Nhạc nềnDeep_Sea

Huyết Quản Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù độc của đầm lầy Tử Thủy cuộn xiết ngoài lớp kính buồng lái nứt vỡ, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi axit ăn mòn rít lên từng hồi ghê rợn. Trên vách đá đen rạn nứt của Vết nứt địa chấn số 5, chiếc cơ giáp sinh học Xích Long nằm đổ rạp như một con quái thú khổng lồ bị thương nặng, lớp vỏ giáp vảy thép ngoài loang lổ vết rỉ sét và bốc lên những luồng khói trắng sủi bọt do mưa axit tàn phá.


Bên trong buồng lái chật hẹp, Minh Triết nằm bất tỉnh trên ghế lái, đầu gục nghiêng sang một bên. Cổng cấy ghép tủy sống sau gáy anh vẫn cắm chặt hai đầu kim điện cực của bộ kích xung, liên tục nhấp nháy luồng sáng xanh lam nhạt đầy nguy hiểm. Dòng điện dư chấn từ bộ kích xung khiến các thớ cơ dọc cột sống của anh co thắt liên tục, khóa chặt nửa thân dưới trong trạng thái tê liệt hoàn toàn. Cánh tay phải của Triết gác hờ trên bảng điều khiển, lớp vảy silic xám tro lạnh ngắt đã lan rộng đến tận cùi chỏ, hoàn toàn mất đi xúc giác ngoại biên.


"Triết! Tỉnh lại đi! Anh không được nhắm mắt!" Vy Anh khóc nghẹn, đôi bàn tay bị bỏng rát do điện sinh học phản chấn trước đó của cô run rẩy áp chặt lấy lồng ngực phập phồng yếu ớt của anh. Vết sẹo mổ hình chữ thập trước ngực Triết đã bị rách miệng do lực vặn xoắn cơ thể từ trận chiến trước, rỉ ra những giọt máu đen chứa tinh thể silic lấp lánh dính đầy trên ga trải giường dã chiến.


Màn hình sinh học của Xích Long liên tục nhấp nháy cảnh báo màu đỏ tía. Lò phản ứng sinh học Xích Long Tâm trong ngực cơ giáp đang cạn kiệt dung dịch dinh dưỡng sinh học loại B-9 trầm trọng, nhịp đập của nó giảm xuống mức rời rạc, kéo theo nhịp tim của Triết tụt dốc không phanh.


"Lâm Phong! Nhịp tim của anh ấy chỉ còn hai mươi nhịp mỗi phút!" Vy Anh hét lên qua tiếng rít của hệ thống thông gió. "Nếu lò phản ứng tắt hẳn, liên kết thần kinh tủy sống sẽ kéo tim anh ấy ngừng đập theo!"


Lâm Phong đang điên cuồng gõ phím trên chiếc máy tính bảng quân sự dưới bệ máy, gương mặt thiếu niên mười mười tám tuổi dính đầy dầu mỡ và nước mắt. "Em đang cố duy trì vòng lặp dữ liệu ảo để lừa vòng cổ Khóa Gông không tự hủy, nhưng nguồn điện sinh học từ Xích Long Tâm quá yếu! Chúng ta cần sạc năng lượng ngay lập tức!"


Khánh Linh từ cửa ngách buồng lái nhảy xuống, gương mặt trinh sát viên thực địa đẫm nước mưa axit. Cô chỉ tay xuống vết nứt địa chấn sâu hoắm dưới chân vách đá, nơi luồng hơi nước sinh học màu đỏ ấm nóng đang phun ra liên tục. "Nhìn kìa! Luồng hơi đỏ đó chính là năng lượng thô rò rỉ từ mạch sống của lòng đất. Nhưng bầy quái thú ký sinh Thực Cốt đã ngửi thấy mùi năng lượng rò rỉ từ vai trái bị hỏng của Xích Long, tụi nó đang bò lên!"


Dưới ánh đèn hồng ngoại mờ ảo, hàng vạn sinh vật silic nhỏ bé dạng bọ cạp dài khoảng ba mươi centimet, cơ thể phủ đầy gai đá xám tro phát sáng nhẹ, đang lổm ngổm bò dọc theo vách đá đứng. Tiếng càng đá của chúng nghiến vào nhau tạo ra những âm thanh *lách cách* ghê rợn vang vọng khắp thung lũng.


"Để tôi cản tụi nó!" Thiết Hùng gầm lên qua bộ đàm. Chiếc cơ giáp tuần tra hạng trung bọc thép của ông lướt tới bên rìa vách đá, khẩu súng trường liên thanh khạc lửa dữ dội. Những vệt đạn vạch đường màu cam xé toạc sương mù, nện thẳng vào toán Thực Cốt đang dẫn đầu.


*KENG! KENG! KENG!*


Những tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Đạn động năng thông thường của Thiết Hùng chỉ bắn ra những tia lửa vô hại rồi dội ngược trở lại, lớp vỏ giáp đá nhỏ cứng của bầy Thực Cốt không hề bị sứt mẻ.


"Chết tiệt! Đạn động năng vô dụng! Lớp vỏ của tụi nó cứng như tinh thể silic!" Thiết Hùng bất lực hét lớn khi bầy quái thú nhỏ bắt đầu bám vào xích chân cơ giáp của ông, dùng những chiếc răng đá sắc nhọn gặm nhấm các dây cáp truyền dẫn bên ngoài.


Trong buồng mê man, Minh Triết đột ngột nghe thấy một tiếng gầm trầm hùng, vô hình vang vọng trực tiếp vào tủy sống. Tiếng gầm không mang âm thanh vật lý, nhưng nó mang theo hơi ấm nguyên thủy và nỗi đau đớn tột cùng của một thực thể khổng lồ đang bị giam cầm dưới lòng đất đầm lầy. Lò phản ứng Xích Long Tâm trong ngực anh đột ngột đập mạnh một nhịp như để phản hồi. Triết bừng tỉnh, đôi mắt mở to. Mắt trái lành lặn của anh nhòe đi vì mồ hôi, trong khi mắt phải đã hóa silic phát ra luồng sáng hồng ngoại loang lổ.


"Lâm Phong... Thiết Hùng..." Triết khàn giọng, giọng nói mang theo vị sắt của máu. "Tắt... tắt hết hệ thống radar phụ và máy phát điện dã chiến đi... Bầy Thực Cốt bị kích thích bởi tần số điện cơ học... Tụi nó nhắm vào nguồn điện..."


"Anh Triết! Anh tỉnh rồi!" Lâm Phong vội vàng làm theo lệnh, tắt bỏ toàn bộ hệ thống quét radar phụ của Xích Long. Không gian xung quanh buồng lái lập tức chìm vào bóng tối yên lặng, chỉ còn lại ánh sáng đỏ mờ ảo từ vết nứt địa chấn.


Triết nhắm mắt trái lại, dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần vào lò phản ứng Xích Long Tâm trong ngực. Anh kích hoạt kỹ năng *Cảm nhận Rung động Lõi*. Thông qua sự cộng hưởng giữa quả tim sinh học và mặt đất đầm lầy, một bản đồ sóng chấn động màu đỏ rực hiển thị trong tâm trí anh. Anh cảm nhận được rõ ràng từng bước di chuyển nhỏ nhất của bầy Thực Cốt đang bò dọc theo bả vai trái cơ giáp, răng đá của chúng đang gặm nhấm phá hoại các sợi cáp sinh học hở.


"Khánh Linh... chỉ đường cho tôi... tiến sát vào vết nứt..." Triết nghiến răng ra lệnh.


"Nhưng anh đang bị liệt nửa thân dưới! Làm sao điều khiển được chân cơ giáp?" Khánh Linh lo lắng.


"Tôi không cần chân... Tôi sẽ dùng tời cáp trước ngực và lực cánh tay trái để kéo thân máy đi!" Triết quyết đoán.


Thiết Hùng điều khiển cơ giáp của mình, dùng tời cáp hỗ trợ kéo lùi Xích Long về phía rìa vết nứt, trong khi Triết dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất điều khiển cần gạt cơ học, bắn sợi cáp neo trước ngực ghim chặt vào một tảng đá cứng sát miệng vết nứt địa chấn số 5.


B bầy Thực Cốt phát hiện con mồi di chuyển, chúng điên cuồng lao vào gặm nhấm hệ thống dây cáp vai trái của Xích Long. Những tiếng rít sinh học đau đớn truyền trực tiếp qua cổng cấy ghép tủy sống vào não bộ của Triết. Anh hét lên một tiếng nghẹn ngào, lồng ngực co thắt dữ dội, nhịp tim bị rối loạn nghiêm trọng do nạp năng lượng thô quá nhanh và không ổn định.


"Trịnh Quốc từng nói... van xả áp suất phụ..." Triết khàn giọng nhớ lại lời dạy của kỹ sư lò phản ứng cũ. Anh dùng lực cánh tay trái điều khiển cơ giáp gạt mạnh chiếc van xả áp suất phụ nằm sâu dưới bệ lái.


*XÈÈÈ!!!*


Cánh van mở ra, tạo ra một lực hút áp suất cực đại. Luồng hơi nước sinh học màu đỏ rực, nóng bỏng từ lòng Vết nứt địa chấn số 5 lập tức bị hút thẳng vào buồng đốt lò phản ứng của Xích Long.


Đó là một cơn ác mộng thể xác tột cùng. Luồng năng lượng thô nóng bỏng, chưa qua bộ lọc y tế, tràn vào lò phản ứng sinh học Xích Long Tâm như một dòng dung nham thiêu đốt. Triết cảm thấy như lồng ngực mình đang bị xé toạc ra, toàn bộ hệ thống huyết quản chạy dọc cánh tay phải và cổ nóng ran lên như bị nung chảy. Nhiệt độ buồng lái tăng vọt lên hơn 50 độ C trong vài giây, hơi nước bốc lên mù mịt.


"Hệ thống thông gió đang quá tải!" Tiểu Linh hét lên từ khoang bảo trì phía sau, cô điên cuồng điều chỉnh các cánh quạt hút khí dã chiến để thổi luồng gió mát vào buồng lái, cố giữ cho não bộ của Triết không bị nung chín bởi nhiệt độ cực đại. "Anh Triết! Cố lên! Đừng để mất ý thức!"


Lò phản ứng sinh học Xích Long Tâm sau khi hấp thụ luồng năng lượng thô bỗng nhiên bừng sáng đỏ rực như một cục than hồng, phát ra tiếng rít chói tai dọc theo các thớ cơ sinh học dọc thân máy. Sức mạnh dồi dào tràn ngập toàn bộ hệ thống truyền dẫn, bẻ gãy rào cản thần kinh của vòng cổ Khóa Gông.


Để xua đuổi bầy Thực Cốt đang bám dày đặc quanh chân và vai trái cơ giáp, Minh Triết khóa chặt sóng não, kích hoạt *Tiếng gầm cộng hưởng (Resonance Roar)*.


*RỐỐỐNG!!!*


Một luồng sóng siêu âm cực đại phát ra từ buồng âm thanh sinh học cổ họng của Xích Long, tạo ra một luồng chấn động không khí hữu hình lan tỏa rộng. Toàn bộ bầy quái thú nhỏ Thực Cốt đang bám trên thân máy bị sóng siêu âm tàn phá hệ thần kinh, vỏ đá của chúng xuất hiện các vết nứt nhỏ, tất cả đồng loạt buông chân rơi rụng xuống lòng vết nứt địa chấn sâu thẳm.


"Lâm Phong! Kích hoạt xả dung dịch làm mát khẩn cấp ngay!" Vy Anh hét lớn khi thấy lồng ngực Triết bốc khói nghi ngút.


Lâm Phong đập mạnh tay vào nút kích hoạt khẩn cấp. Luồng hơi nước mát màu trắng phun ra sau gáy Triết, dập tắt ánh sáng đỏ rực của các kim điện cực tủy sống, đưa nhiệt độ buồng lái hạ dần xuống mức an toàn. Lò phản ứng Xích Long Tâm đã được sạc đầy năng lượng thành công, cứu mạng Minh Triết trong gang tấc.


Thế nhưng, khi dòng năng lượng sinh học đỏ thô cuối cùng lắng xuống dưới lòng buồng đốt, mắt phải của Minh Triết đột ngột bừng sáng ánh đỏ rực lấp lánh. Ánh sáng đỏ trùng khớp hoàn toàn với tần số của luồng năng lượng đỏ ấm nóng dưới vết nứt sâu thẳm của lòng đất đầm lầy, báo hiệu một sự dị biến thị giác vĩnh viễn bắt đầu bén rễ vào thể xác anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!