Tám Giờ Vô Hồn
Màn mưa axit ngoài kia trút xuống mái tôn gỉ sét của xưởng robot rác những tiếng gầm rú điên cuồng, tựa như hàng vạn mảnh thủy tinh đang cào xé lớp vỏ kim loại hoen ố của Tầng Gầm Bình Đông. Trong không gian tối tăm, ngột ngạt bốc mùi dầu máy khét lẹt và amoniac nồng nặc, chỉ có duy nhất ánh sáng vàng vọt, run rẩy phát ra từ chiếc đèn bão dầu hỏa đặt trên bàn gỗ rỉ sét. Ánh lửa chập chờn kéo dài những bóng ma cơ khí khổng lồ của những bộ khung xương robot phế thải lên vách tường đất ẩm mốc.
Sầm!
Cánh cửa tôn hờ bị đẩy mạnh. Tèo "Điện"—cậu thiếu niên mười lăm tuổi với khuôn mặt lấm lem muội than và mái tóc xoăn tít bết đầy dầu nhớt—loạng choạng bước vào, vai đỡ lấy một thân hình đang cứng đờ như một khúc gỗ đước. Phía sau cậu, Lâm "Dây Điện" bước đi khập khiễng, cánh tay trái cơ khí rỉ sét hở cả những sợi dây đồng ra ngoài đang siết chặt lấy thắt lưng của Hải để giữ cho cơ thể anh không tự động lao về phía trước.
"Sư phụ! Anh Hải bị sao thế này? Con vừa ra đầu hẻm 47 nhặt đĩa mềm hỏng thì thấy ảnh đang đi mộng du. Mắt trái ảnh... mắt trái ảnh ghê quá!" Tèo kháo khào kêu lên, giọng run rẩy dưới sức nặng của Hải.
"Đặt nó lên bàn mổ nhanh! Đừng để nó bước ra ngoài bến sông!" Lâm gầm gừ ra lệnh, giọng nói ồm ồm qua bộ lọc âm thanh bị hỏng ở cổ họng phát ra những tiếng rè rè lạnh lẽo.
Cơ thể Hải lúc này hoàn toàn không thuộc về quyền kiểm soát của anh. Ý thức gốc của Hải đã bị giam cầm vĩnh viễn dưới đáy thẳm thùy thái dương, trơ mắt nhìn thể xác mình vận hành theo một lập trình bạo lực xa lạ. Đôi mắt trái của anh mở trợn trừng, đồng tử co rút lại thành một điểm kim nhỏ, phát ra luồng ánh sáng LED đỏ sẫm liên tục của chiếc chip S-Link v2 đang bị quá tải nhiệt. Vết bỏng gáy do sự cố đoản mạch lưới điện của Tài "Chập" lúc trước đang rỉ ra thứ dịch sinh học màu vàng nhạt, bốc mùi khét lẹt của nhựa cháy và protein bị nung nóng. Khớp hàm trái của anh đơ cứng hoàn toàn, đờ đẫn vô hồn nhưng đôi bàn tay lại cử động uyển chuyển, các ngón tay phải khẽ co duỗi liên tục như thể đang vuốt ve báng của một khẩu súng bắn tỉa vô hình.
Lâm "Dây Điện" dùng cánh tay cơ khí trái gạt phăng đống linh kiện robot quét rác trên chiếc bàn mổ dã chiến xuống đất, tạo ra những tiếng loảng xoảng chói tai. Ông cùng Tèo ép Hải nằm xuống tấm thép lạnh ngắt. Ngay khi lưng Hải vừa chạm bàn, cơ thể anh lập tức bật nảy lên như một chiếc lò xo thép bị nén chặt, hai tay vung ra định bẻ gãy cổ tay của Lâm theo một phản xạ cận chiến tàn bạo của một sát thủ chuyên nghiệp.
"Khóa nó lại! Dùng xích sắt rèn!" Lâm hét lớn.
Tèo "Điện" nhanh như cắt vớ lấy sợi xích sắt quấn quanh bánh xe robot rác, quấn chặt lấy hai cổ tay và ngực của Hải vào thành bàn thép. Cơ thể Hải gồng cứng, những sợi cơ bắp dọc cánh tay phải nổi cuồn cuộn, tiếng xích sắt miết vào thành bàn phát ra những âm thanh rợn người. Dù bị khóa chặt, mắt trái anh vẫn găm chặt vào Lâm với một sát khí lạnh lùng, vô cảm của nhân cách ngoại lai—Sát thủ "X".
Lâm đưa bàn tay cơ khí sờ vào gáy Hải. Nhiệt độ vùng da xung quanh vết mổ cấy chip lậu S-Link v2 đã vọt lên mức kinh hoàng. Thiết bị đo nhiệt độ analog cầm tay của Lâm nhấp nháy vạch đỏ rực:
`NHIỆT ĐỘ CHIP: 43.2°C̀
`CẢNH BÁO: NGUY CƠ HOẠI TỬ TẾ BÀO NÃO BỘ DIỆN RỘNG̀
"Chết tiệt! Thằng Trương 'Môi Giới' đã kích hoạt lệnh cưỡng ép đồng bộ sâu từ xa trước khi lưới điện bị sập. Mã độc của tập đoàn đang nung đỏ cái chip gáy này để xóa sạch ý thức của thằng Hải nhằm bịt đầu mối!" Lâm nghiến răng, mắt ông rực lên sự căm hận. "Tèo! Đốt đèn bão sáng lên. Chuẩn bị bộ dụng cụ phẫu thuật vi mô bằng titan. Hôm nay tao phải bẻ khóa cái khế ước tử thần này bằng tay không!"
"Nhưng sư phụ... không có điện lực, máy bẻ khóa số hóa của mình bị khóa cứng rồi! Làm sao mình ngắt kết nối được?" Tèo lo lắng hỏi, tay nhanh nhẹn vặn bấc đèn dầu hỏa lên mức tối đa.
"Cổng số bị khóa thì tao dùng phương pháp vật lý analog! Thằng Hải có độ tương thích điện não đạt mức 98.5%—đó là lý do bộ não nó chưa bị nung chảy thành nước ngay lập tức. Nhưng nếu không xả dòng điện lượng tích tụ này trong vòng mười phút, nó sẽ chết não thực sự!"
Lâm cầm lấy chiếc kẹp vi mô bằng titan không từ tính, bàn tay cơ khí trái của ông khẽ rung động nhẹ khi kết nối trực tiếp dòng điện sinh học từ tim mình để duy trì hoạt động cho các khớp ngón tay sắt. Ông cúi rạp người sát gáy Hải, nơi lớp vỏ nhựa của chip S-Link v2 đã chảy nhão, bám chặt vào bao myelin của các đốt sống cổ.
`NHỊP 1: LÂM DÙNG KẸP VI MÔ CỐ GẮNG CỐ ĐỊNH CHIP S-LINK V2 ĐANG RUNG ĐỘNG MẠNH.`
Mũi kẹp titan lạnh ngắt lách qua lớp thịt rách rưới, chạm vào lớp vỏ mạ vàng của chip gáy. Ngay lập tức, một luồng xung điện từ tần số cao bắn ra, làm bàn tay cơ khí của Lâm giật mạnh, phát ra những tiếng *tạch tạch* chói tai. Chiếc chip đang rung động liên tục với tần số cực cao, tựa như một con ký sinh trùng cơ học đang cố gắng cắn sâu vào tủy sống của Hải để hút cạn năng lượng phế vị Vagus-Charge.
"Cố định nó lại! Sức rung này sẽ làm đứt tủy sống cổ của nó!" Lâm hét lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hòa lẫn với bụi than chì.
`NHỊP 2: TÈO "ĐIỆN" LIÊN TỤC QUẤN DÂY ĐỒNG CÁCH ĐIỆN QUANH CÁC ĐẦU DÒ ĐỂ XẢ BỚT DÒNG ĐIỆN TÍCH TỤ.`
Tèo "Điện" đeo chiếc kính lúp chuyên dụng lên trán, đôi ngón tay nhỏ nhắn của cậu thoăn thoắt quấn những vòng dây đồng cách điện mỏng mảnh quanh các đầu dò của kẹp vi mô. Cậu nối đầu dây đồng còn lại vào một tấm hợp kim chì-đồng thô đặt dưới sàn nhà để dẫn dòng điện quá tải ra ngoài.
*Xẹt! Xẹt!*
Những tia lửa điện nhỏ màu xanh lục bắn ra từ đầu dây đồng, thiêu cháy vài sợi tóc rối bết mồ hôi của Hải. Mùi khét của tóc cháy và kim loại bị nung nóng nồng nặc khắp căn phòng hẹp. Mỗi vòng dây đồng quấn vào là một lần cơ thể Hải giật nảy lên, tiếng rên rỉ nghẹn lại nơi cổ họng đơ cứng.
`NHỊP 3: MÀN HÌNH MÁY ĐO ĐIỆN NÃO ANALOG CỦA LÂM NHẢY VỌT CÁC DẢI SÓNG SIN NHIỄU LOẠN.`
Trên chiếc máy đo điện não analog chạy bằng bóng chân không kiểu cũ ở góc phòng, những dải sóng sin màu xanh lục nhảy vọt lên những biên độ ngoằn ngoèo, nhiễu loạn dữ dội. Tiếng kim rít trên cuộn giấy ghi nhận dao động phát ra những tiếng *xoẹt... xoẹt...* liên tục.
"Dữ liệu dư chấn thần kinh của gã sát thủ đang tràn đê!" Lâm vừa giữ chặt kẹp vi mô vừa quan sát màn hình nhiễu loạn. "Mã độc tự hủy đang ép toàn bộ ký ức cơ bắp của Sát thủ 'X' rò rỉ vào thùy thái dương của thằng Hải. Nó đang học lén kỹ năng bắn súng và cận chiến của kẻ thù trong cơn loạn thần này!"
`NHỊP 4: DÒNG ĐIỆN PHẾ VỊ NGHỊCH ĐẢO CHẠY NGƯỢC TỪ TIM HẢI LÊN GÁY, GÂY SỐC PHẢN VỆ.`
Đột ngột, chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực Hải rên rỉ một tiếng khô khốc. Do tác động của dòng điện quá tải từ chip gáy, bộ lò xo đồng Thụy Sĩ bên trong máy bị kích thích quá mức, giải phóng một dòng điện phế vị nghịch đảo chạy ngược từ nút xoang nhĩ thẳng lên tủy sống cổ.
Cơ thể Hải co rúm lại thành một vòng cung kinh hoàng trên bàn mổ. Nhịp tim trên máy đo đột ngột tụt dốc không phanh từ 110 bpm xuống còn 35 bpm. Hải rơi vào trạng thái sốc phản vệ cực nặng, bọt mép rỉ ra từ khóe miệng bị liệt cơ.
"Sư phụ! Tim ảnh ngừng đập mất!" Tèo hét lên kinh hoàng.
`NHỊP 5: LÂM PHẢI DÙNG BÚA CAO SU GÕ NHẸ VÀO MÁY KÍCH TIM ĐỂ CƯỠNG ÉP ĐIỀU HÒA NHỊP TIM.`
Lâm không hề hoảng loạn. Với kinh nghiệm của một cựu kỹ sư phẫu thuật thần kinh từng chứng kiến hàng trăm ca lỗi đồng bộ, ông vớ lấy chiếc búa cao su nhỏ chuyên dụng dùng để hiệu chỉnh robot rác, gõ nhẹ ba nhịp dứt khoát vào lớp vỏ thép móp méo của máy kích tim đeo ngực Hải.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Xung lực cơ học từ cú gõ giải phóng các bánh răng bị kẹt của lò xo đồng. Viên pin thạch anh thô Quartz-Core bên trong máy lập tức xả ra một dải tần số điện analog thô sơ nhưng ổn định, cưỡng ép tim Hải phải co bóp trở lại. Nhịp tim trên màn hình analog từ từ hồi phục về mức 65 bpm ổn định.
"Cứu được rồi..." Tèo thở phào, tay quệt mồ hôi trên trán.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho ca phẫu thuật bẻ khóa lỗi này là vô cùng tàn nhẫn. Dòng điện nghịch đảo chạy qua hệ thần kinh thực vật đã thiêu rụi một phần các bao myelin quanh vùng tai trái của Hải. Ngay trước mắt Lâm và Tèo, dọc theo vành tai trái của Hải, một vệt sẹo đỏ rực rỡ xuất hiện dưới da, nhấp nháy phát ra luồng ánh sáng hồng neon nhạt—dấu hiệu của Hoại tử cấp 2: Liệt cơ mặt nhẹ và ù tai điện từ vĩnh viễn.
Đồng thời, toàn bộ dải dữ liệu thô chứa kỹ năng bắn súng bắn tỉa tầm xa cực hạn và phản xạ cận chiến của Sát thủ "X" đã hoàn toàn rò rỉ và bám rễ sâu vào thùy thái dương của Hải. Kỹ năng bắn súng để lại trong thùy thái dương chính thức đồng hóa với hệ thần kinh cơ bắp của anh.
"Chúng ta đã dập tắt được countdown tự hủy của chip, nhưng cổng kết nối quang học gáy của nó đã bị thiêu rụi hoàn toàn," Lâm thở dài đầy mệt mỏi, buông chiếc kẹp vi mô xuống bàn. "Từ nay, thằng Hải sẽ không bao giờ có thể ngắt kết nối bằng phần mềm thông thường được nữa. Cơ thể nó đã biến thành một đống phế liệu analog chắp vá."
Đột ngột, khi Lâm vừa dứt lời, cơ thể Hải trên bàn mổ bỗng ngừng co giật hoàn toàn.
Sợi xích sắt rèn quấn quanh ngực anh rên rỉ lên những tiếng răng rắc khô khốc dưới một lực kéo cơ học kinh hoàng. Hải trợn trừng đôi mắt trái rực đỏ, đồng tử co rút lại như một con dã thú săn mồi trong đêm đen. Không một tiếng động cảnh báo, bàn tay phải của anh vung lên nhanh như một tia chớp, bóp chặt lấy cổ tay cơ khí trái của Lâm "Dây Điện" bằng một lực bóp cơ bắp kinh hoàng của một sát thủ chuyên nghiệp chuyên nghiệp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!