Nhạc nềnDeep_Sea

Bóng Ma Trong Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn đêm trùm lên Đầm lầy đen Tử Thủy một màu đen đặc quánh như hắc ín, sũng nước và nồng nặc mùi lưu huỳnh. Những hạt mưa axit lút cút rơi xuống lớp kính buồng lái nứt vỡ của cơ giáp Xích Long, tạo thành những tiếng xèo xèo buốt óc khi tiếp xúc với lớp vỏ giáp vảy thép sinh học đang nguội dần.


Bên trong buồng lái chật hẹp, Minh Triết ngồi tựa lưng vào ghế lái, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn sốt tủy sống sau đợt nạp năng lượng thô từ Vết nứt địa chấn số 5 vẫn chưa hoàn toàn hạ xuống. Cột sống của anh, nơi găm chặt hai đầu kim điện cực của bộ kích xung, đang truyền đi những cơn đau nhói buốt dọc lên đại não. Nửa thân dưới của anh hoàn toàn tê liệt, lạnh ngắt và vô cảm ngoài đời thực, nhưng khi nằm trong mạng lưới liên kết thần kinh 1:1 của cơ giáp, anh vẫn có thể cảm nhận được sức nặng khổng lồ của đôi chân thép đang lún sâu dưới bùn lầy.


Đặc biệt nhất là mắt phải của anh.


Triết khẽ đưa bàn tay trái lành lặn lên chạm vào gò má phải. Dưới hốc mắt, những mảng vảy silic xám bạc li ti đã bắt đầu cứng lại, bám rễ sâu vào da thịt. Mắt phải của anh không còn nhìn thấy ánh sáng bình thường nữa. Nó đã hoàn toàn hóa thành một khối tinh thể silic đỏ rực, phát ra luồng sáng mờ ảo trong bóng tối của buồng lái. Mỗi khi anh chớp mắt, một dải dữ liệu hồng ngoại loang lổ lại quét qua võng mạc, hiển thị những vệt nhiệt độ của vạn vật xung quanh như một loài thú dữ săn đêm.


"Triết... anh nghe thấy tôi không?" Giọng nói lo lắng của Vy Anh vang lên qua hệ thống liên lạc nội bộ tầm ngắn. Cô đang ở trong khoang cabin dã chiến bọc thép của chiếc xe tải kéo phía sau, nơi cô đang chật vật khâu lại vết thương bắn rách ở bả vai trái của Trung úy hiến binh đào tẩu Vũ Phong. "Nhịp tim của anh đang tăng lên bảy mươi nhịp mỗi phút. Đừng cố đồng bộ sâu hơn nữa, huyết thanh ức chế thảo dược Alpha đã cạn kiệt rồi, chúng ta không có cách nào hạ nhiệt lò phản ứng nếu anh bị quá tải đâu!"


"Tôi vẫn ổn, Vy Anh," Triết khàn giọng đáp, cổ họng nóng rát như thể vừa nuốt phải tro tàn. Anh khẽ siết chặt chiếc bùa bình an bằng chỉ đỏ dính máu của Minh Đức trong lòng bàn tay trái—mỏ neo nhân tính duy nhất giữ cho anh không phát điên giữa cơn bão thần kinh. "Vũ Phong thế nào rồi?"


"Máu đã cầm được, nhưng anh ấy đang sốt cao do nhiễm trùng nhẹ từ bụi axit," Vy Anh thở dài, tiếng kéo y tế va vào khay inox vang lên lách cách. "Chúng ta cần tìm một nơi trú ẩn vô trùng dã chiến càng sớm càng tốt."


Từ phía sau bệ lái, Lâm Phong ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính bảng quân sự bẻ khóa. Gương mặt cậu thiếu niên mười tám tuổi dính đầy dầu máy đen sì, đôi mắt thâm quầng vì thức đêm lộ rõ vẻ căng thẳng. Cậu đang cố gắng duy trì vòng lặp dữ liệu ảo để đánh lừa chiếc vòng cổ định vị thần kinh 'Khóa Gông' đang nhấp nháy đèn đỏ tía trên cổ Triết.


"Anh Triết, Khánh Linh nói chúng ta đang tiến vào rìa khu vực sương mù độc dày nhất của vành đai Tử Thủy," Lâm Phong gõ phím liên hồi. "Từ trường rò rỉ từ quặng sắt nhiễm từ ở đây mạnh đến mức hệ thống radar quét phụ của Xích Long đã bị mù hoàn toàn. Màn hình chỉ còn một dải nhiễu xám xịt."


Ngoài kia, chiếc cơ giáp tuần tra hạng trung của Đội trưởng Thiết Hùng đang dẫn đầu đoàn xe, lướt đi lặng lẽ như một khối sắt khổng lồ loang lổ vết rỉ sét. Khánh Linh, trinh sát viên thực địa với bộ kính nhìn đêm đa quang phổ đeo trên trán, đang đứng trên vai cơ giáp của Thiết Hùng, tay cầm dao găm sinh học liên tục quét qua những bụi cây sắt hóa thạch cứng ngắc.


"Dừng lại!" Tiếng của Khánh Linh đột ngột vang lên qua bộ đàm, sắc lạnh và gấp gáp. "Có gì đó không ổn. Sương mù xung quanh... quá tĩnh lặng. Chim đầm lầy đã ngừng kêu từ ba phút trước. Có mùi dầu tản nhiệt quân dụng loại nặng."


Thiết Hùng lập tức điều khiển cơ giáp dừng bước, nâng khẩu súng trường liên thanh bọc thép lên cảnh giới. Nhưng màn sương mù hóa học màu xám tro dày đặc đã nuốt chửng mọi tầm nhìn quang học quá mười mét.


*XOẠC!*


Một âm thanh xé gió cực nhanh, không hề có tiếng gầm rú của động cơ phản lực, chỉ có một luồng gió rít lạnh gáy quét qua sườn trái của Xích Long.


Triết còn chưa kịp định thần, một tiếng kim loại đứt gãy chói tai đã dội thẳng vào tủy sống anh. Hệ thống truyền dẫn thần kinh 1:1 của cơ giáp phản hồi một cơn đau buốt óc lên bả vai trái của Triết. Trên màn hình sinh học, biểu tượng vai trái của Xích Long chuyển sang màu đỏ tía cảnh báo nguy hiểm.


"Cáp treo bả vai trái bị chém đứt rồi!" Lâm Phong hét lên khi các dòng mã lỗi đỏ rực chạy dọc màn hình. "Mô sinh học bị rách diện rộng! Dịch dinh dưỡng B-9 đang rò rỉ!"


"Kẻ thù tàng hình!" Khánh Linh cảnh báo, cô nhanh nhẹn nhảy xuống từ vai cơ giáp của Thiết Hùng, lăn mình ẩn nấp sau một thân cây sắt hóa thạch. "Đó là công nghệ tàng hình quang học của tập đoàn! Đội săn lùng dị chủng 'Sói Xám'!"


Từ trong màn sương mù xám xịt, một bóng đen thon gọn, di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma không tiếng động, dần hiện ra rồi lại biến mất trong tích tắc. Đó là Sói Xám—chỉ huy đội đặc nhiệm của tập đoàn Khương Vĩ—lái chiếc cơ giáp tàng hình hạng nhẹ bọc giáp gai màu đen tuyền.


*KENG! KENG! KENG!*


Thiết Hùng điên cuồng nã súng liên thanh vào hướng bóng đen vừa xuất hiện. Những vệt đạn vạch đường màu cam xé toạc sương mù, nhưng tất cả chỉ nện thẳng vào những thân cây sắt hóa thạch cứng như thép xung quanh, bắn ra những tia lửa vô hại. Kẻ thù quá nhanh, hoàn toàn hòa mình vào Chế độ tàng hình sương mù và sương độc dày đặc.


"Hắn đang di chuyển vòng ra phía sau xe tải của Vy Anh!" Thiết Hùng hét lên qua bộ đàm, khẩu súng liên thanh của ông bị kẹt đạn do bụi axit bám vào khe nạp.


Trong buồng lái, Minh Triết nghiến chặt răng. Vết sẹo mổ hình chữ thập trước ngực anh rách miệng, rỉ ra những giọt máu đen chứa tinh thể silic lấp lánh thấm đẫm lớp áo sờn cũ. Anh biết, nếu không định vị được kẻ thù, tất cả sẽ bị tàn sát trong im lặng. Cảm biến quang học thông thường đã bị phá hủy, radar bị mù. Anh chỉ còn một cơ hội duy nhất.


Triết nhắm mắt trái lại. Anh tập trung toàn bộ sóng thần kinh vào hốc mắt phải đang nóng ran.


"Kết nối... liên kết thị giác mắt phải với camera sinh học của Xích Long!" Triết gầm lên trong tâm trí.


Một luồng điện sinh học cực mạnh phóng ra từ tủy sống, chạy dọc theo các dây thần kinh thị giác thẳng vào mắt phải tinh thể silic của anh.


"Á... hự!"


Triết thét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Cảm giác như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm xuyên qua nhãn cầu phải, nung chảy các tế bào não bộ. Chỉ số điên loạn thần kinh hiển thị trên vòng cổ Khóa Gông lập tức vọt lên mức 55%, chớp đỏ liên hồi. Mắt phải của anh giãn đồng tử, rỉ ra những giọt nước mắt máu đỏ sẫm lẫn lộn với những mảnh silic vụn lấp lánh chảy dọc gò má.


Nhưng ngay khi cơn đau đạt đến đỉnh điểm, thế giới trong mắt phải của anh bừng sáng.


Màn sương mù hóa học màu xám tro hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, thế giới chuyển sang một màu xanh lam lạnh ngắt của quang phổ hồng ngoại. Và ngay bên sườn phải của chiếc xe tải dã chiến, một nguồn nhiệt lượng khổng lồ màu cam đỏ rực rỡ hiện rõ mồn một. Đó là ống xả động cơ tản nhiệt của cơ giáp tàng hình Sói Xám đang từ từ áp sát cabin nơi Vy Anh đang cứu chữa Vũ Phong.


"Tìm thấy ngươi rồi, bóng ma!"


Triết gầm lên, tay trái gạt mạnh cần điều khiển bộc phá. Xích Long, dù bị liệt chân ngoài đời thực, nhưng dưới sự điều khiển thần kinh điên cuồng của Triết, đã bứt phá tốc độ, húc đổ một thân cây sắt hóa thạch cản đường.


Sói Xám phát hiện luồng gió mạnh áp sát, hắn kinh hoàng nhận ra mình đã bị khóa mục tiêu. Hắn nhanh tay ném ra một quả bom khói nhiệt lượng cao hòng flooding toàn bộ phổ hồng ngoại của Triết bằng những vệt nhiệt giả.


*BÙM!*


Màn hình thị giác mắt phải của Triết lập tức bị lóa mắt bởi một quầng sáng đỏ rực của bom khói. Tầm nhìn hồng ngoại bị vô hiệu hóa tạm thời.


Không hề do dự, Triết nhắm cả hai mắt lại. Anh chuyển sang sử dụng *Cảm nhận Rung động Lõi*. Nhịp đập trầm hùng từ lò phản ứng Xích Long Tâm truyền xuống đất bùn đầm lầy, phản hồi lại những sóng chấn động nhỏ nhất.


*Bịch. Bịch. Bịch.*


Tiếng bước chân kim loại của Sói Xám nện trên bùn lún, dù cực nhẹ, nhưng vẫn bị lò phản ứng của Triết bắt được chính xác từng milimet.


"Cận chiến bộc phá!"


Triết dồn toàn bộ công suất lò phản ứng vào cánh tay phải bọc vảy thép, tung cú đấm phản lực thẳng vào khoảng không sương mù bên sườn phải. Động cơ phản lực gót chân cơ giáp rống lên, đẩy cú đấm đi với vận tốc xé gió.


*OÀNH!!!*


Cú đấm nện trúng lồng ngực của cơ giáp Sói Xám. Lực bộc phá áp lực cực lớn làm nổ tung lớp màng tàng hình quang học bọc ngoài của hắn, bắn ra những tia lửa điện xanh lam chập mạch loang lổ. Chiếc cơ giáp dạng sói đen tuyền của Sói Xám bị hất văng xa hơn mười mét, trượt dài trên bùn lầy axit, đập mạnh vào một vách đá thạch anh.


Sói Xám chật vật gượng dậy từ đống đổ nát, hệ thống tàng hình đã bị phá hủy hoàn toàn, để lộ phần giáp vai bị móp méo nặng nề. Hắn trừng mắt nhìn chiếc cơ giáp Xích Long dị thường đang đứng sừng sững trong sương mù, đôi mắt đỏ rực phát sáng đầy thú tính.


"Rút lui!" Sói Xám khàn giọng ra lệnh qua tần số nội bộ của đặc nhiệm. Hắn biết, trong môi trường sương mù độc này, đối đầu với một con quái thú có khả năng định vị sinh học như Xích Long là tự sát. Chiếc cơ giáp dạng sói phun ra một làn khói đen dày đặc rồi nhanh chóng lẩn khuất vào rừng cây sắt hóa thạch.


Tiếng động cơ của đặc nhiệm nhỏ dần rồi tắt hẳn. Trận chiến kết thúc.


Triết ngắt kết nối thị giác mắt phải, ngã quỵ xuống bệ lái, thở dốc dồn dập. Mắt phải của anh vẫn rỉ máu, đau nhức buốt óc, thính lực tai trái bị ù đi nghiêm trọng do tiếng nổ cận gần của bom khói. Vai trái của Xích Long bị hư hại nặng nề, các thớ cơ sinh học bị xé rách rò rỉ dịch dinh dưỡng màu xanh lục xuống bùn lầy.


"Chúng ta an toàn rồi... tạm thời," Khánh Linh bước ra khỏi bụi rậm, thở phào nhẹ nhõm nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lắng nhìn bả vai rách nát của Xích Long. "Nhưng cơ giáp của Triết bị thương quá nặng. Nếu không tìm được linh kiện thay thế khẩn cấp, lò phản ứng sẽ bị quá tải tự hủy trước khi chúng ta vượt qua đầm lầy."


Trước khi tắt hoàn toàn tầm nhìn hồng ngoại để dưỡng thần, Triết khẽ liếc mắt phải tinh thể xuống mặt đất đầm lầy Tử Thủy.


Dưới lớp bùn đen độc hại, sâu hàng ngàn mét dưới lòng đất, một nguồn sóng não khổng lồ, ấm áp nhưng đầy đau đớn—một thực thể sinh học vĩ đại có hình dạng uốn lượn như rồng—đang khẽ cựa mình, phát ra những xung lực thần kinh cộng hưởng trực tiếp với lò phản ứng Xích Long Tâm trong lồng ngực anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!