Bóng Ma Truy Nã
Những rào chắn điện từ trường rực sáng ánh xanh lạnh được dựng lên, cô lập khu ổ chuột Bình Đông khỏi thế giới bên ngoài. Ánh sáng neon xanh biếc từ các tấm lá chắn khổng lồ dội xuống mặt nước loang loáng váng dầu của Kênh Tẻ, hắt lên gương mặt hốc hác của Hải những mảng màu ma quái. Phía sau anh, tiếng còi hụ của lực lượng Cyber-Ops rền vang như tiếng thú dữ săn mồi trong đêm bão. Tiếng xích xe bọc thép rầm rập nghiền nát những khối phế liệu rỉ sét trên đường lộ, mỗi lúc một gần bến cảng Bình Đông.
"Chạy đi, thằng ranh! Đừng để tụi nó quét trúng võng mạc!" Ba Lưới khàn giọng thúc giục, cánh tay ngăm đen vạm vỡ gồng lên đẩy Hải vào sâu trong bóng tối của bãi rác điện tử dưới chân cầu sắt. Lão ngư dân không kịp nói lời thứ hai, vội vã vặn ga chiếc thuyền vỏ lãi quay đầu lẩn tránh vào một nhánh kênh ngầm tối tăm, bỏ lại Hải đơn độc giữa những ngọn núi phế liệu công nghệ cao.
Hải loạng choạng bước đi. Chân trái của anh kéo lê trên mặt đất ẩm ướt, cơ đùi gần như tê liệt hoàn toàn sau cú nhảy sinh tử từ ban công biệt thự Sensory-Villas. Vết thương đạn bắn sát ngực trái bắt đầu rỉ máu xối xả, thứ nước sông Kênh Tẻ bẩn thỉu ngấm vào da thịt gây ra một cơn bỏng rát kinh hoàng, nhen nhóm dấu hiệu của sự nhiễm trùng ác tính.
*Tạch... tạch... tạch...*
Chiếc máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực anh rên rỉ rệu rã. Bộ lò xo đồng Thụy Sĩ cổ điển bên trong dường như đang quá tải, cố gắng ép cơ tim co bóp chống lại trạng thái mất máu. Gáy Hải nóng ran, chiếc chip S-Link v2 găm sâu sau gáy nhấp nháy đèn LED đỏ sẫm liên tục, hiển thị những dải mã báo lỗi mờ ảo ngay trên võng mạc mắt trái đang mờ tịt do xuất huyết. Anh ngửi thấy mùi khét nhẹ của nhựa cháy tỏa ra từ chính da thịt mình.
Hải biết mình không thể trụ vững quá mười phút nữa nếu không tìm được nơi trú ẩn bảo mật. Đột ngột, anh nhìn lên một bảng quảng cáo neon khổng lồ lơ lửng trên tầng cao của khu trung lưu đối diện sông. Trên màn hình rực rỡ, khuôn mặt của anh xuất hiện bên cạnh dòng chữ đỏ tươi phát sáng: "TRUY NÃ ĐỎ: NGÔ CHÍ HẢI - NGHI PHẠM SỐ MỘT VỤ ÁM SÁT THƯỢNG NGHỊ SĨ. CẤP ĐỘ NGUY HIỂM: ĐẶC BIỆT."
Một tiếng cười khan nghẹn lại nơi cổ họng Hải. Kẻ vô danh dưới đáy Tầng Gầm Bình Đông giờ đây đã trở thành "sát thủ bóng ma" bị cả thành phố săn lùng. Danh tính công dân của anh đã bị xóa sạch trên hệ thống Sensory-Cloud. Anh không còn tồn tại trên giấy tờ pháp lý, chỉ còn là một cái xác thuê mang vết thương đẫm máu đang chạy trốn pháp luật.
Nương theo ký ức chắp vá, Hải lê bước về phía chân cầu sắt, nơi có chiếc container bọc chì bảo mật của Kiệt "Băng Từ". Những đống rác điện tử khổng lồ—những khối bo mạch cháy sém, những mảnh vỏ robot rỉ sét xếp chồng lên nhau như những ngôi mộ cổ—tạo thành một mê cung che chắn cho anh trước các luồng quét laser hồng ngoại của drone tuần tra trên cao.
Anh đến trước cửa chiếc container bọc chì nằm khuất sau đống linh kiện hỏng. Hải dùng tay phải run rẩy gõ lên vách thép theo nhịp mã analog truyền thống: ba ngắn, hai dài, một ngắn.
Cửa container khẽ xịch mở. Hải không kịp nhìn rõ người bên trong, cả cơ thể anh đổ sập về phía trước, ngã nhào vào không gian vô trùng, ngột ngạt mùi chì và đồng thô.
Nhưng ngay khi cửa container đóng sập lại, cách ly hoàn toàn mọi sóng định vị ngoại lai, Hải cảm nhận được một luồng khí lạnh cực kỳ nguy hiểm. Bản năng sát thủ chắp vá từ dư chấn của "X" lập tức kích hoạt, dựng đứng các dây thần kinh sau gáy. Có người lạ trong phòng. Và người đó không phải là Kiệt.
Một bóng đen mảnh mai áp sát Hải trong bóng tối. Ánh sáng xanh lạnh nhạt từ chiếc kính áp tròng ghi hình lậu bên mắt phải của người đó quét nhanh qua vết mổ gáy rỉ dịch sinh học của anh.
Không một giây do dự, Hải xoay người, phớt lờ cơn đau rách thịt ở ngực trái. Tay phải anh rút nhanh con dao găm phẫu thuật sợi carbon giấu sau thắt lưng, vung một đường sắc lẹm cắt đôi khoảng không, ghim chặt đối phương vào vách container bọc chì dày dặn. Lưỡi dao phi kim loại lạnh ngắt kề sát vào động mạch cổ của người lạ mặt.
"Mày là ai? Đứa nào sai mày đến đây?" Hải khàn giọng hỏi, mắt phải trợn trừng đầy sát khí, trong khi mắt trái rỉ ra một vệt máu sẫm do xuất huyết võng mạc.
Người bị ghim vào tường không hề hoảng sợ. Dưới ánh sáng mờ nhạt của những bóng đèn chân không trong container, Hải nhận ra đó là một cô gái trẻ chừng hai mươi sáu tuổi, mặc áo khoác da đen bó sát, mái tóc ngắn cá tính. Cô gái điềm tĩnh giơ hai tay lên, một bên tai đeo chiếc khuyên tai bạc siêu nhỏ đang nhấp nháy đèn ghi âm.
"Ngô Chí Hải, bình tĩnh đi. Nếu tôi là mật vụ của Cyber-Ops, đặc nhiệm bọc thép đã bắn nát chiếc container này từ năm phút trước rồi," cô gái nói bằng giọng trầm ổn, sắc sảo.
Cô dùng ngón tay thon dài lướt nhẹ vào túi áo khoác da, rút ra một tấm thẻ vật lý màu xám sần sùi và đưa sát vào mắt Hải. Trên tấm thẻ có in logo hình con mắt bị gạch chéo và dòng chữ: "TÒA SOẠN TIN ĐỘC LẬP 'SỰ THẬT TỐI' - PHÓNG VIÊN ĐIỀU TRA: VY."
"Vy?" Hải khẽ nhíu mày, lưỡi dao găm vẫn không hề lùi lại một milimet. "Tờ báo lậu chuyên bới rác của tập đoàn?"
"Chúng tôi không bới rác, chúng tôi tìm kiếm sự thật," Vy nhìn thẳng vào mắt Hải, không hề né tránh lưỡi dao lạnh ngắt. "Và sự thật hiện tại là cơ thể của anh đã bị dùng làm công cụ để ám sát Thượng nghị sĩ. Tôi có hồ sơ mật lưu trữ từ văn phòng tranh cử của Trịnh Thế Anh. Hắn chính là kẻ đã thuê xác anh ẩn danh thông qua gã Trương."
Hải khựng lại. Cái tên "Trịnh Thế Anh" dội vào não anh như một luồng xung điện mạnh, kích hoạt những mảnh dư chấn bạo lực trong thùy thái dương. Hình ảnh gã ứng viên Thị trưởng lịch lãm với nụ cười thánh thiện trên các bảng quảng cáo neon hiện lên, chồng chéo với ký ức đẫm máu về họng súng bắn tỉa gốm không tiếng động tại biệt thự Sensory-Villas.
"Làm sao tôi tin được cô?" Hải gầm gừ, nhịp tim vọt lên mức 120 bpm, khiến máy kích tim đeo ngực phát ra tiếng tạch tạch dồn dập.
Vy khẽ mỉm cười lạnh lùng. Cô giơ chiếc điện thoại bọc vỏ nhôm chống nhiễu lên, hiển thị một bản đồ nhiệt thời gian thực của khu vực cảng Bình Đông. Trên màn hình, những chấm đỏ đại diện cho các drone tuần tra tự động Thợ Săn 01 và xe bọc thép của Trung úy Quốc đang di chuyển theo hình vòng cung, thắt chặt vòng vây quét nhiệt dần về phía bãi rác điện tử.
"Anh không có lựa chọn để nghi ngờ, Hải ạ," Vy nói, giọng nói sắc lạnh như gió đêm đường sông. "Hệ thống định vị của Cyber-Ops đang quét sâu qua các vật cản bằng thuật toán mới của Thượng úy Mỹ. Chiếc container bọc chì này là nơi duy nhất chặn được sóng tầm nhiệt của họ trong vòng mười lăm phút nữa. Tôi có thể cung cấp cho anh một căn hầm ngầm an toàn tuyệt đối và những liều thuốc Vagus-Calm chuẩn để giữ mạng cho mẹ anh."
"Cô muốn cái gì đổi lại?" Hải nén cơn đau ngực, từ từ hạ lưỡi dao găm phẫu thuật xuống nhưng vẫn giữ thế phòng thủ cận chiến thực dụng.
"Tôi muốn những tệp dư chấn thần kinh sát thủ còn sót lại trong não anh," Vy áp sát khuôn mặt sắc sảo về phía anh, mắt áp tròng ghi hình lậu của cô nhấp nháy sáng. "Tôi cần những mảnh ký ức cơ bắp đó để viết bài phóng sự vạch trần tội ác sinh học của Sensory-Corp và Trịnh Thế Anh trước công chúng. Đó là cách duy nhất để anh minh oan cho bản thân và cứu lấy những diễn viên cảm giác khác đang bị biến thành xác sống."
Hải im lặng. Sự giằng xé nội tâm khốc liệt diễn ra trong đầu anh. Liệu anh có nên tin tưởng nữ nhà báo độc lập này, hay tiếp tục đơn độc trốn chạy trong tình trạng không danh tính, mang theo vết thương nhiễm trùng và chiếc máy kích tim sắp hỏng? Nhưng lời hứa cứu sống người mẹ bệnh tật đang nằm thoi thóp tại phòng trọ số 9 hẻm 47 Bình Đông đã dập tắt mọi sự do dự cuối cùng.
"Được. Tôi đồng ý," Hải khàn giọng đáp, bám chặt tay vào cạnh bàn sắt để giữ thăng bằng.
Vy thở phào nhẹ nhõm. Cô hạ chiếc điện thoại xuống, ánh mắt chuyển từ lạnh lùng sang một sự thấu cảm sâu sắc khi nhìn thấy vết sẹo đỏ rực nhấp nháy phát sáng quanh tai trái của Hải—vết tích tàn khốc của sự hoại tử phế vị cấp 2.
"Để minh chứng cho sự thành ý của liên minh chúng ta," Vy chậm rãi mở một tệp tin lưu trữ tối mật bọc trong một phong bì da vật lý cũ nát, lấy ra một cuộn băng từ analog bọc chì nhỏ và một tập hồ sơ bệnh án đóng dấu mật của Sensory-Corp.
Cô đưa tập hồ sơ trước mặt Hải, giọng nói chùng xuống đầy ám ảnh: "Nhìn đi, Hải. Đây là hồ sơ lưu trữ y tế của mẹ anh, bà Nguyễn Thị Mai, từ hai mươi năm trước. Gã môi giới Trương thực chất không phải vô tình tìm đến anh. Hắn chính là kẻ đã âm thầm bán toàn bộ dữ liệu bệnh án của mẹ anh cho tập đoàn để họ chọn anh làm vật chủ thí nghiệm hoàn hảo cho dự án 'Xác Không Hồn'."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!