Nhạc nềnDeep_Sea

Tiếng Khóc Trong Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù độc của vành đai Tử Thủy cuộn lên từng tảng dày đặc, nhớp nháp và tanh nồng mùi dịch sinh học phân hủy. Chiếc xe tải dã chiến kéo theo khoang cabin bọc thép của nhóm đào tẩu di chuyển cực kỳ chậm chạp qua những khe hẹp của rừng cây sắt hóa thạch. Những thân cây cổ thụ bị silic hóa thạch đen kịt, cứng như thép đúc, vươn những cành nhánh khẳng khiu, sắc nhọn như những móng vuốt khổng lồ chĩa thẳng lên nền trời tối tăm. Mỗi khi lốp xe nghiền qua nền đất bùn trộn lẫn tinh thể silic thô, những tiếng rắc rắc khô khốc lại vang lên, vọng vào không gian tĩnh mịch một cách đáng sợ.


Bên trong buồng lái tối tăm của cơ giáp Xích Long, Minh Triết nằm gục trên ghế lái, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn sốt tủy sống từ trận chiến phục kích của đặc nhiệm Sói Xám vừa qua vẫn đang thiêu đốt hệ thần kinh của anh. Vết sẹo mổ hình chữ thập trước ngực—nơi Vy Anh đã cấy ghép trực tiếp lò phản ứng Xích Long Tâm vào động mạch vành của anh—đang rách nhẹ miệng, rỉ ra những giọt máu đen đặc lẫn lộn với những hạt tinh thể silic lấp lánh như cát mịn.


Cánh tay phải của Triết gác nặng nề trên cần điều khiển sinh học. Lớp vảy thép xám bạc li ti đã lan rộng từ cổ tay lên đến tận bùi chỏ, khiến cả cánh tay trông như một khúc gỗ hóa thạch lạnh ngắt, hoàn toàn mất đi xúc giác ngoại biên. Nhưng thứ tồi tệ nhất lúc này lại là mắt phải của anh. Khối tinh thể silic đỏ rực thay thế cho nhãn cầu phải đang liên tục phóng ra những dải dữ liệu hồng ngoại loang lổ lên võng mạc, hiển thị thế giới xung quanh thành một bức tranh của những vệt nhiệt độ nóng lạnh hỗn loạn.


"Triết... anh nghe thấy tôi không?" Giọng nói của Vy Anh vang lên qua hệ thống liên lạc nội bộ tầm ngắn, khàn đặc vì mệt mỏi và lo lắng. "Chỉ số điên loạn thần kinh của anh đang dao động ở mức ba mươi tám phần trăm. Chiếc vòng cổ Khóa Gông đang rò rỉ dòng điện nhẹ để khống chế sóng não của anh đấy. Đừng cố gắng đồng bộ sâu hơn nữa!"


Triết khẽ nhúc nhích đầu ngón tay trái—bàn tay con người duy nhất còn lại của anh—siết chặt chiếc bùa bình an bằng chỉ đỏ dính máu của người đồng đội quá cố Minh Đức đang dắt ở túi áo ngực quân phục sờn cũ. "Tôi nghe rõ, Vy Anh... Vũ Phong thế nào rồi?"


"Vết thương bả vai trái của anh ấy đã được khâu kín, nhưng cơn sốt nhiễm trùng bụi axit vẫn chưa hạ. Tôi đã dùng liều huyết thanh thảo dược cuối cùng cho anh ấy rồi. Chúng ta đang cạn kiệt thuốc men nghiêm trọng," Vy Anh thở dài, tiếng kéo y tế va chạm vào khay inox vang lên những tiếng lách cách rệu rã từ khoang sau xe tải.


"Anh Triết!" Giọng của Lâm Phong đột ngột xen vào kênh truyền tín hiệu, gấp gáp và đầy hoảng hốt. "Khánh Linh vừa phát hiện một vệt nhiệt độ cực cao đang di chuyển với tốc độ hơn tám mươi cây số một giờ trong rừng cây sắt. Radar cơ học của chúng ta bị mù hoàn toàn do từ trường quặng sắt, nhưng mắt phải của anh có quét được gì không?"


Triết gồng mình chịu đựng cơn đau buốt óc, tập trung toàn bộ sóng thần kinh vào hốc mắt phải tinh thể silic. Dưới tầm nhìn hồng ngoại đỏ rực, sương mù xám xịt biến mất, để lộ một vệt nhiệt màu cam đỏ rực rỡ đang uốn lượn lách qua những thân cây đá cứng với tốc độ kinh hoàng. Đó không phải là vết nhiệt cơ khí phẳng lặng của đặc nhiệm tập đoàn, mà là một nguồn năng lượng sinh học hỗn loạn, điên cuồng và khát máu.


"Nó đang đến!" Triết khàn giọng cảnh báo. "Tốc độ cực nhanh... dạng bốn chân. Là quái thú tốc độ Xích Ảnh!"


*XOẠC!*


Một bóng đen thon gọn dài hơn năm mét, phủ đầy vảy gai màu đỏ rực phát sáng đột ngột lao ra từ màn sương mù độc phía sườn trái. Xích Ảnh—con báo săn silic của đầm lầy Tử Thủy—gầm lên một tiếng rít chói tai xé toạc không gian. Chiếc đuôi gai nhọn của nó quật mạnh, phóng ra hàng loạt tia vảy gai độc silic hóa sắc nhọn như những mũi dao găm bọc chì.


"Né ra!" Triết hét lên qua bộ đàm, đồng thời tay trái gạt mạnh cần điều khiển cơ học để Xích Long nghiêng người tránh né.


Nhưng bả vai trái của Xích Long vốn đã bị chém đứt một phần cáp sinh học từ trận chiến trước, phản xạ của cơ giáp bị trễ nhịp mất nửa giây. Hàng loạt gai độc silic hóa nện thẳng vào phần giáp vai trái hỏng hóc, găm sâu vào các thớ cơ sinh học hở.


*XÈO XÈO!*


Chất độc axit từ gai độc nhanh chóng ăn mòn, nung chảy các sợi truyền dẫn thần kinh xung quanh khớp vai trái. Trên màn hình sinh học trong buồng lái, biểu tượng vai trái của Xích Long lập tức chuyển sang màu đen xám báo hiệu hệ thống cảm biến vai trái đã bị tê liệt hoàn toàn. Cơn đau phản chấn từ cổng cấy ghép tủy sống sau gáy dội thẳng lên đại não khiến Triết nấc nghẹn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


"Đáng chết!" Triết nghiến răng, tay trái áp sát lòng bàn tay cơ giáp xuống nền cát bùn dưới chân, cố gắng kích hoạt kỹ năng phòng ngự 'Lá chắn vảy silic'. Nhiệt lượng thô từ lò phản ứng sinh học Xích Long Tâm truyền xuống đất bùn, cố gắng nung chảy cát đầm lầy thành một lớp màng thủy tinh silic chịu lực để chặn đợt tấn công tiếp theo.


Thế nhưng, con Xích Ảnh xảo quyệt không để anh hoàn thành chiêu thức. Nó phóng liên tục loạt gai độc thứ hai. Chất độc silic hóa nồng độ cao trong gai độc tiếp xúc trực tiếp với lớp màng thủy tinh đang hình thành, gây ra phản ứng đào thải sinh học cực mạnh. Lớp lá chắn thủy tinh chưa kịp định hình đã bị ăn mòn loang lổ, xuất hiện hàng vạn vết nứt li ti rồi vỡ vụn thành những mảnh vụn lấp lánh rơi rụng xuống bùn lầy.


Con quái thú tốc độ lướt đi trên bùn lầy lún như một vệt chớp đỏ, tận dụng địa hình rừng cây sắt hóa thạch để liên tục thay đổi góc tấn công từ các điểm mù thị giác của Triết. Mắt phải tinh thể của anh liên tục bị lóa bởi những vệt nhiệt giả do ma sát của vảy gai quái thú tạo ra trên các thân cây đá.


Để bắt kịp tốc độ của kẻ thù, Triết buộc phải đưa ra một quyết định điên rồ. Anh cắm sâu bộ kích xung điện cầm tay vào cổng cấy ghép sau gáy, cưỡng ép đẩy tỷ lệ tương thích thần kinh vượt ngưỡng năm mươi phần trăm.


"Đồng bộ... năm mươi lăm phần trăm!" Triết hét lên, hai hàm răng cắn chặt đến mức rỉ máu kẽ môi.


*UỲNH!*


Một luồng sóng thần kinh cực mạnh bộc phát từ lò phản ứng Xích Long Tâm, quét dọc theo tủy sống của Triết. Chỉ số điên loạn thần kinh hiển thị trên vòng cổ Khóa Gông lập tức vọt lên mức bốn mươi lăm phần trăm, đèn đỏ chớp nháy liên hồi phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập cảnh báo nguy hiểm.


Nhưng ngay khi rào cản thần kinh bị phá vỡ, một hiện tượng liên kết kỳ lạ bùng phát trong đại não của Triết. Sóng não của anh cộng hưởng sâu sắc với lõi sống quái thú, tiếp nhận trực tiếp luồng sóng sinh mệnh của con Xích Ảnh đang áp sát.


Trong tâm trí Triết, không gian tối tăm bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng ảo ảnh tinh thần đầy đau đớn. Anh không nghe thấy tiếng gầm rú tàn bạo, khát máu của một con dã thú đầm lầy hoang dã. Thay vào đó, một tiếng khóc non nớt, đau đớn và cô độc tột cùng dội thẳng vào nhận thức của anh. Đó là tiếng khóc của một đứa trẻ bị giam cầm, bị bóp nghẹt bên trong một lớp vỏ đá silic xám xịt, cứng ngắc và nóng bỏng.


*"Nóng quá... đau quá... cứu tôi... làm ơn giải thoát cho tôi..."*


Tiếng khóc tinh thần ấy chân thực đến mức khiến Minh Triết sửng sốt hoàn toàn. Đôi bàn tay đang cầm cần điều khiển của anh đột ngột khựng lại. Sự do dự bùng phát dữ dội trong lòng người lính trẻ. Anh trừng mắt nhìn con Xích Ảnh đang lao tới thông qua kính buồng lái. Lớp vỏ đá gai đỏ rực của nó thực chất là những khối u silic đang liên tục găm sâu vào da thịt của nó, ép buộc hệ thần kinh của sinh vật tội nghiệp này phải hoạt động quá tải để sinh tồn. Nó tấn công con người không phải vì khát máu, mà vì cơn điên loạn do sự silic hóa tàn phá cơ thể.


"Triết! Anh làm gì thế? Nó đang lao vào cabin xe tải kìa!" Tiếng hét của Lâm Phong qua bộ đàm kéo Triết trở lại thực tại.


Con Xích Ảnh, lợi dụng giây phút do dự của Triết, đã bứt phá tốc độ vượt qua sườn của Xích Long, giương đôi vuốt đá sắc nhọn lao thẳng về phía chiếc xe tải dã chiến—nơi Vy Anh, Lâm Phong và Vũ Phong đang ẩn nấp. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy mười mét. Nếu để đôi vuốt đá nặng hàng tấn đó nện xuống, chiếc xe tải bọc thép mỏng sẽ bị nghiền nát thành sắt vụn trong nháy mắt.


Không thể giết nó... nhưng cũng không thể để nó giết đồng đội của mình!


Khủng hoảng đạo đức dồn ép Minh Triết vào chân tường. Anh không thể là một kẻ thánh mẫu yếu đuối để mặc đồng đội chết, nhưng anh cũng không muốn tàn sát một sinh linh đang gào khóc cầu cứu trong đau đớn. Anh phải khống chế nó bằng một phương pháp phi sát thương.


"Xích Long... mở van xả khí áp lực cao cổ họng!" Triết gầm lên, sóng não điều khiển buồng âm thanh sinh học của cơ giáp hoạt động quá tải.


*RỐNGGG!!!*


Cơ giáp Xích Long ngửa cổ gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Kỹ năng 'Tiếng gầm cộng hưởng' (Resonance Roar) được kích hoạt ở công suất tối đa. Một luồng sóng chấn động không khí hữu hình, mang tần số siêu âm cực đại lan tỏa rộng, làm rung chuyển toàn bộ các thân cây sắt hóa thạch xung quanh và nứt vỡ các tinh thể silic thô dưới đất bùn.


Con Xích Ảnh đang lao đi trên không trung đột ngột bị luồng sóng siêu âm đánh trúng. Hệ thống định vị bằng phản xạ sóng âm của nó bị phá hủy hoàn toàn trong sương mù dày đặc. Con quái thú tốc độ rú lên một tiếng đau đớn, mất phương hướng hoàn toàn và ngã nhào xuống vũng bùn lầy lún sát bên hông xe tải dã chiến, cơ thể co giật liên hồi do hệ thần kinh bị tê liệt tạm thời.


"Đuôi thép! Khóa chặt!"


Triết gầm lên, dồn toàn bộ năng lượng sinh học đỏ còn lại dọc theo tủy sống xuống chiếc đuôi dài năm mét của Xích Long. Chiếc đuôi vảy thép đen quét một vòng tròn tốc độ cao dưới gầm bùn lầy, quấn chặt lấy thân mình thon gọn của con Xích Ảnh, cưỡng ép ghim chặt cơ thể đang co giật của nó sâu xuống lớp bùn lầy độc hại để ngăn nó tiếp tục cử động.


Con quái thú tốc độ bị khóa chặt dưới bùn lún, không thể vùng vẫy. Nó không còn gầm rú hung dữ nữa, chỉ còn phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ, khàn đặc đầy bất lực. Tiếng khóc tinh thần trong đầu Triết nhỏ dần, chuyển thành một sự biết ơn mơ hồ trước khi chìm vào im lặng.


*Á... hự!*


Cơn phản chấn từ tiếng gầm cộng hưởng tàn phá màng nhĩ của Triết. Tai trái của anh đau nhói, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, thính lực bên tai trái bị ù đi nghiêm trọng, chỉ còn lại những tiếng rè rè chói tai của hệ thống máy móc. Chỉ số điên loạn thần kinh chạm mức bốn mươi lăm phần trăm, dòng điện từ vòng cổ Khóa Gông phóng mạnh liên tục làm cột sống anh co thắt dữ dội.


Giữa cơn điên loạn và đau đớn tột cùng, khi ý thức của Triết chuẩn bị sụp đổ vào bóng tối, chiếc vòng tay thạch anh của bà nội đeo ở cổ tay trái của anh đột ngột tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, mát rượi. Luồng hơi ấm thanh khiết ấy chạy dọc theo cánh tay trái lành lặn, lan tỏa lên bả vai rồi thấm sâu vào hệ thần kinh trung ương đang bị quá nhiệt.


Cơn bão thần kinh trong não Triết nhanh chóng được xoa dịu. Nhịp tim của anh hạ dần xuống mức an toàn.


Nhưng ngay trong giây phút tĩnh tâm ấy, thông qua sự cộng hưởng của chiếc vòng thạch anh và lõi sống Xích Long Tâm, một vệt ký ức xa lạ, cổ xưa và vĩ đại đột ngột hiện rõ trong tâm trí Triết. Đó là hình ảnh một thực thể sinh học khổng lồ, uốn lượn như rồng thần, đang bị giam cầm bởi hàng vạn sợi xích sắt bọc chì dưới chân một tòa tháp công nghệ cao lơ lửng trên không trung. Thực thể mẹ Xích Long Vương đang ngủ yên dưới lòng đất đầm lầy Tử Thủy, phát ra tiếng gọi trầm hùng đầy đau đớn kêu cứu hướng về phía anh.


"Triết! Anh có sao không?" Tiếng gọi lo lắng của Vy Anh từ bộ đàm kéo anh ra khỏi vệt ký ức kỳ lạ.


Triết mở mắt trái lành lặn ra, thở dốc nhìn con Xích Ảnh đang nằm im dưới đuôi thép của cơ giáp. "Tôi vẫn ổn... Quái thú đã bị khống chế hoàn toàn."


"Anh Triết!" Giọng Lâm Phong vang lên đầy lo ngại trên màn hình hiển thị. "Lò phản ứng sinh học của Xích Long đang bị cạn kiệt dung dịch dinh dưỡng B-9 trầm trọng sau loạt bộc phát lực vừa rồi. Các khớp nối thủy lực chân và vai trái đang bắt đầu bị kẹt cứng do bụi axit bám vào. Chúng ta phải tìm nguồn linh kiện thay thế ngay lập tức trước khi cơ giáp bị tê liệt hoàn toàn!"


Triết nhìn cánh tay phải hóa silic xám lạnh và vết máu rỉ ra từ tai trái của mình, khẽ mím chặt môi. Cuộc trốn chạy silic này chỉ mới bắt đầu, và cái giá phải trả cho sự sinh tồn ngày càng trở nên tàn khốc hơn bao giờ hết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!