng của tiếng gầm cộng hưởng tàn khốc từ trận chiến trước.


"Chúng ta sắp đến Chợ đen phế liệu Tử Thủy rồi," Khánh Linh khẽ nói, tay liên tục điều chỉnh vô lăng để tránh những hố bùn lún axit sâu hoắm. Giọng cô trầm xuống qua lớp mặt nạ lọc khí dán đầy băng dính. "Nơi đó nằm dưới lòng một xác siêu chiến hạm cổ đại bị chôn vùi. Quân đội chính quy không dám bén mảng tới, nhưng luật lệ ở đó do những kẻ khát máu nhất viết bằng súng và dao. Hãy cẩn thận."


Vy Anh ngồi ở khoang sau, gương mặt mệt mỏi rã rời. Cô vừa thay băng cho Trung úy Vũ Phong—người vẫn đang mê sảng vì cơn sốt nhiễm trùng bụi axit dọc bả vai trái bị bắn rách. Cô nhìn Triết qua tấm kính ngăn, ánh mắt đầy xót xa khi thấy lồng ngực anh khẽ phập phồng, để lộ vết sẹo mổ hình chữ thập rách nhẹ đang rỉ máu đen dính chặt vào lớp quân phục.


"Huyết thanh thảo dược Alpha của chúng ta đã cạn kiệt," Vy Anh khàn giọng nói vào bộ đàm nội bộ. "Nếu không tìm được thuốc ức chế và dung dịch dinh dưỡng B-9 để hạ nhiệt lò phản ứng Xích Long Tâm trong ngực anh, tủy sống của anh sẽ bị nung chảy trước khi chúng ta kịp tìm ra lối thoát."


Triết khẽ gật đầu, giọng nói khàn đặc vì những cơn ho khan: "Tôi chịu được. Thiết Hùng, anh giúp tôi một tay."


Thiết Hùng im lặng bước tới, bả vai rộng như tấm phản khom xuống, nhẹ nhàng vác Triết lên lưng. Sức nặng của bộ khung titan nâng đỡ cột sống mặc trong áo khoác của Triết ép chặt vào vai Thiết Hùng, phát ra những tiếng kẽo kẹt cơ khí khô khốc. Triết đeo chiếc găng tay da dày bọc chì vào bàn tay phải hóa đá để che giấu những mảng vảy kim loại sắc nhọn, rồi ra hiệu cho cả nhóm tiến vào khu chợ ngầm.


Chợ đen phế liệu Tử Thủy hiện ra dưới những tấm bạt rách rưới loang lổ vết dầu máy. Nó được xây dựng bên trong khoang chứa hàng khổng lồ của một siêu chiến hạm tiền triều đã rỉ sét đến tận xương tủy. Ánh đèn neon màu đỏ và xanh lục mờ ảo hắt xuống những lối đi chật hẹp, nơi những kẻ tị nạn dị chủng với chân tay hóa đá, những phế binh bị đào thải và những gã đồ tể chợ đen đang thầm thì giao dịch. Mùi rác thải sinh học, mùi rỉ sét và mùi rượu rẻ tiền hòa quyện tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Kinh tế đầm lầy đã hoàn toàn sụp đổ; người ta sẵn sàng đổi cả một cánh tay cơ khí lấy một ổ bánh mì mốc hoặc một ngụm nước sạch không nhiễm độc.


Khánh Linh dẫn họ lách qua những sạp hàng bán linh kiện tháo trộm từ cơ giáp tuần tra, dừng lại trước một tiệm cầm đồ lớn treo tấm biển sắt rỉ có khắc hình một chiếc cân tiểu ly. Đây là tiệm của Kim Sa—bà chủ tiệm cầm đồ sắc sảo và quyền lực nhất khu chợ đen này.


"Lão Khố! Có khách quý," Khánh Linh gõ mạnh lên mặt bàn gỗ dán chì.


Từ trong bóng tối của những hòm hòm phế liệu, một bóng người lom khom bước ra. Lão Khố—gã môi giới vũ khí và dược phẩm lậu khét tiếng—xuất hiện với chiếc áo khoác lông thú nhân tạo rách rưới dính đầy bùn đất. Đôi mắt lé xảo quyệt của lão quét qua nhóm đào tẩu, dừng lại rất lâu ở chiếc vòng cổ Khóa Gông đang nhấp nháy đèn đỏ trên cổ Triết, rồi nở một nụ cười hở hang hàm răng ố vàng.


"Ồ, khách quý của Khánh Linh sao? Nhìn các vị có vẻ... đang rất cần thứ gì đó để giữ mạng nhỉ?" Lão Khố khè giọng, ngón tay gầy guộc gõ gõ lên một chiếc hộp gỗ bọc chì nhỏ trên bàn.


Vy Anh bước lên trước, giọng nói đanh thép đầy cảnh giác: "Chúng tôi cần Huyết thanh ức chế silic hóa thô (Mẫu Alpha) và ba thùng dung dịch dinh dưỡng sinh học loại B-9. Hàng nguyên chất, không pha tạp."


Lão Khố cười khặc khặc, mở chiếc hộp gỗ ra, để lộ ba ống tiêm chứa chất lỏng màu xanh sẫm đặc quánh. "Mẫu Alpha nguyên chất của Giáo sư Đàn điều chế, cực kỳ hiếm hoi trong mùa bão cát này. Giá của nó không rẻ đâu, thưa cô em xinh đẹp. Ba trăm Phiếu nhu yếu phẩm quân đội (Phiếu B-9). Hoặc mười tinh thể silic đỏ."


"Ba trăm phiếu?" Thiết Hùng gầm lên, bàn tay siết chặt báng súng. "Giá bình thường chỉ có một trăm phiếu! Lão đang ăn cướp giữa ban ngày đấy à?"


"Thời thế thay đổi rồi, đại ca," Lão Khố nhún vai đầy trơ tráo, mắt lé liên tục liếc nhìn cánh tay phải bất động của Triết. "Bây giờ hiến binh đang phong tỏa cầu sắt, hàng hóa không vào được. Muốn sống thì phải trả giá thôi. Nếu không có tiền, thì cứ việc để cho cái lõi trong ngực gặm nhấm tủy sống cho đến khi hóa đá hoàn toàn."


Triết khẽ giữ vai Thiết Hùng lại, ra hiệu cho Vy Anh bước lên. Vy Anh cầm một ống tiêm lên, đưa sát vào mắt phải tinh thể đỏ của Triết để tận dụng dải quét quang phổ, rồi khẽ lắc nhẹ ống thuốc. Đôi mắt cô nheo lại, ánh lên vẻ lạnh lùng chuyên nghiệp của một bác sĩ ngoại khoa thần kinh sinh học.


"Lão Khố, lão định lừa ai ở đây?" Vy Anh đặt mạnh ống tiêm xuống bàn, tiếng thủy tinh va chạm sắc lẹm. "Chất lỏng này có màu xanh quá nhạt, độ nhớt không đạt chuẩn. Lão đã pha loãng nó với dung dịch dinh dưỡng loại rẻ tiền nhiễm độc chì ít nhất ba mươi phần trăm để tăng thể tích. Bản chất của huyết thanh ức chế của tập đoàn hay thảo dược thô đều dựa trên liên kết protein kháng thể đột biến. Nếu pha tạp chất chì này vào máu của một phi công đang bị silic hóa sâu, nó sẽ kích hoạt phản ứng đông máu tức thì, giết chết họ trong vòng năm phút!"


Lời phân tích sắc bén của Vy Anh khiến Lão Khố khựng lại, nụ cười gian xảo trên mặt lão đông cứng. Gã môi giới biến sắc, lắp bắp: "Cô... cô nói bậy bạ gì đó! Tiệm của Kim Sa không bao giờ bán hàng giả!"


"Là thật hay giả, cứ dùng chiếc cân tiểu ly điện tử của bà chủ Kim Sa đo tỷ trọng là biết ngay," Vy Anh lạnh lùng đáp trả, không hề lùi bước trước ánh mắt đe dọa của lão.


"Lão Khố, ngươi lại giở trò bẩn thỉu sau lưng ta để bôi nhọ uy tín của tiệm sao?"


Một giọng nói quyến rũ nhưng lạnh ngắt như băng vang lên từ tấm rèm nhung phía sau bàn thờ rỉ sét. Kim Sa bước ra. Người đàn bà ngoài bốn mươi tuổi quyến rũ sắc sảo, môi son đỏ rực rực rỡ đối lập với làn da bánh mật khỏe khoắn. Bà đeo đầy trang sức bằng đá silic lấp lánh phát sáng đỏ nhẹ dọc cổ tay, tay cầm một tẩu thuốc bằng thép đặc chủng tỏa ra làn khói mỏng không mùi.


Bà chủ tiệm cầm đồ liếc nhìn Lão Khố bằng ánh mắt sắc như dao cạo, khiến gã môi giới lập tức khúm núm cúi đầu lùi lại. Kim Sa tiến sát đến trước mặt Triết, tẩu thuốc khẽ nâng cằm anh lên. Đôi mắt khôn ngoan của bà nhìn thẳng vào chiếc vòng cổ Khóa Gông đang bị Lâm Phong hack tạm thời bằng vòng lặp dữ liệu ảo.


"Một tân binh mang lõi sống Xích Long, bị hiến binh truy nã đỏ toàn hành tinh," Kim Sa khẽ cười, giọng nói trầm thấp đầy ẩn ý. "Khánh Linh, ngươi mang đến cho ta một món hàng thật sự nguy hiểm đấy. Nhưng ta thích những kẻ dũng cảm. Cô gái này nói đúng, thuốc của Lão Khố đã bị pha loãng. Ta sẽ đổi cho các ngươi ba liều Alpha nguyên chất và hai thùng B-9 tốt nhất trong kho dã chiến."


"Giá thế nào?" Triết khàn giọng hỏi, mắt trái nhìn thẳng vào bà chủ tiệm.


"Hai trăm Phiếu B-9 quân dụng," Kim Sa nhả một ngụm khói. "Và một vật thế chấp có giá trị bảo chứng."


Triết khẽ thở dài. Anh lục trong túi áo, lấy ra xấp Phiếu nhu yếu phẩm quân đội tích lũy được từ những ca trực tuần tra đêm tàn khốc tại Căn cứ số 9—tổng cộng chỉ có một trăm năm mươi phiếu. Đây là số tiền anh đã chắt chiu từng đồng với hy vọng mua thuốc phổi cho em gái Minh An. Anh đặt xấp phiếu nhăn nheo dính bùn lên bàn, lòng đau nhói.


"Chúng tôi thiếu năm mươi phiếu," Triết nói, giọng trầm xuống đầy bất lực.


"Ở đây không có chuyện nợ nần, chiến binh trẻ," Kim Sa lắc đầu sòng phẳng. "Không đủ tiền thì phải để lại một thứ gì đó tương xứng."


Thiết Hùng đứng bên cạnh khẽ nghiến răng. Ông nhìn Minh Triết đang thoi thóp trên vai mình, nhìn vết sẹo mổ rách miệng rỉ máu đen trước ngực anh, rồi đưa tay ra sau bả vai rộng. Ông tháo chiếc búa thủy lực cũ dòng 'Tấn Lôi'—món vũ khí bảo mệnh đã gắn bó với ông suốt mười năm chiến đấu biên phòng—đặt mạnh lên mặt bàn gỗ dán chì.


"Cái này đủ năm mươi phiếu chứ?" Giọng Thiết Hùng run lên vì tiếc nuối nhưng đầy quyết đoán.


Kim Sa cầm chiếc búa lên, ngón tay thon thả vuốt ve dọc theo thân búa bọc thép đã bị mòn vẹt. Bà khẽ gật đầu: "Động cơ tăng áp vẫn còn tốt, hợp kim chịu lực loại cũ. Được, chiếc búa này sẽ nằm lại đây làm vật ký thác bảo chứng. Khi nào các ngươi mang đủ năm mươi phiếu hoặc tinh thể silic đỏ đến, ta sẽ trả lại."


Vy Anh nhanh chóng nhận lấy hộp bọc chì chứa ba liều huyết thanh Alpha nguyên chất và hai thùng dung dịch dinh dưỡng B-9 từ tay một thuộc hạ của Kim Sa. Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, mỏ neo hy vọng cứu sống Triết cuối cùng cũng nằm trong tay.


Trong lúc đó, Lâm Phong đứng ở góc tiệm lén lút mở chiếc máy tính bảng quân sự đã bẻ khóa. Cậu cố gắng khởi động chương trình quét sóng để dò tìm các thiết bị điện tử xung quanh tiệm nhằm đảm bảo an toàn. Thế nhưng, ngay khi dải sóng vừa phát ra, màn hình máy tính bảng lập tức hiển thị những dải nhiễu xám xịt và thông báo lỗi kết nối. Cảm biến của cậu bị chặn hoàn toàn bởi một lá chắn từ trường cực mạnh bao phủ xung quanh tiệm cầm đồ của Kim Sa.


"Đừng phí công, nhóc con," Kim Sa liếc nhìn Lâm Phong, mỉm cười đầy giễu cợt. "Tiệm của ta có hệ thống nhiễu từ trường quặng sắt bọc chì bảo mật tuyệt đối. Không có bất kỳ sóng vô tuyến nào có thể lọt qua đây đâu."


Lâm Phong ngượng ngùng cất máy tính bảng vào túi bảo trì dính đầy dầu máy đen sì.


Ở góc tối bên cạnh, Lão Khố nhìn theo xấp Phiếu B-9 vừa lọt vào tay Kim Sa với ánh mắt đầy đố kỵ và tham lam. Gã môi giới lùn tịt hậm hực lùi sâu vào bóng tối của nhà kho phế liệu. Trong lúc Vy Anh và Thiết Hùng đang tập trung kiểm tra thể trạng của Triết, bàn tay gầy guộc như chân gà của Lão Khố lén lút thọc vào túi áo khoác lông thú rách rưới. Gã lấy ra một thiết bị định vị GPS mini phát ra ánh sáng đỏ nhạt cực nhỏ, rồi bằng một động tác nhanh như chớp của một kẻ trộm chợ đen chuyên nghiệp, gã dán chặt thiết bị định vị vào khe đáy của thùng chứa dung dịch dinh dưỡng B-9 vừa được bàn giao.


"Xong rồi... lũ đào tẩu khốn khiếp," Lão Khố thầm nghĩ, đôi mắt lé lóe lên tia sáng tàn nhẫn. "Đầu của tên dị chủng mang lõi Xích Long kia đáng giá cả ngàn tinh thể silic đỏ từ tập đoàn Khương Vĩ. Trần Long sẽ sớm tìm đến các ngươi thôi."


Thiết Hùng vác Triết trên lưng, cùng Vy Anh, Khánh Linh và Lâm Phong nhanh chóng rời khỏi tiệm cầm đồ Kim Sa, lách qua sương mù axit dày đặc hướng về phía chiếc xe tải dã chiến đang đỗ ở rìa khu chợ đen phế liệu.


Khi cả nhóm vừa bước lên xe tải bọc thép dã chiến, Lâm Phong vội vàng đặt hai thùng dung dịch dinh dưỡng B-9 và hộp thuốc ức chế vào khoang bảo trì phía sau. Đúng lúc này, chiếc máy quét bức xạ sinh học R-3—cỗ máy hình hộp rỉ sét di chuyển bằng ba bánh xe nhỏ được Lâm Phong cải tiến từ robot quét rác cũ—đột ngột tự động bật sáng mắt camera màu vàng nhạt.


*BÍP... BÍP...*


Tiếng kêu ngắn ngủi, chói tai của R-3 vang lên trong không gian chật hẹp của khoang xe dã chiến. Màn hình cảm biến đo nồng độ bức xạ của robot bỗng nhiên nhảy vọt chỉ số, hiển thị một nguồn phát sóng định vị lạ đang hoạt động với tần số cực ngắn, nằm ngay sát vách hộp gỗ bọc chì chứa những liều thuốc ức chế vừa giao dịch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!