Bụi Đỏ Biên Thùy
Tiếng gầm rú của động cơ diesel xi-lanh đôi đặt ngay sau lưng ghế lái rít lên từng hồi nặng nề, rung lắc dữ dội như muốn xé toạc buồng lái chật hẹp của chiếc cơ giáp Lớp Phế thải (Junk-Class). Minh Triết mím chặt môi, hai tay bám chặt lấy cần điều khiển cơ học bằng thép rỉ sét đã mòn vẹt sơn. Không khí bên trong buồng lái ngột ngạt đến nghẹt thở, nồng nặc mùi dầu mỡ khét lẹt, mùi ozone cháy và hơi ẩm lạnh buốt mang theo vị chua của axit từ bên ngoài luồn qua những khe hở chưa kịp hàn kín.
Mắt Triết dán chặt vào màn hình CRT lồi mắt muỗi, nơi những dải quang phổ màu xanh lục đang nhảy múa một cách loạn xạ. Trên bảng điều khiển dã chiến, chiếc kim đồng hồ áp suất lò phản ứng liên tục chỉ vào vạch đỏ, phát ra những tiếng cạch cạch khô khốc báo hiệu hệ thống tản nhiệt đang quá tải. Chiếc cơ giáp phế thải này được chắp vá từ hàng vạn mảnh vụn của bãi rác quân sự phía Tây, vận hành bằng bộ động cơ diesel lai pin điện thế hệ cũ, nặng nề và vụng về đến mức mỗi bước chân nện xuống mặt bùn của Trạm gác đê chắn bùn số 3 đều tạo ra một tiếng rít buốt tai từ các khớp thủy lực bị gặm nhấm bởi axit.
Triết đưa bàn tay trái quệt mồ hôi đang chảy tràn vào mắt, để lộ lòng bàn tay đầy những vết chai sần đỏ rực do bị điện giật nhẹ từ các cổng truyền dẫn thần kinh chưa bọc chì bảo vệ. Anh khẽ thở dài, lục lọi trong túi áo ngực quân phục sờn cũ, ngón tay chạm vào chiếc máy radio bỏ túi tự chế của em gái Minh An.
"Anh hai... bên ngoài lạnh lắm đúng không? Đừng quên đeo mặt nạ lọc khí nhé, em vừa sửa xong bảng mạch radio này, tối nay em sẽ đợi anh qua sóng ngắn..."
Giọng nói khàn khàn, đứt quãng vì những cơn ho của cô bé mười bốn tuổi vang lên trong tâm trí Triết như một chiếc mỏ neo kéo anh lại với thế giới con người. Minh An vẫn đang kẹt ở khu ổ chuột dưới chân tường bao Căn cứ tiền phương số 9, phổi của con bé đã bắt đầu xuất hiện những vệt silic hóa màu xám xịt do hít phải bụi mịn từ đầm lầy. Để đổi lấy một hộp màng lọc khí sạch hoặc một liều thuốc ức chế phổi nhẹ, Triết cần ít nhất ba mươi Phiếu nhu yếu phẩm quân đội (Phiếu B-9). Và ca trực tuần tra đêm nay ngoài vành đai đê chắn bùn số 3 chính là cơ hội duy nhất để anh gom đủ số phiếu đó.
"Triết! Cậu đang ngủ gật đấy à? Giữ khoảng cách năm mươi mét về phía sườn trái của tôi ngay!"
Tiếng hét ồm ồm, khàn đặc của Đội trưởng Thiết Hùng vang lên qua chiếc tai nghe liên lạc lỗi thời, kéo theo một loạt tiếng rè rè chói tai của nhiễu từ.
Triết giật mình, vội vàng gạt cần số phụ bên đùi trái. Chiếc cơ giáp phế thải rùng mình, hai ống xả khổng lồ trên lưng phun ra một luồng khói đen kịt, nặng nề bước lệch sang một bên, húc đổ một thân cây sắt hóa thạch đang rỉ ra những giọt nhựa axit màu vàng nhạt. Qua lớp kính buồng lái đã bị xước xát mờ đục, Đầm lầy đen Tử Thủy hiện ra như một cái miệng khổng lồ của bóng đêm. Sương mù hóa học dày đặc, xám xịt và mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc bao phủ khắp tầm mắt, chỉ có ánh đèn pha halogen màu vàng ố của ba chiếc cơ giáp tuần tra quét qua những bãi lầy lún, tạo nên những cái bóng vặn vẹo rợn người.
"Tôi nghe rõ, Đội trưởng," Triết đáp, giọng khàn đi vì hít phải khí độc lọt qua màng lọc rách. "Khớp hông bên phải của tôi đang bị kẹt bùn axit, tốc độ di chuyển giảm mười phần trăm."
Cách đó không xa, chiếc cơ giáp tuần tra hạng trung bọc giáp thép dày của Thiết Hùng đang nặng nề dẫn đầu, thanh búa thủy lực khổng lồ gác trên bả vai phát ra những tia điện nhỏ màu xanh lam nhạt. Đi bên sườn phải của ông là Minh Đức, gã tân binh cùng khóa với Triết. Chiếc cơ giáp của Đức liên tục phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt run rẩy, cho thấy gã đang hoảng loạn tột độ.
"Đội trưởng... sương mù đêm nay dày quá," giọng Đức run lên bần bật qua bộ đàm. "Cảm biến nhiệt của tôi hoàn toàn bị mù rồi. Cứ như có cái gì đó đang hấp thụ toàn bộ nhiệt lượng xung quanh vậy. Chúng ta có nên quay lại đê không?"
"Câm miệng và đi tiếp!" Thiết Hùng gầm lên lạnh lùng. "Hiến binh của Hoàng Bách đang đứng trên tường bao giám sát. Đứa nào dám lùi lại một bước trước khi hết ca trực, gã sẽ khép vào tội đào ngũ và bắn bỏ ngay lập tức. Các cậu muốn em út của mình chết đói trong khu ổ chuột à?"
Câu nói của Thiết Hùng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự sợ hãi của hai gã tân binh. Đúng vậy, bọn họ không có đường lui. Những binh lính biên thùy nghèo khổ này chỉ là những tấm bia đỡ đạn giá rẻ cho giới tinh hoa đang sống an nhàn trong thành phố vòm Bạch Kim lơ lửng trên mây kia. Bọn họ phải sống sót, bằng mọi giá.
Minh Triết cố gắng điều chỉnh nút vặn cảm biến nhiệt thô trên bảng điều khiển. Đột nhiên, mắt anh nheo lại.
Trong màn sương mù xám tro vốn dĩ lạnh ngắt của đầm lầy, xuất hiện một vệt sương mù chuyển sang màu đỏ sẫm bất thường. Nó không phải là màu đỏ của nhiệt lượng thông thường, mà là một thứ ánh sáng đỏ đục ngầu, u ám, di chuyển với tốc độ cực nhanh dưới lòng bùn lầy lún sâu.
"Đội trưởng! Có dị biến!" Triết hét lên qua bộ đàm, tay trái nhanh chóng gạt cần khóa van xả áp phụ để tăng công suất động cơ. "Quét radar tầm xa ngay! Tôi phát hiện một nguồn năng lượng sinh học đỏ bất thường ở hướng hai giờ!"
"Cái gì?" Giọng Thiết Hùng biến sắc.
Ông lập tức huy động radar của chiếc cơ giáp tuần tra hạng trung quét tầm xa. Nhưng ngay khi luồng sóng radar vừa phát đi, màn hình điều khiển của cả ba chiếc cơ giáp đột ngột chớp tắt liên tục, phát ra những tiếng rít chói tai như tiếng kim loại bị nung chảy.
"Nhiễu từ cực mạnh! Radar bị hỏng rồi!" Đức hoảng loạn hét lên. "Động cơ của tôi... khớp tủy sống của tôi đang bị kẹt! Tôi không thể cử động được chân trái!"
"Đức! Bình tĩnh lại!" Thiết Hùng ra lệnh, giọng ông đanh lại đầy sát khí chiến trường. "Tản ra phòng thủ! Bật đèn pha công suất tối đa!"
Nhưng sương mù axit quá dày, ánh sáng halogen màu vàng chỉ có thể xuyên qua được vài mét trước khi bị bóng tối nuốt chửng. Triết cảm thấy tim mình đập dồn dập trong lồng ngực, mạch máu dọc cánh tay phải nóng ran lên một cách kỳ lạ. Anh cố gắng điều khiển chiếc cơ giáp phế thải của mình lùi lại để bọc lót cho Đức, nhưng xích chân cơ giáp bị bùn lầy lún Tử Thủy giữ chặt, động cơ diesel rống lên những tiếng tuyệt vọng, khói đen phun ra mù mịt che khuất cả kính buồng lái.
Trong màn sương mù đỏ sẫm đang cuồn cuộn dâng lên, một tiếng rít siêu âm sắc lạnh đột ngột bộc phát, xé toạc bầu không khí im lặng của đầm lầy. Sóng chấn động sinh học mạnh mẽ quét qua mạnh đến mức làm nứt vỡ một đường dài trên kính buồng lái của Triết, dòng điện từ bảng điều khiển phụ bên trái chập mạch, phóng ra một luồng tia lửa điện xanh lam giật cháy xém lòng bàn tay trái của anh.
Triết nghiến răng chịu đựng cơn đau rát tột cùng, tay phải cố gắng giật chiếc cần gạt cáp cơ học.
"Đức! Lùi lại ngay!"
Qua lớp kính nứt, Triết nhìn thấy một cái bóng đen khổng lồ, mang theo những gai silic lấp lánh ánh đỏ rực rỡ, lao vút ra từ lòng đầm lầy sâu thẳm. Một tiếng vút sắc lẹm xé gió vang lên, một chiếc gai silic sắc nhọn dài hơn hai mét phóng sượt qua bả vai cơ giáp của Đức, cắm ngập vào mặt đê bê tông phía sau, vụ nổ áp lực từ cú phóng làm nứt toác cả mảng đê chắn bùn.
Minh Đức hoàn toàn mất trí trí, gã gào khóc thảm thiết trong bộ đàm khi chiếc cơ giáp phế thải của gã bị kẹt cứng khớp tủy sống, hoàn toàn bất động như một bức tượng sắt rỉ trước họng súng của tử thần.
Triết không suy nghĩ nhiều, anh dùng tay trái đang bỏng rát gạt mạnh cần xả áp, dồn toàn bộ nguồn pin dự trữ cuối cùng vào tời cáp cơ học trước ngực cơ giáp. Chiếc móc cáp bằng thép đặc chủng phóng ra, cắm chặt vào giáp vai của Đức.
"Lên cho tôi!"
Triết gầm lên, giật mạnh cần tời. Chiếc cơ giáp của Đức bị kéo lùi lại một khoảng hơn ba mét ngay trên mặt bùn lún, ngay trước khi một chiếc gai silic thứ hai phóng xuống, cắm đúng vào vị trí Đức vừa đứng, nổ tung tạo thành một hố bùn axit sủi bọt đen ngòm.
Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Cú kéo giật mạnh trong tình trạng kẹt xích chân đã khiến động cơ diesel của Triết bị quá tải nhiệt hoàn toàn. Tiếng nổ lụp bụp vang lên từ buồng đốt phía sau, khói trắng bốc lên nghi ngút bên trong buồng lái, hệ thống tản nhiệt bị hỏng khiến nhiệt độ buồng lái tăng vọt lên gần năm mươi độ C. Triết cảm thấy da thịt mình như đang bị nung chín, lồng ngực thắt lại đau nhói.
"Triết! Đức! Rút lui về phía tôi ngay!" Tiếng Thiết Hùng hét lên giữa tiếng súng máy bọc thép của ông đang nã đạn xối xả vào màn sương đỏ để áp chế kẻ thù.
Nhưng đạn động năng thông thường dường như hoàn toàn vô hiệu trước lớp sương mù đỏ đang ngày càng dày đặc kia. Bọn họ cố gắng bắn pháo sáng cứu hộ để cảnh báo căn cứ, nhưng quả đạn pháo sáng bị ẩm do sương axit chỉ phát ra một tiếng xịt nhỏ rồi tắt ngúm ngay trên bệ phóng rỉ sét.
Cả đội tuần tra hoàn toàn bị cô lập ngoài đê chắn bùn số 3, không có radar, không có viện trợ, xung quanh chỉ có tiếng sương mù axit ăn mòn kim loại rít lên xèo xèo và tiếng bùn lầy sủi tăm.
Đột nhiên, tiếng rít chói tai từ lòng đầm lầy lại vang lên một lần nữa, trầm hùng và đầy thú tính hơn trước. Mặt đất dưới chân đê chắn bùn số 3 rung chuyển dữ dội, những mảng bê tông rỉ sét bắt đầu sạt lở rơi xuống sông bùn axit bên dưới.
Từ trong màn sương mù đỏ đục ngầu, một bóng đen khổng lồ cao hơn mười mét, mang theo đôi vuốt đá silic sắc nhọn tỏa ra luồng sáng đỏ rực rỡ của quái thú đầu mục càn quét, từ từ nhô lên. Đôi mắt sinh học khổng lồ của nó phát ra luồng sáng đỏ chết chóc, khóa chặt vào chiếc cơ giáp đang bị kẹt cứng khớp của Minh Đức.
Hệ thống cảnh báo va chạm trong buồng lái của Đức hoàn toàn im lìm, màn hình CRT của gã tối đen như mực. Gã không hề biết cái chết đang lao thẳng về phía mình từ hướng điểm mù.
"Đức! Tránh ra!"
Triết hét lên tuyệt vọng, nhưng cánh tay trái bị bỏng điện của anh đã hoàn toàn mất cảm giác, tay phải bám chặt lấy cần điều khiển cơ giáp phế thải đang rung lắc dữ dội như sắp rã rời thành từng mảnh vụn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!