Bão Bùn Tử Thủy
Bóng tối của Đầm lầy đen Tử Thủy nuốt chửng chiếc cơ giáp sinh học Xích Long ngay khi nó vừa lao ra khỏi bức tường đổ nát của Nhà kho bảo trì số 4. Sương mù hóa học dày đặc, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi axit ăn mòn, lập tức bao bọc lấy lớp vỏ hợp kim titan phế thải lớp 3 loang lổ vết rỉ sét.
Bên trong buồng lái chật hẹp và nóng bức, Minh Triết nằm gục trên bảng điều khiển sinh học. Toàn bộ nửa thân dưới của anh hoàn toàn mất đi cảm giác, lạnh ngắt và bất động như một khối đá silic. Đó là cái giá tàn khốc của việc cưỡng ép kết nối thần kinh tủy sống thủ công bằng Bộ kích xung điện tủy sống cầm tay mà không có chất gây tê. Dòng điện tần số cao màu xanh lam nhạt từ hai đầu kim titan dài năm centimet cắm ngập sau gáy vẫn còn âm ỉ dư chấn, nung nóng dọc cột sống anh như một luồng dung nham thiêu đốt.
"Triết! Nghe em nói không? Triết!"
Giọng nói của Vy Anh vang lên bên tai phải của Triết, đứt quãng qua tiếng rít của hệ thống thông gió đang hoạt động quá tải. Đôi bàn tay cô gái hai mươi hai tuổi, vốn đã bị bỏng rát và lột da đỏ hỏn do luồng điện phản chấn từ vòng cổ Khóa Gông trước đó, giờ đây đang run rẩy siết chặt lớp băng gạc dã chiến trên bả vai trái của Trung úy hiến binh đào tẩu Vũ Phong. Vũ Phong nằm thoi thóp ở góc hẹp của buồng lái phụ, gương mặt tái mét vì mất máu, hơi thở khào khào đứt quãng.
Triết cố gắng nhấc mí mắt nặng trĩu. Mắt phải của anh, giờ đây đã hoàn toàn hóa thành tinh thể silic đỏ rực lấp lánh, chỉ nhìn thấy một thế giới của những vệt nhiệt loang lổ. Mắt trái lành lặn của anh nhòe đi vì mồ hôi và máu rỉ ra từ vết sẹo mổ hình chữ thập trước ngực. Anh khẽ cử động ngón tay trái, siết chặt chiếc bùa bình an bằng chỉ đỏ dính máu của Minh Đức—người đồng đội đã khuất—như để bám víu vào chút nhân tính cuối cùng đang bị thú tính của lõi sống Xích Long gặm nhấm.
"Tôi... vẫn nghe..." Triết khàn giọng, mỗi từ thốt ra đều mang theo vị sắt của máu. "Lâm Phong... tình trạng cơ giáp thế nào?"
Từ khoang kỹ thuật phía dưới bệ lái, Lâm Phong ngẩng đầu lên, gương mặt thiếu niên mười tám tuổi dính đầy dầu máy đen sì và đầm đìa mồ hôi. Cậu đang điên cuồng gõ phím trên chiếc máy tính bảng quân sự đã bẻ khóa để duy trì vòng lặp dữ liệu ảo, che giấu chỉ số đồng hóa thần kinh của Triết khỏi mạng lưới quét của hiến binh Căn cứ tiền phương số 9.
"Tệ lắm, anh Triết!" Lâm Phong hét lên để át đi tiếng groaning của các thớ cơ sinh học ngoài vỏ máy. "Lò phản ứng Xích Long Tâm đang cạn kiệt dung dịch dinh dưỡng sinh học loại B-9 trầm trọng. Hệ thống lọc khí của buồng lái đang bị nghẹt bởi bụi mịn silic từ cơn bão axit bên ngoài. Nếu các khớp thủy lực chân bị rỉ sét hoàn toàn, chúng ta sẽ bị chôn chân giữa bãi lầy này!"
*Rầm! Rầm!*
Những hạt mưa axit Tử Thủy đầu tiên bắt đầu nện xuống lớp vỏ thép của cơ giáp, tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn khi chúng ăn mòn lớp sơn bảo vệ và gặm nhấm các sợi cơ sinh học màu xám tro đang rủ xuống dọc hông máy. Cơn bão axit Tử Thủy đang dâng cao, kéo theo những luồng gió giật mạnh mang bụi đá silic sắc nhọn rít liên hồi qua các khe hở của buồng lái.
Phía trước họ, chiếc cơ giáp tuần tra hạng trung bọc thép của Thiết Hùng đang chật vật mở đường. Tiếng động cơ diesel gầm rú nặng nề, xả ra những luồng khói đen kịt hòa vào sương mù. Thiết Hùng đã móc hai sợi xích sắt khổng lồ từ đuôi xe của mình vào hai bả vai của Xích Long, cố gắng kéo lê thân hình khổng lồ, nặng nề của chiếc cơ giáp sinh học đang bị liệt chân đi qua những hố bùn lún sâu hoắm.
"Triết! Cố giữ vững liên kết thần kinh!" Tiếng Thiết Hùng vang lên qua bộ đàm liên lạc nội bộ đã rò rỉ tạp âm. "Bùn lầy ở khu vực này sâu đến ngang hông cơ giáp. Nếu cậu để Xích Long ngắt kết nối hoàn toàn, sức nặng của nó sẽ kéo cả xe của tôi xuống đáy sông bùn axit!"
Đúng lúc đó, từ trong màn sương mù độc dày đặc, một bóng người thanh mảnh nhưng nhanh nhẹn lướt tới như một bóng ma thực địa. Đó là Khánh Linh, nữ trinh sát chuyên nghiệp của vành đai đầm lầy. Cô mặc bộ đồ ngụy trang rêu phong dính bùn đen, mắt đeo kính nhìn đêm đa quang phổ phát ra ánh sáng xanh lục dị thường. Khánh Linh nhảy lên bệ giáp vai của Xích Long, gõ mạnh vào kính buồng lái.
"Thiết Hùng! Dừng lại ngay!" Khánh Linh hét lớn qua khe hở thông gió. "Phía trước có vệt sương mù axit nồng độ cực cao đang ăn mòn khớp gối của Xích Long! Nếu các anh cứ tiếp tục đi thẳng theo lối mòn của quân đội, cả đội sẽ lọt vào một hố bùn lún axit sâu hơn mười mét!"
Thiết Hùng lập tức ghì chặt cần lái, chiếc cơ giáp tuần tra của ông trượt dài trên mặt bùn, xích sắt căng ra kêu lên những tiếng kẽo kẹt chói tai.
"Khánh Linh! Nhưng đây là con đường duy nhất né được radar quét tầm thấp của căn cứ!" Thiết Hùng gầm lên qua bộ đàm.
"Không! Tôi biết một lối đi tắt qua vùng đá cứng ẩn dưới bùn lầy," Khánh Linh quyết đoán nói, cô chỉ tay về hướng sườn đồi đá phía Tây. "Nhưng chúng ta phải di chuyển ngược hướng gió để giảm thiểu lượng axit ăn mòn lớp vỏ sinh học. Vy Anh! Cô phải bôi ngay gel sinh học tự phục hồi lên các khớp nối vai trái của Xích Long, các sợi cơ ở đó đang bị rỉ sét ăn mòn và bốc khói rồi!"
Vy Anh không một lời phân bua. Cô vớ lấy hộp Gel sinh học tự phục hồi biểu bì, bất chấp đôi bàn tay đang rách da rỉ máu đau đớn, cô nhoài người ra khỏi cửa ngách buồng lái dã chiến. Gió bão mang theo những giọt axit lạnh buốt tạt thẳng vào mặt cô, gây ra những vết bỏng hóa học nhỏ đỏ ửng trên má. Nhưng Vy Anh vẫn nghiến răng, dùng tay không quét từng mảng gel sinh học màu xanh lục đặc quánh lên các sợi cơ sinh học đang bị axit ăn mòn sủi bọt trắng xóa của Xích Long. Chất gel tiếp xúc với mô sống phát ra tiếng xèo xèo, kích thích các sợi cơ co thắt, tạm thời vá lành các vết rách sâu để ngăn rò rỉ dịch năng lượng.
Trong buồng lái, Minh Triết chịu đựng một cơn phản chấn thần kinh cực mạnh. Mỗi lần Vy Anh bôi gel lên mô sống của cơ giáp, hệ thần kinh của anh lại truyền về những cảm giác bỏng rát, ngứa ngáy tột độ dọc theo tủy sống. Anh đau đớn đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập, chiếc vòng cổ Khóa Gông nhấp nháy đèn đỏ liên tục, phóng ra những tia điện nhẹ làm co giật các thớ cơ cổ.
"Lâm Phong..." Triết khàn giọng, ngón tay trái run rẩy cố gắng điều khiển bảng điều khiển phụ. "Hệ thống thông gió... bị nghẹt hoàn toàn rồi... Tôi không... thở được..."
Khí độc lưu huỳnh bắt đầu rò rỉ qua các màng lọc bị rách, khiến không khí trong buồng lái trở nên ngột ngạt và mang mùi trứng thối nồng nặc. Triết ho sặc sụa, lồng ngực thắt lại đau đớn.
"Để em!" Lâm Phong nhoài người lên, dùng chiếc tuốc nơ vít nhỏ bẻ khóa thủ công nắp hộp lọc khí của buồng lái. Cậu cố gắng cử động ngón tay trái để kéo các mảnh bụi đá silic đang bít kín màng lọc ra ngoài. "Hệ thống làm mát cũng đang quá tải nhiệt do nhịp tim của anh tăng quá cao! Anh Triết, anh phải hạ thấp nhịp thở theo giao thức sóng não thụ động, nếu không lò phản ứng sẽ tự động kích hoạt chế độ tự hủy!"
"Để tôi thử... kích hoạt động cơ phản lực gót chân..." Triết nghiến răng, cố gắng dồn chút lực sóng não cuối cùng để kích hoạt kỹ năng Đột kích bão lầy (Swamp Storm Dash) hòng tự thoát lún.
"Không được, anh Triết! Đừng kích hoạt!" Lâm Phong hoảng hốt hét lên.
Nhưng đã quá muộn. Một luồng xung lực thần kinh phẫn nộ từ Triết truyền xuống chân cơ giáp. Động cơ phản lực dưới gót chân Xích Long bùng phát một luồng lửa đỏ rực ngắn ngủi giữa vũng bùn lầy.
*BÙM!!!*
Lực giật mạnh mẽ của cú bộc phát đột ngột truyền ngược dọc theo khung xương rỉ sét của cơ giáp, dội thẳng vào tủy sống đang bị liệt của Triết. Cột sống anh như bị một chiếc búa tạ nện thẳng vào, đau đớn buốt óc khiến anh thét lên một tiếng nghẹn ngào rồi gục lịm đi. Chỉ số điên loạn trên vòng cổ Khóa Gông chớp đỏ liên tục, suýt chạm ngưỡng bốn mươi phần trăm trước khi tắt lịm do hệ thống tự động ngắt liên kết an toàn.
"Triết!!!" Vy Anh hét lên, cô nhoài người vào trong buồng lái, ôm chặt lấy thân hình đang co giật dữ dội của anh. "Lâm Phong! Tắt ngay nguồn động cơ phụ! Cột sống của anh ấy không chịu nổi lực phản chấn đâu!"
Chiếc cơ giáp Xích Long một lần nữa rơi vào trạng thái chết lâm sàng, hai mắt đỏ rực tắt lịm, thân hình khổng lồ đổ rạp xuống vũng bùn lầy axit, kéo theo chiếc xe của Thiết Hùng trượt lùi lại phía sau.
"Chết tiệt!" Thiết Hùng gầm lên qua bộ đàm. "Xích Long mất nguồn rồi! Tôi không thể kéo nổi nó nữa! Bùn đang hút chúng ta xuống!"
Cơn bão cát silic đột ngột ập đến, cuốn theo hàng triệu hạt bụi đá sắc nhọn như dao cạo, làm giảm tầm nhìn của cả đội xuống mức bằng không. Sương mù hóa học màu xám tro đậm đặc bao phủ toàn bộ không gian, triệt tiêu mọi nguồn ánh sáng quang học.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Khánh Linh vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ của một trinh sát viên kỳ cựu. Cô kéo chiếc kính nhìn đêm đa quang phổ xuống sát mắt, kích hoạt chế độ quét thân nhiệt và định vị mạch đá ngầm.
"Thiết Hùng! Đừng dùng lực kéo thẳng!" Khánh Linh hét lớn xuyên qua tiếng gió bão gầm rú. "Hãy bẻ lái một góc ba mươi độ về phía bên phải! Ở đó có một dải đá cứng nhô lên từ lòng đầm lầy cổ đại. Hãy dùng tời cáp kéo Xích Long trượt theo vệt đá đó!"
Thiết Hùng nghiến răng, làm theo chỉ dẫn của Khánh Linh. Chiếc cơ giáp tuần tra của ông gầm rú, bẻ lái sang phải. Sợi xích sắt căng rực, nghiến vào bờ đá ngầm phát ra những tiếng rít chói tai. Thân hình khổng lồ của Xích Long từ từ được kéo trượt đi trên dải đá cứng, thoát khỏi lực hút tàn khốc của hố bùn lún Tử Thủy trong gang tấc.
Vy Anh liên tục dùng tay khâu nối lại các đường ống dẫn của Bộ lọc huyết tương Alpha đeo hông của Triết, cố gắng ổn định dòng chảy tuần hoàn để giảm bớt nồng độ silic đang kết tủa trong máu anh. Nhờ sự dẫn đường chính xác của Khánh Linh và nỗ lực phi thường của Thiết Hùng, cả đội chật vật di chuyển thêm hơn một giờ đồng hồ xuyên qua màn sương độc, tiến sát về phía một vách đá cao che chắn gió bão.
Khi cơn bão axit bắt đầu có dấu hiệu thuyên giảm, sương mù hóa học bị gió thổi bạt sang hai bên, lộ ra một vùng thung lũng đá đen hoang tàn, cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Khánh Linh đứng trên vai cơ giáp Xích Long, cô dùng tay quệt lớp bụi axit bám trên kính bảo hộ, rồi chỉ tay về phía một vết nứt địa chất sâu thẳm, đen ngóm nằm ngay dưới chân vách đá.
"Chúng ta tạm thời an toàn rồi..." Khánh Linh khàn giọng nói.
Nhưng ngay khi Thiết Hùng bật đèn hồng ngoại tầm ngắn của cơ giáp để quan sát địa hình xung quanh, ánh sáng mờ ảo màu đỏ quét qua vách đá, chiếu thẳng xuống lòng vết nứt sâu thẳm.
Từ sâu trong vết nứt địa chấn số 5, một luồng hơi nước sinh học màu đỏ ấm nóng, mang theo hơi ấm nguyên thủy và mùi máu tanh nồng, đang liên tục rò rỉ phun ra dọc theo các vách đá rạn nứt. Và ngay dưới lòng vết nứt sâu thẳm đó, dưới ánh đèn hồng ngoại mờ ảo, hàng vạn quái thú silic nhỏ bé dạng bọ cạp—bầy quái thú ký sinh Thực Cốt—đang bò lổm ngổm, chen chúc chồng chất lên nhau để hấp thụ luồng năng lượng sinh học đỏ ấm nóng đang rò rỉ từ lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!