Nhạc nềnDeep_Sea

Mở Đường Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ của Căn cứ tiền phương số 9 rít lên liên hồi, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của vành đai Tử Thủy. Những luồng sáng đỏ rực từ đèn xoay quét dọc theo các hành lang bằng bê tông rỉ sét, hắt lên những bóng người đang điên cuồng rút chạy. Khói súng từ vụ nổ giải cứu ở phòng giam số 10 vẫn còn bảng lảng, mang theo mùi khét lẹt của thuốc nổ dã chiến và mùi máu tươi tanh nồng.


"Nhanh lên! Đội chấp pháp của Nghiêm Minh đang phong tỏa lối ra khu bảo trì trung tâm! Chúng ta phải đi đường ngách phía Tây!" Thiết Hùng gầm lên, bả vai rộng như tấm phản của ông gồng lên dưới sức nặng của Minh Triết.


Triết nửa nằm nửa treo trên lưng Thiết Hùng, đôi chân tàn phế buông thõng vô lực, va đập lọc cọc vào lớp giáp hông của người đội trưởng. Cơn sốt tủy sống do tác dụng phụ của Huyết thanh ức chế Alpha vẫn đang âm ỉ thiêu đốt huyết quản anh, khiến lồng ngực phập phồng dữ dội. Vết sẹo mổ hình chữ thập trước ngực rách nhẹ, rỉ ra những giọt máu đen chứa tinh thể silic lấp lánh, thấm đẫm chiếc áo quân phục sờn cũ. Cổ anh nóng rát, chiếc vòng gông Khóa Gông liên tục nhấp nháy đèn đỏ, rò rỉ những tia điện nhẹ làm co thắt các thớ cơ dọc cột sống. Anh không thể tự đứng dậy bằng đôi chân của mình, nhưng bàn tay trái lành lặn vẫn siết chặt chiếc bùa bình an bằng chỉ đỏ dính máu của Minh Đức—mỏ neo nhân tính duy nhất giữ cho anh không chìm vào cơn điên loạn.


Phía sau họ, Vy Anh đang chật vật hỗ trợ Trung úy hiến binh đào tẩu Vũ Phong. Vai trái của Vũ Phong bị bắn rách một mảng lớn, máu tươi chảy tràn qua lớp vải băng dã chiến thấm đẫm cả cánh tay. Gương mặt gã sĩ quan trẻ tái mét vì mất máu, nhưng gã vẫn nghiến răng chịu đựng, không để thoát ra một tiếng rên rỉ.


"Vy Anh... đừng lo cho tôi... hãy giữ sức cứu Triết..." Vũ Phong khàn giọng, bước đi lảo đảo.


"Im lặng và bám chặt lấy tôi!" Vy Anh quyết đoán hét lên. Đôi bàn tay cô, vốn đã bị bỏng rát do luồng điện phản chấn từ Khóa Gông trước đó, giờ đây rách da rỉ máu khi phải ghì chặt lấy thân hình nặng nề của Vũ Phong. Nhưng đôi mắt sáng dưới mái tóc ngắn cá tính của cô không hề có một chút do dự. Cô biết, chỉ cần chậm chân một giây, tất cả sẽ bị chôn vùi dưới hầm tối.


Tiếng bước chân rầm rập của lực lượng hiến binh vũ trang hạng nặng dội lại từ phía sau ngày một gần. Những luồng ánh sáng từ đèn pin gắn trên súng trường quét loang loáng qua các góc cua bê tông.


"Chúng ở hướng ngách phía Tây! Truy bắt dị chủng Minh Triết! Nổ súng tiêu diệt kẻ nào kháng cự!" Tiếng loa khuếch đại giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Đại úy chấp pháp Nghiêm Minh vang vọng khắp hành lang.


"Đến nơi rồi!" Thiết Hùng hét lớn khi rẽ vào một ngã rẽ tối tăm.


Trước mặt họ là cánh cửa cuốn rỉ sét loang lổ dầu mỡ của Nhà kho bảo trì số 4. Cánh cửa đột ngột kéo lên, để lộ không gian ngột ngạt ngập mùi dầu máy, sắt rỉ và dịch nhầy sinh học đặc trưng. Lâm Phong—thiếu niên mười tám tuổi gầy gò với gương mặt dính đầy mỡ máy đen sì—lao ra đón lấy họ.


"Anh Triết! Chị Vy Anh! Vào mau!" Lâm Phong hét lên, tay cầm chiếc máy tính bảng quân sự đã bẻ khóa.


Bên trong nhà kho, chiếc cơ giáp sinh học phế thải Xích Long đứng sừng sững như một con quái thú khổng lồ đang ngủ yên. Lớp vỏ ngoài bằng các tấm hợp kim titan phế thải lớp 3 loang lổ vết rỉ sét, đan xen với những sợi cơ sinh học màu xám tro rủ xuống như những rễ cây cổ thụ. Lò phản ứng sinh học Xích Long Tâm ở ngực cơ giáp phát ra những nhịp đập trầm đục, tỏa ra ánh sáng đỏ rực u ám đồng điệu với nhịp tim của Triết.


Thiết Hùng đặt Triết ngồi tựa lưng vào lốp xe tải phế liệu lớn, rồi lập tức quay người cùng Tiểu đội tuần tra số 2 thiết lập trận địa phòng ngự hình bán nguyệt ngay trước cửa nhà kho.


"Lâm Phong! Khởi động cơ giáp khẩn cấp!" Thiết Hùng vác chiếc búa thủy lực 'Tấn Lôi' dính đầy bụi than lên vai, đôi mắt quai nón rực lửa chiến đấu.


"Không được! Hệ thống của Xích Long đang bị Khóa Gông của anh Triết cưỡng ép khóa chặt!" Lâm Phong điên cuồng gõ phím trên máy tính bảng. "Vòng cổ đang gửi tín hiệu cảnh báo dị chủng liên tục về máy chủ hiến binh, đồng thời triệt tiêu tỷ lệ tương thích thần kinh của anh Triết dưới ba mươi phần trăm! Em không thể kích hoạt buồng lái nếu không bẻ gãy vòng lặp dữ liệu này!"


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa rầm rập vang lên từ phía ngoài. Đội hiến binh của Nghiêm Minh đã tiếp cận. Chúng sử dụng búa thủy lực áp lực cao nện liên tục vào cánh cửa cuốn rỉ sét, khiến những tấm thép mỏng cong vênh, rạn nứt dữ dội.


"Lão Tôn!" Lâm Phong hét lên trong hoảng loạn.


Thợ máy già Lão Tôn bước ra từ vùng tối của xưởng rèn phế liệu. Chân trái cụt đi chân giả bằng ống thép kêu cọt kẹt nặng nề trên sàn đá. Gương mặt đầy nếp nhăn của lão đanh lại, đôi mắt kèm nhèm nhưng sắc lẹm khóa chặt vào cánh cửa đang bị biến dạng. Lão không nói một lời, vớ lấy một thanh xà beng bằng hợp kim titan dày đặc, lao về phía cửa cuốn.


Lão Tôn wedged thanh xà beng vào rãnh trượt của cửa cuốn, rồi dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể già nua, gầy guộc tì mạnh lên thanh sắt để chốt chặt cánh cửa.


*Xoảng! Xoảng!*


Những mũi khoan thủy lực của hiến binh xuyên thủng lớp thép cửa cuốn, phóng ra những tia lửa điện xanh lam xèo xèo. Một luồng điện phản chấn sượt qua vai Lão Tôn, khiến cơ thể lão run lên bần bật, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng sần sùi. Nhưng lão thợ máy già vẫn nghiến chặt răng, đôi bàn tay chai sần bám chặt lấy thanh xà beng như đóng đinh vào đá.


"Triết! Khởi động con quái vật đó mau! Đừng để công trình của cha cậu biến thành sắt vụn!" Lão Tôn khàn giọng gào lên, máu đỏ sẫm chảy dọc theo chân sắt giả kêu lên những tiếng xèo xèo khi chạm vào dòng điện rò rỉ.


Nước mắt Triết trào ra. Anh muốn đứng dậy giúp lão, nhưng nửa thân dưới của anh hoàn toàn tê liệt, lạnh ngắt như đá.


"Lâm Phong! Cắm bộ kích xung điện tủy sống vào gáy anh!" Triết gầm lên, ánh mắt đỏ rực rỉ máu nhìn thẳng vào người em kỹ thuật.


"Nhưng anh Triết... quy trình kết nối tủy sống thủ công không có chất gây tê sẽ nung chảy hệ thần kinh của anh! Anh sẽ bị liệt vĩnh viễn mất!" Lâm Phong run rẩy, tay cầm bộ kích xung cầm tay phát ra những tia điện tần số cao màu xanh lam nhạt.


"Không còn thời gian nữa! Cắm vào mau!" Triết hét lên, bàn tay trái siết chặt chiếc bùa chỉ đỏ của Đức đến mức bật máu.


Lâm Phong nghiến răng, trèo lên bệ lái của Xích Long. Thiết Hùng và một tân binh nhấc thân hình tàn phế của Triết đặt vào ghế lái sinh học. Buồng lái mở ra, tỏa ra hơi nóng mang mùi lưu huỳnh nồng nặc.


Triết ngồi vào ghế lái. Lâm Phong run rẩy cắm hai đầu kim điện cực bọc chì của Bộ kích xung điện tủy sống trực tiếp vào hai cổng cấy ghép sau gáy anh.


"Anh Triết... chuẩn bị... kích xung!" Lâm Phong hét lớn, nhấn nút kích hoạt trên máy tính bảng, đồng thời gửi một luồng dữ liệu ảo để đánh lừa hệ thống Khóa Gông rằng phi công đang ở trạng thái an toàn tuyệt đối.


*PHẬP! PHẬP!*


Hai mũi kim titan dài năm centimet đâm xuyên qua cổng cấy ghép, cắm ngập vào tủy sống của Minh Triết.


"A... A... A... GHẸ...!!!"


Một tiếng gào rú đau đớn, xé lòng vang dội khắp nhà kho bảo trì số 4. Toàn thân Triết căng cứng như một cây cung bị kéo quá đà, mắt trợn trừng, các mạch máu dọc bả vai phải bừng sáng ánh xanh lam rực rỡ. Quy trình kết nối tủy sống thủ công bộc phát dòng điện tần số cao cực đại, nung nóng cột sống anh như thể có luồng dung nham nóng bỏng đang chảy dọc huyết quản. Đau đớn thấu xương tủy khiến lồng ngực anh co thắt dữ dội, vết sẹo mổ hình chữ thập nứt toác rỉ máu đen xối xả.


Thế nhưng, luồng dữ liệu ảo của Lâm Phong đã thành công. Hệ thống điều khiển của Xích Long nhận diện liên kết thần kinh, bỏ qua lệnh khóa của Khóa Gông. Chỉ số tương thích thần kinh trên màn hình buồng lái vọt từ ba mươi phần trăm lên bốn mươi lăm phần trăm.


*OÒNG... OÒNG...*


Tiếng gầm vô hình của thực thể mẹ Xích Long Vương dội thẳng vào tủy sống Triết qua cổng kết nối sinh học. Lần này, anh không còn cảm thấy điên loạn, mà là một sự phẫn nộ tột cùng đồng điệu với nỗi đau bị xiềng xích của quái thú. Mắt phải của Triết hoàn toàn hóa thành tinh thể đỏ rực phát sáng u ám, chia sẻ hoàn toàn tầm nhìn hồng ngoại với mắt sinh học của cơ giáp.


*ẦM!!!*


Cánh cửa cuốn nhà kho bị húc sập hoàn toàn. Đại úy Nghiêm Minh dẫn đầu đội hiến binh vũ trang hạng nặng lao vào, những họng súng bọc chì chĩa thẳng vào buồng lái Xích Long.


"Nổ súng! Tịch thu cơ giáp!" Nghiêm Minh lạnh lùng ra lệnh.


Lão Tôn bị một gã hiến binh dùng báng súng nện thẳng vào đầu, ngã gục trên vũng máu, thanh xà beng văng ra kêu loảng xoảng. Lão cố ngước nhìn buồng lái, khàn giọng: "Chạy đi... Triết..."


"LÃO TÔN!!!"


Triết thét lên qua buồng âm thanh sinh học của cơ giáp. Tiếng gầm cộng hưởng siêu âm bộc phát làm rung chuyển các tấm tôn trên trần nhà kho, khiến bầy hiến binh đang lao tới bị tê liệt màng nhĩ, lảo đảo lùi lại.


Triết biết, nếu cận chiến với Nghiêm Minh trong không gian hẹp này, Thiết Hùng, Vy Anh và Vũ Phong đang bị thương sẽ bị vướng vào làn đạn pháo. Anh phải mở đường máu thoát thân để dụ địch ra ngoài.


Triết gồng mạnh bả vai phải, dồn toàn bộ năng lượng sinh học đỏ từ lò phản ứng Xích Long Tâm vào cánh tay phải cơ giáp. Cánh tay cơ giáp bọc vảy thép đen khổng lồ rít lên những tiếng cơ khí nặng nề, tích tụ lực lượng bộc phá cực đại.


Xích Long Giáp không quay đầu lại phía hiến binh. Triết điều khiển cơ giáp xoay người một góc một trăm tám mươi độ, đối diện trực diện với bức tường gạch dày bọc chì ở phía sau nhà kho.


"Cận chiến bộc phá!" Triết gầm lên.


*UỲNH!!!*


Cú đấm bọc thép khổng lồ nện thẳng vào tâm bức tường gạch. Một vụ nổ áp lực không khí cực lớn bùng phát từ lòng bàn tay cơ giáp, nung chảy và nghiền nát hoàn toàn mảng tường bê tông dày nửa mét thành những mảnh vụn bay tứ tán.


Ánh sáng đỏ rực từ mắt Xích Long quét qua màn đêm đen kịt phía sau. Trước mặt họ là màn sương mù hóa học dày đặc, ngột ngạt mang mùi lưu huỳnh của Đầm lầy đen Tử Thủy hoang dã.


"Thiết Hùng! Vy Anh! Bám chặt vào lưng cơ giáp! Chúng ta đi!" Triết hét lớn qua bộ đàm.


Thiết Hùng nhanh chóng vác Vũ Phong nhảy lên bệ giáp sau lưng Xích Long, Vy Anh và Lâm Phong bám chặt vào các sợi cáp sinh học vai trái cơ giáp.


Cơ giáp Xích Long oai vệ húc đổ hoàn toàn phần tường gạch còn lại của nhà kho, bứt phá tốc độ lao thẳng vào màn sương mù dày đặc của Đầm lầy đen Tử Thủy giữa tiếng gào rú bất lực của hiến binh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!